Go Back   Vina Forums > Thư Viện Online > Kho Tàng Truyện > Truyện Kiếm Hiệp
Hỏi/Ðáp Thành Viên Lịch Tìm Kiếm Bài Trong Ngày Ðánh Dấu Ðã Ðọc

 
 
Ðiều Chỉnh Xếp Bài
Prev Previous Post   Next Post Next
  #11  
Old 04-29-2005, 01:47 PM
vui_la_chinh vui_la_chinh is offline
Senior Member
 
Tham gia ngày: Feb 2005
Nơi Cư Ngụ: Trum Yeu Gai
Bài gởi: 4,697
Send a message via Yahoo to vui_la_chinh
Default

Chương 17

Nhà Sư Trí Thanh Là Ai ?



Trí Thanh nhìn ra bốn mặt toan do cửa trước viện Bồ Ðề chạy ra.

Kiều Phong nghĩ bụng: "Nếu y ra ngả đó tất là bị bắt". Nghĩ tới đó, bỗng cảm thấy một luồng gió thổi đến sau lưng thì biết ngay có người sắp nhảy vào chỗ mình núp. Ông bèn giơ tay trái ra nắm lấy huyệt mạch môn tay trái địch nhân, rồi vận nội lực vào bàn tay khiến người đó toàn thân tê nhức không nhúc nhích được nữa.
Kiều Phong bắt được địch nhân rồi chú ý nhìn xem là ai. Ðèn lửa trong chùa chỉ sáng lờ mờ nhưng nhãn quang Kiều Phong rất lanh lợi, vừa nhìn đã biết ngay là Trí Thanh. Ông thoáng rùng mình một cái nhưng rồi hiểu ngay, lẩm bẩm: "Phải rồi. Y cũng như mình, định chạy vào sau lưng pho tượng này ẩn núp, bất ngờ lại trúng vào chỗ mình. ý chừng y thấy pho tượng Bồ Ðề này lớn hơn cả. Nhưng y đã định chạy ra cửa trước sao lại chuồn vào đây? à phải rồi! Y giả bộ như vậy để đánh lạc hướng năm nhà sư ngã lăn dưới kia, để những người đến sau hỏi tất những vị này bảo là y chạy ra cửa trước, nhưng kỳ thực y chuồn vào cửa sau lần đến đây. Tên này thực cũng đa mưu."
Kiều Phong nghĩ bụng như vậy, tuy vẫn giữ chặt Trí Thanh, ghé miệng vào tai y khẽ nói:
-Mi mà la lên là ta đánh cho một chưởng chết liền, mi có hiểu không?
Trí Thanh không nói nên lời và chỉ sẽ gật đầu. Ngoài cửa lớn đã có bảy tám nhà sư đến tiến vào. Trong bọn này ba vị cầm đèn đuốc, đại điện sáng rực cả lên. Quần tăng thấy năm nhà sư nằm lăn dưới đất, đều sửng sốt. Một vị la lên:
-Tên ác độc Kiều Phong lại hạ độc thủ.
Người thì hỏi:
-Trời ơi! Trí Quang, Trí Uyên sư huynh đấy ư?
Vị khác nói:
-Ôi thôi, ai để tấm gương đồng ra đây? Kiều Phong lấy mất kinh sách viện Bồ Ðề rồi. Phải mau mau bẩm bạch phương trượng.
Kiều Phong nghe các nhà sư nghị luận không khỏi bật cười, bao nhiêu tội họ đều đổ lên đầu mình hết. Chỉ trong khoảnh khắc, quần tăng đến tụ họp mỗi lúc một đông.

