Go Back   Vina Forums > Thư Viện Online > Kho Tàng Truyện > Truyện Tiểu Thuyết - Truyện Dài
Hỏi/Ðáp Thành Viên Lịch Tìm Kiếm Bài Trong Ngày Ðánh Dấu Ðã Ðọc

Trả lời
 
Ðiều Chỉnh Xếp Bài
  #1  
Old 04-21-2004, 06:25 PM
VietDoll's Avatar
VietDoll VietDoll is offline
Búp Bê Nhí Nhảnh
 
Tham gia ngày: Mar 2004
Bài gởi: 2,416
Default

Đầu tháng 9.
Khuôn viên nhà trường Đại học lớn nhất của thành phố đang phủ đầy màu sắc thu, những hàng cây phong lá đỏ, nhưng chiếc là vàng ngập sân. Bầu trời xám xịt với những đám mây bềnh bồng.
Nhưng hôm nay khung cảnh không ảm đạm, vì hôm nay là ngày khai trường.
Đám sinh viên mới có, cũ có, tụm năm tụm ba khắp sân trường, khu công viên, thư viện, dưới gốc cây, sân chơi... Họ thì thầm tâm sự hoặc gọi nhau ơi ớị
Với những sinh viên cũ, thì một năm học mới bắt đầu, có nghĩa là con đường học vấn được nâng lên một nấc. Và như vậy có nghĩa là họ đã trưởng thành hơn, chững chạc hơn... Nhưng bên cạnh cái mừng sắp được làm người lớn, một nỗi lo toan khác cùng ám ảnh họ. Trong cái xã hội bùng nổ dân số này, công việc làm là cả một dấu hỏi to tướng. Liệu ra trường rồi sẽ có công việc ngay không? Kẻ có của, có tiền, có thế lực... thì cái chỗ làm béo bở chẳng là vấn đề, nhưng với những sinh viên con nhà trắng taỷ Liệu cái xã hội có giúp đỡ được gì cho họ?
Bên phân viện khoa học xã hội, giảng đường dành cho sinh viên năm thứ hai ban ngoại ngữ đã ngồi đầy sinh viên. Chưa vào giờ học, có sinh viên cắm cúi đọc sách, có người nói chuyện. Ở cuối giảng có hai cô gái ngồi cạnh nhau, qua cách ăn mặc đã thấy rõ khoảng cách, nhưng họ nói chuyện rất tâm đắc.
- Này Bội Hoàng, tao biết mùa hè vừa qua mi chi ở nhà luyện đàn chứ không có đi đâu cả phải không?
Cô gái ăn mặc giản dị tự nhiên hỏị
- Nếu không dượt đàn thì làm gì bây giờ?
Cô gái có tên Bội Hoàng có vẻ như một cô gái nhà giàu, đẹp quý phái nhưng cổ điển nói:
- Tao thì không thích long nhong vậy đó. Chỗ nào cũng không vuị À thế còn mỉ Mi đã làm gì trong mấy tháng hè qua hở Trúc Phượng?
- Tao à? Làm nghề gõ đầu trẻ, kèm ba tay học sinh trung học muốn khùng luôn. Nhưng bù lại kiếm được một số tiền đủ để đóng học phí cho thằng em trong niên học tớị
Trúc Phượng nói với nụ cười mãn nguyện, trong khi Bội Hoàng ngồi đấy yên lặng. Hoàng sinh ra trong gia đình khá giả, tiền lúc nào cũng có sẵn, làm sao hoàn toàn cảm thông được cái niềm vui của bạn mình?
Trúc Phượng lại tiếp:
- Ba mẹ của mấy đứa học trò cố nài nỉ giữ tao lại tiếp tục kèm cặp cho chúng nó, nhưng mi cũng biết đấy trường đã khai giảng. Rồi bài vở bù đầu, tao làm sao dám nhận tiếp? Làm cái gì cũng vậy, không thể vì cái lợi nhỏ mà bỏ qua cái ý nguyện lớn... Tao nghĩ... đợi bao giờ tốt nghiệp xong, sẽ tính...
- Tại mi khéo lo thôị Bội Hoàng nhỏ nhẹ nói, Hoàng là một cô gái có bản tính khá dịu dàng - Năm học vừa rồi, điểm số của mi đứng nhất toàn khoạ Năm nay hẳn vậy... Có bỏ ra một ít giờ nào có ý nghĩa gì?
- Tao sợ không được đấy chứ... Trúc Phượng cười nói, cô gái nghèo này được cái rất tự nhiên không hề mặc cảm về sự thua thiệt của mình. - Tao nghĩ làm gì cũng phải gắng học cho thật giỏi... Sau đó tìm một công việc làm thích hợp. Có một số tiền phụ giúp gia đình, hổ trợ cho em trai tao học lên đại học. Nếu có tiền hơn nữa thì lo cho nó đi du học nước ngoài, mi cũng biết hoàn cảnh nhà tao mà... thu nhập của cha tao không cáng đáng nổi chuyện đó.
- Mi thật là tuyệt!
Bội Hoàng nói đến đây, đột ngột ngưng lạị
Ngay cửa vào giảng đường, xuất hiện một bóng dáng cao lớn. Anh chàng sinh viên rất đẹp traị Nụ cười trên môi, đôi mắt sâu đen đang nhìn quanh như tìm kiếm. Vì anh chàng là khách lạ, nên gần như tất cả sinh hoạt trong giảng đường dừng lại, những cặp mắt đổ dồn về phía anh ta, làm anh chàng lúng túng. Nhưng rồi rất nhanh, anh ta đã lấy lại bình tĩnh, lớn tiếng tự giới thiệu - Giọng nói trầm hơn thôi:
- Tôi là Lê Văn, sinh viên ở trường khác mới chuyển về đây!
Cả lớp ồn trở lại, nhưng đề tài lại xoay quanh anh chàng sinh viên mới, đẹp trai này, nhất là giới các cô. Còn anh chàng thì lại lẳng lặng đi xuống cuối lớp, tìm một chỗ ngồi khiêm tốn.
Bội Hoàng quay qua Trúc Phượng, nhận xét:
- Anh chàng này có vẻ lanh mồm, lanh miệng, chắc không phải tay vừa đâụ
Trúc Phượng lắc đầu:
- Chưa tiếp xúc... khoan kết luận chứ? Có nhiều người còn lạ nước lạ cái, nên ngay lúc đầu họ phải tỏ ra hơn ngườị
- Có lẽ...
Ngay lúc đó giáo sư đi vàọ Mọi tiếng ồn ào im bặt, mặc dù ai cũng biết hôm nay chỉ là giáo đầu chứ chưa hề có bài vở gì quan trọng cả.
Và như vậy hết tiết này sang tiết khác, các giáo sư chủ yếu là giới thiệu bộ môn mình sẽ đảm nhận, loại sách giáo khoa nào nên dùng tham khảo, dặn dò sinh viên một vài vấn đề, rồi hết. Thời gian lặng lẽ trôi qua... Sinh viên lần lượt ra về. Bội Hoàng cũng đứng dậy, nói với Trúc Phượng:
- Thôi tao về có lẽ anh tao đang cho xe đón ngoài cổng. Ông ấy nóng tinh lắm đợi lâu là cằn nhằn đấỵ Mai mình gặp lại nhé!!
Trúc Phượng chỉ cười, rồi cúi xuống sắp xếp lại tập vở. Bây giờ giảng đường đã trống vắng. Chỉ còn lại anh chàng sinh viên mới vào có tên là Lê Văn., anh ta đang cắm cúi viết, có lẽ là chép thời khóa biểụ Trúc Phượng không tránh được tò mò nhìn quạ
Ngó nghiêng anh chàng đẹp trai thật, khuôn mặt hơi trẻ con một chút. Và Phượng chỉ thờ ơ nhận xét như vậy thôị Bởi vì... Phượng còn có quá nhiều công việc ở nhà đang chờ nàng.
Phượng ôm chồng tập đứng dậỵ Nhưng vừa mới bước được mấy bước, đã nghe tiếng người đuổi theọ
- Này cô ơi, đợi tôi một chút.
Trúc Phượng quay lại, chưa kịp lên tiếng đã nghe anh ta nói:
- Tôi sợ nhất là ở một mình trong giảng đường. Ồ mà cô tên gì?
- Tôi à? Phượng - Trúc Phượng.
- Hân hạnh được quen biết cô - Tôi là người xa mới đến, chưa có bạn bè.
