Go Back   Vina Forums > Vườn Thơ > Vườn Tao Đàn > Thơ Truyện
Hỏi/Ðáp Thành Viên Lịch Tìm Kiếm Bài Trong Ngày Ðánh Dấu Ðã Ðọc

Trả lời
 
Ðiều Chỉnh Xếp Bài
  #1  
Old 02-23-2005, 06:06 AM
AiHoa's Avatar
AiHoa AiHoa is offline
thích gõ đầu trẻ
 
Tham gia ngày: Feb 2005
Bài gởi: 2,072
Default

NGHÌN LẺ MỘT ĐÊM

---------------------------------------------

Lòng nghe lắng đọng buổi trà dư
Chợt nhớ chợt thương chợt đứng thừ
Mơ những mối duyên tình cổ tích
Truyện nghìn đêm lẻ xứ Ba Tư

-------------------o-O-o-------------------

NGHÌN LẺ MỘT ĐÊM

Thuở đó nhà vua Sa Lỵ Gia
Quyền uy lừng lẫy khắp sơn hà
Thái bình đất nước yên bờ cõi
Thịnh vượng non sông phủ gấm hoa

Ngài có người em Sa Dĩ Nang
Làm vua Thát Đát cách muôn ngàn
Thương em ngài muốn sang thăm viếng
Nhưng việc trong triều khó giữ an

Quyết định ban thư gởi sứ thần
Sang liền Thát Đát tỏ tình thân
Mời qua cho thoả lòng mong nhớ
Nghĩa nặng đường xa cũng hoá gần

Dĩ Nang sắp đặt việc triều xong
Từ giã thành đô vượt mấy đồng
Tới cổng biên thuỳ ngài chạnh nhớ
Cung ngà hoàng hậu mãi chờ trông

Rón rén quay về để gặp nhau
Tạ từ bận nữa kẻo lòng đau
Ngỡ là hoàng hậu vui mừng lắm
Khi thấy chồng yêu lúc biệt sầu

Nhẹ bước chân đi tới ngự phòng
Tưởng chừng hoa mắt đất trời rung
Trên giường hoàng hậu say sưa ngủ
Kề cận chàng trai võ tướng hùng

Rút gươm hạ xuống cặp đầu rơi
Máu chảy
tuôn tràn giận chẳng vơi
Lặng lẽ quay về theo lối cũ
Dọc đường không thốt nổi nên lời

Nhọc nhằn mấy tháng tới Ba Tư
Hoàng đế thân nghinh mấy dặm chờ
Huynh đệ tình thâm chi kể xiết
Đàn ca yến tiệc chẳng thờ ơ

Niềm vui hội ngộ dẫu chan hoà
Lòng dạ sao còn hãy xót xa
Hình ảnh bà hoàng cùng võ tướng
Hiện trong tâm não chẳng phai nhoà

Vua anh bụng cũng thấy băn khoăn
Duyên cớ chi đâu chẳng nói rằng
Mặt cứ dàu dàu buồn ủ rũ
Lệnh truyền tổ chức cuộc đi săn

Dĩ Năng ngán ngẩm thiết tha gì
Lấy cớ se mình khỏi phải đi
Anh cũng chìu lòng không ép uổng
Hẹn em hai bữa sẽ quay về

Ở lại một mình cảnh tịnh yên
Dĩ Nang cảm thấy nhẹ ưu phiền
Ngắm vườn Thượng uyển bên dòng suối
Chim hót hoa cười tựa cảnh tiên

Nắng tắt màn đêm đã phủ dần
Lòng vua lại cám nỗi bâng khuâng
Đã toan kéo khép đôi màn cửa
Xào xạc đàng kia tiếng bước gần

Trong vườn xuất hiện bóng giai nhân
Hoàng hậu Ba Tư đẹp tuyệt trần
Theo gót hai mươi nàng thiếu nữ
Xiêm choàng quàng phủ kín châu thân

