Suýt chút nữa, bà Hiển đã kêu lên. Mày là nhờ Thúy Hòa đạp lên chân bà dưới gầm bàn, bà đành cười như mếu:
– Ờ ... ảnh chết cũng một năm. Tôi còn con Hòa với thằng Hiếu.
– Thằng Hiếu đang làm gì vậy chị?
– Nó đi làm công nhân điện lực, cũng vất vả lắm.
Ông Bằng trầm ngâm:
– Đã không gặp lại thì thôi, còn đã gặp, chúng ta nên xem như người trong nhà. Chị đã nuôi cháu Hòa mười mấy năm nay, tôi vô cùng biết ơn. Phần Cát Hòa, tôi sẽ cho nó đi học lại để thi vào đại học. Còn cháu Hiếu, tôi sẽ đưa nó vào hãng phim, xem có việc gì thì phân cho nón làm.
Thúy Hòa kêu lên:
– Hãng phim? Hãng phim gì hả ba?
– Hãng phim Hoa Hồng. Ba giao hết cho Lập Quân kinh doanh, ba chỉ ở nhiệm vụ cố vấn.
Thúy Hòa bưng miệng. Nếu không, cô đã hét to lên rồi. Sao có chuyện trùng hợp trớ trêu như vậy. Cái ngữ này, chuyện cô nói dối sẽ “lòi chành té mứa” ra.
Đúng là lõ leo lên lưng cọp rồi không biết làm sao mà xuống.
Đến lúc ra xe đi về, bà Hiển mới véo tai con gái:
– Mày đã thấy hậu quả điên khùng của mày chưa? Ba mày mà biết mày nói ổng chết, ổng đập cho mày gãy giò luôn. Còn con Cát Tường nữa, ngày nào cũng ở cạnh Lập Quân, đổ bể ra, mày vạch đất mà chun xuống cũng chưa hết xấu hổ. Con ơi là con!
Thúy Hòa xô mạnh bà Hiển ra:
– Mẹ véo tai con đau muốn chết luôn. Để từ từ tính, mẹ làm gì sợ dữ vậy. Có đổ bể ra, mẹ cũng có cái chi phiếu hai chục triệu đó, có lỗ lã gì đâu.
Thúy Hòa tíu tít:
– Ông ấy còn nói mua nhà cho con, mua xe nữa, mẹ có thấy giàu có sung sướng chưa?
Thúy Hòa vui, còn bà Hiển không vui chút nào. Bà từng ngược đãi Cát Tường, một ngày nào đó Cát Tường nhìn ra cha mình, lúc đó nó rẻ rúng bà cũng đành phải chịu.
Ông Bằng đến phim trường cũng vừa lúc đoàn làm phim đi quay ngoại cảnh ở núi Bửu Long về. Lập Quân xuống xe, anh đi ngay lại với cha mình:
– Ba!
– Ờ, con đi quay phim về đấy à?
– Dạ. Con định mang phần quay phim vào chiếu lại xem sao. Cát Tường đóng đạt lắm ba ạ.
Cát Tường! Ông Bằng nhíu mày. Chữ “Cát” khiến ông chú ý. Nhưng ông trấn an mình ngay. Chỉ là một cái tên lót cho đẹp, ai cũng có thể có.
Lập Quân quay lại phía sau, vui vẻ:
– Em có thể vào phòng cùng xem luôn đi, Cát Tường. Ba của anh đấy. - Lập Quân giới thiệu - Cát Tường diễn viên chính của phim đang quay đó ba.
Cát Tường lễ phép chào ông Bằng. Ông nhìn sững Cát Tường. Cô bé có đôi mắt đẹp quá và một gương mặt đã mười mấy năm ông không bao giờ quên. Nếu như lùi lại mười tám năm trước, ông sẽ ngỡ người đứng trước mặt mình là Cát Hương.
Cát Tường vô tình cúi chào. Lập Quân ôm vai cha:
– Mình vào trong đi ba.
Nhưng ông Bằng đi chậm lại:
– Cát Tường là tên thật của cô hay là nghệ danh của cô vậy?
– Dạ, tên thật. Trong khai sanh của cháu ghi như vậy thôi, không có họ.
– Cô còn đủ cha mẹ chứ?
– Dạ không!
Lập Quân mỉm cười:
– Sao ba lại điều tra lý lịch của Cát Tường kỹ vậy? Để con trả lời giùm Cát Tường. Cát Tường mồ côi từ lúc ba tháng tuổi. Hiện ở với bà mợ, ông cậu và một anh trai, một chị gái.
– Mẹ của cháu là Cát Hương, có phải không?
Đến phiên Cát Tường ngạc nhiên:
– Sao bác biết tên mẹ của cháu vậy?
Ông Bằng cười cay đắng. Sáng nay, ông đã bị gạt.
– Cậu của cháu tên Út Hiển, Võ Văn Hiển, đúng không?
– Dạ, phải.
– Cháu còn người anh trai tên Hiếu, và người chị hay em gì đó tên Hòa?
Cát Tường reo lên:
– Bác ơi! Sao bác biết rõ về gia đình cháu quá vậy?
– Bây giờ cháu ở đâu?
– Dạ, cháu ở quận Sáu với cậu và mợ.
– Cậu?
– Dạ, cậu cháu lúc này đau hoài, cậu nói là bệnh già.
Hết còn chịu nổi, ông Bằng xông lại nắm tay Cát Tường lôi đi:
– Con ra xe đi, đưa ta về nhà gặp cậu của con!
Cát Tường không hiểu gì hết, cô nhìn Lập Quân dò hỏi. Lập Quân lắc đầu:
– Ba ơi! Có chuyện gì vậy?
– Chưa phải lúc có câu trả lời cho con. Đi, Cát Tường!
