|
#71
|
||||
|
||||
|
Viết Cho Những Mùa Thu
Từ độ nào ta đã viết cho Thu Những chiếc lá tưởng chừng như vô nghĩa ? Viết cho những mùa Thu Cho trời mây khắp lối Cho ánh nắng ven đường Cho tất cả Cho em... Chiếc lá cỏn con cứ thế nằm im Mặc nắng gắt, hay mưa tràn trôi hết Sao em không đến tìm Linh hồn ta dần chết Sao ta không đến tìm Ta biết có còn yêu ? Viết cho những mùa Thu Khi lá đang rơi nhiều Chỉ có mùa Thu mới hiểu lòng ta nhất Ta biết có còn yêu ? Bóng hình em dần khuất Có vấn vương gì thì cũng đã xa nhau...
__________________
Chợt ghét vô cùng bài ca "Con Gái" Ông nhạc sĩ nào đã viết "rất vô duyên" Để ám ảnh một lời yêu là ghét Khi vô tình nói "ghét" lại là "thương"... |
|
#72
|
||||
|
||||
|
Yêu Em Toàn Tuyệt Vọng
Em có nghe tiếng sóng Vỗ vào bờ đó không Yêu em...đầy tuyệt vọng! Tháng tám mưa hay về Đâu ai còn ra phố Yêu em...toàn lầm lỡ Toàn cay đắng đó thôi Yêu em đầy tuyệt vọng Phủ lên trên cuộc đời Chờ nhau làm chi nữa ? Tim ta đã chết rồi Ôm vào lòng chiếc lá Của ngày xưa em trao Ôi, lòng ta như xé Da thịt ta thét gào Yêu em đầy tuyệt vọng Biết bao năm, được gì ? Em có nghe tiếng sóng Nghe lời ta đó không ? Yêu em đầy tuyệt vọng...
__________________
Chợt ghét vô cùng bài ca "Con Gái" Ông nhạc sĩ nào đã viết "rất vô duyên" Để ám ảnh một lời yêu là ghét Khi vô tình nói "ghét" lại là "thương"... |
|
#73
|
||||
|
||||
|
Bài Thơ Không Phải Cho Em
Bài thơ anh viết cho trăng Viết bằng sợi gió, viết bằng cỏ cây Trăng à, trăng đó ta đây Có như em, cũng đổi thay một lần Xa nhau từ độ trăng tròn Đến khi trăng khuyết, ai còn nhớ ai ? Vàng lên mấy thưở trời mây Run run từng sợi sầu vây trong lòng Thơ ngưng - gió, cỏ, cây dừng Cơn đau dĩ vãng sao còn chưa nguôi ?...
__________________
Chợt ghét vô cùng bài ca "Con Gái" Ông nhạc sĩ nào đã viết "rất vô duyên" Để ám ảnh một lời yêu là ghét Khi vô tình nói "ghét" lại là "thương"... |
|
#74
|
||||
|
||||
|
Đâu Phải Tự NhiênĐ
âu phải tự nhiên anh hay ngồi mơ Lá vàng rơi ngoài sân, rơi trước ngõ Chiều phai dần, chợt lặng im cơn gió Mãi đắm chìm trong những phút suy tư Đâu phải tự nhiên anh hay làm thơ Và chờ đợt một điều gì không đến Nhạt quá tình yêu, con thuyền không bến Trôi về đâu thầm lặng một mối tình ? Anh thường nhắc tên, thường lén xem hình Vì chưa tỏ, nên dám đâu ngồi nhớ Chỉ sợ mai này in sâu trên vở Là đôi dòng tiển biệt kẻ sang ngang Đâu phải tự nhiên anh cứ lang thang Đêm mờ dần bước chân chưa gục ngã Phố đông người bổng dưng buồn ghê lạ Khi vô tình phát hiện vắng đi em...
