Go Back   Vina Forums > Thư Viện Online > Kho Tàng Truyện > Truyện Ngắn - Truyện Học Trò
Hỏi/Ðáp Thành Viên Lịch Tìm Kiếm Bài Trong Ngày Ðánh Dấu Ðã Ðọc

Trả lời
 
Ðiều Chỉnh Xếp Bài
  #1  
Old 09-03-2015, 09:15 AM
macdung's Avatar
macdung macdung is offline
Member
 
Tham gia ngày: Oct 2008
Bài gởi: 54
hoa Người Gác Đền Miếu Ba Cô - MacDung

Trinh Thám Đồng Nội:
Người Gác Đền Miếu Ba Cô
*** MacDung
I
Miếu ba cô ngày ấy
***
Cơn gió giữa thu nhè nhẹ, mơn man trên những chiếc lá bàng. Mấy chiếc lá héo úa, lắc lay, rồi rơi nhẹ lên mái ngói cổ xưa… Cơn gió như vô tình cuốn chiếc lá lăn lông lốc trên mặt ngói phủ đầy rêu phong. Những chiếc lá khua vào nhau kêu lên xào xạc, lắc rắc, rồi cuộn vào nhau, cùng trôi tuồn tuột theo một đường xiên góc, rơi xuống trước cửa miếu.
Sau lưng căn miếu hoang vắng, sừng sững một cây gừa đại thụ, với những tua dài đan vào nhau, buông rũ xuống giống mái tóc của người già, khô hanh, biến màu bụi mốc, phủ lên nền gạch tàu với nhiều đường nứt nẻ như mặt ruộng khô…
Mái ngói đã lỗ chỗ vài nơi do cành rụng, do các chú mèo hoang rượt đuổi nhau trong thế giới của riêng mình. Tường vôi sạt nứt, kèo cột chuyển mình răng rắc, vặn vẹo như cái lưng của người già khi có gió thổi qua. Trên nền gạch loang lổ, rễ cây mặc ý đâm toạc lên, làm bật mấy viên gạch rạn vỡ, nằm cheo leo bên các cành cây cong queo, quéo quắt…
Cái bệ thờ cao to, gánh biết bao thời gian trở nên già cỗi, ủ dột. Bốn góc bị sạt lở đến đỗi tròn không ra tròn, vuông không ra vuông. Trên ấy hẳn phải có mấy cái lư hương bằng đồng hoặc gỗ gì đó? Song nó trở nên hoang phí khi tài sản của con người còn kém xa! Thế là để phù hợp với thời cuộc, những kẻ vô công rồi nghề tạm hiến mọi thứ linh thiêng cho nhà mãi cổ…
Phía trước bệ thờ chính, còn hiện ra một nền gạch thấp hơn, nhưng rộng lớn vô cùng, với mấy cái trụ nhỏ như chân loài vật. Trông những thứ ấy có thể từng là tứ chi cho hình tượng gì đó, nhưng lâu rồi không còn ai nhận ra…
Không ai xác định được ngôi miếu vắng hiện hữu bao lâu rồi. Chỉ biết rằng người này truyền miệng qua người kia. Người kia lại rao giảng cho con cháu của mình. Rồi những đứa cháu lớn lên lại nối tiếp câu chuyện về ngôi miếu cổ…
Người ta nói rằng, có một thời ngôi miếu thờ tam sư. Trong đó đúc hình ba con cọp với ba sắc màu khác nhau. Vì vậy, thuở khởi đầu tất nhiên ngôi miếu được gọi với cái tên cúng cơm của mình: Miếu Tam Sư. Đây chính là nơi dân làng thường xuyên đến cúng bái, van vái cho con cháu trong họ tộc, dù đi sông đi biển vẫn vinh hiển trở về…
Sự hiển linh của ngôi miếu được thể hiện qua câu chuyện cúng tế mà người già hay kể lại…
Ngày xưa mỗi lúc trả lễ cho Tam Sư, người từ xứ xa đến, mang theo cả heo quay và đồng bóng. Lễ cúng có khi kéo dài cả ngày, có khi lại thâu đêm suốt sáng. Trong lễ cúng, có mấy bà đồng bóng múa may bộ thủ, tay cầm đuốc, miệng thổi ra lửa, rất là huyền ảo. Sau đó người thủ lễ lại ném tiền ra cho bọn nhóc con, như bố thí cô hồn. Và dĩ nhiên lũ “cô hồn sống” ấy rất nhiệt tình tham dự, cho đến lúc buổi lễ kết thúc mới thôi…
Nhưng đó vẫn là chuyện của ngày trước! Bây giờ ngôi miếu đã thay tên đổi họ mà nhiều người cũng chẳng hiểu vì sao…
Từ khi mấy ông “Tam Sư” già cỗi, theo thời gian cứ rệu rã, rồi sau đó không còn ai nhận ra. Lúc ấy mới có mấy vong linh của các cô gái thác oan được di dời đến. Người ta di dời bài vị đến miếu cổ, bởi đó chính là ý nguyện của người đã khuất. Nghe đâu ba cô gái chết yểu, tuổi trạc với nhau, cùng bị tình duyên ngăn trở nên buồn tình tự tận… Từ đó thành danh “Miếu Ba Cô”, với nhiều truyền thuyết ghê rợn mà lắm kẻ vừa nghe đã sởn da gà…
Nằm sâu trong một khu vườn hoang, tiếp giáp một cánh đồng mênh mông nước, muốn vào “Miếu Ba Cô” phải đi qua một con đường mòn mọc đầy tre trúc. Lá của chúng rơi rụng, phủ một lớp dày trên nền đất cát mịn màng. Những buổi trưa hè, các thân tre cọ vào nhau với tiếng kẽo cà kẽo kẹt như tiếng võng đưa, vừa êm dịu, vừa buồn ảo não…
Vì “ba cô” vốn thất tình nên cam lòng chết oan khuất, từ đó các cô gái trong vùng khi gặp tình duyên trắc trở, thường tìm đến “Miếu Ba Cô” để van vái lễ cầu…


Và từ khi “ba cô” linh hiển, các gia đình thuộc dòng môn đăng hộ đối rất kiêng oai ba bà. Họ nể sợ nhưng lại ngăn ngại con cháu không cho tới đó. Bởi biết đâu tụi nhỏ lại than thở tỉ tê với các bà, để rồi gia đình gặp phải rắc rối với sự quở phạt không sao tránh được…
Trên bệ thờ chính, bây giờ có để ba tấm ảnh bán thân của ba cô gái. Hình ảnh đã nhạt nhòa, nổ đốm, nhưng đường nét cơ bản vẫn cho thấy các cô rất xinh xắn, dễ thương. Tấm ảnh nằm bên trái, phía dưới có ghi ngày sanh và ngày chết, nhưng không ghi rõ tên họ. Tấm thứ hai và ba không ghi ngày, lại lờ mờ hiện ra một dòng chữ như họ tên, nhưng không sao đọc được. Tất cả ba tấm ảnh, tính tuổi đời, lớn nhất đã gần trăm năm, cái thấp nhất ít ra vài chục năm tuổi cũng chẳng bỏ bèn. Như vậy để thành danh miếu “Miếu Ba Cô” không phải một ngày một bữa, mà phải mất một thời gian dài thì danh từ gọi tên này mới xuất hiện. Lúc đầu biết đâu là “Miếu Một Cô”, “Miếu Hai Cô”, và cuối cùng là “Miếu Ba Cô” như ngày nay vẫn gọi…
