View Single Post
  #22  
Old 12-11-2006, 10:49 AM
thuylam's Avatar
thuylam thuylam is offline
Senior Member
 
Tham gia ngày: Mar 2004
Nơi Cư Ngụ: Alameda Ca
Bài gởi: 3,579
Default

Sao chàng cứ hỏi về y vậy ?
Sở Lưu Hương đáp:
- Ta sợ y vạn nhất tìm đến được chỗ này.
Vợ lão chủ quán cắn môi:
- Y nếu vạn nhất tìm đến, tôi trước hết phải một đao giết chàng.
Sở Lưu Hương hỏi:
- Giết ta ? Vì sao ?
Vợ lão chủ quán đáp:
- Tôi thà giết chết chàng, cũng không thể để chàng lọt vào tay nữ nhân khác.
Sở Lưu Hương hỏi:
- Bằng hữu của nàng là nữ nhân ?
Vợ lão chủ quán đáp:
- Ừm.
Sở Lưu Hương hỏi:
- Nữ nhân nào ? Bộ dạng ra sao ?
Vợ lão chủ quán trừng mắt:
- Chàng tốt hơn hết là đừng hỏi quá rõ, tránh làm tôi ghen tị.
Sở Lưu Hương thốt:
- Nhưng y trăm phương ngàn cách muốn giết ta, ta ít ra nên biết y là ai.
- Chàng bất tất phải biết, bởi vì biết cũng không tốt đẹp gì cho chàng.
Sở Lưu Hương hỏi:
- Nàng nhất định không chịu nói cho ta biết ?
Vợ lão chủ quán chớp chớp mắt:
- Sau này có lẽ tôi sẽ kể cho chàng biết.
Sở Lưu Hương hỏi:
- Bao lâu sau ?
Vợ lão chủ quán đáp:
- Đợi đến lúc tôi cao hứng, có lẽ dăm ba ngày, có lẽ nửa năm.
Ả vừa cười vừa hỏi:
- Chàng đã chuẩn bị nằm đây cả đời, còn gấp gáp gì nữa ?
Sở Lưu Hương lại ngẩn người:
- Xem bộ dạng này ta lưu lại đây cũng vô dụng.
Vợ lão chủ quán hỏi:
- Chàng nói gì ?
Sở Lưu Hương đáp:
- Ta nói ta nên đi.
Vợ lão chủ quán cười:
- Chàng đi sao được ?
Sở Lưu Hương đáp:
- Để ta thử xem.
Vừa nói xong, chàng đã ngồi dậy trên giường.
Vợ lão chủ quán như thấy người chết sống lại, cả thân mình tê cứng.
Sở Lưu Hương mỉm cười:
- Xem chừng ta vẫn còn có thể đi.
Vợ lão chủ quán tròn xoe mắt, há hốc miệng, lắp bắp:
- Chàng ... chàng rõ ràng đã bị tôi điểm huyệt mà.
Sở Lưu Hương thản nhiên đáp:
- Đó có lẽ bởi vì công phu điểm huyệt của nàng chưa xuất sắc lắm, có lẽ vì nàng hạ thủ không nặng nề lắm.
Sở Lưu Hương cười:
- Chỉ có nàng mới có thể diễn kịch, người khác không thể sao ?
Vợ lão chủ quán hỏi:
- Nhưng ... nhưng chàng đã không bị tôi chế trụ, sao lại giả đò tới đây ?
Sở Lưu Hương đáp:
- Bởi vì ta thích nàng.
Lần này chàng không nói thật.
Chàng làm như vậy, chỉ vì muốn điều tra coi ai đã ngấm ngầm chủ mưu muốn giết chàng.
Chàng vốn đã tính để vợ lão chủ quán đem chàng đi.
Vợ lão chủ quán cắn môi:
- Chàng đã thích tôi, sao còn phải đi ?
Sở Lưu Hương điềm đạm đáp:
- Bởi vì tay nàng chặt thịt còn chưa rửa, ta không thích nữ nhân tay có mùi thịt.
Vợ lão chủ quán đỏ mặt, giận đến mức nói không ra lời.
Sở Lưu Hương thốt:
- Ta cũng không thích đi chân không, giày của ta đâu ? Đem đến cho ta.
Vợ lão chủ quán trừng mắt nhìn chàng, mặt lúc xanh lúc đỏ, chung quy vẫn đem giày đến cho chàng.
Sở Lưu Hương giơ chân ra:
- Mang giày cho ta.
Vợ lão chủ quán nghiến răng, mang giày cho chàng.
Sở Lưu Hương từ từ bước xuống giường, sửa sang y phục chỉnh tề.
Vợ lão chủ quán nhịn không được phải hỏi:
- Chàng đã phải đi, sao còn chưa đi ?
Sở Lưu Hương cười cười:
- Hiện tại nàng vì sao lại muốn đuổi ta đi ? Nàng sợ cái gì ?
Vợ lão chủ quán cắn môi không nói gì.
Sở Lưu Hương hỏi:
- Nàng có phải sợ ta bắt nàng nói ra tên bằng hữu của nàng ?
Khuôn mặt vừa trắng vừa béo của vợ lão chủ quán đã phát xanh dờn.
Sở Lưu Hương mỉm cười:
- Nàng đừng lo, chỉ có nam nhân khả ố nhất mới dụng lực bắt ép nữ nhân đã từng muốn nhận mình làm con, ta ít ra còn chưa phải loại nam nhân đó.
Vợ lão chủ quán ngây người, bỗng lại cười ngọt ngào:
- Tưởng không được chàng lại tốt bụng như vậy. Hiện tại chàng nếu chịu làm con, tôi vẫn chịu thu nhận chàng.
Lần này đến lượt Sở Lưu Hương ngẩn người.
