|
|
|
#1
|
||||
|
||||
|
XUÂN VIỄN XỨ (Bài họa 12)
Gió thoảng đêm dài lạnh lẽo đông Chờ Xuân tuyết đổ trĩu tay bồng Quê người cúc đỏ còn ươm nụ Đất mẹ mai vàng đã nở bông Nỗi nhớ hoài dâng tràn mộng ảo Niềm thương mãi quyện thấm khăn hồng Sang mùa viễn xứ buồn chi lạ Chốn cũ mơ tìm để dạ thông. Gió Bụi TẾT MẤT CHỒNG Lòng em cô quạnh lúc sang đông Trời lạnh con thơ tay dắt bồng Quần áo tả tơi nhiều chổ rách Thân hình co rúm chẳng mền bông Xuân về thiên hạ mừng tao ngộ Tết đến nhà tôi đón thiệp hồng Chồng báo tin rằng đang cưới vợ Yêu cầu muôn sự được hanh thông LEHONG |
|
#2
|
||||
|
||||
|
DÒNG SÔNG ĐÃ CẠN
Đầu óc thảnh thơi được mấy ngày Để mà nhìn sóng vỗ mây bay? Đâu còn nhớ nữa thời hoàng các Ngỡ lãng quên rồi thuở đắm say Như nắng sớm hong khô mái tóc Tựa sương chiều thắm ướt bàn tay Dòng sông cứ mải mê trôi nổi Đời đã cạn rồi ... người có hay? dp VUI ĐƯỢC BAO NGÀY Tuổi già còn sống được bao ngày Trước gió lơ phơ tóc trắng bay Bọn gái trông vào ôi phát khiếp Mụ già ngó lén chán nào say Lần dò năng nhọc vì chân khớp May vá vụng về bởi yếu tay Vui với cháu con dăm tháng nữa Xuôi tay nhắm mắt chết nào hay ! LEHONG |
|
#3
|
||||
|
||||
|
LƯỢN SÓNG ĐÃ XA BỜ
Đời cạn hết rồi những ước mơ Như ngàn lượn sóng đã xa bờ Rêu xanh giữa góc trời biêng biếc Bọt trắng trên đầu tóc bạc phơ Hãy cứ trôi đi dòng tuổi ngọc Xin đừng nán lại chuỗi ngày thơ Dù trăm năm ấy hay thiên cổ Cũng chẳng mong chi chuyện đợi chờ dp ĐÊM THU BUỒN VỌNG Lầu trước cảnh thu sương khói mơ Vọng buồn khuya biển sóng ru bờ Sâu thêm bóng tối trăng chìm khuất Lạnh buốt hồn hoang liễu phất phơ Đầu cúi mãi nên tình níu mộng Lệ rơi buồn nhớ tuổi ngây thơ Âu lo giấc ngủ đêm mòn mỏi Sầu gửi lại đây vẫn cứ chờ ĐÔNG HÒA Nguyễn Chí Hiệp 19.4.2018 HẾT MONG CHỜ Đâu còn gì nữa để mà mơ ! Nát rượu xĩn say ngủ bụi bờ Nay mái đầu xanh đà ướm bạc Mai nầy tóc trắng lại phơ phơ Tình nương trông thấy mà ghê khiếp Bà Xã nhìn rồi mới thẩn thơ Sự nghiệp tiêu tan vì thất chí Tương lai tươi sáng khó mong chờ LEHONG |
|
#4
|
||||
|
||||
|
SẦU HOA LỆ
Chiều buông nhạt nắng đổ hiên lầu Quạnh quẽ cô phòng dạ nhói đau Cứ ngỡ duyên lành tô chỉ thắm Nào ngờ lỡ phận xót đời nhau Chàng đi khắc khoải sa dòng lệ Thiếp ở chơ vơ ngấn giọt châu Mộng vỡ tình tan hai lối rẽ Đường trần bóng lẽ biết về đâu..... Sầu hoa lệ BIẾT TRỐN ĐÂU? Ông Xã chồng em sống phố lầu Anh nghèo mặc cảm thấy lòng đau Song thân hám của mình chia cách Phụ mẫu tham tiền ta mất nhau Vắng bóng người yêu mi đọng lệ Xa lìa tình cũ mắt tuôn châu Lòng người bạc bẽo duyên đôi ngã Muốn tránh mặt nàng biết trốn đâu LEHONG thay đổi nội dung bởi: lehong, 04-22-2018 lúc 04:46 PM. |
|
#5
|
||||
|
||||
|
CÒN ĐÂU!...