“Ba cô” ở đấy lâu rồi! Gia đình họ hàng, không biết có còn hay mất hết? Chỉ biết rằng, hiện tại ngôi miếu vắng chỉ trông chờ vào lòng tốt của kẻ thiện tâm, người cho nén nhang, kẻ mấy miếng bánh cũng ra một cái lễ, gọi là tưởng nhớ vong hồn người quá cố…
Thường những kẻ đến lễ bái và cúng chút ít thực phẩm, cũng là trai gái bản xứ hoặc một nơi nào đó nghe danh mà tới. Nhưng nhất định không có người già, bởi người già thì cần chi tình duyên muộn mà đến van cầu “ba cô”. Và nếu như họ không có mong cầu thì cần phải tránh xa nơi ấy, bởi ba cô chỉ làm khó dễ mấy kẻ chỉ suốt ngày tính chuyện môn đăng hộ đối trong con cháu của mình…
Vậy là “Miếu Ba Cô” trở thành nơi kiêng kị của những gia đình kín cổng cao tường, những ông già bà lão học truyền miệng nhau mấy câu nho của người xưa, rồi tưởng rằng mình là kẻ thánh hiền, là đệ tử mấy đời cho đức Phu Tử…
Người ta nói rằng, những nhà làm trái ý với “ba cô” thường bị quấy rối rất khó chịu. Thường thì nấu cơm bị khê, củi lửa dở chứng đang khô hóa ướt, ung khói đầy nhà. Nặng hơn chút nữa chuyện người nọ xọ người kia, gây bất hòa rồi cãi vã với nhau không đâu vào đâu. Có người bị “ba cô” quở nặng thì tay chân sưng trặc, sau đó thì trâu lành thành trâu què…
Những kẻ mạnh miệng, tuôn ra những lời bất kính có ý mỉa mai huyền năng của các bà, đều bị sái mồm mép, hoặc sinh ra bệnh nói lắp. Có người lại bị ba bà phạt nặng, đứng giăng nắng cho kiến vàng cắn mà không biết làm cách nào thoát ra được…
Mỗi người một cách và mỗi kiểu, nên câu chuyện về “Miếu Ba Cô” được thêu dệt ngày càng nhiều ra, đến nỗi người nghe lúc tin lúc ngờ, rồi có lúc như hòa mình vào truyền thuyết ma quái không sao dứt bỏ được.
Người già e sợ, khiếp oai “ba cô”! Nhưng bọn trai gái lại lấy “ba cô” làm giá đỡ! Và dĩ nhiên “ba cô” hóa ra linh thiêng, khi khiến đôi ba cặp trai gái gặp nghịch cảnh trống đánh xuôi kèn thổi ngược, cuối cùng cũng đến được với nhau. Cái oai ba bà ở chỗ đó, nên không thể trách các thiện nam tín nữ cứ thỉnh thoảng lại kéo nhau vào con đường mọc rất nhiều tre trúc, dẫn ra ngôi đền thiêng…
Câu chuyện về cô Bảy ngày nào cả làng đều biết. Thương một chàng trai khác xứ, phải cái nhà anh quá nghèo nên bị từ hôn. Nhà gái thuộc gia đình khá giả, nên không thể nào chịu được cảnh chàng rể chỉ có hai vai trần và đôi tay làm vốn. Thế rồi tối nào “Miếu Ba Cô” cũng có lửa! Ánh lửa do hai người yêu nhau tìm đến bằng lời tự tình thấm đẫm nước mắt, khiến “ba cô” động lòng vũ lộng thần oai.
Gia đình nhà gái kể từ lúc ấy không phút nào yên. Đêm tối thì cú mèo kêu suốt, khiến lũ chó tru lên nghe ghê rợn. Ngày thì máu dây khắp nơi, chó lăn đùng ra chết, gà vịt kêu ỏm tỏi. Cây cối xung quanh nhà phút chốc biến đổi, đang xanh tươi bỗng nhiên vàng vọt, úa lá. Cuối cùng bọn chúng không hẹn mà cùng chết khô bên con rạch nhỏ rạn dấu chân chim…
Sự quở trách của “ba cô” kéo dài không bao lâu thì nhà gái buộc phải xuôi chèo, cho hai đứa nhỏ thành thân với nhau. Và cô Bảy và chàng trai ấy bây giờ tóc cũng đã hoa râm, có với nhau mấy đứa con đang ngấp nghé cái tuổi dựng vợ gả chồng…
Nhiều người biết chuyện của vợ chồng cô Bảy, hay đến hỏi han xem thực hư thể nào. Những lúc như vậy chỉ thấy chú Bảy miệng phì phà khói thuốc, lẳng lặng mỉm cười. Và cho dù nhiều người nài nỉ, chàng thanh niên ngày nào nhất quyết không hé tí ti tâm sự cho bất cứ ai đang cùng đối ẩm…
Khi người ta không thỏa mãn được tính hiếu kỳ lại tha hồ mà thêu dệt. Vậy là “Miếu Ba Cô” có khi thành trung tâm của các sự kiện, có khi lại chìm khuất sau sự bí ẩn không lời giải thích. Lắm lúc quanh năm không nghe ai nhắc đến “ba cô”, nhưng có lúc đi đâu cũng nghe nói về sự linh thiêng của ngôi đền vốn đã rất cũ kĩ.
Vì nằm khuất sâu trong khu vườn hoang vắng nên “Miếu Ba Cô” được sự yên tĩnh đến lạ lùng. Vào những buổi trưa hè, nếu ai hứng thú với huyền thoại dân gian, có thể đến đây lắng nghe lá rụng, trầm tư nghĩ ngợi về biến chuyển xung quanh với nhiều giai điệu thật lạ kỳ.
Tiếng lá rời cành bên căn miếu đổ nát cũng để lại âm thanh. Những chiếc lá lắc rắc lúc rụng rơi, giống như hạt gạo chạy trên sàng hay mưa lùa chốn xa xa. Và khi chúng tiếp đất tạo ra những âm thanh xào xạc rất rõ ràng trong khung cảnh vừa đáng sợ, vừa cực kỳ quyến rũ. Từng đàn chim bay nhảy xung quanh, cất tiếng hót líu lo trong không gian tịch lặng. Tiếng hót của chúng lảnh lót, véo von, nhưng lại không hòa đồng với bất cứ âm thanh khác lạ nào. Nếu tinh tế lắng nghe, có thể phân biệt ra mọi thứ cho dù tấu khúc không riêng rẽ hay quá rời rạc. Tiếng lá bay vướng vào mái ngói cũng nghe được, mặc dù sau đó lại rơi xuống đất, tạo nên một âm thanh khác lạ, mới hơn. Rồi tiếng cành cây va quẹt vào nhau lúc có gió lùa. Tiếng gió rít vi vu qua rặng tre, trúc. Tiếng thở phì phò của cây gừa cổ thụ, đứng chơi vơi phía sau ngôi miếu như một người gác đền không biết mệt mỏi… Tất cả những thứ ấy đều có tiếng nói riêng, đúng phong cách của mình, và không chịu nhập nhằng cho bất kỳ sự lai tạo chung nhất nào…
Mùa mưa đến, “Miếu Ba Cô” như rung mình biến chuyển trước thời tiết. Nó đã già cỗi lắm rồi nên không còn dũng khí đối mặt với gió mưa. Từ trên mái ngói nứt nẻ, từng giòng nước chảy xuôi rơi xuống nền gạch hoen ố. Nước chảy theo các khe gạch, ngoằn ngoèo giữa những vệt nứt, rồi mặc sức tung hoành trong không gian thác loạn của đêm đen.
