|
#1
|
||||
|
||||
|
Cảm Xúc
Làm thi sĩ, nghĩa là ru với gió Mơ theo trăng, và vơ vẩn cùng mây, Để linh hồn ràng buộc bởi muôn dây, Hay chia sẻ bởi trăm tình yêu mến. Đây là quán tha hồ muôn khách đến; Đây là bình thu hợp trí muôn hương; Đây là vườn chim nhả hạt mười phương, Hoa mật ngọt chen giao cùng trái độc.... Đôi giếng mắt đã chứa trời vạn hộc; Đôi bờ tai nào ngăn cản thanh âm : Của vu vơ nghe mãi tiếng kêu thầm... Của xanh thắm thấy luôn màu nói sẽ... Tay ấp ngực dò xem triều máu lệ, Nghìn trái tim mang trong một trái tim Để hiểu vào giọng suối với lời chim, Tiếng mưa khóc, lời reo tia nắng động. Không có cánh nhưng vẫn thèm bay bổng; Đi trong sân mà nhớ chuyện trên trời : Trút ngàn năm trong một phút chơi vơi; Ngắm phong cảnh giữa hai bề lá cỏ... Tôi chỉ là một cây kim bé nhỏ, Mà vạn vật là muôn đá nam châm; Nếu hương đêm say dậy với trăng rằm, Sao lại trách người thơ tình lơi lả.
__________________
|
|
#2
|
||||
|
||||
|
Cứ Phải Là !
Cứ phải là em, chẳng phải ai Là em, em nữa, chỉ em thôi Sao người anh quý anh yêu thế Mà chẳng cùng anh ở suốt đời. Khéo chi cây sống mà đem chặt Chặt giữa ngang lưng sự sống còn, Chặt giữa đang hoa, ngang giữa lá, Khác chi hoa nở phải vùi chôn. Em có bao giờ tưởng tượng xem Một mình anh sẽ sống không em Bơ vơ như đã muôn lần chết. Đã chết nhưng còn phải sống thêm! Lời ước cùng nhau thuở sánh đôi Anh còn vẹn vẻ giữ y lời Rằng không ai thể thay em được Em vắng, yêu em vẫn suốt đời. Duy có lòng em vẫn hẹn hò, Ấy là ân huệ của em cho Cho anh một đóa hoa tinh túy, Một đóa hoa lòng chẳng héo khô .
__________________
|
|
#3
|
||||
|
||||
|
Vội vàng - Xuân Diệu tặng Vũ Đình Liên
Tôi muốn tắt nắng đi Cho màu đừng nhạt mất, Tôi muốn buộc gió lại Cho hương đừng bay đi . Của ong bướm này đây tuần tháng mật; Này đây hoa của đồng nội xanh rì, Này đây lá của cành tơ phơ phất, Của yến anh này đây khúc tình si, Và này đây ánh sáng chớp hành mi, Mỗi buổi sớm, thần vui hằng gõ cửa Tháng giêng ngon như một cặp môi gần, Tôi sung sướng nhưng vội vàng một nửa: Tôi không chờ nắng hạ mới hoài xuân . Xuân đương tới, nghĩa là xuân đương qua, Xuân còn non, nghĩa là xuân sẽ già, Mà Xuân hết nghĩa là tôi cũng mất; Lòng tôi rông, nhưng lượng trời cứ chật Không cho dài thời trai trẻ của nhân gian . Nói làm chi rằng xuân vẫn tuần hoàn, Nếu tuổi trẻ chẳng hai lần thắm lại . Còn trời đất, nhưng chẳng còn tôi mãi Nen bâng khuâng tôi tiếc cả đất trời; Mùi tháng năm đều rớm vị chia phôi Khắp sông, núi vẫn than thầm tiễn biệt . Cơn gió xinh thì thào trong lá biếc . Phải chăng hờn vì nỗi phải bay đi ? Chim rộn ràng bỗng dứt tiếng reo thi, Phải chăng sợ độ phai tàng sắp sửa ? Chẳng bao giờ, ôi ! Chẳng bao giờ nữa ... Mau di thôi ! Mùa chưa ngã chiều hôm . Ta muốn ôm Cả sự sống mới bắt đầu mơn mởn, Ta muốn riết mây đưa vào gió lượn, Ta muốn say cáng bướm với tình yêu Ta muốn thâu trong một cái hôn nhiều Và non nước, và mây, và cỏ rạng, Cho chếnh choáng mùi thơm, cho đã đầy áng sáng Cho no nê thanh sắc của thời tươi, -Hỡi xuân hồng, ta muốn cắn vào ngươi
__________________
|
|
#4
|
||||
|
||||
|
Yêu
Yêu là chết trong lòng một ít Vì mấy khi yêu mà đã được yêu. Cho rất nhiều song nhận chẳng bao nhiêu; Người ta phụ, hoặc thờ ơ, chẳng biết Phút gần gũi cũng như giờ chia biệt. Tưởng trăng tàn, hoa tạ với hồn tiêu, Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu! - Yêu, là chết trong lòng một ít. Họ lạc lối giữa u sầu mù mịt Những người si theo dõi dấu chân yêu. Và cảnh đời là sa mạc cô liêu. Và tình ái là sợi dây vấn vít Yêu, là chết ở trong lòng một ít.