Kiều Phong thấy Trí Thanh cố sức cựa quậy để thoát thân. Ông hiểu ngay,giữa lúc này quần tăng đang nhốn nháo mà bọn Trí Quang, Trí Uyên chưa hồi tỉnh,nếu Trí Thanh không bị mình giữ tất y trốn thoát một cách rất dễ dàng, cứ việc
đường hoàng đi ra vì có ai ngờ gì đến y đâu, họ đều cho mình là hung thủ.
Rồi Kiều Phong lại nghĩ thầm: "Xét cho cùng thì Trí Thanh vẫn chưa giỏi sao mà còn núp vào đây làm chi? Cứ ngang nhiên do cửa giữa mà ra cũng chẳng ai hỏi đến y". Ðột nhiên trong đại điện im bặt, không ai nói câu gì nữa, thì ra phương trượng Huyền Từ cùng những vị thủ lĩnh các viện đã đến. Thủ lĩnh viện Long Thụ là Huyền Tịch đưa tay ra vỗ bọn Trí Quang, Trí Uyên cho tỉnh dậy rồi hỏi:
-Ðây cũng là thủ đoạn của Kiều Phong phải không? Sao hắn lại biết những bí mật trong tấm gương đồng?
Trí Quang đáp:
-Không phải Kiều Phong, chính là...
Nhà sư toan nói "chính là Trí Thanh", bỗng đột nhiên gã nhảy xổ đến bên một nhà sư đứng cạnh Huyền Từ phương trượng, nắm áo mắng luôn:
-Giỏi thiệt! Sao ngươi dám hạ độc thủ?
Kiều Phong muốn nhìn trộm nhà sư kia mắng ai nhưng không có cách nào nhìn rõ được, lại không dám ló đầu ra ngoài, trong đại điện đông như vậy, chỉ cần vô ý một chút là bị phát giác. Bỗng thấy một người kêu lên:
-Trí Quang sư huynh! Sao lại lôi kéo tôi làm gì?
Trí Quang đáp:
-Ngươi đá ngã năm người bọn ta và lấy cắp kinh sách, thế này thì gớm thật!
Bẩm phương trượng, tên phản tặc Trí Thanh này mở trộm tấm gương đồng trong viện Bồ Ðề để lấy cắp kinh sách.
Người kia kêu lên:
-Sao, sao? Tôi luôn luôn bên cạnh phương trượng, biết đâu mà lấy trộm kinh sách?
Huyền Tịch đại sư nghiêm nét mặt, nói:
-Trước hết hãy đặt tấm gương đồng lại rôi nói hết đầu đuôi cho chúng ta nghe.
Trí Uyên chạy lại đặt tấm gương đồng vào chỗ cũ. Lúc này Kiều Phong trông qua tấm gương đồng đã rõ, ông thấy một nhà sư trỏ tay, khoa chân ra chiều tức tối.
Kiều Phong vừa ngó thấy mặt người đó, bất giác cả kinh vì y chính là Trí Thanh.
Ông thất kinh nhìn lại nhà sư bị ông bắt, thì thấy tướng mạo y giống hệt nhà sư Trí Thanh ngoài đại điện, nhìn kỹ mới thấy hơi khác chút đỉnh, trông qua thì không ai phân biệt được.
Kiều Phong lẩm bẩm: "Trên đời này sao lại có người giống nhau đến thế? Chắc hai người này là anh em sinh đôi, một người vào chùa Thiếu Lâm xuất gia đầu phật, còn một người vẫn ở ngoài trần tục, như vậy cũng hay. Y chờ cơ hội thuận tiện, giả trang làm hoà thượng để vào chùa trộm kinh. Nhà sư Trí Thanh đã không rời phương trượng nửa bước thì còn ai nghi ngờ cho y nữa."
Bỗng nghe Trí Quang thuật lại chuyện Trí Thanh thăm hỏi những bí mật về tấm gương đồng ra sao, cùng mình lỡ lời nói ra bốn chữ thế nào, rồi Trí Thanh giả vờ ra ngoài đi tiểu ngầm đá ngã bốn nhà sư và cùng mình động thủ thế nào, nhất nhất thuật lại, lúc Trí Quang thuật chuyện, Trí Uyên cùng ba nhà sư kia luôn luôn phụ hoạ vào để chứng thực là lời Trí Quang nói đúng. Từ nãy đến giờ, Huyền Từ phương trượng lộ vẻ ngạc nhiên, nhưng nghe Trí Quang kể xong, điềm đạm hỏi:
-Ngươi trông rõ là Trí Thanh chứ?
Trí Quang cùng Trí Uyên đồng thanh đáp:
-Bẩm bạch phương trượng, chúng tôi cùng Trí Thanh không thù không oán, vu hãm cho y làm gì?
Huyền Từ thở dài, nói:
-Việc này bên trong còn có nhiều uẩn khúc, trong hai giờ này Trí Thanh ở luôn bên mình ta, không rời nửa bước.
Nghe phương trượng nói vậy, năm nhà sư kia không ai dám lên tiếng nữa.
Huyền Nạn xác nhận:
-Chúng tôi cũng trông thấy Trí Thanh sư đệ luôn luôn kề cận phương trượng sư huynh. Có lý đâu còn đến viện Bồ Ðề lấy trộm kinh được.
Huyền Tịch hỏi:
-Trí Quang! Khi ngươi cùng Trí Thanh động thủ, quyền cước y có chiêu thức nào khác lạ không?
Trí Quang la lên:
-À quên, giờ tôi mới nhớ ra, lúc Trí thanh cùng tôi động thủ, y không sử những chiêu thức võ công bản phái.
Huyền Tịch hỏi:
-Y sử chiêu thức môn phái nào, ngươi có nhận ra không?
Trí Quang lộ vẻ bâng khuâng không trả lời được. Huyền Tịch lại hỏi:
-Y sử trường quyền hay đoản đả? Y dùng thủ pháp cầm nã về môn "địa trường" hay "thông tế"?
Trí Quang đáp:
-Y... y dùng võ công âm hiểu lạ thường. Ðệ tử mấy lần để ý mà không hiểu là y theo đường lối nào.
Huyền Tịch, Huyền Nạn cùng mấy vị lão tăng vào bậc tiền bối đưa mắt nhìn nhau, rồi lại nhìn phương trượng, tỏ ra đã cảm thấy hôm nay gặp phải một tay đối thủ bản lĩnh tuyệt luân, thủ đoạn huyền ảo, khiến bọn mình không ai hiểu được.
Bây giờ chỉ có cách là một mặt mở cuộc điều tra, một mặt trấn định những người tòng sự ai thấy điều kỳ dị cũng đừng hoang mang. Không thế thì trong chùa sẽ rối loạn, nhốn nháo, e rằng những tai hoạ khó lòng thu xếp cho yên được. Huyền Từ hai tay chắp để trước ngực, nói:
-Kinh sách cất ở viện Bồ Ðề là Phật Pháp của vị cao tăng tiền bối bản tự soạn ra để cứu dân độ thế. Nếu đệ tử nhà Phật lấy được để nghiên cứu tụng niệm thì còn khá, giả tỷ lọt vào tay trần tục, họ không biết tôn trọng thì thật là tội lớn. Các vị sư đệ, sư điệt hãy về phòng riêng yên nghỉ, ai nấy chăm lo công việc phận sự mình.
Quần tăng nghe lời phương trượng dặn bảo đều giải tán đâu vào đấy, chỉ có bọn Trí Quang, Trí Uyên vẫn nhìn Trí Thanh bằng con mắt hằn học.