__________________
Chợt ghét vô cùng bài ca "Con Gái" Ông nhạc sĩ nào đã viết "rất vô duyên" Để ám ảnh một lời yêu là ghét Khi vô tình nói "ghét" lại là "thương"... |
|
#75
|
||||
|
||||
|
Ngày Lễ Của Chúng Mình
Anh ngồi viết cánh thư nhưng không gởi Thấy nhói đau từ hai chữ "Nhỏ Ơi" Có phải thất tình như người ta thường nói Suy tư và ngớ ngẩn đến lạ đời Ngày lễ của mình dường như đang đến Một ngọn nến cũng không Anh lấy ai để tặng đóa hồng Anh lấy ai ghẹo đùa cho ai dỗi Nhỏ ơi phương ấy ai sẽ "xích gần bên" ? Anh tự đặt cho mình biết bao câu hỏi Quen nhau một năm đủ nhung nhớ cả đời Cánh thư anh đợi mùa Hạ sau sẽ gởi Chỉ muốn mình quen năm nữa, Nhỏ ơi... (Thôi bài thơ này xem như bài thơ cuối nghen anh Anh mà tặng wài chồng em ghen nó wính em tội nghiệp Em quên nói em đặt rồi trăm thiệp Mai vu quy anh đến tiếp phụ dzùm )
__________________
Chợt ghét vô cùng bài ca "Con Gái" Ông nhạc sĩ nào đã viết "rất vô duyên" Để ám ảnh một lời yêu là ghét Khi vô tình nói "ghét" lại là "thương"... |
|
#76
|
||||
|
||||
|
Mùa Thu Chưa Đi
Đừng sợ, em ơi, đừng sợ Khi lá vàng đổ trên vai Em cứ nhặt đi, đừng sợ Mùa Thu còn ở đâu đây Em cứ chậm từng bước nhỏ Lắng nghe tiếng hát không ngừng Lời anh xanh màu lá cỏ Ru êm như suối ven rừng Đừng sợ, em ơi, chớ vội Lo nhiều đến chuyện lá vàng Hãy để mùa Thu dừng lại Bên em, dẫu có muộn màng Hãy để anh còn kịp ngắm Dáng em hơn cả mùa Thu Mắt em pha màu biển thắm Chứa hoài giây phút vô tư Đừng sợ, em ơi, đừng sợ Mình có bao giờ mất nhau Quay quanh, ôi hình như đã Chỉ còn anh trong đêm thâu... Quay quanh, lá vàng nhiều quá Anh còn biết giữ mùa Thu Chiều công viên, trên ghế đá Rơi hoài bao nỗi suy tư Đừng sợ, em ơi, đừng sợ Anh vẫn yêu em từng ngày Nên đừng, em ơi đừng sợ Khi lá vàng rơi trên vai... Hãy để mùa Thu nói lời tha thiết Anh đã mệt nhoài năm tháng chờ mong. ________ Mùa thu sang vàng lá Lối mòn tình hoang vu Công viên buồn ghế đá Lạnh lùng khóc niềm hư Bóng chiều nghiêng đắn đo Mưa đổ oà thuơng nhớ Từng hạt rơi tim vỡ Trôi theo dòng quạnh hiêu Còn ai ngồi đăm chiêu Thã hồn theo khói thuốc Sóng vỗ bờ dội nguợc Chán nãn đã ít nhiều Còn ai buớc cô liêu Nhặt lá vàng thổn thức Nuớc mắt mặn trăm chiều Đôi bờ vai rưng rức Mùa yêu thuơng vắng vẻ Đôi tình nhân nay đâu Lá rụng từng cánh khẻ Còn ai gọi tên nhau ..... TTTT
__________________
Chợt ghét vô cùng bài ca "Con Gái" Ông nhạc sĩ nào đã viết "rất vô duyên" Để ám ảnh một lời yêu là ghét Khi vô tình nói "ghét" lại là "thương"... |
|
#77
|
||||
|
||||
|
Đổi Thay
Từ mái tóc ngày xưa như suối Áo thơm tho hương cỏ bên đường Từ ánh mắt nhìn nhau không mỏi Đã đổi thay từ thưở hết thương Em ngồi đó, giờ yên lặng quá Ta đứng lên nghe giọng cũng trầm Từ thưở ấy - bây giờ thôi đã Không còn hẹn ước đến trăm năm Em cứ hãy ngồi yên đi nhé Để ta tìm ngày tháng ngọt ngào Trăng cũng đổi, và Thu cũng đổi Lá vàng ơi theo gió bay đâu ? Nên quay bước chào em Cay đắng Mới ba năm mà cảnh như người Bao thương nhớ trên tờ giấy trắng Ta đem về ấp ủ chưa nguôi...