(họa: Vẫn Là - Thơ ĐL - Dp5) (ntd-mltn 311) Nghe như sóng biển dậy chân trời Giọt nước trên nguồn chảy chửa vơi Gió giục lời kêu vang núi thẳm Chim buông tiếng nấc dội trùng khơi Xôn xao nắng sớm vầng mây lượn Bảng lảng sương chiều ánh nguyệt rơi Kỷ niệm ùa về thêm lạnh giá Còn đâu ngọn lửa ấm hong đời ntd - TIÊU ĐỜI Tội nghiệp thân con hỡi lão Trời Người đang trong cảnh sống chơi vơi Không nhà nheo nhóc trong thành phố Thiếu bạn cô đơn giũa biển khơi Thiên hạ vẫn còn nơi bám díu Riêng mình không chổ phải đành rơi Phen nầy cam chịu rời nhân thế Sóng biển vùi chôn cả cuộc đời LEHONG |
|
#6
|
||||
|
||||
|
BÀI THƠ VIẾT VỘI
Viết vội bài thơ nhỏ tặng em Đóa hoa thạch thảo nở bên rèm Lời ca trắc trở xin đừng hát Cuốn sách buồn tênh hứa chớ xem Vị đắng cuộc đời thường vẫn đến Mùi cay rau diếp mãi còn thèm Nắng chiều đã tắt ngoài song cửa Viết vội bài thơ nhỏ tặng em dp XÓM VẮNG EM RỒI Xóm vắng hôm nào thiếu bóng em Chiều thu sớm vội vã buông rèm Ngang qua vô ý không nhìn thấy Đứng lại cố tình chẳng thể xem Bóng dáng trang đài lòng quá thích Hình dung tha thướt dạ thêm thèm... Tiếc thương người đã hoài xa cách Xóm vắng hôm nào thiếu bóng em LEHONG |
|
#7
|
||||
|
||||
|
GIỌT NẮNG TRONG MƠ
Nhiều khi tôi cứ ngắm hoàng hôn Với nỗi ưu tư ngập đáy hồn Bờ cát âm thầm ôm sóng vỗ Chân trời lặng lẽ hé môi hôn Âm ba góc phố lời hò hẹn Vọng lại trong tim tiếng trống dồn Chưa kịp rót vào mơ giọt nắng Thì dêm dài đã vội vùi chôn dp 2018 SAY TÌNH Tìm để nhớ em môi khẽ hôn Ái tình neo mộng đắm say hồn Thinh không gió thổi rung cành lá Rọi chiếu trăng mờ phủ bến sông Mình đợi khách về ngày tháng muộn Xứ xa đường cuối bước chân dồn Xin và nguyện ước lời mong mỏi Tìm lại giấc mơ tưởng lấp chôn ĐÔNG HÒA Nguyễn Chí Hiệp 29.4.2018 ANH ĐỪNG VỘI VÃ Đêm khuya canh vắng lúc hoàng hôn Xuất hiển thình lình tớ hoảng hồn Điểm hẹn đôi ta nơi cuối xóm Nơi dừng gặp gỡ ở bờ sông Từ từ mẹ ngủ rồi tìm đến Vội vã anh mong vội ép dồn Nếu để ông bà già bắt được Duyên tình hai đứa ắc vùi chôn LEHONG |
|
#8
|
||||
|
||||
|
XUÔI THEO DÒNG NƯỚC
Đời dường như vách đá rêu phong Từng vết xanh xao đến buốt lòng Khi giọt nắng tàn rơi trước ngõ Lúc cơn mưa muộn rớt ngoài song Mang về chút ít niềm hi vọng Kéo đến vô vàn nỗi ước mong Mà những xôn xao từ dạo ấy Vẫn trôi theo sóng nước xuôi dòng dp 8.2018 ĐÊM BIỂN NHỚ NGƯỜI Đêm biển sóng ngàn hóa vũ phong Cũ xưa tình nhớ cảm thương lòng Thềm vương cát trắng soi buồn mắt Mộng rũ trăng vàng ẩn cuối song Êm lắng tiếng ru lời ước vọng Mải mê hồn đợi phút hoài mong Mềm rơi giọt mặn môi đầy lệ Đêm thức mãi trông nước đổi dòng ĐÔNG HÒA Nguyễn Chí Hiệp 29.4..2018 TIN VUI VƯỢT BIỂN Trách trời sao nổi trận cuồng phong Khiến kẻ vượt biên phải khổ lòng Cha mẹ sợ lo nhìn cuối ngõ Vợ con hồi hộp ngóng qua song Anh đi thỏa ước mơ hoài vọng Em ở niềm khao khát đợi mong Vượt sóng trùng dương nay đến bến Tin vui liền báo trước đôi dòng LEHONG |
|
#9
|
||||
|
||||
|
NỬA CHỪNG BỎ CUỘC CHƠI
Gành đá một đời với biển khơi Giữa màu xanh ngút tận mây trời Rêu phong dưới gót chân mòn mỏi Bọt nước trên đầu tóc tả tơi Năm tháng bạn bè tia nắng chiếu Bốn mùa đùa cợt giọt mưa rơi Thủy chung có phải là như thế Hay đã nửa chừng bỏ cuộc chơi...? dp CÙNG VUI CHƠI Từ ngày anh vượt biển ra khơi Thương nhớ người em ở cuối trời Thưở ấy tình thơ trang giấy trắng Hôm nào màu mực tím mồng tơi Quay về kỷ niệm mi chan lệ Nghỉ đến tương lai nước mắt rơi Không biết bao giờ mình tái họp Đồng hành hai đứa được vui chơi LEHONG |
|
#10
|
||||
|
||||
|
CÕI TẠM MÀ SAO DÀI ĐẾN THẾ
Bảy mươi sáu tuổi vụt trôi qua Như thế phải chăng đã quá già? Bạc bẽo nằm khoèo trên mái tóc Thâm trầm ẩn náo dưới làn da Ngang bờ biển giác mà chua chát Tới bến sông mê lại xót xa Cõi tạm ai ngờ dài đến thế Bao giờ ta mới được buông tha...! dp (6/5/2018) XIN HÃY THỨ THA Xứ lạ em về ghé lại Qua Sáu mươi mấy tuổi thấy nào già Mái đầu chớm bạc buông dài tóc Nét mặt phong trần nhuộm nước da Lúc trước ngỡ là còn ở lại Sau nầy mới rõ đã đi xa Lỗi lầm thuở ấy xin cam chĩu Nếu có thương tình hãy thứ tha LEHONG |
![]() |
| Ðiều Chỉnh | |
| Xếp Bài | |
|
|