Huyền Tịch trợn mắt nhìn họ, bọn Trí Quang cả sợ không dám nói gì nữa, cùng Trí thanh ra đi.
Quần tăng lui ra rồi, trong đại điện chỉ còn Huyền Từ, Huyền Nạn, Huyền Tịch, ba nhà sư ngồi xuống bồ đoàn trước tượng phật. Huyền Từ đột nhiên cất tiếng hô:
-A di đà phật. Tạ tội, tạ tội!
Câu hô vừa dứt, ba nhà sư đứng phắt dậy, chuyển mình nhảy rất lẹ đến phía sau tượng phật, đồng thời phóng chưởng ra đánh vào Kiều Phong. Kiều Phong không ngờ ba nhà sư phát giác ra tông tích của mình, lại không ngờ mấy vị lão tăng tuổi bảy tám mươi, vừa hô vừa đánh ra chưởng mau lẹ và ghê gớm đến thế.
Chỉ trong chớp mắt, ông thấy hơi thở khó khăn, trước ngực như bị đè nén. Ba vị cao tăng chùa Thiếu Lâm liên hiệp công kích thực là khủng khiếp. Trong lúc hoang mang, ông cảm thấy cả trên dưới và bốn bề đều bị chưởng lực ba vị cao tăng phong toả. Ðể chống lại sức mạnh, nếu mình không dùng sức mạnh phản kích thì chính mình tất thương.
Không đủ thì giờ suy tính, ông đánh ra phía trước một chưởng. Chưởng lực hai bên va chạm nhau, tượng phật đổ lỏng chỏng. Kiều Phong không dám chần chờ,thuận tay nhắc Trí Thanh lên, tung mình nhảy ra phía trước, bỗng thấy sau lưng có luồng chưởng phong ghê gớm đánh tới, tựa hồ có người phóng "Kim cương chưởng", một môn tuyệt kỹ của phái Thiếu Lâm.
Chưởng này mà đánh trúng thì đến ngũ tạng trong người cũng phải tan nát. Kiều Phong vẫn không muốn phản kích bằng chưởng lực, ông thò tay ra chụp lấy tấm gương đồng dùng làm lá chắn để che sau lưng. Bỗng nghe đánh "choảng" một
tiếng. Huyền Nạn phóng "Kim cương chưởng" đánh trúng vào tấm gương mà tay phải Kiều Phong cũng tê buốt.
Ông mượn đà chưởng phong của Huyền Nạn nhảy ra xa hơn một trượng, bỗng nghe thấy sau lưng có tiếng người đang hít chân khí một cách khác thường. Ông là người kiến thức cao siêu lại dồi dào kinh nghiệm giang hồ, vừa nghe tiếng thở hít lạ, đã biết ngay là có một vị cao tăng Thiếu Lâm sử chiêu "Phách không thần quyền".

