|
|
|
#1
|
||||
|
||||
|
ƯU TƯ CHỒNG CHẤT
Từ lúc ước mơ tắt tiếng cười Trăng khuya tàn nắng chẳng còn tươi Rồi dâu bể đổi thay bao lượt Hỏi cuộc đời dài ngắn mấy mươi...? Sương trắng đọng đầy tràn khóe mắt Đá xanh chen lẫn bước chân người Những ưu tư cứ dần chồng chất Từ lúc ước mơ tắt tiếng cười dangphuong 4.2018 THƯƠNG VỀ EM Thương vọng tiếng em giọng nói cười Đón cùng hoa mới sắc màu tươi Vườn sau cảnh hạ hương ngàn gió Mộng với trăng vàng tuổi mấy mươi Vươn nhẹ liễu mơ hồn lữ khách Lặng thầm đêm dựa bóng đôi người Đường bên dốc đứng tôi chờ đợi Thương vọng tiếng em giọng nói cười ĐÔNG HÒA Nguyễn Chí Hiệp 28.4.2018 KHÔNG THẤY EM CƯỜI Không bao giờ thấy được em cười Nghèo túng nên đời thấy kém tươi Mẹ mất khi vừa lên chín tuổi Lìa chồng đúng lúc mới hai mươi Khó khăn chồng chất hơn thiên hạ Cực nhọc phủ vây khó có người Tội nghiệp cảnh tình sao quá khổ Không bao giờ thấy được em cười LEHONG |
|
#2
|
||||
|
||||
|
CHO QUA THÁNG NGÀY
Chỉ để mà chơi giết tháng ngày Tâm tình cùng gió thổi mây bay Đâu cần trần thế ham dâu bể Mặc xác cuộc đời thích đổi thay Nắng dẫu hong khô thân phận đó Mưa dù đẫm ướt cõi lòng này Màu vàng vẫn nhạt nhòa hiu hắt Rơi xuống một vần điệu đắm say...! dp HÃY CÙNG SAY Sao em lỗi hẹn tới hai ngày ? _ Vì lỡ ngủ quên trễ chuyến bay Trông đó u buồn mà tội nghiệp _ Nhìn đây tiều tụy cảm thương thay Em mong cho đến nhanh hôm đó Anh đợi liền mau hết tháng nầy Hôn lễ cử hành ta toại nguyện Vui mừng hạnh phúc hãy cùng say LEHONG |
|
#3
|
||||
|
||||
|
TUỔI HOÀNG HÔN 2
Giáp Ngọ năm nay tuổi đã già Bách niên giai lão vẫn còn xa Con mắt hoen mờ mây khói toả Mái đầu phủ đậm tuyết sương pha Cốt xương rệu rã, thân run rẩy Trí óc lơ mơ, miệng ớ à Nếu được Trời cho thêm một giáp Thì xin bệnh tật tránh xa ta. CN/H.N.T. Jan.15.2014 AI CÒN NGHĨ ĐẾN Đinh hợi bảy hai cảm thấy già Đau chân mỏi gối ngỡ đường xa Tiểu đường đôi lúc tăng cao quá Áp huyết nhiều phen tuột lắm pha Còn sức nói năng hơi lớn giọng Hơi tàn nhỏ nhẹ tiếng ơi à Bao giờ mới được theo thầy mẹ Vợ mất ai còn nghĩ đến ta LEHONG |
|
#4
|
||||
|
||||
|
MỘT TÔI
Hiểu thấu thì nay cũng muộn rồi Bây giờ lạnh lẽo chỉ mình thôi Nhờ trăng xóa buổi sầu vương dạ Mượn gió xua thời tủi dẫm môi Nợ nghĩa ngày xưa lùa nước chảy Ân tình thuở ấy lặn dòng trôi Cho từng khắc khoải vùi chôn được Trở giấc canh trường một ngõ tôi tonnuthihanh Thuở Xưa Thuở đẹp ngày xưa đã hết rồi Ghim lòng mộng cũ xót đời thôi Yêu lần khổ dạ lu mờ mối Nhớ buổi tàn duyên lạt lẽo môi Ngõ rủ chia tình chân ướt lội Đường đi đoạn nghĩa kiếp sầu trôi Thôi thì đã hết ngày vui đợi Nhắc nhở thêm buồn bã phận tôi Thanh Huy CHÍNH LÀ TÔI Yêu thương ngày ấy đã qua rồi Đơn độc một mình phải thế thôi Họ nói thuỷ chung qua chót lưởi Tôi nghe gian dối ở đầu môi Bây giờ em sống đời phiêu bạt Hiện tại anh đang kiếp nổi trôi Xó chợ đầu đường thân lận đận Kẻ nghèo túng ấy chính là tôi LEHONG |
|
#5
|
||||
|
||||
|
DANG DỞ
