|
#1
|
|||
|
|||
|
Căn nhà số 19
Tuấn Linh Căn nhà mới xây, rao bán chỉ một tuần là có người mua Chủ mới là người di dân gốc Hoa Lục. Gia đình gồm vợ chồng và hai con một trai, một gái. Đứa con gái lớn 7 tuổi, thằng em 5 tuổi. Căn nhà sơn mầu Cream, mái ngói đen, Máng nước, khung cửa và hàng rào cũng màu đen. Phía sau nhà có hai cây liễu với những cành dài như đuôi ngựa, có những cành rũ lê đến tận đất. Khoảng đất phía góc sân xây một hòn non bộ. Nước từ hòn giả sơn chảy róc rách ngày đêm. Những đêm gió lớn, âm thanh rào rạt của đám liễu rũ cộng với tiếng nước chảy của hòn non bộ nghe buồn làm sao. Nhất là những đêm tối trời, người lối xóm đi qua, nghe thấy những âm thanh như những lời than thở phát ra từ phía sau nhà. Nghe đồn rằng hồi xưa căn nhà này có ma. Nhà bỏ hoang từ lâu. Nhân lúc giá nhà cửa lên caọ Nhà đầu tư mua lại chỗ đất này, xây nhà đem bán lấy lời. Hai cây liễu sau nhà rất đẹp. Vì là cây đã sống lâu năm nên council không cho phép đốn, vả lại chính hai cây đó tạo thành bức phông màu xanh lá mạ non, vớùi những sọc dọc, làm căn nhà nổi bật. Thoạt nhìn tổng thể căn nhà ai cũng phải khen thầm, người vẽ căn nhà có cặp mắt rất nghệ thuật. Lô đất cao đổ ra phía trước, nên cái nhà xe lớn được xây ở phía dưới. Nhìn vào căn nhà người ta cứ nghĩ đó là căn nhà hai tầng. Thật sự nhà xe một nửa phía sau ăn sâu vào trong lòng đất. Ỏ trong nhà người ta có thể xuống nhà xe bằng cái cầu thang từ phía nhà ăn. Nhà xe giống như cái hầm, vì ngoài cửa cuốn, không có bất cứ một cửa sổ nào. Không khí trong nhà xe lúc nào cũng ẩm thấp, lành lạnh. Người chủ mới tên Joe Hao, mua căn nhà mới giá rẻ không ngờ. Ông ta trả giá thấp hơn giá nêu trên bảng tới 15%,ông trả chơi cho vui, ai ngờ người ta bán thiệt. Giấy tờ, thủ tục sang tên nhanh kỷ lục. Làm như nếu chậm người mua đổi ý, chỉ có 4 tuần lễ là dọn vào được. Ngày dọn vào người ta thấy Joe Hao cúng heo quay, một số bạn bè được mời tới ăn tân giạ Khách tới dự, xem nhà ai cũng khen, "chủ nhà thật may mắn mua được nhà đẹp, giá hời". Những chai rượu được khui ra, những ly bia được nâng lên chúc mừng gia chủ an khang thịnh vượng. Không khí vui vẻ cho đến nửa đêm mới thôi. Bạn bè ra về, chủ nhà bỏ mặc những bừa bãi của buổi tiệc chúc mừng, đi nghỉ sớm. Men rượu làm ông mệt mỏi và buồn ngủ, ông vào phòng lên giường ngủ lúc nào không hay. Trong giấc ngủ Joe Hao mơ thấy có người đàn bà ngồi gục đầu khóc ở gốc cây liễu sau nhà. Ước chừng người đàn bà tuổi chừng 30, mặc bộ đồ trắng toát. Ông tới gần người đó và hỏi "tại sao bà lại ngồi khóc ở đây?" Người đàn bà nghe hỏi không trả lời nhưng ngẩng nhìn ông với gương mặt đầy máu. Ông sợ quá hét to lên và tỉnh dậy. Ngoài kia vợ ông và hai