|
#51
|
|||
|
|||
|
Bao năm rồi khôngđón Tết Hà Nội
Ở xứ người lạnh trắng những mùa đông Chiều ba mươi ngồi buồn và tự hỏi "Hà Nội ơi, có còn nhớ ta không?" Ta nhớ lắm những chiều 30 Tết Gió đìu hiu mưa rắc nhẹ trên hồn Hà nội phố như đi vào hoài niệm Mỗi con người đã đến sẽ chẳng quên Người yêu ơi, chiều nay 30 Tết Ở quê nhà người có nhớ tôi không? Có mong ngóng một mùa xuân nào đó Có tôi về, ấm áp những chờ mong Ta nhớ lắm hoa đào vương trên tóc Cô hàng hoa trong chợ Tết cuối năm, Những khi ta cùng bạn bè dạo phố Đêm Giao thừa hái lộc ở Hồ Gươm Hà nội ơi, biết bao giờ trở lại Những chiều xuân qua Quảng Bá, Nhật Tân Với đào, quất và muôn hoa khoe sắc Với tiếng còi tàu hối hả gọi Xuân. Nhớ da diết mỗi khi mùa xuân đến Nước mắt lăn dài trên má bạn tôi Đêm Giao thừa đón Xuân nơi đất khách Mà trong lòng thầm gọi "Hà Nội ơi!". Hà Nội ơi, biết bao giờ trở lại Biết bao giờ tay được nắm tay ai Đi giữa đêm xuân nồng nàn cỏ dại Những ngón non mềm lộc biếc mùa xuân Ta thầm nhủ và lòng ta tự bảo "Người thương ta vẫn mãi ngóng chờ ta Bạn cũng vậy, vẫn chờ ta trở lại Hà Nội yêu, vẫn ngóng đợi ta ra!". Tết 2002 --------- Thơ : Quốc Dũng |
|
#52
|
|||
|
|||
|
Một Chiều Thu </span>
<span style=\'color:gray\'>Chiều hoang gió lạnh giọt thu rơi Khắp lối mờ giăng khuất mặt trời Lá đổ muôn chiều bay phất phới Cành trơ lẻ bóng đứng đơn côi Đôi hàng liễu rủ lay lay động Từng giọt thu buồn tí tách rơi Nhớ phố xưa trưa hè nắng gắt Áo vai sờn đẫm giọt mồ hôi. |
|
#53
|
|||
|
|||
|
Em cách anh trăm ngàn hải lý
Bốn đại dương và vô số con đường Em xa anh cả trong ý nghĩ Khi em về cùng người ấy em thương Sao anh lại bỗng dưng thực nhớ Môi cong, mũi hếch, mắt em cười? Cơn gió lạc như mang giùm hơi thở Đêm không anh, đằng đẵng em ngồi... Anh đã hứa: Em toàn quyền ứng xử Anh kiêu căng thả hổ lên rừng Cá gặp nước, tưởng mừng cho cá Thế mà anh lại rượu rót không ngừng... Trăng hỡi, chưa hết rằm trăng đã khuyết Lá đang xanh, không gió cũng xa cành Anh rất muốn em về với người hạnh phúc Sao cứ mong chuyện ấy sẽ không thành??? |
|
#54
|
|||
|
|||
|
Noel năm nào</span>
<span style=\'color:purple\'>Giáng sinh đã đến rồi đây Ngoài đường tuyết trắng giăng đầy nơi nơi Người đi nhộn nhịp vui chơi Phố phường rộn tiếng nhạc lời thánh ca Đèn hoa giăng mắc xa xa Xanh xanh đỏ tím trước nhà giáo dân Nơi đây lữ khách dừng chân Về bên bếp lửa, trời dần buông đêm Nghe lòng bỗng thấy dịu êm Mùa Noel cũ êm đềm trong tim Cùng ai đi lễ nửa đêm Trái thông già hái dành đem tặng nàng Cuộc đời sóng gió phủ phàng Lệ rơi nàng bước sang ngang theo chồng Trải qua biết mấy mùa đông Lá trạng nguyên vẫn nở hồng cánh nhung Người đi, kẻ ở não nùng Cây thông già cũ lạnh lùng tuyết sương Người ơi biết có vấn vương Mùa Noel ấy nhớ thương suốt đời. |
|
#55
|
|||
|
|||
|
Ở một mình anh sợ mùa đông
Ngày co lại mà đêm dài mấy nẻo Chăn dài, gối êm chẳng neo được hơi ấm Quay lại bên này thấy lạnh bên kia Đành trở dậy trò chuyện cùng bóng đêm Niềm chơi vơi, đêm cạn Ngực vạm vỡ hao gày theo năm tháng Cồn cào nỗi đêm dài Ở một mình anh sợ từng cái chén cái bát Khi bỗng nhiên sờ cái gì cũng hỏng Chẳng dám nhờ cậy ai, đành thôi cặm cụi Làm đàn ông lại làm cả đàn bà! Ở một mình anh sợ đám đông Ríu rít lứa đôi, người ta nhìn mình thương hại Thường tự nhốt mình giữa bốn bức tường câm lặng Một mình làm, một mình ăn, một mình những khóc cười Ở một mình anh sợ kẻ lạ, người quen Sợ lời khen vu vơ, sợ ánh nhìn quyến rũ Đóng cửa trốn vào đáy sâu ký ức Anh ở đó một mình để được sống cùng em. |
