View Single Post
  #14  
Old 12-11-2006, 10:42 AM
thuylam's Avatar
thuylam thuylam is offline
Senior Member
 
Tham gia ngày: Mar 2004
Nơi Cư Ngụ: Alameda Ca
Bài gởi: 3,579
Default

Sở Lưu Hương đáp:
- Nhưng con la đó đương nhiên đã bị bọn ngươi bán một lần, ta chỉ muốn hỏi ai đã mua nó.
Gã lái buôn bỗng chỉ về đằng trước:
- Ông nhìn coi, trong đó có bao nhiêu con la ?
Sở Lưu Hương nhìn theo, trong đó quả thật có rất nhiều la.
Gã lái buôn thốt:
- La không phải như người. Người còn có xấu đẹp, mấy con la lại toàn giống nhau, bọn tôi mỗi ngày cũng bán ra không biết bao nhiêu con, làm sao biết ai mua con la đó ?
Trên mặt gã lái buôn đã lộ vẻ bận bịu, hiển nhiên đã chuẩn bị kết thúc cuộc đàm thoại đó.
Sở Lưu Hương chỉ còn nước dùng thứ vũ khí cuối cùng của chàng, cũng là thứ lợi hại nhất.
Mình cho dù có đem vật đó đập bể đầu người ta, người ta có thể vẫn nheo mắt cảm tạ mình -- ngoại trừ tiền bạc ra, còn có cái gì có thể có ma lực lớn như vậy.
Bộ dạng của gã lái buôn lập tức thân thiện gấp bội, tươi cười:
- Để tôi coi cho ông, trên người con la đó nếu có in tiêu ký, có lẽ có thể tra ra lúc trước ai đã mua nó.
Trên người con la không có đóng dấu tiêu ký, toàn thân trên dưới đều còn nguyên vẹn, cả một chút lông tạp cũng không có. Sở Lưu Hương thở dài một hơi, đã chuẩn bị chịu thua.
Nhưng chàng ráng hỏi:
- Con la này có phải là con hồi nãy từ ngoài đi vào không ?
Gã lái buôn cười đáp:
- Tôi tuy phân không được mặt mũi con nào là con nào, nhưng con nào tốt con nào xấu thì tôi có thể coi được, giống như con la này, tôi cho dù còn cách nửa dặm đã có thể nhận ra.
Sở Lưu Hương hỏi:
- Con la này rất đáng giá ?
Gã lái buôn đáp:
- Đáng giá phi thường, Trong một ngàn con, cũng vị tất có thể tìm ra một con tốt như nó, cho nên ...
Cho nên gã lại cúi đầu, ánh mắt lại nhìn lên tay Sở Lưu Hương.
Tay Sở Lưu Hương luôn luôn rất ít khi làm cho người ta thất vọng.
Cho nên gã lái buôn lại nói tiếp:
- Hạng tốt như vậy, chúng tôi thông thường chỉ bán cho khách quen.
Mắt Sở Lưu Hương phát sáng, lập tức hỏi:
- Khách quen của bọn ngươi ở đây có nhiều không ?
Gã lái buôn cười đáp:
- Trại lớn như vầy cũng không có quá mười vị khách quen.
Gã lại nói tiếp:
- Nhiều đại tiêu cục ở Tượng Vạn Thành, Phi Long Trấn đều là khách quen của bọn tôi, nhưng khách quen lớn nhất vẫn là “Vạn Phúc Vạn Thọ Viên” Kim gia.
Sở Lưu Hương hỏi:
- Ngựa lừa cho toàn gia đều mua tại đây ?
Gã lái buôn đáp:
- Tất cả những giống tốt từ ngoài nhập vào đây đều để cho đám thiếu gia và tiểu thư của Kim gia đến lựa trước ...
Sở Lưu Hương động dung:
- Con la đó có phải đã bán cho Kim gia ? Ngươi có thể xác định không ?
Gã lái buôn gật gật đầu:
- Những con khác đều có đóng dấu tiêu ký vì sợ bị thất lạc, nhưng Kim gia tài hùng thế mạnh, có thể nói căn bản không ai dám động tới một cọng cỏ của bọn họ, cho dù có nhiều ngựa lừa, bọn họ cũng căn bản không thèm để ý.