cô em họ đang thu dọn chén bát. Giấc mơ khủng khiếp làm ông toát mồ hôi, ông lật đật ra khỏi phòng. Ông mở cửa ra phía cây liễu như muốn xác định một điều trong giấc mơ. Đèn điện sân sau vẫn còn sáng, ông tới gốc liễu, một tảng đá trắng phủ rêu xanh dựng sát gốc, mục đích của nó là trang điểm cho cái "landscape" thêm phần tự nhiên. Nhưng thoạt nhìn ông thấy tảng đá có hình dáng người đàn bà đang ngồi gục đầu như hệt người phụ nữ trong giấc mơ. Đặc biệt màu sắc tảng đá trắng nhạt chứa nặng âm khí. Ông cúi xuống dùng hai tay đẩy tảng đá. Tảng đá bị đẩy lật qua một bên. Một con nhái nhỏ màu trắng đang nằm dưới tảng đá, thấy bị động phóng mình nhảy ra và nhanh biến mất vào phía chân rào. Ông chủ thật sự giật mình, người ông nổi gai ốc. Đêm mùa hè, cái nóng vẫn còn bao phủ, vậy mà ông cảm thấy toàn thân lạnh toát, mồ hôi chảy ra từng giọt trên má và trán ông. Ông im lặng trở vào nhà đi đến bàn thờ đốt nhang khấn vái. Những ngày tháng qua đi không có chuyện gì, giấc mơ đêm đầu tiên vào nhà mới ông không nói với bất kỳ ai Bất ngờ một buổi chiều như thường lệ, ông ngồi bên thằng con trai giúp nó làm bài. Ông vô tình thấy nó vẽ một bức tranh, trong bức tranh nó vẽ cây liễu, gốc liễu là một tảng đá. Điều đặc biệt là ngay bên tảng đá nó vẽ một con nhái trắng. Ông hỏi nó ai chỉ nó vẽ bức tranh này. Thằng bé trả lời tỉnh bơ "No one". Nó chỉ tay vào cây liễu rồi tiếp tục "This is big tree, big rock and little fog". Ông thấy hình như cái nhà này có gì không ổn. Nhưng không muốn vợ con sợ hãi, ông âm thầm theo dõi. Ông đi chợ Fleminton vào những sáng thứ Bảy. Thường cả gia đình cùng đi. Nhưng có một lần ông còn nhớ rõ, hôm ấy trời mưa, tuy không mưa lớn, nhưng có thể làm ướt áo khách bộ hành. Ông không mang hai trẻ theo, sợ chúng bị trúng mưa. Khi trở về nhà ông không thấy hai đứa đâu, sau đó tìm thấy chúng đang chơi dưới garage. Tuy đèn không bật sáng, nhưng những ánh sáng từ phía roller door chiếu vào không đến nỗi tối lắm. Ông thấy hai đứa đang dùng phấn vẽ lên tường. Một lần nữa ông giựt mình khi nhìn thấy bức tranh hai đứa vẽ. Nội dung bức tranh giống như bức tranh thằng bé vẽ hôm nào. Có chuyện khác bên cạnh tảng đá chúng vẽ tới 2 con nhái, một con màu trắng và một con màu nâu. Vừa thấy ông hai đứa cười lớn và chạy lên nhà. Ông hết nhìn bức tranh, nhìn hai đứa rồi lại nhìn ra cửa garage suy nghĩ. Joe Hao có phần hùn tại công ty xuất nhập cảng thực phẩm, vợ ông giúp việc cho một nhà hàng. Công việc đưa rước hai đứa con được chia ra, vợ ông đưa chúng đi học ban sáng và ông đón tụi nhỏ về ban chiều. Một hôm đón chúng từ trường học, ông thấy thằng nhỏ ôm bên mình một cây súng nhựa bắn nước to tổ bố. Ông hỏi súng ở đâu, nó nói