|
#11
|
||||
|
||||
|
Cột đồng chưa xanh (tt)
Long Vân cảm thấy nhói buốt trong tim. Dù bị hành hạ đánh đập, thân thể đau đớn chàng cũng gắng mà chịu đựng, nhưng chàng không đành lòng để Trúc Mai phải khổ não thương sầu vì mình. Thảo Hoa lại nói tiếp: _ Cái tên Tống Văn Nhân cứ đến gia trang tìm Viên ngoại. Hắn đánh tiếng rằng nếu Viên ngoại huỷ bỏ hôn ước của tiểu thư với anh và nhận lời cầu hôn của hắn thì hắn có thể nhờ quan Hiệp trấn can thiệp làm giảm nhẹ tội cho anh. Bằng không để quan Phủ kết tội làm giặc thì tính mệnh anh khó bảo toàn mà Dương gia trang cũng bị hoạ lây! Long Vân bừng bừng lửa giận. Đúng là cái tên họ Tống đáng ghét này đã chủ mưu sắp đặt hãm hại chàng nhằm chiếm đoạt Dương tiểu thư. Chỉ giận cho mình là một người dân thấp cổ bé miệng, làm thế nào chống chọi được với lũ quan quyền? Cố nén lòng căm hận tuôn trào trong huyết quản, Long Vân lại hỏi tiếp: _ Thảo Hoa có biết cụ Đồ Cam hiện giờ ra sao chăng? Con bé ngần ngại nói: _ Cụ Đồ đã tìm hỏi tất cả người quen, những bạn bè và những học trò thành danh có chức phận, nhưng không ai nghĩ được cách gì vẹn toàn để giúp đỡ. Cụ Đồ định đón đường quan Khâm sai để trình bày sự việc, mong ngài giải quyết cho sự oan ức này! Long Vân thở dài: _ Cũng là vô ích thôi! Có ai chịu mất công lo lắng cho một gã học trò nghèo không chút danh phận để đối đầu với kẻ quyền thế, vừa nguy hiểm cho đường công danh lại chẳng lợi lộc gì? Thời này làm gì có được một Bao Thanh Thiên vô tư thiết diện cơ chứ? Thảo Hoa lấy thức ăn trong bọc ra mời chàng. Giở gói giấy ra thì thấy một nắm cơm to, một cái giò và một ít trái cây. Đang đói bụng nên chàng ăn rất ngon lành. Con bé nhìn chàng ăn mà cảm động, nước mắt lại ứa ra. Sau khi tiêu thụ một góc tư nắm cơm và một phần giò, Long Vân đã thấy no bụng. Thảo Hoa ép chàng ăn tiếp nhưng vừa lúc đó người cai ngục đến. Con bé gói thức ăn còn lại đưa cho chàng. Nó còn bịn rịn chưa nỡ rời đi thì người cai ngục đã giục nó đi ra và dẫn chàng trở lại phòng giam. Ngô Trọng Đạo giương mắt nhìn chàng mỉm cười hỏi: _ Người yêu thăm viếng phải không? Long Vân lắc đầu và đưa gói thức ăn cho hắn mời: _ Không, chỉ là em gái thôi. Mời Ngô đại huynh dùng chút thức ăn này cho đỡ lòng. Gã bạn tù trợn mắt ốc nhìn xoáy vào mặt chàng: _ Anh bạn không ăn sao? _ Không, tôi đã ăn no rồi! Gã họ Ngô cười ha hả nói: _ Tốt, thế thì tôi không khách khí nhé? Hắn lập tức ngồm ngoàm ăn, chốc lát đã sạch cả gói rồi lấy bầu nước tu ừng ực. Xong hắn quay qua chàng nói: _ Đa tạ Đào công tử, mai sau còn gặp nhau Ngô mổ nhất định không quên đền đáp tấm thịnh tình này! Đào Long Vân xua tay nói: _ Chỉ là một chút chia sẻ nhau trong lúc cùng chung hoạn nạn thôi mà, Ngô huynh đừng bận tâm! Ái Hoa (còn tiếp)
__________________
Sầu mong theo lệ khôn rơi lệ Nhớ gởi vào thơ nghĩ tội thơ (Quách Tấn)
|
| Ðiều Chỉnh | |
| Xếp Bài | |
|
|