- Rồi từ từ anh sẽ có thôị
Phượng tự nhiên nói, Lê Văn tiếp:
- Tôi cũng rất sợ cô độc.
Phượng cười:
- Tôi thấy anh vui quá!
Rồi vẫy vẫy tay, định bỏ đi nhưng Lê Văn đã đuổi theọ
- Cô Phượng, chờ tôi một chút.
- Sao vậỷ Phượng lại cười - Anh định đưa tôi về hay phải để tôi đưa anh về.
- Không phải mà... Lê Văn đáp - Bởi vì chúng ta về cùng con đường đi chung có bạn, đỡ cô đơn hơn.
- Sao lúc nào anh mở miệng ra cũng nói chuyện cô đơn, cô độc không vậỷ Đi chung với anh ngoài đường thế này, người ta thấy lại dị nghị rồi saỏ
- Sợ gì? Miễn trong sáng là không lo gì cả. Lê Văn nói - Tôi thấy con người của cô có vẻ tự nhiên và phóng khoáng lắm chứ đâu có ngại ngùng gì.
- Thế nào là tự nhiên là phóng khoáng? Trúc Phượng cười nói - Tôi nghĩ là tôi chỉ có thể như vậy được, khi nào tôi đã ra trường. Có nhiều tiền. Còn bây giờ chưa được?
- Cô có vẻ khá tế nhị. Nhưng cô thấy đấy người có tiền, có địa vị chưa hẳn là họ đã phóng khoáng tự nhiên.
- Mặc họ mình khác.
- Cô có nhiều cái suy nghĩ khá thú vị, có lẽ tôi phải học hỏi ở cô khá nhiềụ
- Tôỉ
- Vâng. Và không biết tại saọ Tôi rất sung sướng là được làm quen với cô.
Trúc Phượng phớt tỉnh. Họ đã đến ngã bạ
- Xin lỗi nhé!! tôi phải quẹo trái đâỵ Anh có còn cùng đường không?
Trúc Phượng hỏi, Lê Văn khoát khoát taỵ
- Thôi mai ta sẽ gặp lạị
Và cả hai chia taỵ Lê Văn nhìn theo mãi cho đến lúc bóng Phượng mất hút trong dòng ngườị Chàng mới rẽ qua con đường khác.
Cơm tối xong, Trúc Phượng lau bàn, rửa chén. Đây là công việc hàng ngày, Phượng ngồi làm chuyện nhà, dưới ngọn đèn vàng vọt.
Nhà Phượng hiện ở là một ngôi nhà nhỏ. Cha Phượng là công chức nên nhà ở không mất tiền... Có điều căn nhà đã khá cũ kỹ nên không được sáng sủa cho lắm. Cái phòng khách thì chỉ rộng khoảng bốn mét vuông, một bộ ghế mây tiếp khách, với một chiếc bàn con. Hai bên phòng khách là hai căn phòng nhỏ. Một dành làm buồng ngủ cho vợ chồng ông Khiêm. Phòng còn lại dành cho hai chị em Trúc Phượng. Vì cả hai cùng lớn, con trai và con gái không thể ngủ chung nên căn phòng được ngăn hai bởi một tấm rideau cũ. Mỗi đứa một chiếc giường, một bàn học là chiếm trọn căn phòng.
Phía sau phòng khách là bếp và nhà vệ sinh.
Nhà cũng có một chiếc sân hẹp, được rào quanh bằng giậu trẹ Cái khung cảnh tuy nghèo nàn, nhưng đầy ắp tình thương, ấm cúng.
Ông Khâm ngồi đọc báo ở phòng khách. Điếu thuốc trong gạt tàn cháy dở đang tỏa khóị Ông là công chức nhỏ an phận, cần cù với công việc cấp trên giao phó, không tranh chấp với aị Sự hiền lành của ông, giúp ông bình yên, phẳng lặng trong cuộc sống, nhưng lại không mang lại sự dư dả cho gia đình.
Mẹ của Trúc Phượng, lúc đó ngồi cạnh đấy vá áọ Còn em trai của Phượng - Xuân Kỳ thì đang đứng đàng sau đấm lưng cho mẹ.
Đó là một khung cảnh hạnh phúc.
Hai vợ chồng ông Khiêm rất tương xứng. Chồng hiền lành, vợ cũng nhu mì. Bà Khiêm là một một mẫu mực đàn bà Phương đông an phận. Bà lúc nào cũng kính chồng, yêu con. Lúc trẻ hết lòng phục vụ chồng, xế bóng lo cho con. Cả cuộc đời bà như chỉ dành cho người khác. Bà sống vì tình yêu và tình thương của thân thuộc. Có khổ đau, nhọc nhằn cũng không một tiếng than. Gia đình tuy có túng quẫn một chút, nhưng bù lại chồng hiền con ngoan. Còn đòi hỏi gì nữa chứ? Mọi thứ gần như tốt đẹp., chỉ có một thứ đáng phiền. Đấy là sức khỏẹ Những ngày lao cực lo cho chồng con, hậu quả là chứng tê thấp... và nhất là trong những ngày mưa gió suốt ngày, cơn bệnh lại trỗi lên hành hạ. Những khớp xương gần như rệu rã.
Xuân Kỳ đấm lưng cho mẹ một lúc, hỏi:
- Saỏ Mẹ có thấy đỡ hơn chút nào không?
- Cũng đỡ một ít. Bà Thục Trinh, mẹ của Kỳ và Phượng nói - con mỏi lắm rồi phải không? Vậy thì đi nghỉ đị Đợi một chút chị con nó rửa chén xong sẽ ra dạy cho con làm bàị
- Con chưa mỏi đâu mẹ.
Xuân Kỳ nói đó là một cậu học trò lớp mười một, chăm học và hiền lành.
- Vả lại, mới khai giảng mà, đâu có bài vở gì đâu mà học?
Bà Thục Trinh nói:
- Không có bài mới thì con cũng phải ôn lại bài cũ chứ? Con cũng phải bắt chước chị con, cần phải siêng năng con ạ... Còn cái chứng bệnh phong thấp này của mẹ, con có đấm thế nào nói cũng không hết tiệt đâụ
Trúc Phượng đã rửa chén xong bước ra, nghe mẹ nói hỏi:
- Thế nào đấỷ Em mỏi tay rồi phải không Kỳ, để chị lại thế chọ
- Không. Bà Thục Trinh khoát tay - Mẹ đã hết đau rồi, hai đứa đi làm bài vở đị
Hai chị em nhìn nhau, không dám cãi mẹ vào trong làm bàị Xuân Kỳ vén chiếc redeau lên, ngồi vào bàn học nói:
- Chị Phượng biết không. Năm nay trường phân ban và em được đổi qua ban B. Em dự tính là sau này có lên đại học, em sẽ thi vào ngành y hay hóa học đấỵ
Trúc Phượng cũng ngồi vào bàn mình, mở sách rạ
- Em làm như vậy đúng đấỵ Con trai phải chọn ban B, vì những môn khoa học này thiết thực sẽ giúp ích nhiều cho tương lai sau nàỵ
- Em thì thích đủ thứ đấy, chẳng hạn em cũng thích khoa văn. Xuân Kỳ ngây thơ đáp - Nhưng mà em suy nghĩ kỹ thấy học y khoa lợi hơn, có thể chăm sóc sức khỏe cho ba mẹ nè.!
Trúc Phượng cười:
- Chuyện đó cũng không thành vấn đề cho lắm!! Xem nàọ Còn hai năm nữa chị sẽ ra trường. Lúc đó chị sẽ đi làm. Mà bấy giờ thì em cũng chuẩn bị thi vào đại học. Học y khoa đi không sao đâu, biết đâu chừng chị sẽ kiếm được nhiều tiền, đủ chu cấp cả cho chuyện em đi du học?
Xuân Kỳ quan tâm:
- Còn chị? Chị thì thế nàỏ Chị không định đi ra nước ngoài học à?
- Chị là con gái, có đi học nước ngoài hay không cũng không thành vấn đề.
Trúc Phượng nói và cố giấu đi những cảm xúc đang nảy sinh trong lòng.
- Vả lại cha mẹ cũng đã già. Chị phải tranh thủ kiếm tiền để phụ giúp cha mẹ.
- Chị à hay là...
- Em đừng có nói gì cả, hãy lật bài ngày mai ra học, xem trước một chút, rồi đi ngủ sớm... Em phải nhớ chương trình lớp 11 không phải nhẹ lắm đâụ
Xuân Kỳ nghe lời chị quay trở lại bài vở của mình.