súng của bạn, nó không chơi nữa nên cho. Ông khuyên con không nên chơi đồ chơi chiến tranh. Mỗi lần nhìn thấy súng ống, ông lại sợ, vì nó làm ông nhớ lại cái ngày kinh hoàng ở Hoa Lục. Cái ngày mà bố mẹ ông bị tụi Hồng vệ binh bắt, chúng đội lên đầu ông bà cái nón giấy viết hàng chữ: "Kẻ thù nhân dân", chúng dắt ông bà đi diễu trên đường phố và cuối cùng chúng bắn chết hai người trước mặt ông. Cái hình ảnh bố mẹ ông dẫy chết trên vũng máu, không bao giờ phai trong tiềm thức. Nên trong giấc mơ người đàn bà mặt đầy máu làm ông sợ hãi. Cũng vì lý do đó mà ông ghét súng đạn. Từ hôm thằng nhỏ mang súng về nhà chơi, ông thấy nó cứ đuổi theo chị nó vừa xịt nước vừa kêu "I kill you" ông bực mình giựt lấy cây súng đập nát và vụt vào thùng rác. Thằng nhỏ khóc thét, rồi nằm lăn xuống đất ăn vạ. Ngay chiều hôm đó ông khám phá thêm một chuyện. Bức tranh trong garage nó vẽ thêm một người cầm súng đang bắn 2 con nhái. Mùa Đông năm đó thật lạnh, lạnh đến nỗi ống nước tưới cây để ngoài vườn cứng ngắc, nước trong ống còn lại đóng thành nước đá. Người ta bẻ gẫy nó như bẻ một cây gỗ mục. Cây liễu trụi lá, trơ cành rũ xuống trông thật thảo não. Cây bông ngọc lan bị lạnh quá lá khô như bị cháy. Ngoài phố vắng người. Thỉnh thoảng một vài khách bộ hành khoác áo da dầy cộm đầu đội mũ len, cổ quấn khăn quàng, bước đi vội vàng như chạy trốn. Hơi thở như những làn khói nói lên cái lạnh buốt giá của mùa Đông. Thằng nhỏ bị cúm, nó phải ở nhà một mình. Lúc Joe Hao về không thấy nó trong phòng, tìm khắp nơi thấy nó nằm run trên cái xa lông cũ rách trong garagẹ Người nó nóng hực, mặt đỏ bừng như uống rượu. Ông ẵm nó lên, nó dẫy nẩy: "con không đi, con muốn ở với mẹ," nó giơ tay chỉ vào tấm tranh vẽ trên tường "mẹ con kìa". Vợ Joe Hao ôm lấy con: "mẹ đây mà con". Nó cố gào lên "không mẹ con kia kìa". Hai người vội vàng mang thằng nhỏ đi nhà thương. Thằng nhỏ nằm nhà thương một tuần mới về. Từ khi về nha, thằng nhỏ như người xa lạ, cứ ngồi lì một chỗ, hỏi gì cũng không nói. Lúc đói tự đi lấy đồ ăn, ăn xong lại ngồi im lặng. Nó ngồi như vị thiền sư trong lúc ngồi thiền. Joe Hao đem con trở lại nhà thương. Bác sĩ thăm bệnh cho biết nó không có bệnh hoạn gì. Sức khỏe đều tốt. Chuyện nó ngồi như "thiền" bác sĩ không giải thích được, chỉ đề nghị ông bà theo dõi kỹ và ghi lại những gì xảy ra, báo cho nhà thương nếu có chuyện gì bất trắc. Vợ Joe Hao phải nghỉ làm ở nhà coi chừng thằng nhỏ, có một lần nó đang ngồi trên giường với bà, tự nhiên nó nói lớn: "mẹ gọi, mẹ gọi" vừa nói nó vừa bước xuống giường. Bà yên lặng theo dõi. Thằng nhỏ bước đi chậm chạp vừa đi vừa nói "đợi con với", nó tiếp tục đi tới cầu thang, rồi đi xuống garagẹ Tới garage thằng nhỏ tới