Ðề tài: Thơ Nguyên Đỗ
View Single Post
  #72  
Old 04-21-2004, 05:44 PM
NguyenDo NguyenDo is offline
Senior Member
 
Tham gia ngày: Mar 2004
Bài gởi: 133
Default

ND xin phép gởi ở đây nhừng bài thật cũ, viết lâu rồi, để ở sở làm, nghe nói ngày mai sẽ thay hệ thống mới, sợ thất lạc, nên ND đăng tạm ở đây nha! Nếu có trùng bài nào, cũng xin mọi người bỏ qua.

Nguyên Đỗ



Cát Bụi Tình Yêu

Còn mãi trong anh những vần thơ
Như là mới đó tựa như mơ
Mai này lễ đến anh càng nhớ
Hình ảnh em xưa đã khuất mờ

Cát bụi tình yêu cứ mịt mù
Lá vàng muôn lối đã sang thu
Em bay theo lá vàng thu đó
Ngày tháng không em quá âm u

Mây xám trên trời cứ mãi trôi
Đường đôi ta đã cách xa rồi
Buồn thêm quay quắt sầu thêm úa
Muốn thả muộn phiền theo nước trôi

Giọt lệ vì ai rớt rơi hoài
Buồn nào năm tháng chửa nguôi ngoai
Mai kia hai đứa còn gặp gỡ
Buồn dấu trong tim, nụ cười ngoài

Đêm hết bình minh nắng mới hồng
Hồn anh sao mãi cứ buồn không
Cơn mưa khi tạnh trời lại sáng
Buồn cất trong anh cứ chất chồng

Thôi nhé ta đành xa cách xa
Từ thu ngày đó biệt sơn hà
Đường em em bước đường anh bước
Tiếng nhạc lời thơ ray rứt ta


Nguyên Đỗ



Mặc Áo Người Tình

Khi em mặc áo người tình
Sao vào trong mắt lung linh sáng ngời
Hồn anh ngụp lặn chơi vơi
Giữa hồ sao lạ giữa trời sao đêm

Khi em mặc áo nhung đen
Trong đêm dạ hội tất niên năm nào
A! lần gặp ấy xôn xao
Sượng sùng em ngã đụng vào vai anh
Một vì sao xẹt rơi nhanh
Nổ tung trong trái tim anh bồi hồi
Liếc nhìn xuống, lịm đôi môi
Những ngày tháng đợi những lời lại qua

Khi mình dệt gấm thêu hoa
Tháng ngày như ngắn nắng hoà mùa xuân
Tình reo như suối trên nguồn
Như ngàn sóng biển tình thân dạt dào
Tựa muôn khúc nhạc tâm giao
Tựa như trăng sáng ngàn sao giữa trời
Những ngày đêm đẹp tuyệt vời
Những mộng mơ nở hoa đời tình nhân

Thơ nào đã kết bao vần
Bàn tay đan xéo tần ngần bên nhau
Dẫu chưa mặc áo cô dâu
Trong đôi mắt có vạn mầu yêu thương

Nguyên Đỗ




Bâng Khuâng

Anh ơi anh có biết?
Những đêm dài da diết
Một mình em bên ni
Nhớ anh thật tha thiết

Anh ơi anh có biết?
Những chuyện tình thắm thiết
Được kết tụ từ đâu,
Tình đầu là bất diệt?

Em rất muốn cùng anh
San sẻ giấc mộng lành
Anh ơi anh có biết?
Đẹp tựa màu thiên thanh

Anh ơi anh có biết?
Những tháng hè biền biệt
Em thầm ước mong anh
Thương nhớ hoài mãnh liệt

Những ngày buồn vô hạn
Phải chăng em nông cạn
Hay em còn ngây thơ
Tình yêu hay tình bạn?

Anh ơi em không biết
Làm thế nào phân biệt
Tình bạn hay tình đầu
Sóng lòng dâng mãnh liệt

Tình yêu là vu vơ
Tình yêu là hững hờ
Anh ơi em không biết
Tình yêu như giấc mơ

Đời không như là mơ
Đời không như là thơ
Anh ơi em không biết
Để một thời đợi chờ!

Nguyên Đỗ



Ba Trăng

Ta từ ngày ấy quen nhau
Ba trăng hạnh ngộ đủ màu thương yêu
Trăng đầu tóc xỏa yêu kiều
Làn mây e ấp ít nhiều vân vê
Quen nhau một chuyến đi về
Miền quê bên Ngoại trăng thề xinh ghê
Trăng hai dạo bước bờ đê
Đan tay biển hẹn non thề tương lai
Mùa yêu lạc bước thiên thai
Yêu ai ao ước tháng dài thêm ra
Trăng ba ngày tháng ngọc ngà
Quen nhau giờ đã đủ ba tháng rồi
Xa nhau dạ những bồi hồi
Hẹn nhau mai mốt sánh đôi suốt đời


Nguyên Đỗ



Bơ Vơ

Một người đứng giữa nắng trưa
Ngóng chờ ai đó đi chưa trở về
Chân trời góc bể sơn khê
Người đi hồn lịm não nề thiên thu
Người đi về cõi sương mù
Một người trầm lặng âm u tuổi đời
Người đi về chốn xa vời
Mình ta ở lại góc trời bơ vơ
Đàn thương lỡ nhịp cung tơ
Sáo yêu hụt hẫng lời thơ nghẹn ngào
Nhớ ai nước mắt tuôn trào
Nhớ ai gió bão thét gào biển xa
Lối về ngày cũ mình ta
Bước chân đơn lạnh chiều tà đớn đau
Có duyên có nợ gì nhau
Trầu chưa kịp hái buồng cau héo rồi?

Nguyên Đỗ


Quà Quê Hương

Đây chiếc nón bài thơ quà xứ Huế
Gởi em thương -- Bông Huệ của hồn anh
Để em che khi mưa đổ, nắng hanh
Tình anh đấy dẫu không gian cách biệt

Ở nơi xa phương nào em có biết
Mảnh tình anh gói ghém những lời thơ
Những ước mong, những hy vọng, mong chờ
Đọng vào trong những câu thơ ngắn ngủi

Phải chi ta vẫn cứ hoài gần gũi
Anh sẽ kể tất cả những chân tình
Những hoàng hôn, đêm tối, những bình minh
Em sẽ hiểu tình chúng mình diệu vợi

Mộng mơ đời nằm trong vòng tay với
Này em thương em còn nhớ những chiều
Chuông Thiên Mụ ngân vang xóa tịch liêu
Em cùng anh nhớ về thăm núi Ngự

Giòng sông Hương vui cùng người viễn xứ
Sóng lăn tăn những mộng đẹp hoa đời
Mây trắng xóa như sóng dợn trùng khơi
Nhịp Trường Tiền đang cùng ta sánh bước

Ồ tất cả vẫn nằm trong mộng ước
Trời tha hương em còn nhớ anh không ?
Tình thuở đó ngày nay vẫn mặn nồng ?
Xin hãy nhớ về quê hương em nhé !