Những lúc như thế này, đôi khi người ta bắt gặp một tia lửa héo hon được thắp lên trong ngôi miếu. Nhiều người thấy, nhưng cứ cho đó là oan hồn của “ba cô”, còn hơn phải đội mưa đi vào nơi quá đáng sợ ấy. Đôi lần như vậy, cuối cùng tiếng đồn cũng lan ra… Người ta nói với nhau, lúc mưa gió trở trời, trong “Miếu Ba Cô” xuất hiện một cục lửa cứ chạy khắp nơi. Đó chính là hồn thiêng của các cô gái hiện về thắp lửa cho nơi ở bớt quạnh hiu. Kẻ can đảm hơn lại cho rằng, cứ vào mùa mưa, có một lão ăn xin không biết từ nơi nào đến “Miếu Ba Cô” cư ngụ. Có thể lão ta đến đó với chút hy vọng ngủ tạm một đêm để tránh mưa, rồi rạng ngày lại đi. Nhiều người còn nói, lão già đó trước đây thỉnh thoảng cũng có đến, nhưng bẵng một lúc không thấy đâu. Về sau gặp lại, lão đã già và tiều tụy hơn nhiều…
Không biết sự thể ra sao? Nhưng kẻ nhát gan thì nói đó là “ba cô” hiện về. Người mạnh mẽ hơn lại phản đối, cho đó chính là lão ăn xin đi tìm chỗ trú. Hai bên cứ cãi nhau mà không ai có đủ can đảm mò ra ngôi miếu để chứng minh sự thật. Người cho “là ma”, thì nói chi chuyện đi ra ngôi miếu! Còn kẻ nhận định “là lão già” cũng hơi hoang mang, bởi nếu không như vậy, hóa ra mình lại đối mặt với vong hồn của “ba cô” linh hiển…!?
Trong nắng hạ gay gắt, quanh “Miếu Ba Cô” tiếng ve sầu rỉ rả suốt cả ngày. Mấy cây phượng vĩ đỏ hoa, điểm tô thêm phong cảnh trong khu vực càng rực rỡ sắc màu. Thỉnh thoảng có mấy chú nhóc tì mải chơi quên cả sợ, tay cầm que quấn nhựa mít, đi bắt ve sầu đem về chơi đùa. Người lớn nhìn bọn chúng lắc đầu lè lưỡi, và cũng có chút ít ganh tị với bọn “điếc không sợ súng” ấy.
Nhóc nhỏ thì biết gì cơ chứ?
Theo những người đứng tuổi, mấy đứa nhỏ vốn đứng ngoài quyền lực của “ba cô”. Chúng có thể đi đâu mặc ý, quậy phá kiểu gì các bà cũng không quở trách. Suy đi xét lại cũng đúng, người lớn thì biết yêu đương, người già lại hay kén cá chọn canh, còn bọn nhóc mũi hỉ chưa sạch, biết chi đến chuyện người lớn… Và như vậy nghiễm nhiên mấy thằng oắt con là ngon lành hơn hết. Chúng thản nhiên chơi đùa, lúc hứng chí nhảy cả lên bệ thờ nghịch phá cũng chẳng làm ai phàn nàn. Sau những buổi chơi đùa thỏa chí, mấy chú nhóc ra về hỉ hả, tối đến lại đánh một giấc ngon lành cho đến sáng, vươn vai tỉnh queo mà chẳng thấy bị “trách phạt” gì cả?
Thế là được nước làm càn, khu vườn có “Miếu Ba Cô” trở thành lãnh hạt của tụi nhóc, quần quên chưa mặc, áo chẳng buồn mang, cứ chạy lông nhông trong khu vườn không có rào cản.
Như vậy “Miếu Ba Cô” rõ ràng chỉ thân thiện với hai loại người. Thứ nhất là đám thanh niên nam nữ đến tuổi yêu đương. Thứ hai, không cần phải nói cũng biết chính là bọn nhóc con không biết sợ trời, sợ đất là gì… Mà đối với tụi nó, nỗi sợ cũng chỉ diễn ra chốc lát, sau đó chẳng…nhằm nhò gì hết, cho dù đó là “Miếu Ba Cô” khét tiếng linh hiển…
Phát hiện ra yếu điểm của “ba cô”, tụi nhỏ càng làm già. Chúng hẹn nhau chơi đùa tại khu vực quanh miếu, với một tâm lý cực kỳ thoải mái là không bị gia đình đột ngột gọi về. Người lớn biết chuyện cũng lặng im. Bởi bọn chúng chơi đùa thì không hề gì, nhưng hễ ai bước vào thường trở ra với cái chân ngật ngưỡng vì đạp phải gai tre…

***
Thằng Sửu đen ngồi lắng nghe câu chuyện thằng Tý kể với vẻ dửng dưng. Theo cách nghĩ của nó những chuyện xảy ra quanh “Miếu Ba Cô” có rất nhiều nghi vấn. Những tình tiết như: chó chết, cây cối úa khô, máu dây khắp nhà… đều phải suy xét lại. Rồi như chuyện có ánh lửa nhảy múa trong miếu, có khi đúng thật có ai trú ngụ trong ấy thì sao? Trong đầu nó mãi miên man với nhiều suy luận nhưng chưa tập hợp lại được… Nếu nói trong miếu có ma, trừ phi đã hết cách giải thích, còn ở đây rất nhiều tình tiết chưa được sáng tỏ. Và như vậy kết luận “Miếu Ba Cô” có ma là quá sớm…
- Tao thấy câu chuyện mày kể hơi hoang đường. Nếu bắt tao tin thì…còn lâu…
Thằng Tý còng nhìn bạn với vẻ thăm dò.
- Mày không tin thì có dám đến đó một chuyến không?
Vừa nghe câu nói này, thằng Sửu lặng thinh không trả lời. Trong lòng nó nghĩ: mình chưa chứng minh được gì thì không thể phản bác người khác được. Nếu như trong quá trình điều tra…thật sự “Miếu Ba Cô” có ma thì sao…?
Vừa nghĩ đến đây, nó thấy người gai gai sao đó…
Thằng Tý nhìn bạn, rồi cười lớn:
- Tao đã chuẩn bị sẵn mọi thứ. Chỉ cần mày gật đầu, tối nay sẽ lên đường do thám khu đất đó ngay.
Thằng Sửu đen tỏ ra ái ngại:
- Để suy nghĩ chút xíu nghe mậy! Lỡ như câu chuyện là có thật, tao với mày bỗng nhiên đi vào chỗ nguy hiểm sao. Cái gì cũng phải suy tính trước mới được…
- Suy tính cái quái gì? Cứ vào hang cọp tất bắt được cọp con…
- Sao hôm nay mày ngon dzậy? Bình thường nghe nói đến ma đã co lại kia mà!
Thằng Tý gãi gãi cái đầu bù với vẻ đắn đo:
- Thì tao đã hỏi thăm hết rồi. Nếu…trong đó có ma, cũng đâu nhát tụi…con nít…
Hiểu ra thằng Sửu phát cười lớn:
- Thì ra là vậy! Tao cứ tưởng mày ăn gan hùm, nên hôm nay nói ngon mới lạ chứ. Nhưng người ta nói bọn trẻ con có thể vào đó mặc sức tung hoành, còn tao với mày liệu có xếp vào…loại đó không?
- Chẳng lẽ tao với mày đã thành người lớn tự bao giờ?