thẳng cái xa lông cũ hôm nào rồi nằm lăn ra, chân tay nó co rút lại rên ừ ừ. Bà sợ quá ôm lấy nó: "mẹ đây con", nghe tiếng nói nó mở măt nhìn bà nói "mẹ đi rồi". Ngay tối hôm đó Joe Hao rước bà thày về làm phép trừ tà. Bà thày nghe nói từ Thái Lan quạ Bà rất cao tay ấn. Chuyện làm phép trừ ma quỷ là sở trường của bà. Bà hành nghề có tới 20 năm kinh nghiệm. Rất nhiều trường hợp, các người khác bó tay, nhưng gặp bà thì ma nào cũng chào thuạ Bà nói dòng họ bà chín đời làm nghề trừ tà để cứu nhân độ thế. Bà tuyên bố mình có khả năng tiếp xúc với thế giới bên kia khi cần thiết. Bà thày tướng tròn như cục bột, ăn mặc theo đúng phong cách Thái Lan. Bước chân vào nhà bà chắp tay cúi đầu chào mọi người. Sau khi nghe qua sự việc. Bà được hướng dẫn xem bức tranh trong garagẹ Bà trở lên nhà lấy đồ nghề ra làm việc, đồ nghề của bà thật đơn giản: ba cái ly bằng đất màu đỏ, cái chung cắm nhang to bằng cái bát nhỏ cũng bằng đất nung. Đặc biệt miếng vải trải trên bàn vẽ tùm lum những đường quanh co, đó là những nét bùa. Tấm vải đã cũ, một vài chỗ chỗ bị nhang cháy chứng tỏ nghề trừ tà của bà đã lâu năm. Bà lôi ra trong giỏ một lá cờ ngũ sắc và năm lá cờ mỗi lá một màu, cũng đủ 5 mầu, những lá cờ nhỏ bằng bàn tay, một chai nước thánh mầu trắng. Một túi nhỏ đựng tỏi và mấy nhánh xương rồng còn màu xanh. Bà rót nước từ chai nước thánh vào đầy các lỵ Cắm cờ xung quanh, đốt nhang lên. Bà yêu cầu mang thằng nhỏ ngồi trước mặt để bà trừ tà. Từ lúc bà đốt nhang lên, bà múa chân múa tay, bà niệm chú bằng tiếng Thái hay tiếng gì không ai biết. Bà lấy tỏi ra nhai nhỏ, rồi nhả vào ly nước. Thỉnh thoảng bà hét lên rồi lấy nước từ trong ly đổ lên đầu thẳng nhỏ. Thẳng nhỏ ngồi "thiền" im lặng. Nó không quan tâm đến hành động múa may của bà, cũng không phản ứng khi bà đổ nước thánh vào nó. Sau nửa tiếng làm phép, bà thày ngồi thiền trước thằng nhỏ. Hai tay bà chắp trước ngực. Người đệ tử đi theo giải thích: bà thày đang nói chuyện với cõi trên. Khoảng nửa giờ sau, bà thày tỉnh lại phán bảo mọi người: "thằng nhỏ bị ma nhập, con ma này là con ma nữ". Bà hỏi từ khi chuyển về nhà này ông chủ có mơ thấy gì không. Joe Hao nghe bà thày hỏi mới nhớ lại cơn ác mộng đêm đầu tiên về nhà. Bà thày nói: "như vậy chứng tỏ nhà này có người chết oan. Nhưng chết như thế nào và ở đâu thì bà không rõ". Bà nói phải về nhà thỉnh sư phụ để hỏi mới có biết. Bà thày ra về với mớ tiền thù lao, và hẹn trở lại khi nghiên cứu được phương pháp trừ con ma nữ này. Thằng nhỏ vẫn không khá, vẫn cứ ngồi thiền suốt ngày và phóng khỏi giường khi nghe thấy tiếng gọi mà nó nói là mẹ nó gọi. Ba tuần lễ sau trời mưa to gió lớn, con chị đi học về, về tới nhà không vào nhà mà lại đi thẳng