Chiều hôm nay gió thoảng qua thật nhẹ
Như người yêu hôn nhẹ trên má ai
Hương tình yêu thoang thoảng tựa hoa lài
Anh nhớ lắm người yêu trời viễn xứ

Nguyên Đỗ





Em Đẹp Nhất Đêm Nay
(Riêng cho BT và các bạn gái trong đêm Prom)


Em thật vui đêm nay
Áo đầm xinh tha thướt
Tóc em dài đen mượt
Đi bên anh cầm tay

Em thật vui đêm nay
Nhẹ nhàng em vui bước
Niềm vui là linh dược
Hồn em tựa mây bay

Em thật vui đêm nay
Nhạc ra trường rộn rã
Em mang cảm giác lạ
Muốn tựa bên vai gầy

Em thật vui đêm nay
Sao trời như giăng lối
Anh làm em bối rối
Trăng thơ mộng tràn đầy

Em vui thật đêm nay
Mắt đậm tình chan chứa
Vai anh thành chỗ đựa
Ta mơ gì đêm nay

Em thật vui đêm nay
Tóc dài đen quyến rũ
Suốt đêm nay không ngủ
Ước chi mãi thế này

Em thật vui đêm nay
Đi những bài luân vũ
Mắt anh là vũ trụ
Em như là bướm say

Em đẹp nhất đêm nay
Xinh như là người mẫu
Em sẽ là hoàng hậu
Vui trọn cả đêm này!

Nguyên Đỗ




Nắng Hạ

Anh mang đến ngày xanh tháng hạ
Đụng mây hồng chất ngất yêu thương
Em lạc bước vào khung trời lạ
Khuấy động một vùng bát ngát hương

Mặt biển im ngàn cơn sóng dội
Vỡ tiếng reo hò trong mắt anh
Những lúc đôi bàn tay nắm vội
Sấm chớp ngang trời vang rất nhanh

Câu hát vívon lời mật ngọt
Ong bướm về rủ phấn mộng mơ
Cây cỏ xôn xao tình ương hột
Trổ bao nhiêu vần thơ rất thơ

Sợi ngắn dài rối theo gió lộng
Hơi thở gần một đôi rất êm
Nồng nàn nắng hạ soi nên mộng
Rực rỡ như tình anh với em.


Nguyên Đỗ





Em Cứ Làm Thánh Nữ

Khi em là Thánh nữ
Lòng sẽ rất bao dung
Đâu nỡ lòng buồn giận
Thương anh đến vô cùng

Em thật không vướng bận
Anh cũng chẳng mong gì
Tình mình như trăng sáng
Có ai dị nghị gì

Anh đâu còn lai vãng
Em vẫn còn tự do
Anh đâu bắt từ biệt
Cuộc đời chẳng âu lo

Người ta đâu có biết
Tình yêu là vị tha
Yêu là tha thứ cả
Yêu người hơn chính ta

Đây con đường xa lạ
Vẫn phảng phất hồn thơ
Đâu có gì cay đắng
Hồn ai chớ thẩn thờ

Anh sẽ làm tia nắng
Sưởi ấm cả trần gian
Em cứ làm Thánh nữ
Tưới tình thương chứa chan

Anh chưa làm quân tử
Nhưng chẳng thành loạn tư
Em cứ làm Thánh nữ
Sống trọn đức nhân từ


Nguyên Đỗ





Mai Em Đi Paris

Mai em đi Paris
Lệ buồn dâng lên mi
Ra đi là cách biệt
Buồn nào như đêm ni?

Mai em đi Paris
Hỏi em nghĩ ngợi gì
Mắt em nhìn sâu thẳm
Anh còn biết nói chi !

Mai em đi Paris
Sao trời xẹt qua đi
Hồn anh vừa bừng sáng
Giờ em lại ra đi

Mai em đi Paris
Hỏi anh nhớ thương gì
Anh ngại ngùng không nói
Nhẹ nhàng hôn lên mi

Mai em đi Paris
Gió đêm vọng thầm thì
Tình là thương là nhớ
Đời là những chia ly


Nguyên Đỗ




Paris Có Gì Lạ Đâu Anh!

Paris có gì lạ đâu anh!
Khi anh về trời vẫn trong xanh
Mùa Xuân chim én bay đầy ngõ
Đâu cánh chim bằng, đâu bóng anh ?

Paris có gì lạ đâu anh!
Khi anh về dạo bước sông Seine
Em đưa anh đến bờ ao nhỏ
Nơi em trồng đủ loại hoa Sen

Em sẽ đứng ở cạnh bờ ao
Chỉ anh từng nhánh, cụm hoa nào
Bao lần nở đẹp từ Hạ đó
Để thấy tình em vẫn dạt dào

Mình sẽ dạo chơi đưới sương khuya
Kể chuyện ngày xưa, lệ đầm đìa
Tháng ngày xưa cũ đi nhanh quá
Tóc đã bạc màu dấu ái xưa

Ta sẽ ghì nắm đôi bàn tay
Như cuộc đời chỉ có hôm nay
Bao năm đôi lứa đời xa cách
Tóc em cũng màu mây trắng bay

Mình sẽ đi ngược lại thời gian
Cả những buồn vui cũng sẻ san
Một đời Xuân sáng ta đánh mất
Hạnh phúc vụt rồi thương chứa chan

Anh gởi lời thơ vượt không trung
Để em mơ mãi cuộc tương phùng
Sương rơi nhè nhẹ đêm mùa Hạ
Giọt lệ muôn đời, giọt nhớ nhung

Paris có gì lạ đâu anh!
Khi anh về tóc chẳng còn xanh
Vẫn hỏi bạn đời đâu dĩ vãng
Hay tình chỉ có trong thơ xanh?

Nguyên Đỗ


Bây Giờ Ở Paris

Bây giờ ở Paris
Em đang nghĩ ngợi gì
Chắc là vui lắm nhỉ
Lệ không còn trên mi ?