Tình tôi với bậu chẳng hề vơi Chẳng có cái duyên sống trọn đời Dẫu phải đôi mình sầu cách biệt Dù là hai đứa giận chia phôi Do vì nghịch cảnh em quê lạ Cũng bởi trái ngang tớ cuối trời Luyến nhớ một thời ta sát cánh Thương buồn lã chã hạt châu rơi .....LEHONG..... |
|
#6
|
||||
|
||||
|
CHUNG DÙ
Thành thật lòng nầy em hiểu chưa ? Tôi đâu có ý định gian lừa Tương lai tươi sáng là điều mới Quá khứ đau buồn chuyện thuở xưa Lúc trẻ biết bao người ngắm nghé Ngày nay duy nhất có anh đưa Cổng trường phía trước đang chờ đợi Tan học chung dù ta tránh mưa .....LEHONG..... |
|
#7
|
||||
|
||||
|
BUỒN KHÔNG TÊN
Trời Sàigon chợt mưa, chợt nắng Tóc em vàng trong ánh chều buông Mắt nai đã biết vấn vương... Cho anh hỏi nhỏ...đã thương ai rồi?! .. ............ Trời Sàigon mưa buồn ũ rũ Anh ngang về phố cũ ngày xưa Tóc bay trong gió lưa thưa Em giờ đã có người đưa đón về... .........Bongmay....... Trời Sàigon không mưa chẳng nắng Mây giang buồn ảm đạm thê lương Tóc xanh giờ đã pha sương Nên nay em đã chán chường chữ yêu Trời Sàigon trăng thanh sáng chiếu Đôi nhân tình dưới Liễu hẹn hò Tình anh là một con đò Đưa em về bến chớ lo, thôi sầu Đêm Sàigon chợt nghe tiếng sáo Giọng bổng trầm áo não thiết tha Nhà ai có một đám ma Vẳng nghe tiếng khóc xót xa lòng người Ngày Sàigon tưng bừng lễ cưới Mọi người vui lời nói tiếng cười Mừng cho lứa tuổi đôi mươi Vui ngày hạnh phúc cuộc đời nở hoa .......LEHONG....... |
|
#8
|
||||
|
||||
|
NGỌN THỦY TRIỀU
Tiếng khóc tiếng cười chỉ bấy nhiêu Cái nào là ít cái nào nhiều? Sông sâu cứ cợt đùa năm tháng Biển rộng luôn than thở sáng chiều Chả mấy lúc đường đời phẳng lặng Đâu bao giờ sóng gió đăm chiêu! Cho nên dù ngược xuôi trăm hướng Cũng chẳng hơn chi ngọn thủy triều dp NHƯ SÓNG DÂNG TRIỀU Chồng em thương vợ biết bao nhiêu Chiều chuộng nâng niu thật rất nhiều Cuốc đất nhọc nhằn không kể tối Cày bừa vất vã nghĩ chi chiều Để con vui vẻ : tìm muôn cách Muốn vợ khỏi buồn : phải dỡ chiêu Tất cả mọi người đều hạnh phúc Cuộc đời như sóng nước dâng triều LEHONG |
|
#9
|
||||
|
||||
|
DUYÊN TÌNH HAI ĐỨA
Tình yêu khiến tớ thấy yêu đời Chấm dứt bao ngày sống lẽ loi Sáng sớm dìu em đi dạo phố Hoàng hôn dắt bạn ngắm trăng chơi Nếu mà đàng gái bẳng lòng chịu Chắc hẳn bên trai thuận ý rồi Hôn lễ cử hành chờ tháng tốt Cho hai đứa nhỏ được tròn đôi LEHONG |
|
#10
|
||||
|
||||
|
BÊN DÒNG SÔNG CŨ
Rượu không uống thuốc chẳng thèm chơi Tất cả quẳng đi chán mớ đời Đôi lúc nhấp men nồng nửa ngụm Lắm khi nhìn khói lượn từng hơi Để mong ngất ngưởng trời giông bão Mà đợi nồng nàn giọt nắng rơi Cũng chỉ thấy vô vàn nuối tiếc Và dòng sông nước vẫn đầy vơi...! dp KHÔNG THỂ THIẾU Chẳng rượu không trà bạn khó chơi Men vô một tí sẽ yêu đời Cà phê nhấm nháp chừng vài muỗng Điếu thuốc hít vào phải mấy hơi Mấy chục năm trời luôn gắn bó Vài năm sau cuối chớ buông rơi Thôi thì cố gắng đừng buông thả Thiếu nó nỗi buồn khó thể vơi LEHONG |
![]() |
| Ðiều Chỉnh | |
| Xếp Bài | |
|
|