ra cây liễu, ngồi ôm chặt lấy tảng đá. Con nhỏ được lôi vào nhà và đêm đó nó sốt nặng. Vợ chồng Joe Hao phải đưa nó đi cấp cứu. Qua ngay hôm sau tỉnh lại. Vừa nhìn thấy mẹ, nó ôm chồm lấy: "mẹ ơi con sợ lắm". Joe Hao mang con về nhà và hỏi tại sao nó lại sợ. Con nhỏ ngồi kể cho mẹ nghe: có một người đàn bà mặc đồ trắng tới gọi nó, nói với nó, bà ta mới chính là mẹ nó. "Muốn tới mang nó đị" Con nhỏ sợ nhất định không theo. Trong khi nó tìm cách trốn chạy thì em nó cứ bám chặt lấy bà áo trắng, không nghe nó nói, nó gào lên "bà đó không phải mẹ của em", bà áo trắng bực mình nhào tới chụp nó. Con nhỏ sợ quá chạy rớt xuống ghềnh đá, con nhỏ la thất thanh và tỉnh lại thấy mẹ nó bà chủ nhà ngồi bên cạnh. Bà thày lại tới, lần này bà tới, ngoài tên đệ tử làm thông dịch còn mang thêm một người, bà giới thiệu là sư phụ. Sư phụ nhìn không một chút gì là tu hành. Người sư phụ to béo, lực lưỡng như công nhân khuân vác bến phà. Sư phụ mặc quần tây áo sơ mi mầu vàng nâu, mầu của những tăng ni Tây Tặng. Mặt sư phụ bành phía hai má, da màu nâu đậm. Bà thày nghe gia đình kể lại, phán quyết nhà này trước kia có người chết oan. Hai thày trò lại bày đồ nghề ra làm phép. Thằng nhỏ cũng được mang ra trình diễn. Ông sư phụ sau khi đọc thần chú, lôi trong túi ra cái khăn mầu đỏ, ông cầm ly nước thánh với cái khăn, miệng niệm thần chú đi ra phía cây liễu sau nhà. Tới tảng đá ông rưới nước thánh lên đầu tảng đá. Sau đó lấy khăn đỏ cuốn quanh tảng đá và cột chặt lại, ông làm phép và dặn mọi người không được gỡ khăn ra, chiếc khăn này mục đích là trói con ma lại không cho nó lộng hành. Kỳ diệu thay ngay lúc đó trong nhà người ta hô lên "thằng nhỏ nói chuyện". Đúng vậy thằng nhỏ tự nhiên đứùng lên, nhìn bà chủ và nói "mẹ ơi con đói quá". Nó nhận ra bố mẹ, chị nó. Nó ngỡ ngàng nhìn thấy những đồ nghề cúng bái bày ra giữa nhà, nó thắc mắc "Me, họ làm cái gì vậy." .. Trước khi về ông thày cho biết, cần phải điều tra về lịch sử căn nhà này. Đề nghị ông bà chủ mướn sở trinh thám điều tra cho nhanh. Ông thày tạm thời nhốt con ma lại, chứ chưa trục xuất nó được, cần phải biết chính xác chuyện gì xẩy ra và con ma muốn gì, sau đó mình tiến hành giải oan cho nó, cho nó đi hóa kiếp. Ông bà chủ thấy thằng con trở lại bình thường thì mừng lắm. Ông dặn kỹ mọi người không ai được bén mảng tới khu vườn phía cây liễu. Để cho chắc ăn ông mướn thợ làm hàng rào tới dựng một rào cản khu vườn phía sau lại. Một mặt ông mướn trinh thám điều tra lịch sử căn nhà.
__________________
![]() ![]() ![]() ![]() ![]() ![]() ![]() ![]() ************************************************** TRUM YEU GAI , CHET VI GAI SONG DE YEU , CHET VI YEU |
| Ðiều Chỉnh | |
| Xếp Bài | |
|
|