Bây giờ ở Paris
Em ơi em nhớ đi
Thăm trống đồng Ngọc Lũ
Bảo tàng viện chiều ni

Bây giờ ở Paris
Tuổi em đang xuân thì
Má đào ưng ửng đỏ
Em nhớ những điều chi ?

Bây giờ ở Paris
Sông Seine chảy ầm ì
Hồn thơ dâng mạch sống
Lời thơ nào em ghi ?

Bây giờ ở Paris
Cảnh trời tây mê ly
Đây kinh thành ánh sáng
Gợi cho em chút gì ?

Bây giờ ở Paris
Đường tấp nập người đi
Dạo vườn Lục Xâm Bảo
Đẹp như là thơ ghi !

Bây giờ ở Paris
Em ơi nghĩ ngợi gì
Chia tay rồi hội ngộ
Gặp gỡ rồi chia ly ?


Nguyên Đỗ









Em Vienna

Bây giờ dạo bước phố Vienna
Em có nghe tiếng sóng Dương Hà (1)
Nghe lời tiễn biệt Johann Strauss
Chợt nhớ vài giây đến tình ta ?

Này em khi dạo phố Vienna
Mái tóc thề xưa rất mượt mà
Xin em buông thả theo luồng gió
Để gió hương nồng đưa đến ta

Này em đèn điện phố Vienna
Đẹp tựa ngàn sao giải Ngân Hà
Đêm nay em đẹp như Hằng nữ
Trong áo dài xinh rất lụa là

Này em nghe nhạc phố Vienna
Tiếng nhạc dương cầm rất thiết tha
Lòng ta theo sóng đời nhô nhấp
Như giòng Danube, rất mặn mà

Nguyên Đỗ

(1) Dương Hà = Sông Xanh = Blue River = Blue Danube = Danube
Nhạc sĩ Johann Strauss đã viết bài nhạc tuyệt vời làm bất hủ giòng Sông Xanh thơ mộng khi từ giã người yêu .






Em Italy

Em đến Florence một đêm trăng
Biển xanh lặng gió nước lồng trăng
Bóng ai thấp thoáng trong làn nước
Ngư nữ đại dương, dáng Nguyệt Hằng ?

Em đi Venice trên thuyền mơ
Tưởng nhớ đến anh đang ngóng chờ
Thuyền này xinh quá em đi mãi
Mãi quá nửa đêm mới ghé bờ

Em về lại Rome lòng lâng lâng
Mặt trời buổi sáng chiếu đỏ hầng
Mái điện Sistine trong rực rỡ
Lòng em thánh thiện như triều dâng

Lữ khách thập phương về nguyện cầu
Lòng em chợt nhớ chuyện đâu đâu
Giá giờ có anh bên em nhỉ
Trước tòa Chí cao ta cúi đầu

Điện thánh Peter tràn biển người
Lời kinh khấn nguyện, ngàn hoa tươi
Đêm nay ánh nến, ngàn sao sáng
Lâm râm em thầm ước bên người

Trời đêm đẹp quá đến mê ly
Ánh điện, sao đêm rất diệu kỳ
Em ngẩng nhìn trời buông làn tóc
Giáng ngọc trời mơ Italy!


Nguyên Đỗ














Nhặt Ánh Sao Rơi

Ra đường nhặt ánh sao rơi
Bỏ trong túi áo để đời tươi hơn
Muộn phiền hãy bỏ một bên
Bật lửa hy vọng lấy hên sao trời
Ra đường nhặt ánh sao rơi,
Bỏ trong túi áo phòng thời mưa tuôn.
Giữ gìn sao xẹt luôn luôn,
Đừng cho sao lạ đau buồn phai đi!
Tủi hờn trách phận làm chi,
Bật tia sao xẹt mỗi khi thấy cần.
Cuộc đời thay đổi bao lần,
Kiếp ba sinh nguyện chuyên cần tu tâm
Ai ai cũng lúc lỡ lầm,
Quay đầu hối cải, tiếng cầm lại vang.
Ngẩng đầu dũng cảm hiên ngang,
Bước chân ngạo nghễ hát vang đất trời
Ra đường nhặt ánh sao rơi
Bỏ trong túi áo để đời vui hơn


Nguyên Đỗ





Bến Đò Năm Cũ (Nàng)

Năm xưa chàng đứng mé sông này
Em lái thuyền con ghé bến đây
Hỏi anh có muốn qua bờ ấy
Chuyến cuối thuyền về trong đêm nay

Nhẹ bước vào thuyền cất giọng ngâm
Lời thơ ý tứ rất thâm trầm
"Cô lái đò xưa qua bến cũ
Còn cô hiện tại có tri âm ?"

Sóng nhấp nhô dâng một nỗi sầu
Cuộc đời dâu bể qua rất mau
Hoa nở sáng mai, tàn buổi tối
Tình như nước chảy dưới chân cầu

Lặng nghe chàng kể chuyện ngày xưa
Nghe sầu nặng hạt như giọt mưa
Tương tư đời trước tình khổ lụy
Mười năm thương nhớ cũng chưa vừa

Em đã bảo lòng chớ nên yêu
Chuyện tình xưa cũ lận đận nhiều
Ngọn sóng dâng tràn người cùng cảnh
Thương chàng năm tháng đã cô liêu

Trăng thanh gió mát đẹp lòng nhau
Mười năm ai bảo qua rất mau
Tóc anh lốm đốm màu sao bạc
Tiếc ngại gì anh một buồng cau

Người trước anh ơi đã vu quy
Kẻ sau tuổi sắp lỡ xuân thì
Có duyên có nợ con đò ngược
Một chuyến về xuôi anh nói đi!

Người ấy nhìn em chẳng nói gì ,
Thì ra chàng đã nặng thê nhi!
Chuyện đò khuya muộn tìm kỷ niệm
Tình em rồi cũng thoáng quên đi!


Nguyên Đỗ













Gởi cô gái Bắc

Cám ơn em đã ghé lại nhà
Chải tóc cho Mạ, rất nết na
Mạ khen, "Cô ấy dễ thương quá
Phải liệu mà cưới cô ấy nha!"

Anh cười chưa biết nói làm sao
Lòng đã yêu em tự thuở nào
Lo rằng Mạ trách thương gái Bắc
Ba Mạ đẹp lòng, tình dạt dào

Bi chừ em đã tỏ lòng mình
Ba Mạ sẽ đến lúc bình minh
Trầu cau nhẫn cưới xin trao đổi
Mộng đời rồi sẽ rất đẹp xinh

Anh dẫn về thăm núi Ngự Bình
Để em nhìn ngắm đất Thần Kinh
Mình cùng tản bộ cửa Thượng Tứ
Ăn cơm Âm Phủ, uống trà Vinh

Anh dẫn em về Chợ Đông Ba
Các cô gái Huế áo lụa là
Một lần nghe giọng cô gái Bắc
Sẽ hiểu vì sao anh cứ ca !