Ðối với loại võ công này tuy chưa đáng sợ, song ông không thể đem nội lực ra chống đỡ được, dùng tấm gương đồng để che mặt sau, vận nội lực ra cánh tay phải.
Giữa lúc đó ông thấy đối phương dùng quyền đánh vèo lại, phương vị chiêu này cũng khác lạ. Kiều Phong ngạc nhiên, nhưng rồi hiểu ngay lập tức là thần quyền vị lão tăng này không phải nhắm đánh mình mà nhắm đánh vào sau lưng Trí Thanh.
Kiều Phong cùng Trí Thanh vốn không quen biết nên bản tính ông không muốn cứu y. Song ông xách y trên tay, tự nhiên ông phải chiếu cố đến y. Tấm gương đồng đã che được cho Trí Thanh thì một tiếng "choảng" vang lên do tấm gương đồng phát ra to như tiếng lệnh vỡ vì tấm gương này đã bị lão tăng dùng "Không quyền" đánh bể rồi. Kiều Phong xoay tấm gương đó che đỡ rồi xách Trí Thanh nhảy lên nóc nhà.
Ông cảm thấy người Trí Thanh rất nhẹ, đối với tấm thân to lớn vạm vỡ chẳng xứng chút nào. Trong lòng còn đang ngờ vực thì tiếng lệnh nổ vang lên làm cho ông không đứng vững được nữa, đầu gối nhũn ra ngã khuỵu xuống. Từ khi Kiều
Phong bôn tẩu giang hồ, ông chưa từng gặp tay đối thủ nào lợi hại đến thế, nên không khỏi giật mình. Ông chuyển thân một cái, đứng phắt dậy, khi đó lại hiên ngang không để ý đến khi đó mình đang bị cường địch bao vây. Huyền Từ lại hỏi:
-A di đà phật! Tội lỗi! Tội lỗi! Kiều thí chủ đã đến chùa Thiếu Lâm giết người,lại còn phá tượng phật, vậy mời thí chủ nếm một chưởng này.
Huyền Từ không chờ Kiều Phong trả lời, đưa hai chưởng ra quyện thành vòng tròn, từ từ chụp xuống Kiều Phong. Chưởng lực chưa xáp tới, Kiều Phong đã cảm thấy hơi thở nặng nề. Chỉ trong chớp mắt, chưởng lực Huyền Từ như làn sóng thuỷ triều đổ xuống. Kiều Phong vứt bỏ tấm gương đã vỡ, tay phải ra chiêu "Khán long hữu hối" trong "Hàng Long Thập bát chưởng".
Hai luồng chưởng lực gặp nhau bật lên tiếng vang nho nhỏ. Vậy mà uy lực rất mạnh, khiến cho Huyền Từ và Kiều Phong đều bị lùi lại ba bước. Kiều Phong lúc này đã cảm thấy đuối sức, buông Trí Thanh xuống, nhưng nhờ nội lực thâm hậu chỉ vận chân khí lên là lập tức tinh thần lại phấn chấn. Ông không chờ Huyền Từ phóng đến chưởng thứ hai, đã la lên:
-Xin cáo từ!
Rồi xách Trí Thanh băng mình nhảy lên nóc nhà đi tuốt, tai còn vẳng nghe thấy hai nhà sư Huyền Nạn, Huyền Tịch thốt ra những tiếng kinh dị. Ðón chưởng Huyền Từ phương trượng vừa phóng là "Nhất phách lưỡng tán". Nhà sư phải tụ hợp hết sức bình sinh để đánh ra chưởng này, đánh vào đá cũng vỡ nát, mà đánh vào người thì hồn bay phách tán, vì thế mà mệnh danh "lưỡng tán".
Chưởng pháp này chỉ đánh ra một chiêu mà sức mạnh rùng rợn. Ðối phương dù công lực thâm hậu đến đâu cũng không thể chịu đựng được đến chưởng thứ hai, chỉ một đòn cũng đủ chết mất mạng rồi. Người phát chưởng lực non nghiêng biển này phải có nội lực ghê gớm mới thay đổi chiêu thức được.
Ðối phương nếu không có nội lực phi thường cũng không tài nào chống đỡ nổi.
Thế mà Kiều Phong gặp chiêu "Nhất phách lưỡng tán" chẳng những không chết mà chỉ trong chớp mắt đã phục hồi nguyên lực, xách người nhảy lên nóc nhà chạy trốn, trách nào Huyền Nạn, Huyền Tịch chẳng thốt nên những tiếng kinh dị.

