|
|
|
#1
|
||||
|
||||
|
Bài Tạ Lỗi Cùng Người
1. năm năm trời ... ta làm tên quái đản cầu danh trên nước mắt của người tình năm năm trời có nhục có vinh có chua, chát, ngọt, bùi, cay, đắng ... có hai mái đầu chia nhau thù oán có thằng ta trút nạn xuốn vai em! năm năm trời ... có một tên Duyên ta ca tụng, rồi chính ta bôi lọ tình ta đẹp nhưng tính ta còn nít nhỏ nên lỗi lầm đã đục màu sông nếu em còn thương mến tuổi mười lăm xin nuốt hận mĩm môi cười xí xóa hồn ta đẹp nhưng đời ta thảm quá nên tị hiềm nhen nhúm giữa ngây thơ nếu em còn chút đỉnh mộng mơ xin rộng lượng thứ dung người lỡ dại! năm năm trời ... ta là tên chiến bại tìm mưu thâm hạ thủ đê hèn và lần nào ta lén lút đâm em bằng những ngọn dao mù lòng quáng dạ Duyên oàn oại cũng là Duyên sáng giá bởi trước đây ta đã tự đâm mình! năm năm trời ... đeo đuổi hư danh ta mấy kiếp vẫn là ta mắc nợ mình hậu thế cách chi mà gặp gỡ bởi vì ta không dễ được đầu thai! nếu được đầu thai, không dễ được làm người! (dù chỉ làm người trên đất ... mọi!) 2. ta háo thắng nên tưởng mình cứng cỏi tưởng đâu mình can đảm giết tình yêu tưởng đâu mình Quan Đế tuyệt đường siêu giờ ngã ngựa, tiểu nhân như ... Tào Tháo ta háo thắng nên thành người trâng tráo bị đời khinh lại giở giọng khinh đời! kỷ niệm đầu thơm ngát cả đôi môi ta nông nỗi đưa tay cầm chén máu! 3. năm năm trời ... có tình giông nghĩa bão có con sông chờ cuốn kẻ quên bờ có trăm ngàn cánh lá trúc đào khô rơi rụng trước sân nhà em thổn thức Duyên kiêu hãnh cũng là Duyên chết giấc! sau năm năm ... hồn chắc cũng lạnh mồ (?) ta ngày nay, tạ lỗi một bài thơ em hãy ráng thuộc lòng ... cho trẻ lại! (1972)
__________________
Chợt ghét vô cùng bài ca "Con Gái" Ông nhạc sĩ nào đã viết "rất vô duyên" Để ám ảnh một lời yêu là ghét Khi vô tình nói "ghét" lại là "thương"... |
|
#2
|
||||
|
||||
|
Bài Đầu Năm Tình Yêu
nắng xuân nào long lanh trong mắt bé đầu tháng giêng tây anh đã tết ngày tình đầu tháng giêng tây anh đã xênh xang mới mẻ óng ả linh hồn, ríu rít nhịp tim nắng xuân nào long lanh trong mắt bé linh hồn anh từ đó ướp trầm hương linh hồn anh, từ đó, ngạt ngào thơm máu, như nước hoa chan đời lễ lạc máu, như gió lành chảy qua ruộng đồng bát ngát chở chuyên mùi lúa chín quanh năm như sông hiền chia chín ngả: cửu long giang ôm ấp phù sa, lẫy lừng sức sống tình, đã mở ra một bầu trời nạm ngọc linh hồn anh, từ đó, khảm muôn sao nắng xuân nào long lanh trong mắt bé thơ học trò anh thách thức thời gian có luật đào thải khắt khe, có kẻ cùng thời ghen tị hãy duyên dáng nở nụ cười âu yếm nhẹ hạt răng đều chới với đứa ngồi trông thơ học trò anh gieo vần tuyệt kỹ thơ học trò, anh thổi ấm gió tàn đông cho ai mang vào trường khoe với bạn: của anh Nhiên … nắng xuân nào long lanh trong mắt bé mười ngón tay gầy anh có cách chi không nhặt cả bóng cả hình chàng thi sĩ lẫn cái tài hoa, trao gọn giữa tròng đen Nắng xuân nào long lanh trong mắt bé linh hồn anh, từ đó, bỗng ham vui linh hồn anh, từ đó, mãi mê chơi thượng đế nếu hỏi tại sao, anh sẽ trả lời mạnh dạn: thiên đàng của ngài là an bình, thanh thản ngài nên đem phủ dụ những bà cả ông già nắng xuân nào long lanh trong mắt bé đầu tháng giêng tây anh đã tết ngày tình đầu tháng giêng tây anh đã xênh xang mới mẻ quên hết phận người, hiện tại, việt nam … (1975)