Anh sẽ đưa em đến Ngọ Môn
Để lòng tưởng nhớ cả linh hồn
Một thời linh điện cung Vua Chúa
Dẫu anh không là giòng trưởng tôn

Khi nắng hoàng hôn chiếu bên hiên
Anh đưa em đến cầu Trường Tiền
Đi hết sáu vài mười hai nhịp
Để mãi đơn sơ mãi dịu hiền

Xin cám ơn em đã yêu anh
Để mây thêm trắng trời thêm xanh
Sông sẽ chảy hoài, biển cứ sóng
Tình ta rồi sẽ cứ đẹp lành

Nguyên Đỗ




Vương Miện Bằng Muôn Sao

Trời đêm nay tuyệt vời nên thơ lắm
Những vì sao lấp lánh ở trên cao
Hàng thông reo theo gió sẽ rì rào
Em đứng đó cho hồn anh dào dạt

Những vì sao trên trời cao bát ngát
Giải Ngân Hà huyền ảo ngất ngây say
Với xa xôi anh đưa cả hai tay
Mang sao xuống kết thành một vương miện

Đem lời thơ như đũa thần quyền biến
Niệm phù chú tung cả một trời mơ
Cho tiếng nhạc lừng vang cả điện thờ
Chờ em bước lên cung vàng điện ngọc

Đây vương miện anh đội vào mái tóc
Những vì sao lấp lánh ở quanh em
Em là tiên, là chúa của trời đêm
Là hoàng hậu trong hồn anh mãi mãi

Nguyên Đỗ


Cuộc Đời Ươm Mộng

Cuộc đời ấy như hoa tươi mùa hạ
Như chim trời tung cánh lượn muôn nơi
Như cây xanh xum xê tràn trĩu trái
Như lời thơ kết tụ những hoa đời

Cuộc đời ai nhớ tuổi thơ vụng dại
Chuỗi ngày vui cười nói rất vô tư
Nhìn thế cuộc với mắt môi mộng mị
Trang nhật ký chép dài đến thiên thư

Cuộc đời đó dẫu chưa hoài toại ý
Đâu phải là mất hết cả tương lai
Và giòng đời đâu có là bại thế
Khi mình luôn cố gắng lẫn miệt mài

Đời đẩy xô ta cứ hoài mặc kệ
Chú tâm vào làm việc, học hỏi hơn
Rồi năm tháng thu vào trong khoảnh khắc
Phút thành công cây cỏ sẽ xanh rờn

Giây phút ấy tưởng như là huyền hoặc
Nụ cười vui bạn hữu xiết tay nhau
Kìa cha mẹ mừng vui như muốn khóc
Nhìn con yêu vừa đạt tới mộng đầu

Cuộc đời ấy cũng bõ công khó nhọc
Bao nhiêu năm mài miệt với công danh
Từ nay sẽ đem tài năng thi thố
Và nhìn hoa đang kết trái mộng lành

Cuộc đời đó còn rất nhiều hạnh ngộ
Những đường con nối kết với đường dài
Những suối con sẽ cùng sông ra biển
Em và ta cùng bước tới tương lai

Nguyên Đỗ





Luới Nhện Ban Mai

Sáng nay mở cửa đón nắng mai
Chẳng thấy bạc vàng, chẳng thấy ai
Chợt nhận đằng xa màng luới nhện
Giọt sương đêm đọng trong nắng mai

Nắng mai đọng lại trong giọt sương
Lấp lánh xinh xinh ở cạnh đường
Nét đẹp tinh tuyền cao qúi lắm
Giọt nước mảnh mai thành kim cương

Kìa cô hàng xóm tóc mượt đen
Xóm giềng ai cũng tấm tắc khen
Ta ước ta biến thành lưới nhện
Thu lấy người em ở cạnh bên

Tình mình rồi sẽ mãi đỏ hồng
Như mặt trời nhú lúc rạng đông
Này em hàng xóm em có biết
Có kẻ ước mơ duyên vợ chồng

Nguyên Đỗ




Xin Trở Lại

Thôi, trách nhau làm chi khi giận dỗi !
Chỉ làm đau làm khổ trái tim nhau
Em biết đó khi yêu thường trách móc
Khi đêm về nhung nhớ xoáy hồn đau

Thôi em nhé, xin đừng quên tất cả
Hãy cho nhau kể cả những tiếc thương
Đây khăn khô em hãy lau giọt lệ
Đừng để mắt nai vàng đậm khói sương

Đời yêu thương có xá gì giông tố
Sóng yêu thương cứ vỗ những dập dồn
Trái tim ai cứ nhịp đều hạnh ngộ
Và nhớ nhung xin cứ khoấy động hồn

Xin ngọn gió yêu thương còn thổi mãi
Dẫu chỉ là những hờn trách vu vơ
Hồn anh đó lắm khi bão vụng dại
Sầu ứa buồn nhung nhớ trào lên thơ

Em trở lại, em ơi, xin trở lại
Đừng ra đi mãi mãi nhé em ơi
Trời đất cũ, trái tim yêu vô tận
Lời thơ yêu chan chứa rất chơi vơi

Xin trở lại ở cùng anh mãi mãi
Đêm thanh bình tình thắm thiết yêu thương
Ta sẽ biến những dỗi hờn vụng dại
Thành hoa thơm cỏ lạ chốn thiên đường

Xin trở lại, em ơi, xin trở lại
Anh sẽ hái những mộng ước xa vời
Cả trăng yêu và cả những sao trời
Đem trao tặng cho người tình vĩnh viễn










Trở Lại

Vâng, thì thôi, em sẽ không trở lại
Em ra đi mang tất cả niềm đau
Em sẽ lấp khô đi nguồn nước mắt
Để đời này ta khỏi bận lòng nhau

Em hứa sẽ quên đi không nuối tiếc
Nhưng mây trời lãng bãng tiếc thương chi ?
Màu sương khói ẩn buồn sau mi ướt
Bỗng rơi dài theo mỗi bước chân đi

Thôi từ nay đời nguôi cơn giông tố
Sóng tình yêu thôi vỗ những dập dồn
Hạt cát nằm yên ngủ giữa hư không
Mang nhung nhớ vùi sâu lòng biển rộng

Thôi trả gió những yêu đương ngày đó
Trả cho người bao hờn trách vu vơ
Người góp bão thổi tan đi sầu nhớ
Sao vẫn còn sót lại những vần thơ ?