__________________
Chợt ghét vô cùng bài ca "Con Gái" Ông nhạc sĩ nào đã viết "rất vô duyên" Để ám ảnh một lời yêu là ghét Khi vô tình nói "ghét" lại là "thương"... |
|
#78
|
||||
|
||||
|
Chào Nhau
Hôm ấy sao trời không có mưa bay Một cái nắm tay....để rồi vuột mất Chào em Em về có mang luyến tiếc Hôm ấy mình chưa ai nói yêu ai Em lại bước đi Thêm lần nữa một người! Ta gieo thơ, dệt thêm lời biệt khúc Thì vẫn với bóng đêm Vẫn góc bàn đơn độc Vẫn dòng nhạc chập chùng Vẫn cứ thế riêng ta Một cái nắm tay chắc cũng chỉ là Trong thoáng chốc mình vô tình nông nổi Có phải thế chăng, khi chào nhau rất vội Bỏ mặc con đường Lầm lũi bước chân đi...
__________________
Chợt ghét vô cùng bài ca "Con Gái" Ông nhạc sĩ nào đã viết "rất vô duyên" Để ám ảnh một lời yêu là ghét Khi vô tình nói "ghét" lại là "thương"... |
|
#79
|
||||
|
||||
|
Trong Men Rượu
Đêm sầu, rót rượu uống cho say Rượu uống vừa vơi đã rót đầy Trong hơi men nhớ tình chưa trọn Lặng lẽ Thu còn vương bóng ai Ánh mắt ngày xưa em khép đâu ? Tình bay theo gió, bảo không sầu Ta cô đơn quá, buồn ghê lắm Vài dòng xin được viết tên nhau...
__________________
Chợt ghét vô cùng bài ca "Con Gái" Ông nhạc sĩ nào đã viết "rất vô duyên" Để ám ảnh một lời yêu là ghét Khi vô tình nói "ghét" lại là "thương"... |
|
#80
|
||||
|
||||
|
Chắc Là Ta Không Còn nhớ
Mùa Thu năm này đến sớm Khi lá còn xanh trên cành Gió đưa một bầy ong bướm Đi tìm những đoá hoa hoang Chắc là không ai còn nhớ Mùa Thu năm ấy đôi mình Chắc là em không còn nhớ Mùa Thu em Mùa Thu anh Chắc là em đâu còn nhớ Tình yêu năm ấy đôi mình... Anh cứ hay tìm quên lãng Bằng men say trong rượu cay Chợt cơn gió về một sáng Mùa Thu qua rồi, ai hay ? Chắc là ta không còn nhớ (Hay là ta đã quên nhau ?) Bài thơ hôm nào viết dở Đoạn cuối cùng là đoạn sầu Chắc là ta không còn nhớ Tình yêu đã dành cho nhau...
__________________
Chợt ghét vô cùng bài ca "Con Gái" Ông nhạc sĩ nào đã viết "rất vô duyên" Để ám ảnh một lời yêu là ghét Khi vô tình nói "ghét" lại là "thương"... |
![]() |
| Ðiều Chỉnh | |
| Xếp Bài | |
|
|