Đó là một cậu bé ngoan, mặc dù nó vẫn còn áy náỵ Nó không muốn vì sự học của nó mà chị phải đi làm bỏ mộng du học. Nhưng nó cũng không dám cãi lại, chỉ để nỗi bứt rứt trong lòng thôị
Cả căn phòng như lặng xuống. Chẳng hiểu sao Trúc Phượng hôm nay lại không tập trung được tư tưởng, không phải là những điều cãi nhau ban nãy với em. Chuyện đó hai chị em đã từng đề cập nhiều lần thế thì tại saỏ
Trúc Phượng lẩm nhẩm đọc những từ mới của tiếng Anh. Đọc đi đọc lại nhiều lần mà vẫn không nhớ? Tại sao vậỷ Phượng chợt nhớ đến câu chuyện ban sáng. Sáng nay sau khi ăn điểm tâm xong, Phượng đến trường ôn bài rồi chuyện vãn với Bội Hoàng. Sau đó Lê Văn đến, đúng rồi Lê Văn... Đúng rồi anh chàng này đã làm cho Trúc Phượng lao xao trong lòng. Đúng hắn! Đích thực hắn là thủ phạm nhưng mà... tại sao lại là hắn?? Mới gặp có một lần cơ mà??
Trúc Phượng lúng túng. Sao lại để cho hình bóng của một đứa con trai làm dao động? Ngay từ lúc đầu đặt chân vào đại học, Phượng đã tự nhủ với lòng là cương quyết không để cho bất cứ chuyện tình cảm nào xảy ra... Phải tập trung tất cả cho sự học, cho tương laị Phượng ý thức được cái mong manh của sự học của mình. Ngoài ra còn là vì gia đình, cha mẹ đứa em trai chưa trưởng thành. Chính vì vậy, mà với sắc đẹp Phượng sẵn có... không phải là không có con trai nào tán tỉnh, nhưng Phượng đã gạt hết qua một bên... Thế mà... thế mà... cái anh chàng Lê Văn kia... hắn chưa hề tán tỉnh nàng một tiếng... Vậy saỏ Vậy sao hôm nay kỳ vậỷ
Trúc Phượng cắn nhẹ môị Cố xua đuổi những quấy nhiễu trong lòng, nhưng khuôn mặt của Lê Văn như càng lúc hiện rõ hơn. Phượng không thể phủ nhận một điều, Lê Văn đẹp trai lôi cuốn, nổi bật giữa đám đông. Nhưng mà tại sao Phượng lại ở trong cái đám đông bị lôi cuốn hút đó?? Con gái sợ nhất chuyên này, vì dính líu vào chuyện tình cảm thì... mọi chuyện khác sẽ bị hỏng bét...
Trúc Phượng vội liếc nhanh về phía cậu em trai, nó đang cắm cúi học. Cái hình ảnh hoàn toàn lo cho tương lai của nó làm Phượng hổ thẹn. Nàng cắn môi rồi cố nhìn xuống quyển vở của mình.
Xuân Kỳ chợt nhìn lên hỏI:
- Chị Phượng, hình như chị lại nghĩ ngợi gì nữa phải không?
- Ồ không có gì cả. Phượng vội vã đứng dậy - Thôi em tiếp tục ôn tập đi, chị ra ngoài nói chuyện với mẹ một chút.
Rồi Phượng đi ra ngoài phòng khách. Bấy giờ ở đó chỉ còn một mình mẹ. Cha đã vô phòng nghỉ tự bao giờ.
Phượng ngồi xuống kế bà Thục Trinh:
- Giờ này sao mẹ không đi nghỉ?
- Còn sớm mà con. Bà Thục Trinh cười hiền lành nói: - Mẹ ngồi chơi sẵn chờ hai con. À mà này, thằng Xuân Kỳ nó đang ở tuổi phát triển rất dễ đói, để tí nữa, mẹ làm một tô mì ăn liền cho nó dằn bụng rồi đi ngủ saụ
- Nó đang học mẹ à... Trúc Phượng thấy mẹ quan tâm xúc động nói - Thôi mẹ vào nghỉ ngơi trước đi, chuyện đó để con lo cho nó được rồị
Bà Thục Trinh nhìn con gái âu yếm
- Mẹ chưa buồn ngủ. Công việc nhà thì đã có con phụ một tay rồi, đâu có gì mệt đâụ Thôi con đi học bài đị
Trúc Phượng nhún vai:
- Hôm nay con học không vô. Có thể là vì mấy tháng hè qua làm biếng quen rồi, nên nó chưa vào nếp được.
Rồi nhìn mẹ. Phượng hỏi:
- Hình như mẹ cũng có điều gì muốn nói với con phải không?
Bà Thục Trinh nhìn con:
- Cũng không có chuyện gì. Nhưng mà mẹ thấy... con gái mẹ dù gì cũng đã lớn rồi, nên cũng phải quan tâm một chút...
Ba Trinh ngưng lại có vẻ suy nghĩ rồi hỏi:
- Trúc Phượng này, năm nay con đã là sinh viên năm thứ ba rồi, sao mà mẹ thấy... con hình như chẳng có tình cảm gì cả... Con đã có bạn trai chưả Sao chẳng thấy đứa nào ghé qua nhà?
Trúc Phượng đỏ mặt cảm thấy như mẹ đã đọc được những gì đang xảy ra trong lòng, nàng lí nhí cúi mặt nhìn xuống.
- Có chưả Sao con chẳng nói gì cả. Mẹ không chống đối lại chuyện con có bạn trai nhưng có thế nào cũng phải đưa về nhà chứ không được giấu nhé.
Trúc Phượng ấp úng:
- Mẹ kỳ quá. Con năm nay mớ hai mươi, còn nhỏ mà... sao mẹ lại đề cập đến chuyện đó? Mẹ muốn mau mau tống con ra khỏi nhà này phải không?
Bà Thục Trinh nhìn con gái:
- Mẹ hỏi thật lòng đấỵ
- Con chưa có bạn trai, mà bây giờ con cũng chưa muốn có.
- Sao vậỷ Chuyện học mặc dù quan trọng, nhưng con gái lớn rồi cũng phải tính toán, tìm một chỗ ổn định, cho mai sau... Con không thể chỉ biết có học, để sau này có bằng cấp đi làm một cô gái già con ạ.
Trúc Phượng lắc đầụ
- Mẹ không hiểu con đâụ Con cũng không định học thật cao, chỉ cần tốt nghiệp đại học là đủ. Còn cái chuyện kia, con thấy bây giờ lo là quá sớm. Thời buổi bây giờ mẹ biết không con gái trên hai mươl lăm mới lập gia đình.
Bà Trinh lắc đầu:
- Hai mươi lăm lận à? Con có biết là lúc đó mẹ đã có các con.
- Thời đại này thay đổi rồi mẹ ạ. Trúc Phượng cười nóị Mẹ của nàng thì cái gì cũng tốt cả, chỉ có cái quan niệm thì vẫn cũ - Mẹ ơi! Mẹ có biết là thằng Xuân Kỳ nó muốn học y khoa không? Nó là đứa con có nhiều triển vọng mà gia đình mình lại chỉ có một mình nó là con trai, vì vậy con muốn sau này nó phải học đến nơi đến chốn. Phải tận sức để giúp nó thành công mẹ ạ.
Bà Thục Trinh cảm động nhìn con gái trong khi Trúc Phượng nói:
- Nhà mình thì chỉ đủ ăn, lương bổng của cha chỉ đủ trang trải trong gia đình, nhà lại không có tích lũỵ Vì vậy con muốn học ra trường xong, con sẽ kiếm một việc gì đó kha khá tiền... Con cố dành dụm để sau này lo cho em. Mọi việc xong xuôi, con mới tính đến phần của mình cũng không muộn. Mẹ thấy saỏ
Bà Trinh hơi bứt rứt.
- Đúng thì cũng đúng, nhưng mà như vậy thì...
- Thiệt con phải không mẹ? Mẹ đừng lo chuyện đó, chẳng có gì nghiêm trọng cả.
Trúc Phượng nói nhưng cái bóng dáng của Lê Văn lại hiện ra trong đầụ Phượng chợt đỏ mặt.
- Cái chuyện hôn nhân là chuyện định số, làm sao mình có thể tính toán được? Con nói vậy, chứ biết đâu sáng mai thức dậy con gặp ngay người mình ưng ý, rồi mọi chuyện lại khác thì saỏ Lúc đó con chỉ sợ mẹ lo không kịp.