__________________
|
|
#5
|
||||
|
||||
|
"Vì sao"
Bữa trước, riêng hai dưới nắng đào, Nhìn tôi cô muốn hỏi "vì sao?" Khi tôi đến kiếm trên môi đẹp Một thoáng cười yêu thoả khát khao - Vì sao giáp mặt buổi đầu tiên Tôi đã đày thân giữa xứ phiền Không thể vô tình qua trước cửa Biết rằng gặp gỡ đã vô duyên? Ai đem phân chất một mùi hương Hay bản cầm ca! tôi chỉ thương Chỉ lặng chuồi theo dòng xảm xúc, Như thuyền ngư phủ lạc trong sương. Làm sao cắt nghĩa được tình yêu! Có nghĩa gì đâu, một buổi chiều Nó chiếm hồn ta bằng nắng nhạt, Bằng mây nhè nhẹ, gió hiu hiu... Cô hãy là nơi mấy khóm dừa Dầm chân trong nước, đứng say sưa; Ðể tôi là kẻ qua sa mạc Tạm lánh hè gay; - thế cũng vừa Rồi một ngày mai tôi sẽ đi. Vì sao, ai nỡ bỏ làm chi! Tôi khờ khạo lắm ngu ngơ quá, Chỉ biết yêu thôi chẳng hiểu gì.
__________________
|
|
#6
|
||||
|
||||
|
Trăng
Trong vườn đêm ấy nhiều trăng quá ánh sáng tuôn đầy các lối đi Tôi với người yêu qua nhẹ nhẹ... Im lìm, không dám nói năng chi. Bâng khuâng chân tiếc giậm lên vàng Tôi sợ đường trăng tiếng dậy vang, Ngơ ngác hoa duyên còn núp lá Và làm sai lỡ nhịp trăng đang. Dịu dàng đàn những ánh tơ xanh, Cho gió du dương điệu múa cành: Cho gió đượm buồn, thôi náo động Linh hồn yểu điệu của đêm thanh. Chúng tôi lặng lẽ bước trong thơ, Lạc giữa niềm êm chẳng bến bờ. Trăng sáng, trăng xa, trăng rộng quá! Hai người, nhưng chẳng bớt bơ vơ.
__________________
|
|
#7
|
||||
|
||||
|
Xa cách
Có một bận em ngồi xa anh quá Anh bảo em ngồi xích lại gần hơn, Em xích gần hơn một chút anh hơn, Em ngoan ngoãn xích gần hơn chút nữa. Anh sắp giận, em mỉm cười, vội vã Ðến kề anh, và mơn trớn: "Em đây" Anh vui liền, nhưng bỗng lại buồn ngay. Vì anh nghĩ, thế vẫn còn xa lắm. Ðôi mắt của người yêu, ôi vực thẳm! Ôi trời xa, vừng trán của người yêu! Ta thấy gì đâu sau sắc yêu kiều Mà ta riết giữa đôi tay thất vọng. Dầu tin tưởng: Chung một đời, một mộng, Em là em; anh vẫn cứ là anh. Có thể nào qua Vạn Lí trường thành Của hai vũ trụ chứa đầy bí mật. Thương nhớ cũ trôi theo ngày tháng mất, Quá khứ anh, anh không nhắc cùng em. - Linh hồn ta còn u ẩn hơn đêm, Ta chưa thấu, nữa là ai thấu rõ. Kiếm mãi, nghi hoài, hay ghen bóng gió, Anh muốn vào dò xét giấc em mơ, Nhưng anh giấu em những mộng không ngờ, Cũng như em giấu những điều quá thực... Hãy sát đôi đầu! Hãy kề đôi ngực! Hãy trộn nhau đôi mái tóc ngắn dài! Những cánh tay! Hãy quấn riết đôi vai! Hãy dâng cả tình yêu lên sóng mắt! Hãy khăng khít nhữg cặp môi gắn chặt Cho anh nghe đôi hàm ngọc của răng; Trong say sưa, anh sẽ bảo em rằng: "Gần thêm nữa! Thế vẫn còn xa lắm!"
