Quán của Xuyến không có người khách nào. Thấy Tân và Thẩm đội mưa gió tới , Xuyến ngạc nhiên tròn mắt ra nhìn. Tân ném chiếc áo mưa vắt trên thành thế lấy khăn mù soa lau mặt , lau tóc cười :
- Thấy tụi này nhiệt tình với quán của Xuyến chưa. Mưa gió vần tới như thường.
- Các anh làm em bất ngờ quá. Mưa gió quán vắng teo. Anh Tân anh Thẩm uống gì ?
- Cà phê đen số một , còn phải hỏi chi nữa ?
- Còn anh Thẩm ?
- Cũng vậy.
Thẩm cởi áo mưa máng trên cây đinh ở góc tường , anh lạnh run , ngồi thu hai tay vào lòng chờ Tân chuyền cho điếu thuốc. Tân nhìn Thẩm bật cười.
- Mày lạnh à ?
- Lạnh quá , đúng là điên mới đi uống cà phê lúc mưa gió thế này.
- Thôi đừng có ca cẩm nữa , có lạnh chạy vào sau bếp mà hơ cho ấm.
Nhưng Thẩm ngồi thu lu trong ghế rít mấy hơi thuốc. Anh nhìn mưa giăng kín bầu trời trước cửa quán. Xuyến mang hai ly cà phê phin đặt trên bàn.
Xuyến nhìn Thẩm cười hỏi :
- Bộ anh Thẩm lạnh lắm sao mà run như con thằn lằn vậy ?
- Bếp của Xuyến có lửa không cho nó vào hơ với...
- Bếp lúc nào cũng có lửa , em đang nấu nước sôi mà anh Thẩm lạnh thì vào hơ cho ấm kẻo bị cảm nữa đấy.
- Nhà có ai không ? - Thẩm hỏi.
- KHông có ai hết , anh cứ tự nhiên.
Thẩm chạy ra sau bếp đưa hai bàn tay lạnh cóng ra trước ngọn lửa , anh áp hai bàn tay lên mặt , hơi nóng chuyền nhanh vào cơ thể thật dễ chịu. Một lúc Thẩm hết lạnh , tóc cũng đã khô nên trở lên nàh. Ly cà phê nguội ngắt , nhưng uống lại thấy ngon tuyệt.
- Trời như thế này là bão lớn rồi - Tân chép miệng nói.
- Báo đăng tin có bão mà , mưa gió hoài buồn thấy mồ - Xuyến than thở. Thẩm hỏi :
- Sao không mở nhạc vậy Xuyến ?
- Mưa gió đã não nề , nghe nhạc nữa chắc em tự tử quá.
- Cứ mở đi , không nghe thì để anh nghe cho , - Tân cười - Bảo đảm anh không bao giờ chán đời đến độ muốn tự tử đâu.
Xuyến đi mở nhạc , nhưng dù có vặn lớn đến đâu tiếng nhạc cũng bị tiếng mưa át hết , nghe không rõ. Thẩm uống từng ngụm cà phê , qua màn khói thuốc chờn vờn trước mặt Thẩm hình dung ra Thoi Tơ trên một chiếc thuyền giờ này đang ở ngoài cửa biển , chiếc thuyền đang lặn hụp giữa những đợt sóng lớn như sắp chìm nghỉm. Thẩm thấy hồi hộp và lo lắng lạ lùng.
- Anh Thẩm đang nghĩ gì mà thừ người ra vậy ? Xuyến hỏi :
- Nó đang lo lắng cho Thoi Tơ - Tân cười :
- Thoi Tơ bệnh à ?
- Không , Thoi Tơ đã ra ngoài biển hai hôm rồi.
- Eo ơi , sao nhỏ dấy gan vậy , mưa bão kinh hồn thế này ra đó làm chi ?
- Thoi Tơ ra biển một hôm thì có bão , mong rằng sẽ chẳng có việc gì xảy ra cho Thoi Tơ - Thẩm nói :
- Anh Thẩm lo lắm à ? Xuyến cười :
- Khỏi phải nói - Tân háy mắt.
Xuyến đứng lên đi thay cuộn băng khác , lần này bản nhạc nghe rõ hơn. Vẫn giọng cô ca sĩ quen thuộc với bài "Em Ðến Thăm Anh Một Chiều Mưa".
- Bài này anh Tân rất thích , đúng không ? - Xuyến cười nói :
- Nhưng chẳng có ai đến thăm , thành ra anh phải đi tới quán em uống cà phê cho đỡ buồn.
- Nghe anh nói mà tội nghiệp.
- Tội thì lấy cho anh gói thuốc nữa đi cô bé - Tân cười.
Khui bao thuốc mới , Tân chìa cho Thẩm một điếu , Thẩm lắc đầu. Bây giờ trong quán có thêm hai người khách vừa bước vào , họ có lẽ là một cặp tình nhân đi giữa đường bị mưa , cả hai đều ướt. Cô gái thả mái tóc dài của mình ra sau thành ghế để hong cho khô. Thẩm nhớ tới mái tóc dài óng mượt của Thoi Tơ khi ngồi bên anh đêm nào ở quán cà phê vắng. Mái tóc thơm hương bồ kế dịu dàng.