Bà Trinh nghe con nói cười:
- Con thì lúc nào cũng đùa được làm gì có chuyện nhanh như vậỷ Mẹ thì không tin ba cái chuyện... tiếng sét ái tình...
Trúc Phượng cũng cười:
- Tin hay không thì khi chuyện đến sẽ biết ngaỵ Con cũng không dám tự tin nữạ
__________________
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #2  
Old 04-21-2004, 06:26 PM
VietDoll's Avatar
VietDoll VietDoll is offline
Búp Bê Nhí Nhảnh
 
Tham gia ngày: Mar 2004
Bài gởi: 2,416
Default

Trúc Phượng nói như dành cho mình nghẹ Mẹ Phượng lại cười:
- Thôi mẹ đã già, mẹ chịu không làm sao hiểu nổi bọn trẻ các con.
Dưới ánh đèn vàng, tình cảm mẹ con chan hòạ Tiếng cười của hai người hấp dẫn cả Xuân Kỳ, nó chạy rạ
- Chuyện gì mà vui vậỷ Trúng số à?
Trúc Phượng vội ngưng lại, nàng không muốn thằng em bé bỏng của mình tham gia vào chuyện nàỵ
- Mẹ và chị đang chờ đây, em đói rồi phải không? Chị vào trong nấu cho em tô mì ăn liền nhé!
- Thôi đừng nấu, em chưa đói đâụ Xuân Kỳ xoa xoa mái tóc ngắn nó nói một cách dễ thương - Chị hãy dành phần mì đó, để mai cha ăn sáng đi làm.
Trúc Phượng nhìn thằng em trai xác to trung hậu mà cảm động. Nàng muốn rơi nước mắt khi nghe những lời có hiếu đó, nhưng để giấu bớt tình cảm. Phượng đứng dậỵ
- Vậy thì em đi ngủ sớm đi, mẹ cũng vậy và con cũng vậỵ
Cả nhà đi về phòng riêng, Trúc Phượng xem xét lại cửa nẻo, rồi mới tắt đèn lên giường. Hôm nay không hiểu sao Phượng lại rất tỉnh ngủ, nàng nằm lăn lộn thật lâu mà chẳng chợp mắt được. Con gái lớn sao lại có quá nhiều phiền toái thế nàỷ
Sáng sớm trời còn mờ sương, Trúc Phượng đã đến trường, những quấy nhiễu tình cảm hôm qua đã tan biến. Đó chẳng qua chỉ làm một con xoáy nhỏ trên mặt hồ rồi mọi thứ cũng trôi quạ Cái không khí trong lành buổi sáng mai làm cho tâm hồn nàng phơi phớị Với những hy vọng mới, nhất là cái khuôn viên đại học rộng lớn đã mang đến cho cá sinh viên của nó một chút kiêu hãnh... bởi vì lọt được vào đây không phải là một chuyện dễ dàng.
Trúc Phượng rất thích đi dạo, hoạc ngồi đọc sách nơi khuôn viên. Buổi sáng mai, vườn trường thường rộng rãi ít bị ai quấy rầỵ Cái khung cảnh thơ mộng, như một bức tranh sơn dầu, ngồi trong đấy có cảm giác như mình đang hít thở cùng thiên nhiên.
Một chút sương mù phảng phất, những hạt sương long lanh trên phiến lá làm thấm ướt cả giàỵ Phượng nhẹ nhàng lướt trên cỏ rồi chọn một tảng đá to bằng phẳng ngồi xuống. Ở đây mọi thứ đều rất yên tĩnh, chỉ có tiếng chim, và như vậy có nghĩa là không bị quấy rầỵ Phượng bắt đầu mở sách ra đọc.
Và cái thế giới trong sách lôi cuốn Phượng làm Phượng như quên hết những gì ở chung quanh. Nắng đã lên... Và chỉ khi có một bóng đen hiện lên che lấy sách của Phượng, Phượng mới giật mình nhìn lên. Một gã con trai cao lớn đứng áng trước mặt lúc nào không haỵ Gã chẳng phải ai xa lạ, chính là Lê Văn, Phượng giật mình.
- Anh... Anh...
Lê Văn cười trước sự ngỡ ngàng của Phượng:
- Làm gì nhìn kỹ thế? Bị tôi quấy rầy nên giận à?
Phượng đã lấy lại bình tĩnh đỏ mặt:
- Ai giận? Nhưng tại sao anh biết tôi ở đây mà đến.
Lê Văn ngồi xuống bên cạnh.
- Nào tôi có biết đâủ Chỉ nghe mấy người khác khen là vườn trường đẹp nên đến xem thử, không ngờ lại gặp cô ở đâỵ Đúng là hữu duyên...
- Đừng có nói bậy nghe không? Trúc Phượng càng đỏ mặt hơn - Hèn gì hôm qua Bội Hoàng bảo anh hẳn là người lắm mồm.
- Ai là Bội Hoàng? Lê Văn trợn mắt - Tại sao cô ấy dám nói tôi như vậỷ
Trúc Phượng cười:
- Bội Hoàng là người đẹp của nước ta, mà cô ấy nhận xét đúng đấy chứ.
- Tôi chỉ mới đến mà mấy người đã bắt hình dong. Lê Văn lắc đầu nói: - Lắm mồm thì chưa hẳn, nhưng tôi hơi vui tính.
- Như vậy thì có nghĩa anh cũng không thành thật.
Trúc Phượng đứng dậy, phủi phủi váy nóị Lê Văn nheo mắt.
- Có gì cần mà dốỉ Nhất là với cô, vừa trông thấy là đã có cảm tình.
Trúc Phượng lắc đầụ Cái gã con trai này thật là... nói chuyện nhiều với hắn nhiều chi thiệt thòị Phượng định bỏ đi nhưng Lê Văn lại nói:
- Tối qua nằm ngủ mà cứ nhớ mãi, cái dáng cô lúc đi ngoài phố nó có vẻ khoan thai tự nhiên làm saọ Tôi rất thích những cô gái như vậỵ
Trúc Phượng yên lặng bước... Dù gì Phượng cũng là con gái, thích được khen... Anh chàng này tuy hơi lắm mồm, nhưng chắc không đến nỗi nào...
- Này, tôi thấy tính anh trẻ con làm sao đấỵ Chắc ở nhà anh là con một phải không?
Phượng hỏị Lê Văn quay qua:
- Tại sao cô nói vậỷ Tôi mà trẻ con à? Chỉ là nhận xét của riêng cô thôi chứ? Nếu vậy thì cô đã già trước tuổi rồi đấỵ
- Tôi chỉ nói chuyện anh, đừng có bắt qua chuyện tôị
Lê Văn lắc đầu:
- Sao cô khó tính vậỷ
Trúc Phượng cười, nụ cười rất có duyên. Phượng đẹp nhất là đôi mắt, những hàng mi dài làm đôi mắt như đen và trong sáng rạ
Cả hai tiến vào hàng lang giảng đường. Hình như từ xa có ai nhìn về phía họ. Phượng không để ý, nhưng Lê Văn thì đã nhìn rõ.
- Cô Trúc Phượng!
Gã thanh niên lạ mặt đó lên tiếng gọi làm Phượng giật mình nhìn tớị
Lê Văn đi phía sau, nghĩ là bạn trai của Phượng, nên do dự một chút, tách riêng ra, rẽ vào lối khác.
Đó là một thanh niên cao, dáng gầy, ăn mặc khá sang, tướng mạo sáng sủạ Anh chàng đẹp theo kiểu thư sinh. Phượng nhận ra ngay là Bội Quân, sinh viên năm cuối ban toán và cũng là anh ruột của Bội Hoàng. Phượng còn chưa biết Quân gọi mình có việc gì thì nghe Quân nói:
- Sáng nay em gái tôi không được khỏe, nên nhờ tôi nhắn với cô xin phép chọ
- Vâng. Trúc Phượng sốt sắng - Tôi sẽ lên phòng giáo vụ báo cáo ngaỵ
Bội Quân ngần ngừ một chút như định nói thêm điều gì, nhưng rồi không hiểu sao chỉ chào Phượng rồi bỏ đị
Phượng quay lại thì Bội Quân đã biến mất. Thế là nàng vội vã đi vào giảng đường. Sắp đến giờ học, nên giảng đường gần như đầy kín. Sinh viên chăm học bao giờ cũng muốn có chỗ tốt để nghe giảng. Vì vậy mấy dãy bàn trên không còn chỗ. Phượng chỉ còn cách đi xuống phía saụ Đang đi Phượng bị ai đó kéo lạị Quay qua thì là Lê Văn:
- Ngồi đây nàỵ Tôi đã xí phần cho cô một chỗ đâỵ
Phượng cảm ơn và tự nhiên ngồi xuống. Đương nhiên là có những ánh mắt tò mò chung quanh, nhưng Phượng không bận tâm. Điều quan trọng đối với Phượng là có chỗ ngồi tốt để học.