- Chưa là người lớn, nhưng… trẻ mới qua, già chưa lớn… tới mà thôi. Lỡ như vào trong “Miếu Ba Cô”, xảy ra chuyện gì, lấy ai đỡ…
Thằng Tý vừa nghe đã chựng người lại ra vẻ bối rối:
- Eo ơi! Mày nói nghe ớn quá. Như vậy, tối nay phải chuẩn bị thật kĩ mới an tâm…
Thằng Sửu đen bỗng nhiên bẻ chĩa, nói:
- Mà tao chưa “ừ” với mày kia mà. Mày có thích, thì tối nay đi một mình vậy…
- Ê! Đủ rồi nghe. Không phải từ đầu hai đứa đã thỏa thuận… tiến cùng tiến… thoái cùng thoái… hay sao? Mày cho rằng tao không dám vào đó một mình chứ gì? Được, đã vậy tao sẽ đi một mình cho xem…
Thằng Sửu đen nhìn nó với vẻ nể phục ra mặt.
- Tao giỡn với mày chút thôi. Tối nay tao sẽ đi với mày mà. Nhưng nhớ chuẩn bị giày đó nha! Không có là chẳng vào đó được đâu.
Thằng Tý vẫn còn bất bình nên cự luôn:
- Làm gì phải mang giày? Không lẽ mày sợ đạp phải gai tre ư?
- Tao không sợ gai tre. Chỉ sợ rắn thôi! Mày nhớ chuyện gà vịt kêu quang quát không? Tao ngờ có ai đó giở trò, thả rắn vào vườn mới khiến lũ gà vịt như thế. Nếu đúng như tao nghĩ, mình có nên mang giày không?
- Ừ! Thì mang giày vậy.
Thằng Tý đồng ý với bạn nhưng đầu mải lo nghĩ chuyện khác. Nó nghe nói, con đường đi vào miếu có lắm điều kỳ lạ. Vào lúc tối trời nếu ai đi vào, thường trở ra với cái tay nổi hằn vết. Theo nhiều người nói lại, họ không được phép của “ba cô” nên bị phạt đòn, những vết hằn đó chính là của roi tre để lại…
Vì chuyện này mà mấy đêm thằng Tý còng không ngủ được. Nó cố công tìm cách bảo hộ tấm thân để đi vào chỗ nguy hiểm ấy. Theo nó nghĩ, nếu đã là một thám tử thì ngại chi gian nguy hiểm trở, muốn có những chiến tích huy hoàng nhất định phải có sự mạo hiểm trong đó.
Rồi nhớ đến một việc thằng Tý vội hỏi thằng Sửu:
- Mình có nên rủ thằng Tư ngố theo không?
Vừa nghe thằng Sửu đã la làng lên:
- Mày nghĩ sao mà nói với nó chuyện này. Thằng đó mà đi theo chỉ làm mọi việc loạn cả lên.
- Nhưng có nó đi theo… dù sao đông người vẫn vững dạ hơn… ít. Với lại có thằng Tư ngố, đôi khi lại được việc lắm chứ bộ.
Thằng Sửu một mực cương quyết:
- Chẳng những không cho nó đi theo mà phải còn lén lút trốn nữa kia. Ai chứ thằng đó rất thính mũi, lần nào tụi mình đi đâu cũng không thoát được nó…
- Vậy mình cho con Ti Tô đi theo đi…
- Trời ơi! Cho con chó đi theo, nó sẽ sủa loạn lên, lộ hết…
- Nhưng… tao nghe người ta nói, ma rất sợ…chó… Cho nó đi theo để làm thần giữ mạng cũng tốt vậy…
Vừa nghe bạn nói thằng Sửu liền phì cười.
- Mày sợ như vậy thì đi vào đó làm gì? Mới hồi nãy còn nói ngon…bây giờ đã ló đuôi chuột nhắt…
- Thì tao thấy, cẩn thận vẫn tốt hơn kia mà!
Chỗ hai đứa ngồi là gốc dừa mọc cạnh bờ kênh. Kề bên là một nền chòi bỏ phế đã lâu rồi. Nền đất lâu ngày không ai lui tới nên mọc đầy cỏ chát với một đống rơm rạ đã úa mục. Lúc này trời đã chiều nên bóng hai đứa cũng mờ nhạt dần. Hai thằng bàn bạc một lúc, vừa định đứng lên ra về thì bỗng nhiên cái đống rơm động đậy. Thằng Tý vừa nhác thấy đã la hoảng.
- Ối! Chuyện gì vậy?
- Gió đồng thổi thôi mà! Mày làm như gặp phải ma không bằng…
Thằng Tý tiu nghỉu nói:
- Làm tao giật cả mình. Đang nói chuyện ma, bỗng nhiên thấy sự lạ ai mà chẳng giật mình cơ chứ! Kiểu này tối nay sẽ có nhiều cảm giác mạnh đây. Tao nghĩ mọi chuyện chưa chắc như người ta đồn đại. Mà nếu như đúng vậy, thì…
Thằng Sửu nheo một con mắt nhìn nó cười cợt:
- Thì như thế nào?
- Thì tao với mày dông tuốt về nhà, đánh một giấc cho an toàn chứ sao nữa!
Thẳng Tý vừa nói, vừa cười họa theo thằng bạn thân từ lúc còn để chỏm. Nó nghĩ vụ án này sẽ là một thử thách về tính gan dạ của hai đứa. Và…nếu vượt qua, tụi nó mới có thể tự hào mình đã trở thành người lớn…
Hai thằng về đến nhà thì trời đã tối hẳn. Mấy ngọn đèn dầu héo hắt, lúc tỏ lúc mờ qua các rặng cây khiến buổi tối trở nên ảm đạm lạ lùng. Thằng Tý xem ra đã quyết tâm cao độ nên không nói không rằng chạy một mạch về nhà. Một lúc sau nó trở qua với lỉnh kỉnh bao nhiêu là thứ. Nhìn nó trang bị đến tận răng, thằng Sửu bỗng phì cười.
- Mày dọn nhà đi đâu thế? Sao giống bị ai đuổi quá vậy?
- Đuổi cái đầu mày! Ở đó cười tao đi. Một chốc nữa vào “Miếu Ba Cô”, mày sẽ thấy những thứ này thật sự hữu dụng cho xem. Người ta nói, bắt ma cũng phải có đồ nghề. Còn tụi mình mang danh là thám tử, chẳng lẽ chỉ có mình không… Dù sao tối nay cũng rất khác thường, khi tao với mày bước chân vào một nơi ai ai cũng kiêng nể.
Thằng Sửu bỗng nhiên cười khì:
- Và vì vậy, mày coi đây như một chiến công về lòng can đảm, trước cả khi khám phá ra bí mật chứ gì?
- Mày muốn nói vậy cũng được. Bởi trước nay có ai đi vào nơi đó vào lúc tối trời đâu? Có khi tao với mày lại trở thành như Christopher Columbus tìm ra Tân thế giới năm 1492 thì sao.
- Í ẹ! Tao vừa nghe đã nổi da gà rồi nè. Sao mày không lấy sổ tay ghi nhật ký luôn đi. Ngày này năm sau, biết đâu là ngày… giỗ hai thằng luôn…
Thằng Tý vừa nghe đến đây liền cốc luôn lên đầu thằng Sửu.
- Mày đừng nói gở lúc ra trận chứ! Ai đời chưa lâm trận đã nghĩ đến…thương đau…bao giờ! Làm việc lớn tinh thần phải cao như…Kinh Kha qua sông Dịch vậy…
Thằng Sửu bỗng chế một câu vọng cổ nghe lành lạnh cả người.