Em trở lại :Dnh sầu lên quay quắt
Em ra đi điên đão cả đất trời
Làm sao giải nỗi oan khiên vô tận
Nên lời yêu uất nghẹn cả một đời .













Cùng Nhặt Phượng Rơi

Phượng hồng em đã góp xong
Mà sao má đỏ mắt trong đượm buồn
Nụ cười mới đó ngày Xuân
Hồn nhiên trong trắng khơi nguồn thơ anh

Phượng hồng nở thắm lá xanh
Môi em hồng thắm lòng anh ngập ngừng
Lòng yêu mặt cứ đửng dưng
Sợ tan tình bạn sợ ngưng điệu đàn

Phượng hồng tình thắm chứa chan
Chiều nay nắng nhẹ ngập tràn dưới sân
Nửa yêu nửa lại tần ngần
Nói hay không nói có cần nói không ?

Anh đi nhặt cánh phượng hồng
Cài lên tóc bạn để nồng hương thơ
Yêu người chẳng dám vẩn vơ
Sợ ai giận dỗi giả vờ bạn thôi


Nguyên Đỗ






Tâm Ca Hạnh Phúc
(Viết riêng cho hai người bạn)

Trời lành lạnh tháng Năm mưa hạnh phúc
Có cầu vồng chào đón lúc em sang
Đây nước Đức nét đẹp rất cao sang
Những đường nhỏ nhà cao chen chúc đứng

Đường quanh co khách bộ hành lững thững
Bước trên đồi mượt cỏ mọc xanh xanh
Em hạnh phúc cười vui bước bên anh
Đời ở đây, bình dị, thanh thản lắm

Anh đứng yên nhấc tay em, anh nắm
Xin cùng em dệt mộng đẹp trăm năm
Đàn dương cầm thánh thót từ xa xăm
Thêm xao xuyến ấm lòng tình duyên mới

Em thẹn thùng nhẹ bảo anh chờ đợi
Chuyện dài lâu đâu chỉ kết một ngày
Chiều nhè nhẹ buông lơi gió bay bay
Tình yêu đến thì sau này sẽ đến

Xin cảm tạ tấm lòng anh trìu mến
Chuyện hôm nay xin hãy biết ngày nay
Mơ hạnh phúc cho trọn cả kiếp này
Anh nhớ giữ tấm lòng thành anh nhé !



Nguyên Đỗ











Thương Nhớ Làm Chi

Thương nhớ làm chi chỉ khổ thôi
Ai người cũng đã có phận rồi
Kẻ có gia đình, người muôn việc
Thương nhớ một mình thêm đơn côi

Anh làm sao dám gọi cho em
Mỗi lần anh gọi, "Bác chờ xem
Má cháu đang bận không nói được!"
Anh chờ em gọi quá nửa đêm

Xin đừng giận anh, đừng trách anh
Đừng sầu, đừng khổ, lệ rơi nhanh
Anh nhớ em mà không dám nhớ
Sợ rồi mây xám che trời xanh

Sao còn hỏi vặn nhớ em không
Anh nhớ em nhiều, nhớ chất chồng
Vẫi mãi yêu hoài hoa đồng nội
Có ước chi Đào, Lan, Cúc,... Hồng!

Cành vàng lá ngọc ước làm chi
Mộng anh nhỏ lắm chẳng có gì
Trọn đời êm ấm bên nhà nhỏ
Sắc đẹp, vàng thau cũng phai đi

Đất nước rồi sẽ hết thương đau
Rồi đây mộng lại dệt từ đầu
Qua đêm đen dài trời lại sáng
Xin em đừng chớ quá buồn lâu

Cũng từ dạo ấy thuở quen em
Khi buồn, khi nhớ... đó em xem
Anh sợ yêu Người, thêm khổ nữa
Hạnh phúc khổ đau vẫn đi kèm

Nên ráng tìm quên, không dám yêu
Sợ rồi năm tháng sẽ khổ nhiều
Mỗi lần điện thoại không được gặp
Lòng anh tan nát lắm cô liêu


Nguyên Đỗ




Ngàn Cây Số Đời

Khi yêu chỉ biết là yêu
Nào ai nghĩ đến những điều oái oăm
Quen nhau đã được mấy năm
Lời thơ tâm sự tình thâm đậm màu

Sóng đời gây khổ cho nhau
Chỉ trong khoảnh khắc nỗi đau xé lòng
Gởi Người nỗi nhớ niềm mong
Từ đây ta đã long đong tình sầu

Bây giờ gặp gỡ nơi đâu
Chốn xưa vườn cũ nỗi sầu chứa chan
Tình yêu đôi lứa gian nan
Nhớ ai nước mắt chảy tràn mi ai

Tình yêu đó, sẽ không phai
Nhớ ai thức suốt đêm dài chờ mong
Nhớ ai mờ cả mắt trong
Nhớ ai viết cả tấm lòng gởi đi

Tình yêu là một chuyến đi
Con đò lỡ chuyến tình si trễ tàu
Bây giờ ta đã mất nhau
Tìm trong tâm tưởng gọi nhau nửa hồn

Cuốc kêu tha thiết bên cồn
Gọi ai hỡi cuốc này hồn ta đây
Mất nhau trong một phút giây
Khóc nhau suốt cả ngàn cây số đời

Nguyên Đỗ

Đường Đại Học
For Little Blue Bird

Em vững chí kiên trì theo mộng ước
Đích tuy xa nhưng rồi sẽ tới thôi
Đường học vấn sẽ có nhiều thử thách
Như xe lăn ì ạch chạy lên đồi

Nhưng gian khó chỉ luyện lòng thanh bạch
Một ngày kia em sẽ đến đích mà
Chim xanh hót cả trời vui hoà nhạc
Áo thư sinh tóc mượt dáng thướt tha

Em vững chí đi theo đường đã tạc
Đừng phụ lòng cha mẹ gởi sang đây
Cố gắng học đừng nản lòng bỏ lỡ
Phụ lòng ai, bè bạn, lẫn cô thầy

Mặc sóng gió, eo sèo hay đổ vỡ
Vì tương lai theo mộng ước đến cùng
Quên tất cả chú tâm vào việc học
Đừng ngại ngần, đừng nghĩ ngợi lung tung

Khi vấp ngã, xin cũng đừng than khóc
Vì cuộc đời đâu phải mãi trôi xuôi
Có gian khó, thành công càng thêm đẹp
Chí can trường xin em cố dưỡng nuôi