Buổi sáng hôm ấy có bốn tiết học, mà tiết nào cũng quan trọng. Đối với Phượng một học sinh cũ, và giỏi của trường thì cũng chẳng có gì gay gọ Chỉ có Lê Văn mới đổi trường là hình như chưa thích ứng kịp, anh chàng có vẻ căng thẳng, nhưng buổi học nào cũng chỉ dừng lại ở đấỵ Sau hai giờ nghỉ trưa, chiều lại còn có thêm một tiết học ngữ pháp khô khan, chính vì cái tiết học này mà nhiều sinh viên buổi trưa không về. Phần vì nhà xa, phần vì lười biếng. Và trong số đó, có cả Lê Văn và Trúc Phượng.
Sau buổi học sáng, Lê Văn nói với Phượng:
- Thầy giảng nhanh quá làm tôi theo không kịp.
- Từ từ rồi sẽ quen thôi - Trúc Phượng nói - Ai bắt đầu mà lại không gặp khó khăn nàỵ
Cả hai cùng xuống câu lạc bộ sinh viên ăn cơm trưạ Sinh viên ở lại rất đông nên ai cũng ăn uống vội vã vì sau đó còn tìm chỗ nghỉ ngơi để chuẩn bị cho buổi học chiềụ Vì vậy ai rảnh rỗi mà chú ý đến họ chứ.
Lê Văn cười nói:
- Nghe nói người ở lớp ta, đứng đầu bàn bao giờ là một cô gáị Không biết đó có phải là Phượng không? Để tôi cố học, đuổi theo kịp cô ấy mới được.
Phượng đỏ mặt, không biết là Lê Văn có cố tình tỏ ra như không biết hay không.
- Cô ấy là ai nào có thành vấn đề, nhưng mà anh liệu sức xem có đuổi kịp người ta không nhé!!
- Chuyện đó chẳng ai đoán được, cũng chẳng ai làm vua mãị Sao biết là tôi chẳng làm được điều đó, dù người đó là cô chẳng hạn.
Trúc Phượng yên lặng không nói gì nữạ Lê Văn lại nói:
- Này cô Phượng, cái anh chàng sinh viên đẹp trai mà kiêu ngạo ban sáng là ai vậỷ Bạn trai của cô đấy à?
- Anh lại đoán mò, đấy là Bội Quân, anh ruột của Bội Hoàng đấy, anh ấy đến nhờ tôi xin phép cho Hoàng nghỉ một buổi học.
Rồi Phượng nói thêm:
- Làm gì là bạn trai tôỉ Con người vừa lạnh lùng, vừa cao ngạo, như cả thể gian này chỉ có một mình mình không bằng!
Lê Văn lắc đầu:
- Nếu ông anh mà như vậy, thì cô em gái hắn cũng không kém.
Trúc Phượng nói:
- Thật ra thì có lẽ vì hoàn cảnh gia đình thôị Họ giàu có nên sống biệt lập với mọi người; lạnh lùng, kiêu hãnh, cách biệt... Nhưng Bội Hoàng là một người bạn tốt.
Lê Văn vẫn cố chấp:
- Nhưng tôi không thích bất cứ một ai cao ngạo, dù đấy là trai hay gáị
Phượng cười:
- Chưa hẳn, tại anh chưa gặp. Người đẹp như Bội Hoàng, anh mà thấy là mê tới, sợ tán tỉnh không kịp nữa là ghét. Nói trước coi chừng phải hối hận nhé.
Lê Văn lắc đầu:
- Tôi thấy cái đẹp nội tâm bao giờ cũng đáng quý hơn là cái vỏ bên ngoài, thà như một đóa hoa hoang dại bên đường hơn là một đóa hải đường hữu sắc vô hương.
Trúc Phượng nói:
- Thôi bỏ qua chuyện đó đi, nói chuyện sau lưng người khác là không phảị
Lê Văn thăm dò:
- Tôi thấy Phượng đẹp lại dễ mến. Nếu bây giờ tôi tán tỉnh Phượng thì Phượng nghĩ saỏ
Phượng chau mày:
- Anh lúc nào cũng đùa được. Tôi không thèm nói chuyện với anh nữa bây giờ.
Những tô mì nóng hổi được đưa lên. Thế là mạnh ai nấy cắm cúi lo phần của mình. Tình bạn của hai người phát triển một cách tự nhiên hòa hợp.
Trúc Phượng hỏi:
- À, tại sao anh lại chọn ngành này vậỷ Con trai mà chọn ngành này, môi trường hoạt động sẽ không được rộng lắm, anh biết không?
Lê Văn cười buồn
- Chuyện chọn ngành học nào có tự mình chủ động được đâủ Lúc đầu tôi nộp đơn học kinh tế đấy chứ, nhưng thi tuyển sinh lại điểm số thấp nên không được chọn, họ đẩy tôi qua đây, thế là phải chấp nhận thôị
Rồi Văn triết lý:
- Đời thế đấỵ Con người mặc sức dòng đời đưa đẩy, muốn làm chủ đời mình cũng khó.
- Thế anh có định là sau này ra trường xong sẽ làm cái gì không?
Lê Văn lắc đầu:
- Mặc cho số phận.
Phượng nói:
- Anh có vẻ tiêu cực quá. Ít ra mình cũng phải vạch cho mình một hướng đi chung chứ?
- Không phải tiêu cực, mà đấy là thực tế. Lê Văn nói - Như tôi đây này, tôi có một ông anh họ, nhà nghèo phải trầy da tróc vẩy lắm mới học lên được tới đại học. Anh ta lại bày đặt yêu đương, rồi cô gái của anh ấy rủ rê anh ta xuất ngoại du học. Đã không có tiền làm sao đỉ Thế là cô bạn gái trước, có hứa là sẽ chờ anh ta hai năm. Thế là ông anh tôi làm ngày làm đêm, tích lũy được số tiền, tới chừng đủ tiền để sang Mỹ, vừa đặt chân xuống phi trường, thì cũng hay tin người bạn gái kia lấy chồng rồị Anh giận quá, bỏ mặc mọi thứ. Sống bê tha nơi quê ngườị Bây giờ không biết ra saọ Đấy cô thấy không? bất cứ cái gì cũng không nên kế hoạch trước. Mơ mộng viễn vông rồi khổ, cứ phó mặc định mệnh? Không có gì vượt qua được định mệnh.
Trúc Phượng không đồng ý:
- Đừng có vì sự thất bại của người khác mà nhụt chí. Anh biết không gia đình tôi đâu có phải là khá giả gì, nhưng tôi không bao giờ bi quan. Tôi rất lạc quan. Tôi nghĩ là với sự cố gắng phấn đấu của mình. Sớm muộn gì rồi cũng đạt được thành quả.
Lê Văn nhìn Phượng. Cái can đảm đầy tự tin của cô gái làm chàng ngạc nhiên:
- Trúc Phượng, đôi lúc ở gần cô mà tôi mặc cảm, tôi thấy cô là con trai hơn là con gái đấỵ
Trúc Phượng chỉ cười, rồi sau đấy mạnh ai trả tiền phần ăn của mình. Họ đi ra khỏi câu lạc bộ. Thời điểm đến tiết học buổi chiều còn khá lâụ Không có gì phải vội vã. Lê Văn hỏi:
- Thế còn cô, cô đã tự định gì cho tương laỉ
- Bây giờ thì tôi cố gắng học, gắng sao ra trường đạt được điểm số cao để dễ tìm việc làm. Có việc làm xong sẽ tích lũy một số tiền, giúp cho cậu em trai lên đại học rồi du học... Tôi chỉ mơ ước thực hiện bấy nhiêu thôi đó.
Và rồi Trúc Phượng cười:
- Tôi đã nói với anh rồi, tôi chỉ là một con người bình thường, rất bình thường, tôi an phận.
- Tôi lại không có được một chút cái an phận của cô.