Cát Tường riu ríu đi. Cô thấy sợ, vì hình như chuyện rất quan trọng.
Ngồi lên xe rồi, Cát Tường cứ cúi đầu vì đôi mắt của vị tổng giám đốc cứ chiếu vào cô. Ông đang bắt gặp lại hình ảnh của quá khứ, người con gái bị ông bỏ rơi khi ông đi định cư sang Pháp. Cô đã sống trong nghèo khổ và chờ đợi ông để rồi lạnh lùng ra đi.
Cô để lại cho ông một giọt máu như là bản sao của chính mình vậy. Tim ông bồi hồi cảm xúc. Tuy nhiên, ông cố dằn nén tình cảm của mình.
Bảo xe ngừng lại, Cát Tường mới dám nhìn vị tổng giám đốc của mình:
– Dạ, đã đến đường vào nhà cháu. Nhưng phải đi bộ vào một quãng, vì đường nhỏ nên xe không vào được.
– Không sao đâu.
Ông Bằng mở cửa xe bước xuống. Cát Tường đi trước ông một chút. Lập Quân theo sau cùng.
Cát Tường thò tay vào phía trong đẩy móc khóa cổng rồi quay lại:
– Dạ, cháu mời bác vào nhà.
Ông Hiển bước ra ngạc nhiên:
– Hôm nay con về sớm vậy Cát Tường?
Ông khựng lại, bởi người khách đang bước vào nhà mình, rồi kêu lên thảng thốt:
– Cậu Hai Bằng!
Ông Bằng bước tới:
– Anh còn sống sao anh Hiển? Vậy mà có người dám nói anh đã chết hồi năm rồi.
Ông Hiển bật cười:
– Ai mà ác miệng dữ vậy? Mà sao cậu biết là tôi ở đây mà đến tìm?
Ông Bằng chỉ vào Cát Tường:
– Nếu không gặp con bé này, tôi đâu có biết anh ở đây và suýt nữa bị vợ anh và đứa con gái anh gạt rồi.
Ông Hiển nhíu mày:
– Vợ tôi và con gái tôi gạt cậu?
– Một lát nữa, tôi sẽ nói chuyện này sau. Bây giờ tôi hỏi thật anh, có phải Cát Tường là con gái Cát Hương và tôi?
Ông Hiển gật đầu:
– Là nó đó. Cậu đi được một năm thì cô Cát Hương bệnh rồi qua đời. Tôi hay tin vội về Cẩm Giang mang con bé lên Sài Gòn nuôi cho đến bây giờ. Tôi cứ chờ mà cậu thì không về.
Cát Tường ngơ ngác, hết nhìn ông Hiển rồi nhìn ông Bằng. Theo cách nói của hai người, cô là con của ông Bằng.
Bắt gặp cái nhìn của Cát Tường, ông Hiển gọi:
– Chuột Lắt! Con nhìn ba con đi. Ông Bằng là cha của con đó.
Chuột Lắt! Ông Bằng xúc động:
– Chuột Lắt! Đúng là con. Cái tên ba đặt cho con, vì con luôn nhút nhát. Con đúng là con gái của ba. Lại đây con!
Nhưng Cát Tường lùi lại trước cánh tay dang rộng chờ đón cô. Cô lắc đầu mà nước mắt tuôn dòng:
– Tôi không phải là con ông. Có người cha nào bỏ con mình mười tám năm.
Lúc mẹ chết, tôi vẫn không biết, nằm rúc vào bà tìm hơi ấm, cứ gọi “Mẹ ơi, con đói quá. Mẹ mua cái gì cho con ăn”, mà mẹ thì cứ nằm im. Mẹ tôi đã chết ...
Trời ơi! Ông Bằng choáng váng buông thõng tay. Con của ông từ chối ông.
Nó đang hận ông, bởi vì ông đã bỏ rơi mẹ con nó. Ông đâu có muốn thế, ông cứ tưởng sang bên đó, một thời gian ông sẽ về. Nhưng rồi cuộc sống ở vùng đất hứa không phải là thiên đường. Ở đâu cũng có làm mới có ăn. Những công việc mà ở Việt Nam cả đời ông chưa bao giờ mó tay vào, sang Pháp, ông phải làm:
Đi giao báo, rửa chén bát, ai thuê gì làm nấy, cho đến ngày ông gặp bà Nguyệt là mẹ của Lập Quân, cuộc đời ông mới đi lên.
Ông Hiển giữ Cát Tường lại:
– Con không nên cư xử với ba con như vậy. Ổng đâu có muốn bỏ con, tại hoàn cảnh thôi.
Cát Tường gỡ tay ông Hiển ra:
– Con không biết phải làm gì nữa. Cậu hãy để cho con bình tĩnh lại đã.
Cô chạy lên gác, nằm vùi mặt xuống gối. Làm sao cô có thể quên thời thơ ấu đau khổ, thiếu bàn tay mẹ, tình thương của người cha.
Cứ mỗi lần cậu Hiển lo cho Thúy Hòa, cô tủi thân biết bao nhiêu. Cô có thể tha thứ cho người đã tạo ra mình không? Mẹ của cô đã vì thương nhớ, vì nghe tin ông ta cưới vợ bên Pháp, đã bệnh mà chết. Bây giờ mười tám năm, ân tình nhạt phai, ông ta lại trở về. Để làm gì? Không có ông ta, cô vẫn sống kia mà!
Trong khi đó, nơi phòng khách, ông Hiển an ủi:
– Cậu đừng buồn, rồi tôi sẽ giải thích cho nó hiểu.
Lập Quân nhìn lên gác. Anh không ngờ mình lại có một cô em gái xinh đến như thế. Cô em gái mà ít nhiều trái tim anh cũng vừa đang mở ngõ cho một tình yêu đến.
...
|