Đường em chọn thật là con đường hẹp
Phải học hành chăm chỉ mới thành công
Em cố gắng theo hoài cho tới đích
Để một ngày ôm trọn giấc mơ hồng


Nguyên Đỗ









Đừng Trở Lại

Đừng trở lại, linh hồn anh đã chết
Khơi làm chi một vết thương rất đau
Tình đã chết xin ai đừng nhắc nữa
Để mặn nồng nhức nhối bận lòng nhau

Lửa sắp tắt xin đừng thêm củi nữa
Tình quên rồi đừng nhắc nhở làm chi
Vết thương cũ xin đừng khơi nhói nữa
Để ta yên nhìn đời sống qua đi

Ta rất sợ khơi hồn thơ tình thắm
Mật tình yêu xoắn xuýt cả tâm hồn
Ta đã dâng cả khối tình sâu đậm
Hương tình yêu toả dạt khắp tâm hồn

Em biết đó khi yêu là giận dỗi
Là ghen tương hờn trách tiếc vu vơ
Là thấp thỏm nhớ người và mong đợi
Từng phút giây, từng mạch sống, lời thơ

Lửa sắp tắt, cuộc tình đầy ngang trái
Ta hét vang khơi động chín tầng trời
Cho tôi chết cho cuộc tình vụng dại
Để làm phân, làm nước tưới cho đời


Nguyên Đỗ






Ngày Hạ

Ngày hạ nóng như thiêu
Gió thổi chẳng bao nhiêu
Đong đưa sầu vong quốc
Thấy lòng thêm cô liêu

Những trai tài đâu nhỉ
Những gái hiền có yêu ?
Vách núi đầy gai góc
Hỏi có ai dám liều ?

Xông pha vào tranh đấu
Vun xới đất phì nhiêu
Dựng lại mùa Xuân Việt
Trên quê hương mến yêu ?


Nguyên Đỗ











Giòng Nước Mắt

Dedicated to Stream of Tears

Giòng nước mắt sao lăn dài trên má
Cho anh xin thấm chút tấm tình riêng
Để anh nhớ khi trời mưa bão tố
Có người em nhỏ lệ khóc đời riêng

Giòng nước mắt cô đơn hay tủi phận
Giọt lệ buồn hay giọt khóc vì vui
Giọt tương tư hay giọt thù, ân hận
Giọt hạnh phúc hay giọt nhỏ ngậm ngùi

Vì em đó lệ đọng thành giọt ngọc
Sáng long lanh cả những tối đêm đen
Vì em đó khi đời buồn muốn khóc
Trong đêm đen loe lói một bóng đèn

Thôi đừng khóc cuộc đời rồi thay đổi
Qua đêm đen rồi sẽ thấy bình minh
Em biết đó, tương lai đầy hy vọng
Và yêu thương rồi mãi mãi đậm tình

Nguyên Đỗ












Một Chút Nắng

Dedicated to Sunshine

Một chút nắng tươi em gởi sang
Trời chưa rạng sáng đã :Di chang
Vì em chính là bình minh mới
Rọi chiếu đời anh rất ngỡ ngàng

Một chút nắng hồng dẫu xa xôi
Anh xin lãnh nhận tình sâu nồng
Cuộc đời dâu bể ai biết trước
Cầu xin em mãi đẹp tươi hồng

Một chút nắng hanh ấm lòng anh
Em xinh tươi tắn tình đẹp lành
Xin cám ơn em lòng chung thủy
Như sông như biển như trời xanh

Một chút nắng vàng giữa đêm nay
Tưởng mình đang lạc hay đang say
Ô hay chính là vì em đó
Ước mãi mai sau được thế này!


Nguyên Đỗ








Em Trở Lại

Em trở lại linh hồn anh mở cửa
Sóng reo vui ầm ập vỗ vào bờ
Tinh tú sáng trên trời đêm đẹp lắm
Em trở về đem lại những vần thơ

Tình yêu đó mỗi một ngày một thắm
Anh dâng em với tất cả tâm hồn
Niềm tin yêu bỗng bừng lên rực sáng
Gió yêu thương phần phật thổi dập dồn

Em trở lại đời anh tươi sáng lạng
Tim reo ca, ánh mắt chứa chan tình
Tay mở rộng đón em vào ngực ấm
Ta bên nhau cho đến tận bình minh

Xin dâng em một khối tình sâu đậm
Xin trao em cả những tháng u buồn
Đời anh đó, anh dâng em tất cả
Thôi từ nay mình sẽ bên nhau luôn

Đời sóng gió xin gởi ra biển cả
Ta cùng nhau nối kết mộng duyên đời
Xin em nhận khối tình chung năm tháng
Để cùng nhau vun xới ước mơ trời


Nguyên Đỗ








Tâm Ca

Tình đời bèo bọt như khói mây
Vì ai mà khổ đến như vầy
Trái tim nứt rạn như muốn vỡ
Còn lại khối tình dâng ai đây ?

Muốn sẻ tim gan để giải bày,
Mà người yêu đó có nào hay !
Ta cười can đảm không dám khóc
Mà lệ rưng rưng mắt cay cay !

Hồn thơ từ đây đã chết rôì
Trái tim từ đó rất đơn côi
Ai đi không nói lời nào nhỉ
Tình là hư ảo, bạc như vôi ?

Ta trải lòng ta giữa chợ đời
Tưởng rằng lòng sẽ hết chơi vơi
Người đi không nói ta nhói lắm
Như mũi tên xuyên giết cuộc đời

Hỡi người yêu cũ rất xa xôi
Tình yêu mật đắng, thấu lòng tôi ?
Ai đi không nói, tình oan nghiệt
Vẫn nguyện cho Người mãi đẹp đôi !

Nguyên Đỗ














Thánh Giá

Cây Thánh giá là nguồn ơn cứu rỗi
Tiệc Biệt ly đau xót, nỗi sư đồ
"Trong các con có một người phản bội!"
Danh tài hay tiền bạc rất hư vô

Đám môn đệ quay nhìn nhau bối rối
"Dạ thưa thầy, kẻ đó chính là ai ?"
Thầy lắc đầu nói những lời bí hiểm
Chỉ kẻ lòng phản nghịch biết tương lai !

Thầy rửa chân cho môn đồ rất hiếm
Kẻ làm to phải học lối khiêm nhường
Muốn đứng đầu phải học đường phục vụ
Gieo tin mừng rải rắc hạt yêu thương

Vườn cây dầu còn vọng vang gió hú
Nghe thiết tha đau đớn đến vô cùng
Nụ hôn môn đồ bày mưu định trước
Việc riêng mình hay cả nỗi đau chung ?