- Thôi anh đừng tâng tôi lên tận mây xanh như vậỵ Tôi rất sợ bị ai ca ngợi mình.
Đi thêm một khoảng đường, Lê Văn chợt dừng lại nói:
- Trúc Phượng, nếu bao giờ tôi có dịp mời cô đi phố, cô sẵn lòng đi với tôi không?
- Điều đó à?? Trúc Phượng ngập ngừng, từ nào đến giờ Phượng chưa nhận lời ai, nên Phượng nói - Tôi không đi được đâụ
- Tại saỏ
Phượng nhìn Văn rồi đáp:
- Hiện tại, tôi chưa có ý định là có bạn traị
- Ồ tại sao Phượng lại thủ cựu như vậỷ Lê Văn gần như hét lên - Chúng ta chỉ đi dạo, chứ nào có ý gì? Sao Phượng lại giữ kẽ như thế? Chẳng qua vì thấy Phượng hợp ý, thích nói chuyện. Tôi xem Phượng như bạn trai của mình vậy mà.
Trúc Phượng có vẻ nhẹ gánh lọ Nhưng không hiểu sao Phượng lại có cảm giác như thất vọng. Lê Văn không hề có ý tán tỉnh, chỉ xem Phượng như bạn thôị Phượng nói:
- Ờ như vậy thì để tính lại...
Lê Văn vừa đi vừa lắc đầu:
- Phượng cổ lỗ một cách rất đáng yêụ Sẵn đây tôi cũng cho Phượng biết điều này... Hiện tại tôi cũng chưa có ý định tìm bạn gáị
- Vậy à?
- Vâng và cả trong tình yêu cũng vậy, tôi không tin là có chuyện tiếng sét ái tình, có thể đấy chỉ là một cú sốc, còn tình yêu thật sự thì phải có sự thử thách của thời gian. Phượng tin không?
- Trúc Phượng lắc đầu, không đáp. Cả hai đã đến trước giảng đường.
- Thôi anh đi đường anh đi nhé, tôi ôn tập đâỵ
Nhưng Lê Văn vẫn đi theọ Khi cả hai bước qua khu ký túc xá nữ sinh, có những cặp mắt tò mò nhìn theọ Phượng nói:
- Đấy anh thấy không? Anh đi theo tôi mãi thế này, người ta lại tưởng mình là gì.
- Họ có nghĩ thế nào mặc họ. Lê Văn nhún vai nói - Nếu họ mà hiểu lầm thì càng tốt chứ saỏ
Trúc Phượng ngừng lại:
- Anh nói như vậy nữa tôi giận đấỵ
- Vậy à?? Vậy thì cô giận đị Lê Văn đùa dai - Tôi rất thích nhìn mấy cô giận, nhất là cô.
- Anh Lê Văn, anh...
- Thôi được rồi, mình quay lại giảng đường đị Lê Văn nghiêm chỉnh trở lại - Ban sáng thầy giảng có mấy chỗ tôi không nắm được đâu phải nhờ Phượng giúp thôị
Vào giảng đường, chọn một góc vắng. Trúc Phượng sốt sắng giải thích cho Lê Văn. Nhưng đang thao thao bất tuyệt, Phượng nhìn lên lại thấy Lê Văn cườị Anh chàng chẳng có vẻ gì là đang chú tâm đang nghe giảng. Phượng đỏ mặt:
- Thì ra anh giả vờ không hiểu bài... Có phải anh đang cố tình ghẹo phá tôi phải không?
Lê Văn nhìn Phượng rồi chợt cười lớn:
- Phượng hiểu lầm đấy, tôi thật không hiểu, nhưng vì trông cái thái độ say sưa thuyết giảng của Phượng, tôi thấy vui vui làm sao đấỵ Thôi để bắt đền, chiều nay sau khi đi tan học tôi mời Phượng đi xem xi nê.
- Ai thèm đi xi nê với anh, Phượng giận dỗi - Đừng tưởng anh ham ghẹo phá người khác, rồi ngày nào sẽ bị trả báo cho mà xem!!
- Vâng thì trả báo, Lê Văn nói - Hôm nay cũng còn đầu năm, chưa có bài vở gì quan trọng. Chiều này Phượng đi xem phim với tôi chứ?
Trúc Phượng do dự định đi, nhưng lại sợ lún sâu vào tình cảm, một sự phân vân khó xử. Cuối cùng Phượng chịu thua:
- Thôi được, coi như một lần phạt vậỵ
Lê Văn nháy nháy mắt:
- Thấy cách Phượng trả lời một lần xem hát lại phân vân như đi lấy chồng không bằng, người đâu mà khó quá.
- Sao chẳng thấy lúc nào anh đứng đắn vậỷ Có khi nào anh làm được điều đó không?
- Nếu được thì anh chấp nhận lời tôi chứ?
- Lại nữạ
Trúc Phượng lắc đầụ
Giờ học đến. Giáo sư đã vào lớp, tất cả sinh viên bắt đầu nghiêm chỉnh lại, nhưng Lê Văn thỉnh thoảng lại đưa mắt sang Phượng. Giờ ngữ pháp là cái giờ căng thẳng và khô khan nhất, nên chỉ có những sinh viên nào theo dõi kịp mới tiếp tục theo dõi... còn một số khác... người lấy thư ra đọc hoặc viết thư, có mấy cô lại lấy quà vặt ra ăn. Trúc Phượng ngược lại, học rất nghiêm chỉnh. Vì Phượng ý thức một điều, Phượng không phải học cho chính mình mà còn vì gia đình, vì cậu em trai nữạ
Khi giáo sư ngưng giảng, Phượng liếc nhanh về phía Lê Văn. Anh chàng cũng có vẻ nghiêm túc. Phượng thấy anh chàng như dễ thương hơn.

o0o

Tối qua nhiệt độ đột ngột xuống thấp nên sáng sớm vừa thức dậy đã thấy ngoài trời như phủ kín một làn sương, có những giọt mưa phùn. Bầu trời u ám làm ý thu càng đậm.
Lê Văn đến trường sớm. Chàng chậm rãi đi bên lề dành cho người đi bộ. Những bụi cây đỗ quyên không hoa trông thật bơ phờ, hàng dừa xanh xa xa với những tàu lá phất phơ theo gió, Văn không thích những cảnh trí như thế nàỵ Nó buồn buồn ray rứt thế nào đấỵ
Bên cạnh hồ phun nước trước phòng hành chánh của nhà trường có một thiếu nữ. Cô ta đứng quay lưng nên Văn không nhìn rõ măt... Nhưng cái thân hình thon thả kia như liễu rũ bên hồ, rồi mái tóc dài chấm vai... làm lòng Lê Văn lao xao rung động. Văn như bị lôi cuốn và chàng tiến thẳng về phia đó.
Chưa bao giờ Lê Văn thấy một cô gái đẹp như thế nàỵ Ở cái thời đại này, vẫn còn cái đẹp như vậy ư? Một khuôn mặt tròn, mày liễu, mắt phượng, mũi trắng, miệng nhỏ... tất cả tạo dáng liêu traị Văn ngỡ mình nằm mơ... nhất là nước da của người con gái mịn và trắng xanh. Và chợt nhiên Lê Văn nhớ ra mình đã gặp qua cô gái ở đâu rồi... Vâng, chỉ thoáng quạ Đúng rồi, ngày đầu tiên vào lớp học... cô gái ngồi cạnh Trúc Phượng.
Lê Văn bước tới bạo dạn làm quen:
- Cô là... Bội Hoàng phải không?
Cô gái gật đầụ Và cái màn sương giữa hai người như tan dần, cô gái lên tiếng giọng thật nhỏ nhẹ.
- Tôi biết anh rồi... anh là Lê Văn.
Lê Văn chợt thấy sung sướng. Không ngờ cô ta cũng biết mình, Bội Hoàng lên tiếng giải thích:
- Cái hôm anh mới vào lớp, anh đã tự giới thiệụ
Và Văn thích thú hỏi:
- Chính cô là người nhận xét tôi là con người nói nhiềủ
- À. thì ra... phải Trúc Phượng kể lại anh nghe không?
Văn chỉ nói:
- Tôi cũng đã biết ông anh cô. Ông ấy có vẻ hách làm saọ Tôi tưởng là cô cũng giống như ông ấỵ
Bội Hoàng chau mày, rồi quay đi nơi khác. Lê Văn tiếp:
- Không ngờ lại giống thật!!