|
#56
|
|||
|
|||
|
Ngày xưa chập chững thơ tình
Bao nhiêu thương nhớ đều dành cho Em. Lẽ nào người đã vội quên, Lẽ nào người nỡ theo thuyền sang ngang. Bỏ lời thề ấy dở dang, Bỏ tôi đứng giữa bẽ bàng cô đơn. Thơ xưa đọc lại thật buồn Rượu không dìm hết nhớ thương vơi đầy. Thơ tình Em trả lại đây Sao không trả cả những ngày mới quen? Bến xưa giờ vắng bóng thuyền Chiều in bóng kẻ vô duyên cuối đường... |
|
#57
|
|||
|
|||
|
Có những loài hoa chỉ nở về đêm
Khoe hương sắc dưới trời sương lạnh giá Mở cánh lặng thầm, ngạt ngào hương tỏa Không khoe khoang, phô diễn với muôn loài Bình minh lên cánh hoa lặng lẽ rơi Mang bao nỗi niềm thấm sâu vào lòng đất Nắng sớm rót vàng như mật Dần héo khô cánh hoa yếu mềm Có những loài hoa chỉ nở về đêm Mấy ai biết phút giây hoa rực rỡ Trăng tỏ trăng mờ những bông hoa vẫn nở Lặng lẽ trong đêm chẳng đợi lời khen. Có những loài hoa chỉ nở về đêm. |
|
#58
|
|||
|
|||
|
Chủ nhật buồn ngồi lặng ngắm mưa rơi
Màn mưa bụi bay giăng ngoài khung cửa Tiếng ve sầu vẫn đang nức nở Khóc cho mùa hè sắp sửa đến rồi Trong cơn mưa càng thấm nỗi nhớ nhà Nhớ Hà Nội nhớ mưa trên mái phố Nhớ dáng em nghiêng nghiêng bên bếp lửa Nhớ bóng hình ai đang tha thiết chờ ai Hà Nội giờ, mùa thu đã sang chưa? Hương hoa sữa đã vấn vương trên phố Và những giọt nắng thu nhỏ mật Trải khắp phố phường cùng với lá thu bay Rồi hương cốm thu cứ nhè nhẹ bay Từ đôi tay của cô nàng bán cốm Hương cốm ấy đến giờ càng gợi nhớ Cứ gợi thầm, nỗi nhớ Hà Nội thương Mong một ngày trở về bên em yêu Về bên ai một chiều thu nhạt nắng Và đến khi hoàng hôn buông xuống Hương cốm chiều, hương hoa sữa nhẹ bay Nhưng hôm nay chỉ mình tôi ngồi đây Nhớ Hà Nội, sao mà nhớ lạ! Trong nỗi nhớ, tôi nhớ bàn tay em Nhớ tình ai vẫn đang gọi tôi về. -------- Thơ : Lê hải Anh |
|
#59
|
|||
|
|||
|
Khi chia tay hãy quay lại một lần
Nhìn lại một khoảng trời ta đã có Mùa thu vàng rực rỡ, và lá đỏ Tình yêu nồng nàn ta đã gửi trao nhau Mùa đông, rồi mùa xuân qua mau Chỉ còn hạ với nắng hè cháy bỏng Cháy ngộp thở khi tầm hồn cô độc Mùa thu ơi, bao giờ sẽ lại sang? Ta với ta lặng lẽ trong đêm Giọt nước mắt lăn dài trên gối nhỏ Giọt nước mắt khóc mùa thu dang dở Giọt thu buồn, trĩu nặng trời thu Rồi bỗng nhiên người quay lại cùng ta Trái tim dịu dàng của mùa thu lại hát Chú nai nhỏ giữa vườn thu ngơ ngác* Hạnh phúc này, ta có, thực hay mơ? Nhưng rồi ta chợt tỉnh giấc mơ Tay quờ nhẹ thấy bên mình hơi ấm Một nửa Tình yêu vẫn đang nằm e ấp Miệng nhoẻn cười trong giấc mộng bình an Ôi Tình yêu kỳ diệu ta mang Ngỡ tuột mất trong mộng dài thổn thức Trời sáng rồi, trời thu xanh ngát Lá vàng bay, vàng rực dưới chân ta. |
|
#60
|
|||
|
|||
|
Bán cho anh trái tim của em
Dù nhịp đập bất thường tan nát Anh mua bằng hạnh phúc mong manh Em cứ giao hàng rồi phiêu bạt Có thể em chỉ còn cái xác Cân đo làm chi chuyện lời lỗ Anh hào phóng đời mình bão cát Biếu thêm em mộng đẹp mơ hồ Mộng anh đó đã tràn cực độ Anh vỡ tan rồi xin nới tay Em đổ lỗi tim hỏng nhiều chỗ Anh đem rọi quang tuyến mới hay Thôi trả lại trái tim ái ngại Món hàng mua một lần lỡ dại Xin trao đủ những gì thu lấy Anh chỉ tìm mua thứ tình say Dù vẫn phải đi hết vạn ngày Anh cũng trải qua hết tháng năm Tình không say sao ấm vòng tay Nên mặc cả một lần đắt lắm. |
![]() |
| Ðiều Chỉnh | |
| Xếp Bài | |
|
|