Trố mắt nhìn ra chợt sững sờ
Vì đoàn thiếu nữ đẹp như mơ
Mười cô đúng thật là cung nữ
Còn lại thì ra lũ hắc nô

Hoàng hậu môi cười tợ cánh sen
Trên cành trèo xuống gã da đen
Giơ tay đón trọn thân kiều diễm
Vũ điệu cuồng si dưới ánh đèn

Rồi đoàn thiếu nữ với gia nô
Vui cảnh mây mưa ở cạnh hồ
Cho đến tàn canh gà gáy sáng
Đoàn người lũ lượt kéo nhau vô

Mặc tưởng trầm tư một lúc lâu
Ngổn ngang bao ý nảy trong đầu
Dĩ Nang chợt thấy lòng yên ủi
Trút sạch tâm tư hết nỗi sầu

"Ngỡ ta bất hạnh nhất trên đời
Đâu biết đây là chuyện khắp nơi
Cái nạn chia chung người có vợ
Uy quyền hoàng đế cũng đành thôi"

Từ đó nhà vua ăn ngủ ngon
Bao nhiêu sầu não sạch không còn
An bình trở lại trên gương mặt
Lòng nhẹ lâng lâng chẳng oán hờn

Sa Lỵ Gia về thấy ngạc nhiên
Tưởng em ở lại ắt thêm phiền
Nào ngờ vui vẻ hơn ngày trước
Gạn hỏi đầu đuôi rõ trắng đen

Thoạt mới em còn cố giấu quanh
E điều sự thật nát lòng anh
Nhưng rồi tình nghĩa không đành dứt
Bèn kể vua nghe mọi việc rành

Lỵ Gia nhất quyết chẳng hề tin
Muốn được sao cho tận mắt nhìn
Tổ chức thêm lần săn bắn nữa
Chờ đêm trở lại nhập cung dinh

Cái trò hôm trước lại y trang
Chết điếng tâm hồn lệ chứa chan
Than thở cùng em bao nỗi nhục
Chắc anh đành phải bỏ ngai vàng

Ý kiến vua em lại chẳng đồng
Nạn kia chung cả mọi ông chồng
Đàn bà ai chẳng là như thế
Đau khổ làm chi chỉ uổng công!

Dĩ Nang giao ước với anh mình
Sẵn bụng theo anh trọn nghĩa tình
Nhưng nếu gặp người càng bất hạnh
Hứa lời anh phải trở về kinh

Mây trời rười rượi gió ngàn lay
Mải miết hai vua bước cả ngày
Đến một vùng hoang bờ cát trắng
Chân dừng tạm nghỉ dưới tàn cây

Chuyện trò huynh đệ được giây lâu
Bỗng thấy ngoài khơi khói mịt mù
Tiếng nổ vang trời như sấm động
Rẽ hai mặt biển hiện lù lù

Vị thần quái tướng mặt đen thui
Hai mắt tròn xoe tựa ốc nhồi
Đầu đội hòm to, trên có khoá
Hai vua kinh hãi thượng cây ngồi

Mang chiếc hòm vàng thẳng tới nơi
Đặt ngay xuống gốc chỗ vừa rồi
Hung thần móc túi xâu chìa khoá
Mở nắp khom mình cúi xuống coi

Trong hòm thiếu nữ mặt xinh tươi
Nhan sắc kiêu sa, miệng mím cười
Âu yếm hung thần ôm đặt cạnh
Nàng kê đầu hắn gối lên người

Gió mát hiu hiu đã ngủ khò
Anh em nín thở bám cành to
Liếc lên mỹ nữ đà trông thấy
Bụi rậm người đang núp thập thò

Tay ngoắt nàng truyền lệnh xuống mau
Mặc cho khẩn khoản tiếng van cầu
Nếu không sẽ gọi hung thần dậy
Chừng đó làm sao giữ được đầu