Bội Hoàng lạnh lùng:
- Nếu anh không thích, anh có thể đi nơi khác.
Nhưng Lê Văn vẫn đứng yên:
- Cô đã xử dụng cách này để đuổi được bao nhiêu anh chàng rồỉ
Bội Hoàng không đáp, cũng không quay lạị Cái thái độ lạnh lùng của Hoàng làm Văn như bị tổn thương.
- Cô làm cao không có nghĩa là cái gì cô cũng vượt trội hơn người khác. Cô nên nhớ là tính kiêu hãnh nhiều lúc biến cô một cô gái đẹp thành một con công mái vô trị
Bội Hoàng không vừa:
- Nhưng cái lắm lời nhiều lúc cũng rỗng tuếch, người không biết lịch sự nhiều lúc cũng giống như bọn vô lạị
- Cái đó cũng tùy người hiểụ
- Tôi không cần hiểụ
Bội Hoàng phớt lờ, nhưng lại thấy giận vô cùng. Cái con người gì mà ưa nói, không tế nhị tí nào cả. Hoàng nói thêm:
- Tốt nhất là anh nên đi tìm người hiểu được anh... chẳng hạn như Trúc Phượng đấỵ
- Trúc Phượng à? Lê Văn lớn tiếng cười - Tiếc là cô ấy chưa đến... Bằng không tôi đã có một cuộc đi dạo trong vườn trường lần thứ haị
Bội Hoàng mím môi, trừng mắt nhìn Lê Văn rồi vội vã quay người đi về phía phòng học. Văn nhìn theo với nhiều cảm nghĩ. Chàng thích cái dáng dấp thon thả kia nhưng không làm sao chịu được sự lạnh lùng dễ ghét của cô gáị
Lê Văn châm rãi bước theo, lúc đến giảng đường. Văn thấy Trúc Phượng cũng đã đến, đang đứng nói chuyện với Bội Hoàng. Văn lặng lẽ tìm một chỗ trống ngồi xuống. Không hiểu sao Văn thấy như lạc lõng. Phải chăng vì cái thái độ lạnh nhạt ban nãy của Hoàng? Nếu vậy thì buồn cười quá... Bởi vì đó cũng chỉ là một bạn học chứ nào có gì đâủ Tại sao lại dễ xúc động vậy chứ.
Rồi những người khác lần lượt đi vàọ Lê Văn vui vẻ trở lạị Không khí lớp học làm Văn bỏ quên chuyện ban nãỵ Phượng đang nói chuyện với Hoàng, chợt quay qua ngoắt ngoắt Văn:
- Anh Văn đến đây nàỵ
Lê Văn đứng dậy, bước tới, nhưng mặt như nóng lên. Trong khi Bội Hoàng vẫn lạnh lùng một cách cố hữụ
- Anh biết Bội Hoàng đây không? hẳn anh cũng muốn làm quen với bạn ấỷ
Trúc Phượng lại nóị Lê Văn có tạo ra thái độ thât bình thản.
- Chúng tôi đã gặp nhau ban nãy, nơi hồ phun nước đấỵ
- Vậy à? Trúc Phượng ngạc nhiên - Tại sao Bội Hoàng chẳng nói gì cả.
Trúc Phượng quay qua bạn gáị Bội Hoàng tỉnh bơ đi về phía chỗ ngồi nói:
- Con người tao lạnh lắm, chẳng ai thích đâụ
Trúc Phượng vẫn không hiểu, nhìn theo:
- Chuyện gì đã xảy ra vậỷ Anh Văn.
Lê Văn nhún vai:
- Tôi đã làm cho cô ấy giận.
- Vậy à? Trúc Phượng cười - Tại anh ưa quậy chị
Chuông vào học reọ Mọi người trở về vị trí của mình.
Trúc Phượng bỏ hết chuyện ban nãy ra khỏi đầu, chăm chú lắng nghe thầy giảng. Trong khi Lê Văn lại không làm sao tập trung được tư tưởng. Thỉnh thoảng cứ nhìn về phía Bội Hoàng. Cô gái đằng trước ngồi thẳng lưng như một pho tượng lạnh lùng. Cái thái độ đó làm Vănkhông làm sao chịu được, chàng viết vội vào mảnh giấy nhỏ "xin lỗi, tất cả tại tôi cả. Hãy tha thứ cho tôi một lần nhé! Được không? "
Rồi thừa lúc chẳng ai để ý đưa lên cho Hoàng, Hoàng khéo cẩn thận sợ người khác nhìn thấy, nắm chặt mảnh giấy trong taỵ Lê Văn căng thảng nhìn theo, một chút thấy Hoàng mở mảnh giấy ra xem, rồi liếc nhanh về phía chàng.
Cái ánh mắt đó làm cho Văn thấy an tâm Hoàng không còn là chiếc tủ lạnh nữạ Có lẽ cô nàng đã đồng ý bỏ qua cho chàng. Thế là lời giảng của thấy tiếp tục lọt và taị Lê Văn đã khôi phục lại niềm tin. Con người rõ là kỳ cục. Chỉ cần ánh mắt mà mọi chuyện đã thay đổị
Trưa hôm ấy - Ba người, Lê Văn, Trúc Phượng và Bội Hoàng kéo nhau đến câu lạc bộ sinh viên ăn trưạ Trúc Phượng hơi ngạc nhiên vì cái thái độ ban sáng của người bạn còn giống như nước với lửạ Vậy mà bây giờ? Họ đã giảng hòa với nhau bao giờ vậỷ
Lê Văn trưa hôm ấy lại nói nhiềụ Bội Hoàng thỉnh thoảng mới trả lời, vậy mà họ có vẻ vuị Vui đến độ làm cho Trúc Phượng thấy như bị lạc lõng, bị bỏ rơị
Lê Văn nói với Phượng mà mắt lại không rời khỏi Bội Hoàng.
- Trúc Phượng này, Bội Hoàng ăn ít quá phải không? Có lẽ vì vậy mà Hoàng hơi kém sức khỏe đấỵ
Bội Hoàng nhỏ nhẹ:
- Từ nào đến giờ, sức ăn của tôi vẫn vậỵ Tôi nghỉ học là vì lười đấỵ
- Không phải đâu, tôi nghĩ là lý do nào đó khác...
Hai người cứ nói chuyện và Phượng có cảm giác như mình chỉ là bung xung. Nàng ăn vội rồi đứng dậỵ
- Tôi lên thư viện đọc báo một chút, hai người ngồi đây nhé.
Rồi không đợi sự đồng ý của Văn, Phượng bỏ đi ngaỵ
Thư viện ở lầu hai yên tĩnh hơn là ở dưới nhà. Trúc Phượng chọn một chỗ ngồi vắng vẻ ngồi xuống. Nàng cảm thấy hơi bối rối chứ không bình thản như ngày thường. Phải chăng vì sự vồn vã quá đáng của Văn dành cho Hoàng Phượng ganh tị chăng?
Nếu đấy thật sự là ganh ti, thì coi như đã có vấn đề. Ta yêu rồi chăng? Điều này thì vô lý quá. Mới quen biết có ba ngày, không lẽ đã yêụ Tiếng sét ái tình à? Nhưng muốn vậy phải có sự đáp ứng của đôi bên... Còn đằng này... Trúc Phượng không muốn nghĩ tiếp. Nàng đứng dậy và cố nén cảm xúc trong lòng. Ta không thể ở trên này lâu, bằng không dám Lê Văn, Bội Hoàng lại bò lên. Ta phải tỏ ra thật tự nhiên. Không được để lộ một chút tình cảm nào ra ngoài cả, dù có...
Và Phượng lại ngồi xuống lại lấy bình thản. Bấy giờ Phượng mới phát hiện ở cái gốc phòng gần đấy có một thanh niên đang lặng lẽ nhìn nàng. Anh chàng không ai xa lạ... Bội Quân thôị
Trúc Phượng giật mình. Tại sao Bội Quân lại ở đâỷ
Bội Quân vẫn lạnh lùng, vẫn cao ngạo nhưng cái ánh mắt kia có cái gì đó chăm chú, tò mò quan tâm.
Phượng lên tiếng trước:
- Ồ không ngờ anh cũng ngồi ở đâỵ
- Đến lâu lắm rồi đấy...
Quân lúc nào cũng ngắn gọn:
- Hoàng đang ăn mì dưới câu lạc bộ, tôi lên đây đọc báọ
Phượng nói như giải thích, nhưng Quân lại nói:
- Ở đây đâu có báọ Báo chỉ ở lầu một.