- Kinh Kha qua sông Dịch lạnh buốt hai vai. Chiến sĩ ra đi không hẹn ngày trở lại, mới…anh hùng…
Vừa nghe thằng Tý liền nhăn mặt như uống phải nước đắng, nhưng không biết lựa câu gì để chửi thằng bạn mất nết…
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #2  
Old 10-09-2015, 01:24 AM
macdung's Avatar
macdung macdung is offline
Member
 
Tham gia ngày: Oct 2008
Bài gởi: 54
Default

II
Khu vườn rắn
***
Khu vườn vào lúc tối như phủ đầy sương khói. Không biết có phải do sương lạnh hay vì lý do gì khác mà thằng Sửu và thằng Tý bất giác rùng mình như cảm lạnh. Hai thằng đã chọn được một chỗ nằm khá tốt, có thể quan sát được cửa ngôi miếu và khoảng trống xung quanh. Từ lúc bước vào khu vườn, hai thằng đi rất khẽ, có khi phải bò qua các bờ chuối để không bị ai phát hiện. Đây chính là chiến thuật của thằng Tý đưa ra với một lý luận chắc như đinh: “Đi do thám chứ không phải đi đóng phim cho người xem. Để người ta thấy được là mọi sự hỏng bét hết…”
Chỗ hai thằng nằm có mấy cây chuối đã ra hết buồng, bị chết khô với mấy tàu lá quăn queo kêu lạch xạch trong gió. Thằng Sửu với tay lôi nhẹ mấy lá chuối khô, lót xuống lưng để nằm cho êm. Nó làm rất khẽ như sợ ai nghe thấy, mặc dù xung quanh vắng ngắt. Lúc này tiếng mấy con nhái bầu kêu lẻo nhẻo, buồn bã, não ruột, vang lên từ thửa ruộng ngập nước gần đấy cũng nghe thấy…
Trong “Miếu Ba Cô” tối đen. Bên ngoài nhìn vào không thấy gì cả. Cây gừa cạnh miếu rũ tóc xuống như bức màn che chắn phía sau. Lúc có gió thổi, những sợi tóc gừa đung đưa, cọ lên mái ngói nghe lạo xạo như tiếng chân ai bước. Có lúc mấy tàu dừa tách bẹ, rời thân, rơi xuống đất nghe sàn sạt làm giật cả mình. Còn nữa, dừa trái trên cây bị chuột gặm uống hết nước, trở nên chết yểu, héo úa, trôi tuột theo tàu nghe lụp bụp, trước khi rớt xuống đất đánh “binh” một tiếng. Tất cả những âm thanh này không xa lạ, nhưng vang lên trong khung cảnh huyền ảo khiến ai nghe cũng rùng mình ớn lạnh.
Thằng Tý nằm sát bên thằng Sửu, cùng lắng nghe xung quanh xem có động tĩnh gì không. Tụi nó với vẻ chăm chú, nhưng phát hiện ra điều kỳ lạ lại ở gần bên. Không biết sao mà trống ngực của hai thằng cứ đập thùm thụp như ai dùng tay đánh vào. Đứa này ngó đứa kia, với ánh mắt không còn cái oai như lúc ban đầu mới đến nữa. Một ý nghĩ cùng xuất hiện trong đầu mà không thằng nào muốn thú nhận, đó là… chẳng đứa nào muốn dây dưa vào khu vườn lạnh ớn cả óc o…
Bỗng nhiên thằng Sửu trở người nhìn vào ngôi miếu. Dưới ánh sáng hiếm hoi của sao trời, nó vừa thấy một tia lửa lóe lên trong cái tối như bưng. Kéo khẽ tay thằng Tý, nó thì thào:
- Mày có thấy ánh sáng vừa lóe lên không?
- Có gì đâu mậy? Đừng nhìn gà hóa cuốc nghe…
Thằng Tý vừa nói đến đây liền giật bắn cả người với những gì nhìn thấy. Trong miếu như có ánh lửa, nhưng nó lóe lên từng đợt trông tựa bông lửa của máy hàn hồ quang… Không phải ánh sáng hồ quang! Cái này nhỏ hơn, lại đỏ hơn kia! Nhưng không biết đó là vật gì!?
Thằng Sửu bỗng kéo thằng Tý còng bò qua bên hông ngôi miếu. Từ chỗ này hai đứa nó có thể yên tâm hành sự mà không sợ người bên trong nhìn thấy (nếu thật sự trong miếu có người). Nhưng ở góc độ đối nghịch, hai đứa lại không quan sát được ánh lửa bùng lên lúc nãy.
Thằng Sửu thì thào vào tai thằng Tý:
- Tao cho rằng trong miếu thật sự có người. Ánh lửa lúc nãy là do quẹt lửa gây ra, loại mà ông ngoại tao hay xài lúc còn sống ấy…
- Mày nói nghe chắc quá vậy! Nếu không phải như thế thì nó là thứ gì cơ chứ?
Thằng Sửu nói tỉnh queo:
- Nếu trong miếu không có người, thì tao với mày phải đối diện với oan hồn “ba cô” đó nha…
Vừa nghe dứt câu, thằng Tý sinh ra kinh hãi:
- Mày nói sao thấy ớn quá! Hay tụi mình rút lui về nhà đi…
- Muộn rồi mày! Nếu bây giờ tụi mình di chuyển sẽ bị phát hiện ngay. Với lại đã đến đây thì tao nhất quyết không thể nào về nhà tay không được.
Thằng Sửu bỗng đắn đo, như muốn quyết định chuyện gì khó khăn lắm.
- Hay là mày ra ngoài cửa đi, để tao tiếp cận ngôi miếu xem có ai trong đó.
- Í! Vậy đâu có được. Khi không tao với mày lại tách ra, nếu xảy ra việc gì làm sao ứng cứu kịp…
Thằng Sửu bỗng bụm miệng cười lên khe khẽ:
- Mày hoảng quá nên nói dzậy chứ gì? Nếu tao với mày không chia ra hành động thì sao biết trong miếu xảy ra chuyện gì…
Thằng Tý còng bực bội khẽ gắt:
- Sợ cóc khô gì mậy? Đã vậy, tao ra phía trước, mày ở phía sau. Nếu xảy ra chuyện gì, mạnh thằng nào nấy lo…thân…
Nói xong thằng Tý liền bò lên trước cửa miếu. Khoảng cách hai thằng bây giờ đã xa nên không thấy nhau được. Thằng Tý nằm im một lúc, rồi bắt đầu bò dọc theo con mương nông choẹt, cạn khô, đối diện với cửa miếu. Nó di chuyển rất nhẹ nhàng, không gây một tiếng động nào. Khi đạt tầm quan sát tốt nhất, thằng Tý mới chịu dừng lại và nhìn về phía thằng Sửu. Bên hông ngôi miếu rất tối, thằng Tý chỉ thấy lờ mờ cái bóng thằng Sửu, lúc nó vượt qua khoảng đất trống, áp sát vào vách miếu. Như vậy, bây giờ tụi nó đã hình thành thế trận “nội công, ngoại kích” rất ác liệt. Nếu trong miếu có người thì không thể nào thoát khỏi tay hai đứa nó...
Ánh mắt thằng Tý bỗng nhiên mở ra to thô lố. Từ trong khoảng tối của ngôi miếu xuất hiện rất nhiều đốm lửa bay nhảy khắp nơi. Những đốm lửa bay qua, bay lại, rồi va vào nhau, văng tàn ra tứ tung, đỏ cả đất. Khói bắt đầu tỏa ra, rồi theo cơn gió nghi ngút khắp nơi…
Đến lúc này thằng Tý đâm ra sợ thật sự. Nó hoang mang liếc mắt tìm thằng Sửu, nhưng chẳng thấy bóng dáng nó đâu!
