|
|
|
#1
|
||||
|
||||
|
* Người Về *
Người về cỏi mộng trong vấn vương Theo gió thu phong quyện khói hương Nhân ảnh sương mờ đêm khuya vắng Hồn oan khí uất đến lạ thường Tiếng rú khóc than khắp mười phương Vô vàn khí lạnh thắm vào xương Lời rên thảm thiết gào thét mãi Lồng lộng cỏi âm chốn sầu thương Tâm linh thoát xác bay lưởng vưởng Chơi vơi thần phách khó tỏ lường Người về còn đó trong tư tưởng Rợn rùng khi khí bốc hơi sương TNBV
__________________
Đêm quơ chăn gối thành kỷ niệm... Để đắp lên người những thú đau ! TNBV |
|
#2
|
||||
|
||||
|
* Trò chơi cút bắt *
Tình riêng trăm ngẩn ngàn ngơ Trò chơi cút bắt duyên hờ ú tim Đùa vui kẻ trốn người tìm Ai mê muội kiếm, Ai im núp mình Khăn đen quấn kín tâm linh Tìm sao cho được mối tình thuỷ chung Rã rời mõi gối chân run Lòng nghe tê tái lạnh lùng xót xa Ê chề lệ bỗng vỡ oà Thắm lên mi ướt nhạt nhoà mắt ai Cuộc chơi đường cụt ngỏ sai Tình yêu chấm dứt tiếc hoài cuộc chơi TNBV
__________________
Đêm quơ chăn gối thành kỷ niệm... Để đắp lên người những thú đau ! TNBV |
|
#3
|
||||
|
||||
|
Lòng muốn khơi lại mối tình Xuân
Đóm lửa ngày xưa tắt nguội dần Âm ĩ chỉ còn tàn tro lạnh Đành lòng lỗi hẹn....với tình nhân ! Cô phụ tình người tháng năm trôi Ta lạnh lùng đi chẳng đáp lời Bao tiếng ân tình tha thiết gọi Đoạn đành ruồng rãy mối tình đôi ! Tạ lỗi cùng người.. cố nhân ơi Lỡ cuộc nhân duyên, lỡ một đời Hổ ngươi năm ngón che mặt thẹn Chữ tình đánh rớt, hối tiếc ôi Ân ái tình xưa trả lại nhau Ơn anh, ta giữ cạnh gối đầu Dựng lòng chín bệ, ta trân quý Hẹn kiếp lai sinh, sẽ đền sau TNBV
__________________
Đêm quơ chăn gối thành kỷ niệm... Để đắp lên người những thú đau ! TNBV |
|
#4
|
||||
|
||||
|
Sáng nay ra hứng cánh hoa rơi
Từng đóa hồng tươi úa sắc rồi Lòng em nhung nhớ, ôi nhung nhớ ! Bóng dáng người thương tận cuối trời Thẩn thờ tâm trí, bước chơi vơi Tình anh xa mãi tít mù khơi Bên em một nửa hồn hoang phế Gom góp vào thơ của nửa đời Nghiêng dáng mai gầy theo gió lơi Chờ anh chín kiếp nẻo luân hồi Nhật nguyệt mỏi mòn theo năm tháng Chỉ còn cay đắng đọng vành môi TNBV
__________________
Đêm quơ chăn gối thành kỷ niệm... Để đắp lên người những thú đau ! TNBV |
|
#5
|
||||
|
||||
|
"Sáu năm tình đã mất rồi "
Người ta nỡ phụ lòng tôi một chiều Nguyệt tà ánh phủ hắt hiu Che đời sương gió mịt mù bước qua Duyên thừa, thiếu nợ, .... xót xa Để sầu mắt trũng lệ nhoà tháng năm Đời theo dòng bạc thăng trầm Buồn tôi thánh giá âm thầm trót mang Oằn vai một kiếp lỡ làng Lời kinh nguyện đã muộn màng ăn năn Đường dao vạch nét in hằn Ẩn trong tim hận trở trăn tín đồ Sáu năm tình đã chết khô Lòng tôi hoá đá, lập mồ khối yêu TNBV
__________________
Đêm quơ chăn gối thành kỷ niệm... Để đắp lên người những thú đau ! TNBV |
|
#6
|
||||
|
||||
|
Chiều nhìn theo lá rụng