Nàng bỏ đầu thần xuống cát khô
Ra lùm bụi rậm dắt cùng vô
Giao hoan ép uổng trò vui thú
Bên bãi hoang tàn sóng nhẹ xô

Xong cuộc nàng kêu cổi nhẫn vàng
Mỗi vua một chiếc tặng cho nàng
Rồi moi tận túi ra xâu nhẫn
Giải thích nguyên do thật rõ ràng

"Nhẫn này là của các tình nhân
Lén lút giao hoan chín tám lần
Nay kể hai người trăm kẻ chẵn
Dù cho hòm khoá nhốt châu thân
"

Bài học cho người sáng mắt ra
Chớ nên trái ý của đàn bà
Đàn bà đã muốn là trời muốn
Không có chồng nào cấm được ta

Lặng lẽ hai vua trở lại nhà
Dĩ Nang cười nhắc việc vừa qua
Hỏi anh có phải hung thần đó
Bất hạnh còn hơn cả chúng ta ?

Lỵ Gia nhanh chóng biểu đồng tình
Lòng dạ đàn bà thật đáng khinh
Về tới thành đô ra chiếu lệnh
Cung phi hoàng hậu bắt gia hình

Dĩ Nang Thát Đát bước quay về
Hoàng đế nay đà quá chán chê
Truyền lệnh tiến cung hàng mỹ nữ
Một đêm làm vợ thật ê chề

Tảng sáng sai quân xử chém đầu
Mặc tình bao kẻ khóc thương đau
Tiếng kêu oán hận tràn muôn ngõ
Trời thảm mưa tuôn đất ngập sầu

Con vị đại thần Tố Mỹ Nga
Cám cảnh tang thương của nước nhà
Xin phép vào cung làm hoàng hậu
Hoạ may cảm hoá được chăng là

Cha đã cạn lời quyết cản ngăn
Mà nàng nhất mực cứ khăng khăng
Hy sinh một tấm thân ngà ngọc
Cứu vớt người dân nỗi nhục nhằn

Dấn mình vào giữa chốn thâm nghiêm
Theo bước, em nàng Tố Mỹ Kim
Căn dặn mỗi khi vừa trở giấc
Gọi ngay chị dậy trước tàn đêm

Dịu dàng nhỏ nhẹ cặp môi xinh
Đã thốt ra bao truyện diễm tình
Đưa dắt hồn ai vào cõi mộng
Bẳng quên trời hé ánh bình minh

Hôm đó kinh thành bớt lệ đau
Vì chưng hoàng hậu chẳng rơi đầu
Vị quan thầm tạ ơn thần thánh
Nhưng chuyện ngày mai có biết đâu

Vua vẫn hằng nghe giọng ngọt ngào
Đêm này đêm nữa lại đêm sau
Một nghìn đêm lẻ nghìn câu truyện
Tình cảm càng say đắm dạt dào

Hoàng đế dần dần tỉnh ngộ ra
Thế gian có lắm loại đàn bà
Phải đâu ai cũng tình đen bạc
Mà nỡ gia hình chẳng xót xa

Từ một ông vua thất vọng tình
Không lòng trắc ẩn quỷ thần kinh
Tâm hồn biến trở nên hiền hậu
Bỏ lệ hằng đêm giết vợ mình

Vua sống trọn đời với Mỹ Nga
Một người con gái thật tài ba
Tình thương hoán cải bao thù hận
Đức rải ban cho khắp mọi nhà

AH
__________________
Sầu mong theo lệ khôn rơi lệ
Nhớ gởi vào thơ nghĩ tội thơ (Quách Tấn)





thay đổi nội dung bởi: AiHoa, 01-08-2010 lúc 12:57 PM.
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #2  
Old 04-15-2012, 01:39 AM
da1uhate's Avatar
da1uhate da1uhate is offline
Senior Member
 