Sở Lưu Hương thốt:
- Cho nên chỉ có ngựa lừa của bọn họ là trên thân không có đóng dấu tiêu ký, có phải vậy không ?
Gã lái buôn đáp:
- Từ hồi tôi nhìn thấy con la này, đã nghĩ là bọn họ để lạc mất.
Sở Lưu Hương ngẩn người.
Có những chuyện chàng vốn nằm mộng cũng đều không nghĩ tới, nhưng hiện tại đã nghĩ tới.
Chàng đến nơi này, không phải chỉ có người của Kim gia mới biết hành động của chàng sao ?
Đêm chuyện này phát sinh không phải là ở Kim gia sao ?
Hà huống ngoại trừ Kim gia ra, vùng phụ cận căn bản không có ai có thể dùng lực lượng lớn như vậy, chỉ huy nhiều cao thủ như vậy, giăng bày nhiều võng lưới như vậy.
Ít ra Sở Lưu Hương vẫn không nghe nói phụ cận có nhân vật nào có lực lượng lớn như vậy.
Nhưng Kim gia vì sao lại muốn giết Sở Lưu Hương ?
Sở Lưu Hương không những là bằng hữu của Kim Linh Chi, hơn nữa còn giúp nàng trong lúc hiểm nghèo, cứu trợ nàng qua khỏi cơn hôn mê.
Chỉ bất quá nhân khẩu của Kim gia quả thật quá nhiều, phần tử khó tránh khỏi phức tạp, kỳ trung cũng không thể chắc có oan gia đối đầu với Sở Lưu Hương hay không, cả Kim Linh Chi cũng không biết.
Nhưng theo Kim Linh Chi nói, nàng chỉ đem hành tung của Sở Lưu Hương nói cho một mình Kim lão thái thái biết, cả đám huynh đệ chú bác đều không biết Sở Lưu Hương lần này đến bái thọ.
Lẽ nào Kim Linh Chi lại nói láo ?
Lẽ nào chủ mưu chuyện này lại là Kim thái phu nhân ?
Tâm Sở Lưu Hương bấn loạn, càng nghĩ càng loạn, qua một hồi rất lâu vẫn không thể bình tĩnh lại.
Nếu bị địch nhân ám toán, chàng vĩnh viễn đều có thể bảo vệ sự bình tĩnh.
Nhưng bị bằng hữu ám toán lại là một chuyện khác hoàn toàn.
Gã lái buôn đó bỗng thở dài một hơi, bổ sung:
- Nghĩ không ra giữa thanh thiên bạch nhật như vầy, không ngờ lại có người dám làm chuyện phạm pháp như vậy.
Hắn chừng như tự nói với mình, lại chừng như cầu Sở Lưu Hương trợ giúp.
Ở đây căn bản không còn ai khác, Sở Lưu Hương không thể không hỏi:
- Chuyện gì ?
Gã lái buôn đáp:
- Bắt cóc.
Sở Lưu Hương nhíu mày:
- Bắt cóc ? Bắc cóc ai ? Ai bắt cóc ?
Gã lái buôn thở dài:
- Có vài đại hán vạm vỡ bắt trói một tiểu cô nương, giữa thanh thiên bạch nhật không ngờ lại dám bắt cóc cô nương đó ra khỏi tửu lâu, quăng lên cỗ xe ngựa, trên đường có rất nhiều người, lại không có ai để ý chuyện đó.
Sở Lưu Hương động dung:
- Tiểu cô nương đó hình dáng ra sao ?
Gã lái buôn đáp:
- Một tiểu cô nương rất đẹp, vận hồng y ...
Hắn còn chưa nói dứt lời, chỉ tiếc người nghe đã đột nhiên biến mất.
Sở Lưu Hương đã phóng người quay trở lại tửu lâu.
Hành động của chàng tuy nhanh lại đã chậm một bước, không còn thấy đại hán vạm vỡ nào, cũng không thấy cỗ xe ngựa nào, chỉ thấy một thiếu phụ đang góp nhặt rỗ trái cây văng lăn lóc dưới đất, còn có một đứa bé nhìn bình dầu và trứng gà vỡ nát dưới đất khóc lớn.
Xa xa cát bụi mịt mù, ẩn hiện còn có thể nghe thấy tiếng ngựa hí.
Trái cây và hột gà nghĩ tất đều bị cỗ xe đó đụng rớt.