Từng chiếc vàng rớt rơi Lòng nghe sao vỡ vụn Một cuộc tình buông lơi Xa xa cánh nhạn buồn Ánh hoàng hôn trùm phủ Mây tím cuối chân trời Nổi hờn nào ấp ủ Liễu gầy in bóng nước Bên dòng sông xanh lơ Gió luồn qua khẽ lá Rung ring gợn sóng mờ Thế kỷ đường luân lạc Còn gì cho đôi ta Nhìn cảnh sầu hiu hắc Tiếc cuộc tình chống qua TNBV
__________________
Đêm quơ chăn gối thành kỷ niệm... Để đắp lên người những thú đau ! TNBV |
|
#7
|
||||
|
||||
|
Sương chiều buồn thắm lạnh
Lên mắt môi cằn khô Trăng sầu trong hiu quạnh Lệ ngập cả nấm mồ Gió bấc về nơi đâu Làm thân mềm ủ rủ Luồn song cữa vọng lau Buốt rét tình cô lữ Có tiếc tình xưa kia Hờn yêu thương năm cũ Chỉ còn lại nơi đây Gió, sương, trăng lấp phủ TNBV
__________________
Đêm quơ chăn gối thành kỷ niệm... Để đắp lên người những thú đau ! TNBV |
|
#8
|
||||
|
||||
|
Cánh cửa lòng đã khép lại sau lưng
Ta khăn áo giữa phố phường trăm lối Dòng thời gian, vô tình trôi quá vội Bàn chân mình nặng nợ bước chong chênh Đi về đâu, những hướng đường không tên Ta đánh rớt tim sầu vào quá khứ Lạc lõng hồn kiếp cơ đơn lữ thứ Đời rã rời tiêu rủ giữa màng sương Dĩ vãng ơi ! Mộng mị chốn thiên đường Ta khờ khạo để bây giờ nuối tiếc Mơ hồ nghe lời trăng sao mãi miết Chừ ngở ngàng đau nhói chốn nhân gian Tháng chín về, lòng hoá lá úa vàng Mùa Thu lạnh trở mình đêm thổn thức Mối u hoài dậy niềm riêng bức rức Ta ngược dòng về lại chút xa xưa TNBV
__________________
Đêm quơ chăn gối thành kỷ niệm... Để đắp lên người những thú đau ! TNBV |
|
#9
|
|||
|
|||
|
CÔ ĐƠN THÁNG CHÍN
Ta nhớ em, nổi cô đơn tháng chín Lá Thu vàng che kín gót chân hoang Xưa còn nhau vòng oan trái giăng ngang Giờ xa cách mộng địa đàng đổ vỡ Em thường bảo tình yêu như hoa nở Mật thật thơm hương thật ngọt trao nhau Mình cứ vui, tha thiết mộng ban đầu Nào hiểu được duyên ta đời rao bán Mình mất nhau vết lòng anh nứt rạn Giữ cho em mắt ngọc sáng sao trời Anh còn lại tay trơn đứng giữa đời Nhìn kẻ lạ dìu em vào hoang tưởng Em vui không ? Cách chim trời tung lượng Đón bình minh cùng mơ tưởng trăng sao Anh cô đơn trăm vạn sự ước ao Đành chôn kín tâm tư ngày yêu dấu Bóng chiuều tàn, trời mờ sương ảo nảo Lá vàng rơi, khoảnh khắc nhớ tình xưa Ôm vào tay nổi nhớ chẳng bến bờ Màu tháng Chín, em ơi, màu chớm úa !
__________________
"...Trong cuộc tình ân hận, tưởng mãi chấp cánh bay ...Bụi thời gian mờ phủ, chợt về hình bóng ai...." (Đặng Hiền )
|
|
#10
|
||||
|
||||
|
*Tàn thuốc vứt xuống nửa đời còn lại *
"Tàn thuốc vứt xuống nửa đời còn lại" Khói sương mờ, vương khoé mắt cay cay Bụi tro rơi, đọng lại phấn đoạ đầy Tay vàng úa bởi sắc tình hoe dấu Môi run run thả từng vòng khói đắng Gió lạnh lùng pha loãng khí hương yêu Đưa tay tìm chới với chốn cô liêu Bắt ảo ảnh, bóng người tình mộng tưởng Và tất cả, mờ nhạt trong trí nhớ Gót chân buồn, dẫm vội tuổi ngây thơ Đốm lửa lòng tắc rụi cả mộng mơ Còn xót lại mảnh tình thừa....điếu thuốc TNBV
__________________
Đêm quơ chăn gối thành kỷ niệm... Để đắp lên người những thú đau ! TNBV |
![]() |
| Ðiều Chỉnh | |
| Xếp Bài | |
|
|