Tham gia ngày: Oct 2007
Bài gởi: 605
Default

Tưởng thầy kể hết mí truyện trong tập truyện này luôn chớ, ai dè chỉ kể khúc đầu, hồi nhỏ da1 có 1 quyển, cũng hay đọc đi đọc lại mí truyện thần tiên này, thích lắm. Mà người Ả Rập từ ngàn xưa đã ghét người Do Thái rùi hén thầy? Bữa nào thầy làm 1 bài nghiên cứu lịch sử về người Do Thái đi thầy, đề tài này da1 rất quan tâm, muốn bít tại sao dân Do Thái thông minh hơn mình
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #3  
Old 04-27-2012, 06:24 AM
AiHoa's Avatar
AiHoa AiHoa is offline
thích gõ đầu trẻ
 
Tham gia ngày: Feb 2005
Bài gởi: 2,072
Default

Trích:
Nguyên văn bởi da1uhate View Post
Tưởng thầy kể hết mí truyện trong tập truyện này luôn chớ, ai dè chỉ kể khúc đầu, hồi nhỏ da1 có 1 quyển, cũng hay đọc đi đọc lại mí truyện thần tiên này, thích lắm. Mà người Ả Rập từ ngàn xưa đã ghét người Do Thái rùi hén thầy? Bữa nào thầy làm 1 bài nghiên cứu lịch sử về người Do Thái đi thầy, đề tài này da1 rất quan tâm, muốn bít tại sao dân Do Thái thông minh hơn mình
Không phải chỉ Ả Rập, cả dân Âu châu cũng ghét người Do Thái và đàn áp họ, bởi vậy dân Do Thái mới bị mất nước, lưu lạc hàng ngàn năm ở nước khác, bị đối xử tàn tệ, cho tới khi sau Thế chiến II có Nghị quyết Liên Hiệp Quốc thành lập quốc gia cho người Do Thái trên nửa phần đất của Palestine.

Tài liệu nghiên cứu từ google thiếu gì, Da search cũng được muh!
__________________
Sầu mong theo lệ khôn rơi lệ
Nhớ gởi vào thơ nghĩ tội thơ (Quách Tấn)




Trả Lời Với Trích Dẫn
  #4  
Old 05-01-2012, 06:41 PM
da1uhate's Avatar
da1uhate da1uhate is offline
Senior Member
 
Tham gia ngày: Oct 2007
Bài gởi: 605
Default

Trích:
Nguyên văn bởi AiHoa View Post
Không phải chỉ Ả Rập, cả dân Âu châu cũng ghét người Do Thái và đàn áp họ, bởi vậy dân Do Thái mới bị mất nước, lưu lạc hàng ngàn năm ở nước khác, bị đối xử tàn tệ, cho tới khi sau Thế chiến II có Nghị quyết Liên Hiệp Quốc thành lập quốc gia cho người Do Thái trên nửa phần đất của Palestine.

Tài liệu nghiên cứu từ google thiếu gì, Da search cũng được muh!
Search thì đâu chắc thông tin đó sẽ đúng. Da1 mún thầy nói cho nghe cơ

Da1 có đọc thông tin này từ quyển "Trí tuệ Do Thái" (Jerome Becomes a Genius): 1/3 triệu phú Mỹ, 20% giáo sư tại các trường đại học hàng đầu của Mỹ là người Do Thái.

Bi giờ hong ai có thể đàn áp được dân Do Thái nữa đúng hông thầy?
Trả Lời Với Trích Dẫn
Trả lời


Ðiều Chỉnh
Xếp Bài

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn
Bạn không được quyền gởi bài
Bạn không được quyền gởi trả lời
Bạn không được quyền gởi kèm file
Bạn không được quyền sửa bài

vB code đang Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt
Chuyển đến


Múi giờ GMT. Hiện tại là 05:42 AM.


Powered by: vBulletin Version 3.6.1 Copyright © 2000 - 2018, Jelsoft Enterprises Ltd.