__________________
Chợt ghét vô cùng bài ca "Con Gái" Ông nhạc sĩ nào đã viết "rất vô duyên" Để ám ảnh một lời yêu là ghét Khi vô tình nói "ghét" lại là "thương"... |
|
#3
|
||||
|
||||
|
Cho Đáng Đời Ai ờ bạn nào đâu có nghịch ngầm cười duyên lần lữa chẳng hồi âm ừ, tôi cũng thấy cộ.. ngoan lắm dài cổi tại người -- bộ tại em ? ờ bạn nào đâu có khó thương cười ngây thơ kéo hẹn nhì nhằng ừ, tôi cũng thấy cộ.. khờ lắm ai chết tại người -- cho chết luôn ! ờ cá vàng đâu có lửng lơ yểu điệu trời cho đẹp nhởn nhơ người ta cáu kỉnh vì nôn nóng ai nhận bà con phải rán chờ ! ờ tiểu thơ nhu nhã dạ thưa người nghe như gió động hoa đưa ừ, tôi cũng thấy cộ.. hiền lắm thưa dạ rồi ai chết biết chưa ? ờ bạn từ tâm dễ mũi lòng cho tôi thấy được đứa lành hơn nhờ cô, tôi biết tôi lành lắm chẳng thế sao nhầm em dễ thương ! ừ, tôi đổ quạu đến... trời ơi ! nhiếc móc cho ai tức đáng đời ngày mai em cũng chưa thư nữa đáng đời ai vậy ? chắc đời tôi !
__________________
Chợt ghét vô cùng bài ca "Con Gái" Ông nhạc sĩ nào đã viết "rất vô duyên" Để ám ảnh một lời yêu là ghét Khi vô tình nói "ghét" lại là "thương"... |
|
#4
|
||||
|
||||
|
Chở Em Đi Học Trường Đêm (Westminster, CA. ngày 06.07.87) chở em đi học mưa, chiều tóc hai đứa ủ đôi điều xót xa mưa thánh thót, mưa ngân nga (hình như có bão băng qua thị thành!) bàn tay thiếu máu lạnh tanh cóng tôi chịu đựng cho đành luyến thương! chở em đi học mưa, buồn tôi Honda cũ trèo luôn dốc đời thình lình chết máy như chơi đừng tin lắm chuyện xa vời nhé em! đèo em qua dãy cột đèn khẳng khiu soi dõi đường đêm bóng người bóng xấp nhập, bóng tách rời bóng co, bóng dãn, bóng trôi dập dềnh... (dối gian như bóng dối hình dối gian theo những lời tình gió bay ...) đèo nhau qua đoạn đời này cầu Trương Minh Giảng nghe đầy hoàng hôn mưa rỉ rả, mưa nguồn cơn mưa đâm lóc thịt, mưa dầm thuộc da ... chở em đi học mưa nhòa đường loang loáng nước lập lòa loáng cây lạnh vừa đủ siết vòng tay run đi em để sau này ... nhớ nhau ... chở em sa vũng lầy nào về nhà nói mẹ qua cầu sẩy chân!
__________________
Chợt ghét vô cùng bài ca "Con Gái" Ông nhạc sĩ nào đã viết "rất vô duyên" Để ám ảnh một lời yêu là ghét Khi vô tình nói "ghét" lại là "thương"... |
|
#5
|
||||
|
||||
|
Cho Nhỏ Ngày Thi Ngày thi sắp gần kề rồi đó nhỏ Nhỏ lo năm mà ta ngại tới mười Sợ bài thi làm nhỏ biếng môi cười Ta thật sự nghe lòng đau khôn xiết Ta tưởng tượng nếu nhỏ mà thi rớt Nhỏ sẽ buồn như những lá thu bay Lệ thắm nồng ướt đẫm chiếc khăn tay Như có dạo nhỏ buồn ta phải đổ Ta tưởng tượng nếu nhỏ mà thi đổ Nhỏ có mừng chưa chắc đã hơn ta Nụ nhỏ cười sẽ rực rở như hoa Nổi sung sướng ửng hồng đôi má đỏ Ngày thi đã gần kề rồi đó nhỏ Ta không thi nhưng hồi hợp lạ thường Đêm ta nằm cầu mong Chúa xót thương Cho nhỏ đổ dẩu ta... người ngoại đạo .