Bên kia đường có người đang dẫn ngựa từ trong trại ngựa đi ngang qua, Sở Lưu Hương thuận tay móc kim ngân ra nhét vào tay người đó, lập tức nhảy lên lưng ngựa.
Người đó còn chưa biết ất giáp gì, Sở Lưu Hương đã quất ngựa tung vó cát bay mịt mù.
Chàng làm chuyện luôn luôn có hiệu suất cao nhất, không cần nói dài dòng mất thời giờ.
Cho nên chàng nếu thật sự muốn mua ngựa, chỉ cần giao cho chàng, không cần phải như người trong giang hồ chọn ngựa kỹ càng, bởi vì ai ai cũng đều chọn ngựa tốt, không những bình thường có thể làm bạn lữ đồng hành, có khi lúc nguy hiểm nhất còn có thể cứu mạng.
Ngựa nếu có thể tuyển chọn người kỵ mã, nhất định chọn Sở Lưu Hương.
Kỵ thuật của Sở Lưu Hương tịnh không thể cho là tối cao, chàng không lắm khi cỡi ngựa.
Nhưng thân người chàng rất nhẹ, nhẹ đến nỗi cơ hồ có thể làm cho ngựa có cảm giác không có ai trên mình nó.
Hơn nữa chàng rất ít khi dùng đến roi.
Vô luận đối với bất cứ sinh mệnh nào, chàng đều không chịu dùng bạo lực.
Không ai ghét bạo lực hơn chàng.
Cho nên đó tuy không phải là một con ngựa rất tốt, nhưng hiện tại lại phóng rất nhanh.
Sở Lưu Hương vỗ nhè nhẹ trên lưng ngựa, thân người tựa hồ đã thành một bộ phận trên mình ngựa.
Cho nên con lúc con ngựa tung vó, đơn giản tốc độ cũng như khi nó phi một mình.
Theo tình hình mà nói, tốc độ đó đáng lẽ đã có thể truy đuổi kịp cỗ xe đằng trước.
Một cỗ xe hai ngựa, trên xe còn có bao nhiêu người, vô luận là ngựa chạy nhanh tới đâu, tốc độ không thể nào nhanh hơn lúc bình thường.
Chỉ tiếc trên thế gian có rất nhiều chuyện không thể dùng lý mà nói.
Sở Lưu Hương đuổi cả nửa ngày cũng chưa bắt kịp cỗ xe, cả xe ngựa lẫn cát bụi tung bay đều theo ánh mặt trời hướng tây.
Đại lộ chia nhánh, một về hướng trái, một về bên phải.
Sở Lưu Hương dừng tại ngã ba đường, bên đường có một cây đại thụ, dưới cây đại thụ có một quán rượu nhỏ.
Quán rượu vắng tanh, chủ quán bán rượu lại là hai vợ chồng, trên lưng còn đèo theo một đứa bé.
Người chồng đã cỡ bốn mươi lăm tuổi, vợ lại còn rất trẻ tuổi.
Cho nên chồng có vẻ sợ vợ.
Cho nên chồng đèo con, vợ lại chỉ ngồi kế bên.
Sở Lưu Hương vừa xuống ngựa, người vợ đã đứng lên, cười chào khách:
- Mời khách quan vào uống rượu, ở đây có trúc diệp thanh thượng hạng.
Ả cười rất tươi, lại không phải là xấu xa khó nhìn, có lẽ đó là nguyên nhân tại sao chồng ả sợ ả.
Sở Lưu Hương lại nhìn ả một cái cũng không dám.
Thứ nhất, chàng chưa bao giờ có thói quen nhìn vợ người khác.
Thứ hai, gặp vận đào hoa hai ngày nay, chàng đã cơ hồ gần mất mạng, hiện tại chỉ cần là nữ nhân, chàng đã thấy có chút đáng sợ.
Chàng cố ý nhìn sang lão bản:
- Được, cho một bình rượu và đồ ăn.
Người vợ hỏi:
- Thịt bò được không ? Thịt đùi hay thịt sườn ?
Sở Lưu Hương đáp:
- Được, cho thịt đùi.
Ngươi vợ lại hỏi:
- Nấu chín hay nấu tái ?
Sở Lưu Hương đáp:
- Sao cũng được.
Trả Lời Với Trích Dẫn