Tân hút thuốc và nhả khói ra thành vòng tròn một cách điệu nghệ. Nó nhìn Thẩm hỏi :
- Tới đâu rồi ?
- Nghĩa là sao ? - Thẩm ngạc nhiên :
Tân cười :
- Nghĩa là nãy giờ mày đã ra tới ngoài biển để gặp Thoi Tơ chưa ?
Thay vì nổi nóng vì câu nói đùa vô duyên và không phải lúc của Tân , Thẩm lại bật cười :
- Tao đang thấy một con thuyền giữa mưa bão , chắc là một giấc mơ khi mình đang thức.
- Có Thoi Tơ trên đó không ?
- Không thấy.
- Vậy Thoi Tơ đã lên bờ rồi - Tân cười.
Xuyến ngạc nhiên trước câu chuyện không đầu đuôi của Tân và Thẩm. Cô hỏi :
- Hai anh đang nói gì vậy ?
- Nói về giấc mơ - Tân đáp :
- Tưởng gì , em ngủ thường hay nằm mơ lắm đấy.
- Chắc các cô gái thường mơ thấy giấc mơ đẹp ?
- Không có đâu , nhiều lúc cũng thấy toàn là ác mộng không à.
Câu chuyện trở nên tẻ nhạt giữa tiếng mưa ồn ào. Thẩm thầm trách Tân tại sao lại "hành hạ " mình đến như vậy. Ly cà phê làm cho Thẩm thêm sốt ruột.
Tân và Thẩm lại dầm mưa đèo nhau về nhà. Khi đẩy cánh cửa nặng nề để bước vào nhà lòng Thẩm chợt se lại trước sự trống vắng hoang lạnh của ngôi nhà không có bóng dáng Thoi Tơ. Nếu có cô bé ở nhà , giờ này trong căn bếp nhỏ đã có ánh lửa và chỉ trong chốc lát bữa cơm nóng sốt được dọn lên , Thẩm và Thoi Tơ vừa ăn vừa trêu đùa nhau , căn nhà rộn lên tiếng cười.
- Trưa nay mày nhịn đói à ? - Tân nhìn căn bếp lạnh tanh hỏi :
- Một mình tao chả biết nấu nướng , nhịn đói luôn.
- Hay là lại nhà tao ăn cơm ?
- Thôi , thà nhịn đói sướng hơn phải đi ngoài mưa gió một lần nữa để tới nhà mày.
- Muốn ăn phải lăn vào bếp chứ - Tân cười - Nếu vậy tao về thôi.
Tân đẩy chiếc xe đạp lớn trớn và phóng lên ngồi trên yên , thoáng một cái Tân đã mất hút vào trong màn mưa. Thẩm đóng cửa lại và bước lên cầu thang. Ngôi nhà trống trải đến những bức chân vang nhẹ lên những bậc thang gồ nghe cũng buồn bã làm sao.
Căn gác tối nhờ nhờ nhưng Thẩm không bật đèn , anh mở cánh cửa sổ và nhìn ra mặt sông mờ đục. Những lượn sóng sủi bọt trắng gầm thét như trút tất cả sự giận dữ vào bờ đá. Các tia chớp sáng loé màu thép thỉnh thoảng xé ngang bầu trời tạo cho thiên nhiên cái vẻ đe doa. ghê rợn. Giờ này Thoi Tơ đang ở đâu trên biển khơi.
Thẩm đóng cánh cửa sổ lại và buồn bã dựa vào bức tường lạnh giá , anh nhìn quanh căn gác trống trải , hồi tưởng lại những ngày đau ốm vừa qua , cũng trên căn gác này , chỗ nằm này chính bàn tay mềm mại , mát rượi của Thoi Tơ đặt trên vầng trán nóng như lửa của Thẩm. Gương mặt hiền dịu của Thoi Tơ với đôi mắt đầy lo âu nhìn anh. Bây giờ đôi mắt ấy ở đâu trên mặt biển ngàn trùng ?
Thẩm với tay lấy cây đàn ghi ta treo trên vách. Cây đàn cũ kỹ bỏ lâu không đụng đến chùng dây , Thẩm lên dây lại và khảy nhè nhẹ. Lạ lùng thay đó là âm điệu của bài hát Thoi Tơ rất ưa thích , cô bé vẫn bắt Thẩm hát trong mỗi cơn mưa. Lòng Thẩm thật xa xăm , như muốn gởi theo mưa bão ngàn trùng những câu hát mịt mù đến với Thoi Tơ.
"Mưa vẫn mưa bay trên tầng tháp cô?
Dài tay em mấy thủa mắt xanh xao
Nghe lá thu mưa reo mòn gót nhỏ..."
|