__________________
Chợt ghét vô cùng bài ca "Con Gái" Ông nhạc sĩ nào đã viết "rất vô duyên" Để ám ảnh một lời yêu là ghét Khi vô tình nói "ghét" lại là "thương"... |
|
#6
|
||||
|
||||
|
Giữa Trần Gian Tuyệt Vọng Ta làm chim tuyệt vọng bỏ quên trời Nên cánh vỗ như tay chào vĩnh biệt Nên hót điệu khàn khàn thống thiết Em có chiêm bao thấy ngậm ngùi ? Ta phải khổ cho đời ta phải khổ Phải ê chề cho tóc bạc với thời gian Phải đau theo từng hớp rượu tàn Phải khép mắt sớm hơn giờ thiền định (Vì thượng đế từ lâu kiêu hãnh Cầm trong tay sinh tử muôn loài Tình ta vừa gánh nặng thấu xương vai Thì em hỡi ngai trời ta đạp xuống) Thời mới lớn em dễ dàng xao động Buồn thay ta không bắt nổi hồn nàng Nên mật tình đắng giọng ngàn năm Thôi, phận bạc hãy nhuộm giùm tóc bạc Ta vẫn nhớ trưa nào em ngồi hát Ta vẫn thèm hôn lên mắt tiểu thơ buồn Ta vẫn thèm ăn năn những lúc đón đường (Em khó chịu ... mà thư nào em cũng nhận) Ta cất tiếng rủ ren người tuyệt vọng Hết còn ai can đảm đợi thư tình Để ta đành một kiếp ngóng tin em ... Ta muốn riêng ta - người bất hạnh Để em còn mím lệ chảy ngang tôi Tay run run vuốt mặt kẻ qua đời Và sau đó ... em nên cười ta dại dột ! (1972)
__________________
Chợt ghét vô cùng bài ca "Con Gái" Ông nhạc sĩ nào đã viết "rất vô duyên" Để ám ảnh một lời yêu là ghét Khi vô tình nói "ghét" lại là "thương"... |
|
#7
|
||||
|
||||
|
Hai Hàng Me Ở Đường Gia Long Hôn rách mặt mà sao còn nghi ngại ? Nhớ điên đầu sao cứ sợ chia tan ? Mỗi lòng người một lý lẽ bất an Mỗi cuộc chết, có một hình thức, khác Mỗi đắm đuối có một mầm gian ác Mỗi đời tình, có một thú, chia ly Chiều nắng âm thầm chào biệt lũ lá me Lá me nhỏ, như nụ cười hai đứa, nhỏ Tình cũng khó theo thời cơm áo, khó Ta dìu nhau đi dưới bóng nợ nần Em bắt đầu thấy ân hận, chưa em ? Vì lỡ nói thương anh, cái thằng quanh năm túng thiếu Ân hận, có, thì hãy nên, ráng chịu Hãy xem như cảnh ngộ đã an bài Như địa cầu không thể ngược vòng quay Như Chúa, Phật phải gay go trước giờ lên ngôi Phật, Chúa Tình cũng khó theo thời cơm áo, khó Nên mới yêu, mà cư xử rất vợ chồng Rất thiệt tình khi lựa quán bình dân Khi nói thẳng: "Anh gọi cà phê đen bởi hụt tiền uống cà phê đá" Mỗi cuộc sống thăng trầm, phải mua bằng nhục nhã Mỗi mặt trời, phải trả giá một hoàng hôn Đêm, chẳng còn cách khác tối tăm hơn Nên mặt mũi ta đây, bùn cứ tạt Môi thâm tím bận nào tươi tắn, hát Em nhớ vờ hoan hỉ vỗ tay khen Để anh còn cao hứng cười duyên Còn tin tưởng nụ hôn mình, vẫn ngọt Khăn tăm tối hãy ngang đầu quấn nốt Quấn cho nhau, quấn bạo, quấn cuồng điên Vòng sau cùng sẽ gặp quỷ Sa Tăng Bởi hạnh phúc mơ hồ như, Thượng Đế Đời, vốn không nương người thất thế Thì thôi, ô nhục cũng là danh Mình nếu chọn đời nhau làm dấu chấm Mỗi câu văn đâu được chấm hai lần (1973)
__________________
Chợt ghét vô cùng bài ca "Con Gái" Ông nhạc sĩ nào đã viết "rất vô duyên" Để ám ảnh một lời yêu là ghét Khi vô tình nói "ghét" lại là "thương"... |