Chàng đột nhiên phát hiện thật sự khó làm người tốt, đặc biệt là làm người tốt trước mặt nữ nhân.
Nữ nhân giỏi nhất là ăn hiếp người thành thật, ăn hiếp người tốt.
Có nữ nhân nếu mình đối đãi với nàng càng tốt, nàng càng muốn ăn hiếp mình, mình nếu làm dữ, nàng ngược lại lại thành thật với mình.
Vợ lão chủ quán dịu dàng đứng dậy, xem chừng chuẩn bị đến ôm Sở Lưu Hương.
Sở Lưu Hương lần này quyết tâm phải dạy cho ả một bài học.
Ai biết được ngay lúc đó, bên ngoài cửa đột nhiên truyền vào một tràng tiếng thét, tiếng thét của bảy tám nam nhân.
Tiếp theo đó, lại là thanh âm bảy tám thứ binh khí rơi xuống đất.
Sở Lưu Hương lập tức như mũi tên bắn ra cửa.
Đình viên bên ngoài rất đẹp, rất u tĩnh.
Nhưng vô luận đình viên có u tĩnh tới cỡ nào, nếu có bảy tám đại hán đầu óc máu me nằm dài trên đất, cũng không còn đẹp đẽ nữa.
Rơi trên đất cũng không phải là binh khí gì, là bảy tám cây nỏ chế tạo rất tinh xảo.
Mỗi một mũi tên bắn ra khỏi thứ nỏ đó, có khi thậm chí còn bá đạo hơn cả ám khí do cao thủ tung ra.
Những đại hán đó đến đây làm gì ? Muốn dùng tên để đối phó ai ?
Hiện tại sao lại bị người ta đánh gục trên đất ?
Ai đã hạ thủ ?
Sở Lưu Hương quỳ xuống, vực một đại hán dậy.
Người này mặt nọng đầy thịt, vô luận là ai nhìn gã đều nghĩ gã không phải là người tốt.
Hà huống, cho dù là người rất dễ nhìn, nếu loang đầy máu me, cũng không còn dễ nhìn nữa.
Máu từ dưới mí mắt gã trào ra.
Cho nên gã không những chảy máu, còn chảy cả nước mắt.
Trong huyết lệ lại có ngân quang lấp lóe, chừng như là mũi châm, lại càng mỏng hơn, càng nhỏ hơn so với châm.
Nhìn lại vết thương của những người kia, cũng đều một dạng.
Tiếng hô thảm cũng đồng thời vang lên.
Người phóng ám khí, chỉ trong một giây phút, dùng một thứ ám khí nhỏ xíu mỏng manh đánh gục bảy người, hơn nữa đánh trúng huyệt đạo không một sai sót.
Sở Lưu Hương đứng dậy, thở dài một hơi.
Người có thủ pháp ám khí cao minh như vậy, trên thế gian này chỉ có duy nhất một người, người đó là ai ?
Chàng nghĩ không ra.
Lúc chàng không muốn nghĩ nữa, lại thấy một vật từ trong tàng cây đại thụ trước mặt phóng xuống.
Đó là một hột nhãn.
Sở Lưu Hương ngẩng đầu, thấy một thiếu nữ vận áo mỏng màu vàng đang ngồi trên tàng cây rậm rạp, trong tay còn giơ một chùm nhãn.
Chàng không cần nhìn mặt nàng ta, cũng đã biết nàng ta là ai.
Trương Khiết Khiết.
Tại sao cô gái đó chừng như lúc nào cũng đều có thể xuất hiện trước mặt chàng ?
Trên cây có phải có con chim hoàng anh đang hót ?
Không phải là hoàng anh, là tiếng cười của Trương Khiết Khiết.
Tiếng cười của nàng trong trẻo, như tiếng hót chim hoàng anh, đôi mắt như hai vầng trăng khuyết, lúc tiếng cười vang lên, chừng như có đám sương lợt lạt, vầng mây lợt lạt.
Người đột nhiên lại xuất hiện ở đây, Sở Lưu Hương đáng lẽ rất ngạc nhiên, giật mình. Kỳ lạ là hiện tại trong tâm chàng chỉ có cảm giác rất hoan hỉ.
Vô luận lúc nào nhìn thấy nàng, chàng đều có cảm giác rất diệu kỳ.
Trương Khiết Khiết nhả hột nhãn, cười ngọt ngào:
- Có muốn ăn nhãn không ? Là tôi kêu người từ Tế Nam cỡi ngựa mang về đó.
Sở Lưu Hương thở dài:
- Nàng đâu có phải họ Dương ?
Trương Khiết Khiết cong môi, làm mặt xấu:
- Bộ chỉ có Dương quý phi mới được ăn nhãn sao ? Tôi không thể ăn sao ? Tôi có điểm nào không bì được ả chứ ?
Sở Lưu Hương nhịn không được cười thành tiếng:
- Nàng ít ra còn thua nàng ta một điểm.
Trương Khiết Khiết hỏi:
- Có lẽ còn trẻ hơn so với ả.
Nàng vừa giơ tay, một vật lấp lánh đã bay về phía Sở Lưu Hương. Là trái nhãn đã bóc vỏ.
Sở Lưu Hương không giơ tay ra, chỉ há miệng đón.
Trái nhãn xảo hợp lọt vào miệng chàng.
Trương Khiết Khiết cười ngất:
- Có ngon không ?
Sở Lưu Hương miệng mút trái nhãn, cười đáp:
- Được một bàn tay xinh xắn bóc vỏ, không ngon sao được.
Trương Khiết Khiết tròn mắt:
- Chàng không sợ trái nhãn đó có độc ?
Sở Lưu Hương đáp:
- Không sợ.
Chàng nhả hột nhãn, vừa cười vừa nói:
Trả Lời Với Trích Dẫn