Đường Thánh Giá thầy mệt nhoài cất bước
Gương chúng con ghi nhớ mãi về sau
Vinh quang nào đến sau đường ô nhục
Khổ đau hay vui sướng nhớ chia nhau

Chúa thương yêu, đường đời con có lúc
Muốn xuôi tay để mặc kệ giòng đời
Trôi chảy mãi, gió chiều nào chiều ấy
Chợt loé lên như đối diện Chúa Trời

Các thánh xưa, Phật Thích Ca cũng vậy
Giác ngộ viên thành sau những trầm tư
Sống trọn vẹn những ngày nơi trần tục
Đau thương, cực khổ, hạnh phúc, vô tư

Cây Thánh Giá là nguồn ơn diễm phúc
Rèn con người, tôi luyện trái tim yêu
Xin hãy nhớ Phục Sinh là cứu cánh
Chúa Từ Nhân chờ đợi cả sáng chiều


Nguyên Đỗ












Trong Thơ Có....

À thế đó
Bài thơ tình mộng mị
Tả rất chân như qủi mỵ liêu trai
Bài thơ có một không hai
Bảo làm sao
Khi thầy tới thăm ngày đó
Bố Mẹ bảo, " Con chớ học làm thơ!"
Thầy cười tươi bồng cháu
Kiệu trên vai
Cháu cười thật dài
Thầy bảo thơ thầy
Có bài cháu chỉ được đọc
Khi cháu đã vào đời
Khi cháu biết yêu và biết khổ
Khi cháu sống trong thiên đường hạnh phúc
Hay tù đày trong địa ngục tình yêu
Cháu ré lên cười
Vì cháu còn bé tỉ tì ti
Chim đậu trên cây
Làm ướt vai thầy
Thầy cười ngất
Bảo rằng cháu này thật!
Cháu Đỗ cành đa
Thầy Sa cành khế
Thầy trò nhìn nhau cười ngặt nghẽo
Cháu xấu hổ quá chừng
Mẹ cười bảo cháu mừng Thầy năm mới
Mưa tưới vai Thầy
Rửa sạch những vần thơ quỉ mị
Cháu nó chẳng ngông đâu
Mấy thuở được vòi rồng tưới nhỉ
Cháu đã lớn khôn
Nhưng chưa vào đời
Chưa dám dở đọc những vần thơ Thầy cấm
Hôm nay tình cờ
Có kẻ đăng thơ
Cháu mạo muội làm bài văn pha chút giấm
Coi như là vậy đi
Thầy chắc chẳng uý kỵ
Khi cháu kết rằng:
"Thi trung hữu qủi!"

(Bình Thơ NS)



Dư Ảnh Cuộc Đời

Nốt nhạc tâm hồn vọng tiếng thơ
Cuộc đời thực thực lẫn mơ mơ
Thương thương nhớ nhớ ầm vang mãi
Dư ảnh tình yêu vẫn chẳng mờ

Chiếc bóng hiện thân nghịch đảo đời
Núi non sa mạc áng mây trôi
Đã không là thực sao còn ảnh
Sấm ký vị lai bóng một thời

Nước mắt trái tim lẫn hình hài
Môi son má phấn nét phôi phai
Buồn đau hạnh phúc như cơn mộng
Khóc bóng tàn khuya giọt lệ dài

Bóng tối bình minh cũng thế thôi
Cà phê chát đắng vị hương đời
Lá hoa ảo ảnh bươm bướm mộng
Tất cả chẳng qua bóng cuộc đời

Bóng của thơ anh dư ảnh em
Ngôi sao ánh sáng của trăng đêm
Tỏ soi dẫn bóng đường mơ ước
Ốc đảo tinh cầu xa cách thêm


Nguyên Đỗ





Xin Làm Cố Nhân Thôi

Thì xem như yêu nhau
Dẫu chỉ là mộng hảo
Khi gặp nhau mai sau
Không trách ai khờ khạo

Chuyện gì rồi cũng qua
Nhánh cây ra lộc mới
Vườn Xuân hoa nở hoa
Mùa Xuân vừa về tới

Tình cờ gặp nhau đây
Nhớ ngày xưa thân ái
Vẫn chút hồn thơ ngây
Nhớ ngày nao thơ dại

Nhìn nhau còn chứa chan
Biết tình không kết trái
Giữ gìn thoáng bình an
Sống vẹn lòng mới phải

Dù còn nhớ còn thương
Cũng không làm gì quấy
Dù mai này vấn vương
Giữ hồn trong tín cậy

Thì em biết rồi đấy
Chỉ là cố nhân thôi

Nguyên Đỗ


Tạ Ơn Đêm Nay

Đêm về nghe tiếng thở
Nghe giọt sầu rụng rơi
Tình nào vừa tan vỡ
Cho lòng ai chơi vơi

Hãy quên đi buồn chán
Lời xưa ai trối trăn
Ngẩng đầu lên chớ nản
Quên đi những nhọc nhằn

Cuộc tình dù xa cách
Đồi cao hay lũng sâu
Hãy vui đời trong sạch
Người ấy chẳng buồn đâu

Đời lắm nhiều ngang trái
Nào ai hiểu ai hay
Này em đừng ái ngại
Tương lai rồi sẽ hay

Có gì đâu phải trái
Tình yêu còn trong mơ
Người đi hay ở lại
Vẫn trọn tình trong thơ

Mai sau đời cách biệt
Giữ hoài ở trong ta
Mộng xưa trời xanh biếc
Mầu hoàng hôn, ráng pha

Tạ ơn ai ý đẹp
Tạ ơn đời, cơ may
Tạ ơn, tình vừa khép
Tạ ơn Trời, đêm nay

Nguyên Đỗ



Mộng Mị
(Thương tặng Thôn Vĩ Dạ)

Đêm mơ về Vĩ Dạ
Ngày nhớ đến em thương
Nhớ kỳ hoa cỏ lạ
Lời ca như mật đường

Em cho tình cao cả
Anh nhận cảm diệu thường
Cây rừng theo gió ngả
Anh yêu em lạ thường

Ai đưa ai vào mộng
Nắng tung tăng đẹp mầu
Sóng khua thuyền sông rộng
Cá đùa vui đáy sâu

Thuyền tình ta dừng lại
Ong vòng lượn hoa tình
Tình ta còn xanh mãi
Tựa như còn bình minh