Con mương cạn với nhiều lá khô, ủ qua bao mùa, bỗng nhiên động đậy như quỷ đội mồ. Thằng Tý vừa hoảng hốt muốn la lên, lại vớ phải một vật dài ngoằng, ươn ướt, vừa lướt qua cạnh mình. Cố kìm cơn sợ hãi, nó bò lùi ra sau với hai chân run run. Khi ra đến bờ chuối lúc đầu hai đứa cùng nằm, thằng Tý như trút được gánh nặng ngàn cân. Nó bắt đầu hít thật sâu để lấy lại bình tĩnh, khi trái tim vẫn thình thịch đập trong lồng ngực nhói đau…
Phút hiểm nguy vừa qua, thằng Tý bất chợt nghe thấy nhiều tiếng động lạ. Xung quanh có nhiều tiếng soàn soạt nổi lên, rồi nhiều vệt đen loằng ngoằng không biết từ đâu vây kín lấy nó. Vớ ngay lấy một nhánh cây, và gạt vào những vật ấy, thằng Tý không thể nào giữ được bình tĩnh khi hiểu rõ ngọn ngành.
Nó líu cả lưỡi khi cố hét to lên:
- “RẮN!”
Tiếng la đột ngột của thằng Tý phát ra trong đêm tối như đạn nổ. Nó ngân vang trong khu vườn vắng ngắt, tối tăm, với tiếng kẽo kẹt của tre trúc và ngàn gió vi vu…
Lúc này thằng Tý mới thầm cảm ơn lời nói của thằng Sửu buổi ban chiều. Nếu không có đôi giày, không biết số phận nó ra sao!?
Đàn rắn không biết từ đâu, nhiều vô số… Đầu này một con. Đầu kia… hai, ba con… Chúng lúc nhúc bò lên những nhánh cây khô, rớt lịch bịch trên nền đất phủ đầy lá úa…
Không còn chờ được nữa… Dù gì bỏ chạy cũng là phương châm của nó đề ra lúc nãy: “Mạnh thằng nào nấy lo… thân…”
Thế là thằng Tý chạy như giông, như gió qua dãy tre già, thoát khỏi ngôi đền thiêng với nhiều điều đáng sợ mà nay nó mới chứng thực…
Đang ngon trớn, chân nó bỗng vấp vào một sợi dây mềm oặt, rồi có vật gì quất vun vút trong gió, đánh vào lưng nó đau điếng. Thằng Tý ngã dúi dụi, nhưng cố gượng dậy, bỏ chạy thục mạng với tiếng thét kinh hoàng…
Chạy một mạch không kịp thở, thằng Tý như kiệt sức với khoảng đường hơn hai trăm mét. Nói thì như vậy chứ nó phải chạy một lèo có dư mới thôi. Sự việc hãi hùng như vậy, đâu có ai ngu nửa chừng lại dừng bước kia chứ!
Khi nó ra đến con đường đê dẫn về làng, thằng Sửu mới bắt kịp.
- Mày chạy khiếp quá! Tao mới loay hoay một lúc đã không thấy đâu hết.
Trên tay thằng Sửu đang cầm một vật mà khi nhìn thấy thằng Tý đã thét lên:
- Trời ơi! Rắn! Mày còn mang nó về đây làm gì vậy?
Giọng thằng Sửu cũng không khá hơn nó khi hơi thở vẫn còn dồn dập:
- Thì đem về nghiên cứu. Tao vớ phải nó như của trên trời rơi xuống. Có lẽ lúc nãy mày hoảng quá nên hất nó về phía tao. Vì vậy nhân tiện đem nó về xem xét chút ít…
- Rắn thì có gì xem. Cái của nợ đó làm tao chết khiếp.
Thằng Sửu dùng đèn pin soi lên con rắn:
- Mày xem, con rắn đã bị ai đó may miệng lại rồi. Vã lại đây là rắn nước, không có độc, chẳng hại chết được ai cả. Xem ra, có ai trong ngôi miếu đã thấy tao với mày nên hí lộng dọa nhát một mẻ. Xem này, con rắn đã đứ đừ vì bị nhốt quá lâu, bụng đói meo mốc thì còn chạy vào đâu được.
Lời nói của thằng Sửu khiến thằng Tý thở hắt ra. Như vậy là không phải ma quỷ gì cả! Có kẻ muốn dọa tụi nó chết khiếp khi bén mảng đến khu vườn đáng sợ ấy thôi…
Bỗng nhiên thằng Tý thấy tức giận. Ai ngon thiệt, dám chơi nó một phen hú vía. Phen này nhất quyết phải khám phá cho được bí mật của ngôi đền thiêng mới hả dạ trong lòng. Tưởng ma thì sợ thật, chứ con người cũng giống như nó thôi. Ai mà chẳng có chân để… chạy cơ chứ…!
Thằng Tý với tay tháo cái lớp áo nặng nề nó đang mang trên người. Thằng Sửu lúc này thấy được mới hỏi:
- Bộ mày mang giáp từ hồi chiều tới giờ hả?
- Ừ! Không có nó chắc tao tiêu rồi. Lúc nãy khi bỏ chạy tao vấp phải một sợi dây, rồi có vật gì đó đánh vào lưng đau điếng. Chắc là bị roi tre quật trúng đó!
Thằng Sửu vạch áo nó xem một lúc rồi hỏi:
- Mày vừa vấp vào dây là bị đánh có đúng không?
- Ừ, không có lớp đệm cũ này, chắc tao gãy ba sườn luôn đó mày!
Suy nghĩ một lúc thằng Sửu chợt lên tiếng:
- Người nào giỏi thiệt ta. Hắn phải biết trước sự có mặt của tụi mình mới dàn xếp được mấy trò đó. Mày còn nhớ chuyện mấy thằng ngỗ nghịch hay dùng mù u, xỏ dây, gài bẫy cho người đi đường vấp vào hay không?
- Sao lại không nhớ. Chúng nó dùng trái mù u có khoan một lỗ, xỏ dây thun vào, thắt thành sợi dài khoảng một mét. Sau đó cột một đầu vào thân cây, đầu kia kéo qua bên đường rồi gài vào hai cây que đóng chéo cánh sẻ. Như vậy người đi khi vấp vào, sẽ bị trái mù u đập vào mắt cá chân đau điếng…
- Đó, đó. Đó chính là việc mày bị roi tre đánh khi nãy đấy. Bây giờ kẻ chơi tao với mày những tưởng hai thằng đã dông tuốt, sợ vỡ cả mật, nên không còn đề phòng. Nhân tiện hai đứa mình nên quay lại xem xét, coi có đúng như tao nhận định không…
Nghĩ lại chuyện vừa xảy ra, thằng Tý còn tức tối. Nó trả lời ngay không hề do dự:
- Ừa. Tao nhất định phải vạch mặt kẻ này mới được. Dám… làm tao một phen hú cả vía…
Hai thằng nhóc trở nên gan lì từ lúc nào, cùng quay bước trở vào khu vườn có “Miếu Ba Cô”.
Thằng Tý vừa đi vừa nhẩm tính… Lúc nãy nó chạy qua bờ tre thì vấp vào sợi dây. Bây giờ phải trở lại ngay chỗ ấy mới nhớ lại được.