__________________
|
|
#8
|
||||
|
||||
|
Phải nói
Yêu tha thiết, thế vẫn còn chưa đủ? "Anh tham lam, anh đòi hỏi qúa nhiều. Anh biết rồi, em đã nói em yêu ; Sao vẫn nhắc một lời đã cũ?" - Yêu tha thiết thế vẫn còn chưa đủ, Nếu em yêu mà chỉ để trong lòng Không tỏ hay, yêu mến cũng là không, Và sắc đẹp chỉ làm bằng cẩm thạch. Anh thèm muốn vô biên và tuyệt đích Em biết không? Anh tìm kiếm em hoài. Sự thật ngày nay không thật đến ngày mai... Thì ân ái có bao giờ lại cũ? Yêu tha thiết thế vẫn còn chưa đủ, Phải nói yêu trăm bận đến nghìn lần; Phải mặn nồng cho mãi mãi đem xuân, Ðem chim bướm thả trong vườn tình ái. Em phải nói, phải nói, và phải nói: Bằng lời riêng nơi cuối mắt đầu mày, Bằng nét vui, bằng vẻ thẹn, chiều say, Bằng đầu ngả, bằng miệng cười, tay riết, Bằng im lặng, bằng chi anh có biết! Cốt nhất là em chớ lạnh như đông Chớ thản nhiên bên một kẻ cháy lòng Chớ yên ổn như mặt hồ nước ngủ, Yêu tha thiết, thế vẫn còn chưa đủ.
__________________
|
|
#9
|
||||
|
||||
|
Vô biên
Như kẻ hành nhân quáng nắng thiêu, Ta cẫn uống ở suối thương yêu; Hãy tuôn âu yếm, lùa mơn trớn, Sóng mắt, lời môi, nhiều - thật nhiều! Chớ nên tiết kiệm, hỡi nàng tiên! Ta được em chăng lại mất liền: Với bạn ân tình hay với cảnh, Nơi nào ta cũng kiếm Vô-biên. Những phen reo hót, những cơn say Những lúc mây đen ám mặt mày, Là lúc lời xa muôn thế giới Ðến vờn trong dạ cánh chim bay... Trời cao trêu nhử chén xanh êm; Biển đắng không nguôi nỗi khát thèm. Nên lúc môi ta kề miệng thắm, Trời ơi, ta muốn uống hồn em!
__________________
|
|
#10
|
||||
|
||||
|
Ðơn sơ
Em nói trong thư: "Mấy bữa rày, "Sao mà bươm bướm cứ đua bay; "Em buồn em nhớ, chao! em nhớ! "Em gọi thầm anh suốt cả ngày. "Ngoài ấy vui không, anh của em? "Trong này đã có nắng vàng êm; "Mỗi lần nắng rọi, em ra cửa, "Em nghĩ gì đâu, đứng lặng im. "Mùa xuân khó chịu quá đi thôi! "Cảnh đẹp làm em thấy lẻ loi, "Chim hót xui em nghe quạnh quẽ: "- Hay là anh đã bỏ em rồi"?" ồ! mới nghiêng mình xem nước trong Vui mừng em thấy má em hồng..." Em tôi ăn nói vô duyên quá! Em đốt lòng anh, em biết không?
__________________
|
![]() |
| Ðiều Chỉnh | |
| Xếp Bài | |
|
|