Anh vuốt tóc làn mây
Môi em ngọt dịu này
Mắt em làn thu thuỷ
Hương tình đậm men say

Gió ơi ta nhắn này
Hoa Huệ ngát hương bay
Đưa ta về bên ấy
Vĩnh viễn trọn vòng tay

Nguyên Đỗ



Em Rời Ta Mãi Xa

Em rồi đi mãi mãi
Nắng đọng trên cành cây
Chiều rơi hồn tê tái
Nhớ nhung tuyết đổ đầy

Em đi anh ở lại
Ngoài hiên tuyết trắng bay
Sông sầu đông chẳng chảy
Hốn thấm buồn đắng cay

Em rồi đi mãi xa
Từ giã tuổi ngọc ngà
Phố Bắc buồn day dứt
Gọi thầm tên thiết tha

Đưa nhau đi một đoạn
Ngại ngùng đưa vẫy tay
Gió chiều như ai oán
Tuyết phủ dáng hao gầy

Ta yêu ta đày đọa
Lạnh lùng thương xót xa
Ven đuờng bầy chim quạ
Nối dài đưa đám ma

Em vào đời tất tả
Anh viết khúc tình ca
Như thơ buồn từ tạ
Một lần ta biết ta

Thương em tính thật thà
Đường đời lắm phong ba
Bão giông nào ai biết
Em rời ta khuất xa


Nguyên Đỗ





Đảo Mộng

Anh
Sắp chết
Cánh buồm trôi
Biển động
Một đời người
Sự sống
Phó đại dương
Em
Với tay
Kéo anh đến
Địa đường
Ốc đảo xanh
Một đời
Ta xây mộng


Nguyên Đỗ




Hoà Bình

Anh sẽ vì em, hỡi Hoà Bình
Giã từ vũ khí với đao binh
Về xây tổ quốc không tranh chấp
Dân với người dân đậm thắm tình

Anh sẽ vì em trở bước về
Giã từ chinh chiến cõi nhiêu khê
Cùng em lựa hạt gieo hoa mộng
Cuộc sống trần ai bớt não nề

Anh sẽ vì em đúc lưỡi cày
Từ muôn chiến cụ để từ nay
Hoà bình yên ấm không tranh chấp
Đây đó yêu thương tay nắm tay

Anh sẽ vì em phá ruộng hoang
Mở đường oanh liệt tựa ông hoàng
Khắp nơi luá mọc cao hy vọng
Nối lại tình người giữa vinh quang

Anh sẽ vì em cởi chiến bào
Cùng em rải rắc những vì sao
Lúa vàng hạt thóc trên Sông Bạc
Gặt hái từng mây ở trên cao


Nguyên Đỗ





Cơn Mưa Mùa Hạ
Dédié à ma Pluie!

Tháng năm trời vào Hạ
Lớp học mới tan rồi
Người đi về muôn ngả
Năng ngưng ở lưng đồi

Tháng năm trời nồng lạ
Quạt gió chạy vù vù
Mẹ ngồi may, chị vá
Đám trẻ nghịch mù u

Tháng năm trời oi ả
Phượng vĩ đỏ sân trường
Ve sầu kêu inh ả
Lòng ai chút vấn vương

Bỗng chợt về cơn gió
Mát rượi cả tâm hồn
Em bước vào đến ngõ
Tim anh đập dập dồn

Em người em xa lạ
Tạm trú cơn giông này
Giữa trưa hè nắng hạ
Anh chợt chút mê say

Tiếng cười em giòn giã
Nghe rất đỗi hồn nhiên
Mẹ anh cười đẹp dạ
Mơ ước con dâu hiền

Cơn mưa rào tháng Hạ
Đem mát về muôn người
Hỡi người em xa lạ
Em cho anh nụ cười

Hỡi người em xa lạ
Mái tóc phủ bờ vai
Cơn mưa tình tháng Hạ
Mát dịu cả hồn ai !


Nguyên Đỗ









Thơ Thẩn ...Vơ Vẩn

Mình gặp nhau đây qua lời thơ
Tiếng nhạc du dương điệu mập mờ
Tối nay tất cả như ngưng đọng
Thính phòng vang vọng những cung tơ

Nhỏ nhẹ mạn đàm chuyện đó đây
Tránh dùng từ nặng, sửa chữ này
Ân tình thầm kín trong khoé mắt
Ước gì ôm trọn trong vòng tay

Ơ hay hồn bỗng nảy ước nguyền
Mộng ước ngày nao vẫn trinh nguyên
Vần thơ say đắm, nhạc tha thiết
Tiếng sóng tình mơ vỗ mạn thuyền

Mỗi chữ em thay, một nụ hôn
Ngàn chữ em thay tặng cả hồn
Vạn lời chan chứa anh tặng nốt
Yêu mãi ngàn năm, em chịu hôn? (1)


Nguyên Đỗ

(1) Viết theo cách nói miền Nam



Như Bước Chân Người Tình

Như bước chân người tình
Nhẹ nhàng khi ghé đến
Tình anh là ngọn nến
Là ánh sáng bình minh

Như hạt sương ban mai
Trên cỏ hoa lóng lánh
Tình em giọt rượu mạnh
Thấm sâu đáy hồn ai

Như một cụm hoa hồng
Sáng nay mới trổ bông
Tình em khơi ngàn nụ
Trong hồn anh bềnh bồng

Như một cặp tình nhân
Xa xôi mà rất gần
Mặt trời vừa thức dậy
Ánh sáng chiếu trong ngần

Như bước chân nhẹ nhàng
Tình yêu rất mênh mang
Giọt sương tình óng ánh
Tình yêu quá dịu dàng


Nguyên Đỗ



Căn Nhà Mùa Xuân

Cô bạn nhỏ lâu nay xây nhà mới
Biết bao giờ sẽ mời anh tới đây ?
Nhà đẹp thật hoa muôn sắc nở đầy
Anh đi ngang chưa dám vào gõ cửa

Nhà khang trang em còn đang xây nữa
Thành lâu đài đẹp đẽ đến nguy nga
Tiếng đàn nhạc hoà cùng tiếng hát ca
Ai trong đó đang chơi đại hoà tấu

Em về đây, hỡi mùa Xuân yêu dấu
Cho ngàn hoa rực rỡ nở trong anh
Cho bầu trời quang đãng nắng trong xanh
Chim :Dc hót đón mừng một ngày mới


Nguyên Đỗ













Em Á Khẩu ... Anh Tạ Tội

Em á khẩu để
Trả Lời Với Trích Dẫn