|
#8
|
||||
|
||||
|
Linh Mục 1. dĩ vãng là địa ngục giam hãm đời muôn năm tôi - người yêu dĩ vãng nên sống gần Satan ngày kia nghe lời quỉ giáng thế thêm một lần trong kiếp người linh mục xao gầy cơn điên trăng! 2. vì tôi là linh mục không mặc áo nhà giòng nên suốt đời hiu quạnh nên suốt đời lang thang! vì tôi là linh mục giảng lời tình nhân gian nên không có thánh kinh nên không có bổn đạo nên không có giáo đường (một tín đồ duy nhất vừa thiêu hủy lầu chuông!) vì tôi là linh mục phổ lời tình nhân gian thành câu thơ buồn bã nên hạnh phúc đâu còn nên ngưo=`i tình duy nhất vừa thiêu hủy lầu chuông vì tôi là linh mục không biết mặt thánh thần nên tín đồ duy nhất cũng là đấng quyền năng! 3. tín đồ là người tình người tình là ác quỉ ác quỉ là quyền năng quyền năng là tín đồ tín đồ là người tình (vì tôi là linh mục giảng lời tình nhân gian!) 4. vì tôi là linh mục không biết rửa tội người nên âm tah^`m lúc chết tội mình còn thâm vai ... (1970)
__________________
Chợt ghét vô cùng bài ca "Con Gái" Ông nhạc sĩ nào đã viết "rất vô duyên" Để ám ảnh một lời yêu là ghét Khi vô tình nói "ghét" lại là "thương"... |
|
#9
|
||||
|
||||
|
Em Hiền Như Ma Soeur
đưa em về dưới mưa nói năng chi cũng thừa phất phơ đời sương gió hồn mình gần nhau chưa ? tay ta từng ngón tay vuốt lưng em tóc dài những trưa ngồi quán vắng chia nhau tình phôi thai xa nhau mà không hay (hỡi em cười vô tội đeo thánh giá huy hoàng hỡi ta nhiều sám hối tính nết vẫn hoang đàng!) em hiền như ma soeur vết thương ta bốn mùa trái tim ta làm mủ ma soeur này ma soeur có dịu dàng ánh mắt có êm đềm cánh môi ru ta người bệnh hoạn ru ta suốt cuộc đời (cuộc đời tên vô đạo vết thương hành liệt tim!) đưa em về dưới mưa xe lăn đều lên dốc chở tình nhau mệt nhọc! đưa em về dưới mưa áo dài sầu hai vạt khi chấm bùn lưa thưa đưa em về dưới mưa hỡi em còn nít nhỏ chuyện tình nào không xưa ? vai em tròn dưới mưa ướt bao nhiêu cũng vừa cũng chưa hơn tình rụng thấm linh hồn ma soeu .
__________________
Chợt ghét vô cùng bài ca "Con Gái" Ông nhạc sĩ nào đã viết "rất vô duyên" Để ám ảnh một lời yêu là ghét Khi vô tình nói "ghét" lại là "thương"... |
|
#10
|
||||
|
||||
|
Tâm Xuân
Em có trăng rằm trong đáy mắt Hồn anh từ đó khảm muôn sao Tình anh là một trời trong vắt Chẳng gợn mây, không sợi vẩn nào... Em có mặt trời trong ánh mắt Tim anh ngàn phượng nở bâng khuâng Đường quê tình tự trong anh bỗng Trùng điệp ve ran dậy tiếng mừng... Em có sân trường trong mắt nắng Có trăng huyền thoại tế trung thu Có sông đời chợt reo vui thác Là có tình anh đấy - biết đâu !
__________________
Chợt ghét vô cùng bài ca "Con Gái" Ông nhạc sĩ nào đã viết "rất vô duyên" Để ám ảnh một lời yêu là ghét Khi vô tình nói "ghét" lại là "thương"... |
![]() |
| Ðiều Chỉnh | |
| Xếp Bài | |
|
|