Lúc hai đứa nó đừng bước bên hàng tre thì thằng Sửu bỗng nhiên thốt lên:
- Đây rồi! Đúng như tao nghĩ. Cây tre này được sợi dây kéo cong như cánh cung, đầu kia được trái mù u giữ chặt khi gài lên hai que gỗ bên đường. Lúc mày chạy đến, vấp vào sợi dây, lập tức ngọn roi vung ra… Thế là…
- Là ăn đòn chứ gì? Hừ, thằng cha nào muốn chơi với tao sẽ không được yên đâu. Nói gì chứ mấy trò ma quỷ tao có thừa. Hãy chờ đấy! Thằng Tý còng này nhất định cho biết tay…
Lúc hai đứa đứng trước ngôi miếu thì trời đã khuya. Thằng Sửu lấy đèn pin soi vào trong miếu. Bây giờ hành động của tụi nó thoải mái hơn, không như lúc mới tới, phải lén lén lút lút bí mật.
- Đây rồi, lại có mấy con cúi giữ lửa nữa này. Cái này chính là nguyên nhân mình thấy lửa bay trong miếu đó! Ha, ha… Thằng cha này đáo để thật. Hắn lại dùng dây và đá để làm bẫy. Những cục đá được đặt trên cao, cột dây vào mấy con cúi, lúc hành sự chỉ cần giật dây cho mấy hòn đá rơi xuống… Thế là… lửa tóe ra, khói nghi ngút khắp nơi…
Nghe thằng Sửu khen kẻ gian, thằng Tý chỉ ậm ừ trong cổ. Nó dùng đèn, soi lên nền gạch ngôi miếu, và phát hiện ra rất nhiều dấu chân. A ha, như vậy là khỏe rồi! Cái bóng ma mà tụi nó bán tín bán nghi đã biến mất. Nếu là con người lại dễ dàng đối phó hơn…
Dấu chân dẫn ra đến cửa sau thì biến mất, bởi lẽ xung quanh chỉ toàn lá cây phủ khắp…
Thằng Tý ngồi xuống và bắt đầu lấy đồ nghề ra. Nó lấy một lọ màu có nguồn gốc từ hạt mồng tơi, đổ vào một cái bọc, rồi thêm vào ít nước. Sau đó thằng Tý giở lại y bổn cũ của kẻ gian, dùng trái mù u làm lẫy khi có ai chạm vào, gài ngay bên cánh cửa sau ngôi đền. Cái túi màu được treo lên cao, ngay chính giữa cửa đi, như chào đón những ai dại dột bước ngang qua…
Thằng Sửu lẳng lặng đứng nhìn thằng bạn biểu diễn trò liến khỉ với vẻ nể phục. Xem ra nếu có ai lảng vảng trong ngôi miếu, nhất định phải dính vào bẫy của thằng Tý còng vốn rất ranh ma…
- Đấy nhé! Hắn muốn chơi với hai đứa mình thì… chơi đến cùng…
- Ừ, cho kẻ đó chết luôn. Dính vào thứ nước này rất khó tẩy hết. Hôm nào ra đường, phát hiện ai dính mực thì nhất định kẻ đó là… “ma”…
Thằng Tý còng cẩn thận dùng lá khô phủ lên chỗ cái lẫy để không ai phát hiện được. Vừa làm nó vừa lẩm bẩm.
- Phen này gậy ông lại đập lưng ông cho biết tay!
Hai thằng sau đó đi loanh quanh xem có tìm thêm được gì không. Cuối cùng không phát hiện điều gì khác lạ nên chán nản bỏ về. Trên đường đi thằng Tý liến thoắng nói về chiếc bẫy đã đặt lúc nãy. Nó tự tin cho rằng khó có ai ngờ được mánh lới của mình nên nhất định sẽ sa bẫy.
Thằng Sửu đi cạnh bên vẫn lặng thinh với những suy nghĩ của mình. Từ lúc phát hiện ra lũ rắn, nó đang cố dựng lên một giả thuyết sao cho thuyết phục. Lũ rắn do người nuôi giữ là tất nhiên, nhưng để có số lượng đông đảo nhằm dọa người là không phải dễ. Người này tất nhiên cũng không có ác ý, nên mới may miệng lũ rắn lại. Nếu không, lỡ như chúng cắn người thì đâu ai lường được chuyện gì xảy ra…
Nghĩ đến đây thằng Sửu lẩm bẩm trong mồm:
- Nếu tìm được số lượng rắn nhiều như thế… Rồi sau đó mang vào khu vườn… Nhất định người đó phải ở quanh đây thôi…
- Mày đang nói gì vậy? Cứ lẩm ca lẩm cẩm như ông cụ không bằng. Lũ rắn đó đều bị may miệng nên không nghe tiếng “khè gió”, nếu không tao đã nghe thấy và phòng bị rồi. Lúc ở cái mương cạn tao vớ phải một con, da nó ram rám mà ngắn đòn, nên nhất định là rắn bông súng. Loại này mà cắn thì như gãi ngứa, chẳng nhằm nhò gì hết.
Thằng Sửu thở dài:
- Chính vậy tao mới nói có người dọa nhát mình. Nhưng điều tao thắc mắc là chúng rất nhiều… Mà muốn được vậy người này tốn công cũng không ít. Mày cứ tưởng tượng mà xem, số lượng rắn có cả bao, nếu không ở gần đây thì sao đem chúng đến được. Ở nông thôn vào buổi tối ai mang vác gì, người khác hay hỏi, như vậy rất dễ lộ âm mưu… Vậy…
Nghe đến đây thằng Tý còng cắt ngang:
- Hắn nhất định ở gần đây, và rất quen thuộc vùng này nữa kia!
- Nhất định là như vậy rồi. Nhưng… tao đang tìm kiếm động cơ kia. Người này giả ma để làm gì kia chứ, nếu như không thu được lợi lộc gì…?
Thằng Tý suy nghĩ một lát rồi nói:
- Hắn đang cố bảo vệ ngôi đền không cho người lạ xâm nhập, quấy phá. Từ đó cho thấy hắn có liên quan đến đến lai lịch “Miếu Ba Cô”, và không chừng…
Thằng Sửu giương đôi mắt đầy vẻ chú ý:
- Như thế nào? Sao mày không nói hết đi…
- Mày còn nhớ những ai thân thiện với “Miếu Ba Cô” không?
- Vậy cũng hỏi! Thanh niên nam nữ và trẻ nhỏ chứ gì?
Thằng Tý ra dáng quân sư, nói rành rọt:
- Trẻ nhỏ đã bị loại trừ. Vì giờ này tụi nó đã ngủ mấy mươi đời rồi. Còn lại… là các anh… Bởi các chị cũng không điên đến nỗi ra khỏi nhà vào giờ này…
Thằng Sửu đột ngột hỏi:
- Còn ông già mà người ta hay nhắc nữa chi?
- Không thể nào là ông già được! Lúc nãy không phải mày đã nói, rắn có cả bao, làm sao ông già vác cho nổi…
- …!?
Vầng trán thằng Tý như giồ ra thêm. Nó nghĩ lung lắm nhưng chưa có cách lý giải cho rõ ràng.
- Anh thanh niên này có thể… đang bị trắc trở về hôn nhân… nên…
Thằng Sửu chợt bật cười lớn:
- Thôi đi ông! Định làm thầy bói đó hả?