Huyền Nạn than rằng:
-Võ công gã này quyết không kém gì bọn ta, thật là một mối lo không nhỏ cho các phái võ trên chốn giang hồ.
Huyền Tịch nói:
-Ta phải sớm tìm cách nào trừ khử gã đi để tránh một mối lo vô cùng trọng đại.
Huyền Nạn gật đầu, Huyền Từ phương trượng ngó theo nẻo đường Kiều Phong chạy trốn, mắt nhà sư già đăm đắm nhìn ra phương trời. Lúc Kiều Phong chạy trốn còn quay đầu lại nhìn ba nhà sư, bỗng thấy tấm gương đồng bị nhà sư đánh vỡ thành mười mấy mảnh tung toé trên mặt đất, những mảnh này còn phản chiếu hình bóng ông vào đó.
Kiều Phong lại rùng mình, ông không hiểu sao cứ mỗi lần trông thấy bóng mình lại băn khoăn trong dạ. Ông không sao tự giải đáp được tình trạng cổ quái này.
Nhưng hiện giờ ông phải gấp rút lo chạy cho xa chùa Thiếu Lâm nên đành bỏ hẳn việc nghi ngờ lảng vảng trong đầu óc để chạy cho nhanh, rồi ông cũng quên đi dần dần.
Kiều Phong đã thuộc hết đường ngang lối dọc trên núi Thiếu Thất, dù nhắm mắt ông cũng có thể nhớ được hết những khe ngách nhỏ hẹp vòng vèo trên sườn núi.
Ông chuồn ra phía sau núi rồi dò những nẻo đường chật hẹp, gai góc mà chạy.
Chạy được chừng mấy dặm, bên tai không còn nghe tiếng những nhà sư Thiếu Lâm đuổi theo nữa mới yên dạ. Ông buông Trí Thanh xuống đất, quát hỏi:
-Mi muốn chạy cho thoát thân, sao không chạy trước đi?
Dè đâu Trí Thanh chân vừa chấm đất, người đã nhủn ra rơi phệt xuống tựa như người chết.

__________________




**************************************************
TRUM YEU GAI , CHET VI GAI
SONG DE YEU , CHET VI YEU
Trả Lời Với Trích Dẫn
 


Ðiều Chỉnh
Xếp Bài

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn
Bạn không được quyền gởi bài
Bạn không được quyền gởi trả lời
Bạn không được quyền gởi kèm file
Bạn không được quyền sửa bài

vB code đang Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt
Chuyển đến


Múi giờ GMT. Hiện tại là 03:25 PM.


Powered by: vBulletin Version 3.6.1 Copyright © 2000 - 2026, Jelsoft Enterprises Ltd.