- Mày yên lặng cho tao nghĩ chút coi. “Miếu Ba Cô” vốn rất thiêng đối với những ai tình duyên trắc trở… Vậy người này không phải kẻ thất tình thì cũng là người từng thọ ân “ba bà”. Trong làng này có ai vừa cưới vợ không nhỉ? Hoặc vả ai đang bị cấm đoán hôn sự kia…
Thằng Sửu há hốc mồm ra nhìn bạn. Không ngờ thằng Tý còng hôm nay thông minh đáo để. Chỉ mới có chút xíu nó đã khoanh vùng đối tượng rất nhanh và rất hợp lý nữa kia.
- Nếu như mầy nói, chỉ có chú Bảy năm nào nhờ vào oai thiêng của “ba cô” mà được vợ thôi! Nhưng nghe đâu sau đó chú không bao giờ nhắt lại chuyện này nữa. Không lẽ mày nghi… ông già…
Thằng Tý chợt nhìn nó với ánh mắt rực sáng.
- Tao không nghi. Nhưng rất muốn được nghi với bất cứ ai có liên quan đến hồn thiêng của “ba cô”. Không phải mày đã từng nói, trước một vụ án, ai cũng có thể là đối tượng tình nghi sao?
- Ừ, thì đúng vậy! Nhưng chú Bảy… sao là người này được? Chú hiền lành, dễ mến, ai cũng thương cả…
- Thì biết đâu vì ổng hiền nên mới may miệng mấy con rắn lại?
- …!
Thằng Tý còn thao thao về lũ rắn một lúc nữa vẫn chưa chịu thôi. Nó còn biện luận về việc bắt rắn, và cho rằng chỉ có mấy anh thanh niên mới có đởm lược đi tìm bắt mấy thứ ấy. Chứ mấy ông già, hay sồn sồn tuổi, không ai muốn dính vào lũ rắn bao giờ…
Mặc kệ cho thằng Tý huyên thuyên, thằng Sửu đen nhìn về khu vườn với bao suy tính. Nó ôn lại tất cả mọi chuyện, từ những lời đồn đại về hồn thiêng của “ba cô”, về quyền năng của mấy bà đối với các gia đình môn đăng hộ đối. Rồi đến chuyện hai đứa vừa trải qua lúc nãy trong khu vườn vắng ngắt với những điều thật đáng sợ… Cuối cùng thằng Sửu đi đến quyết định, phải điều tra lại tất cả mọi chuyện. Từ chuyện vợ chồng chú Bảy thương nhau ra sao… Cho đến những chuyện chó kêu, mèo la, máu vãi đầy vườn, cũng tìm hiểu tuốt luốt… Và sau cùng, các vùng lân cận “Miếu Ba Cô” cũng phải rà soát kĩ lại, mới mong lột mặt kẻ đã giả ma nhát hai đứa nó…
Buổi tối ấy có thể tụi nó sẽ nhớ đời với những điều thật kinh sợ. Nhưng nếu không làm sáng tỏ mọi chuyện, thì nỗi ám ảnh đó mãi theo đuổi nó suốt đời. Như vậy mặc cho gian khó, mặc cho hiểm nguy, hai đứa nó nhất định tìm cho ra sự thật…
Thấy nét mặt đăm chiêu nghĩ ngợi của thằng Sửu, thằng Tý không nhịn được, cười lớn:
- Mày nghĩ chi cho nhiều. Ngày mai tụi mình sẽ trở lại ngôi miếu, tìm kĩ xung quanh biết đâu lại phát hiện thêm nhiều điều… Bây giờ đứng đây suy luận mãi, đến bạc tóc cũng chẳng ích lợi gì…
Khi về đến nhà thì trời đã khuya khoắt nên thằng Tý ngủ luôn ở chuồng bò nhà thằng Sửu. Đây là cái chuồng bò mà cứ lâu lâu lại trở thành “tổng hành dinh” của hai đứa nó. Gia đình thằng Tý đã quen việc này nên chẳng thắc mắc mỗi khi nó không về. Hai đứa nó vốn thân từ nhỏ như anh em, nhà bên nào cũng là nhà chung đối với hai thằng…
Lúc chui lên cái vạc giường được treo lơ lửng trong cái chòi lá, thằng Sửu vẫn chưa nguôi ngoai.
- Càng nghĩ, tao càng phục kẻ đã sắp xếp mọi chuyện trong khu vườn… Có thể lúc tao với mày vào đó đã bị phát hiện mà không hay biết. Vì vậy hắn mới có thời gian xây dựng một kế hoạch “nhát ma” y như thật vậy.
- Ừ, lúc đầu tao sợ muốn tè ra quần. Tuy mình không tin có ma, nhưng mọi việc xảy ra quá bất ngờ nên thần hồn nát thần tính. Lúc ra tới bên ngoài nghĩ lại, tao thấy tức anh ách. Người này sử dụng bẫy để gài tụi mình thì tao phải trả đũa lại cho thích đáng. Bắt đầu ngày mai, tao sẽ nghĩ mọi cách để biết hắn là người nào mới được…
Thằng Tý nói nghe ngon thật. Nhưng tối hôm đó nó ngủ mà người cứ giần giật như bị ma ám. Dù ngoài miệng nói cứng, thằng Tý vẫn tự hiểu tâm trạng của mình. Nếu “Miếu Ba Cô” như mọi ngôi miếu khác, sao lời đồn đại cứ mãi vang xa…
Lơ thơ trong giấc ngủ, thằng Tý lại thấy mình bỏ chạy thục mạng trong khu vườn có “Miếu Ba Cô”. Lúc mới bước vào khu vườn, nó rất tự tin vì biếc rằng oai lực của các bà không tác dụng đối với bọn nhóc. Nhưng…như thằng Sửu nói, có thể tụi nó đã bước vào giai đoạn…trẻ mới qua già chưa lớn tới… Điều này đã làm nó phát hoảng lúc thấy ánh lửa. Sau đó lũ rắn làm nó vỡ mật nên cứ tưởng là hồn thiêng của “ba cô” hiện về. Lúc thằng Sửu đưa con rắn bị may miệng ra thì mọi việc mới thay đổi. Thằng Tý vừa sợ, vừa tức, khi biết có kẻ đã chơi xỏ mình một vố thật đau…
Trong giấc ngủ thằng Tý lại thấy thấy nụ cười chế nhạo của nhỏ Ngọc. Con nhỏ vốn không ưa mấy cái trò phiêu lưu của hai đứa bạn trai. Theo cách nghĩ của Ngọc sún, việc mà hai đứa nó theo đuổi vừa nguy hiểm, lại chẳng đem đến lợi ích gì. Tốt hơn hết là ở nhà lo học bài, sau đó đi ra phố kiếm mấy chỗ bán hàng vặt, ăn uống thỏa thích còn sướng hơn…
Và rồi hình ảnh của thằng Tư ngố từ đâu cũng hùa vào. Cái thằng hám ăn, bụng lại bự, cứ xách cái quần lúc nào cũng tuột dây thun, chạy lẻo đẻo theo hai đứa nó…
Thằng Tý bỗng nhiên nở nụ cười trong giấc ngủ say nồng, chẳng buồn quan tâm đến sự trăn trở của thằng bạn đang nằm kề bên…
Trả Lời Với Trích Dẫn
Trả lời


Ðiều Chỉnh
Xếp Bài

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn
Bạn không được quyền gởi bài
Bạn không được quyền gởi trả lời
Bạn không được quyền gởi kèm file
Bạn không được quyền sửa bài

vB code đang Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt
Chuyển đến


Múi giờ GMT. Hiện tại là 09:45 AM.


Powered by: vBulletin Version 3.6.1 Copyright © 2000 - 2018, Jelsoft Enterprises Ltd.