- À tôi...
Phượng đỏ mặt như vừa bị bắt quả tang khi đang làm một điều saị Quân tiếp như đã nhìn suốt tim Phượng.
- Thật ra cô đâu cần cho tôi biết lên đây làm gì, đúng không? Chẳng cần lý do, chẳng cần ngụy trang... Trên đời này kịch cợm nhiều quá rồị Sống thật hay hơn.
Lời của Quân khiến Phượng cảm thấy như bị xúc phạm.
- Vâng, con người tôi vậy đó, Hay đóng kịch, ngụy trang, ấu trĩ nhưng mà anh quan tâm đến những chuyện đó làm gì?
Phản ứng của Phượng làm cho Quân giật mình, thật lâu Quân mới nói:
- Cô có vẻ khó chịu hơn là tôi tưởng.
- Có thể. Phượng nói - Nhưng tôi không thích những người không thân mà phê bình tôị
Quân nhìn Phượng lần nữa, rồi không hiểu sao anh chàng lẳng lặng đứng dậy bỏ đị Phượng nhìn theo mãi đến khi bóng anh mất hút ở chân cầu thang... Anh chàng thật là kỳ cục! Ngay lúc đó, Phượng nghe tiếng Lê Văn dưới lầu gọi vọng lên:
- Trúc Phượng cô ở trên ấy làm gì đấỷ
Phượng giật mình chưa kịp trả lời thì Lê Văn và Bội Hoàng đã đến nơị Phượng vội nói:
- Tôi đang tìm đọc báo thì gặp anh Bội Quân. Anh ấy nói với tôi mấy câu là bỏ xuống lầu ngaỵ
Bội Hoàng ngạc nhiên:
- Anh Quân ở đây à?? Anh ấy lên đây làm gì vậỷ
- Ai biết, anh ấy đã ngồi đằng kia kìạ
Phượng nói và cảm thấy cái thái độ lạnh lùng đáng ghét của Quân vẫn còn đâu đâỵ
Lê Văn nói:
- Lúc đầu thấy Phượng nói chuyện với Quân, tôi tưởng anh ấy là bạn trai của Phượng đấy chứ.
Hoàng quay sang bạn thăm dò:
- Có như vậy không hở Phượng?
Phượng không đáp chỉ nói:
- Thôi về phòng học đi, sắp đến giờ rồi đấỵ
Xuống tới sân trường. Phượng cảm thấy thoải mái hơn. Có lẽ nhờ cái không khí thoáng.
Văn chợt nói:
- Trúc Phượng nàỵ Chiều thứ bảy này không có giờ, Bội Hoàng mời chúng mình đến nhà cô ấy ăn cơm. Phượng cũng đi nhé!
- Vậy à? Phượng quay qua Bội Hoàng, lúc đó mặt của Hoàng đang đỏ gắt - Thế nào mời cả tôi nữa ư?
- Dĩ nhiên rồi, đông đủ mới vui chứ.
Hoàng nói nhưng lại không nhìn thẳng vào mắt Phượng.
- Nếu vậy thì đị
Phượng nói vì không muốn làm Hoàng khó xử, nhưng Văn lại chen vào:
- Sao lại "nếu"? Nghe có vẻ miễn cưỡng quá vậỷ
Trúc Phượng quay qua nhìn Văn. Khuôn mặt anh chàng vẫn rạng rỡ như lúc nàọ Không để lộ dụng ý gì cả.
- Đâu có miễn cưỡng đâủ
Phượng nói nhưng Lê Văn lại nói to:
- Nhưng thái độ hôm nay của cô khác lạ thế nào đấỵ Có phải mới gặp Bội Quân chăng?
Bội Hoàng có vẻ tế nhị hơn:
- Đừng có nói vậy, Trúc Phượng giận bây giờ.
Nhưng Lê Văn vẫn không tha:
- Vậy thì Trúc Phượng nói đỉ Tại saỏ
- Tại anh đó!!
Trúc Phượng nói nửa chơi nửa thật, làm cho Lê Văn lúng túng. Và Phượng không chờ họ, bước nhanh vào giảng đường, để hai người ở lại sau lưng.
Cơn gió chiều mát rượi làm những chiếc lá vàng rơi lả tả.
__________________
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #3  
Old 04-22-2004, 06:49 AM
VietDoll's Avatar
VietDoll VietDoll is offline
Búp Bê Nhí Nhảnh
 
Tham gia ngày: Mar 2004
Bài gởi: 2,416
Default

Biệt thự Lê Viên, nằm bên bờ hồ Bích đầm, với vườn hoa rộng lớn bao bọc chung quanh.
Trúc Phượng do dự đứng ngoài đôi cổng lớn. Nhà giàu ngay cánh cổng cũng khác. Đôi cột tròn màu son thật cao, với tấm biển thếp vàng có hai chữ "Lê Viên" nét thảo như rồng bay phượng múạ Đứng ngoài cổng thôi cũng thấy khớp. Phượng nhìn lại mình - Áo quần vải thô mà mặc cảm. Nhưng mà... hôm nay Phượng là khách mời của con gái chủ nhân cơ mà... Và như vậy bất cứ giá nào Phượng cũng phải vào đấỵ
Phượng cố lấy lại bình tĩnh. Rồi đưa tay lên bấm chuông. Rất lâu có lẽ trên năm phút, Phượng mới nghe tiếng chân bước ra rồi cổng mở.
Nhưng Phượng chợt giật mình, vì người mở cổng cho nàng chẳng ai khác hơn là Bội Quân, người mà hai hôm trước nàng đã đối đầu ở thư viện, điều đó khiến Phượng ngượng ngùng. Nàng thấy tiếc là đã không hẹn cùng Lê Văn đến một lúc.
Bội Quân không nói gì cả, chỉ ra dấu mời Phượng vào trong, Phượng cố nở nụ cười rồi bước vàọ đôi cổng sắt sau lưng đã đóng lại
Trước mặt Phượng là một khu vườn rộng lớn. Rừng cây gần như che khuất cả tòa biệt thự, hèn gì Quân chẳng lâu ra mở cửạ
Nghĩ tới Quân, bất giác Phượng quay nhìn ra saụ Quân đang lặng lẽ đi cách nàng có mấy bước, điều đó làm Phượng lúng túng hơn.
- Cảm ơn anh đã ra mở cửa cho tôị
Phượng nói, Quân giải thích:
- Vì tất cả công nhân đều bận việc ở vườn cây ăn quả phía sau, nên chẳng ai nghe chuông reo cả.
- Khu vườn này rộng lớn quá!
Phượng kiếm chuyện nói để cho không khí bớt ngỡ ngàng:
- Thế này tối đến... chắc đáng sợ lắm!
Nhưng Quân lắc đầu:
- Tôi thì không thấy sợ, vì chỉ có những vùng ngoại ô như vầy, mới có được nhà cửa rộng rãị Tôi thích cái tĩnh mịch của nó.
Trúc Phượng chợt hỏi:
- Thế anh Lê Văn đến chưả
Nhưng Quân không đáp ngay mà nói:
- Cho tôi xin lỗi chuyện hai hôm trước nhé!
Phượng dừng chân lại, nghi ngờ nhìn Quân. Anh chàng có thật tình không? Nhưng Phượng cũng nói:
- Hôm ấy tôi cũng không phảị Nhưng mà bỏ qua chuyện đó đi, đừng nhắc đến nữạ À, còn Bội Hoàng đâu rồỉ
Quân nhìn Phượng như thăm dò, rồi nói:
- Hoàng và Lê Văn đã đi bơi thuyền trên hồ Bích đầm, chắc còn lâu lắm họ mới quay về.
- Vậy à?
Phượng nói mà cảm thấy thất vọng. Tại sao họ lại không chờ nàng.
- Vâng - Bội Quân nói - Nếu bây giờ cô muốn tìm họ, thì để tôi đưa đị
- Thôi khỏị Phượng đáp. Họ đã cố tình bỏ nàng thì đi tìm họ làm gì? để làm cái bung xung ư? - Tôi sẽ chờ họ một chút, nếu không được, tôi về trước thôị
Hai người đi vào phòng khách. Căn phòng rộng lớn được bài trí theo kiểu xưạ Bộ trường kỷ bằng cẩm lai điêu khắc tỉ mỉ nằm giữa phòng. Gần đấy cũng có một bộ salon nệm, nhưng thiết kế cũng không trái mắt với cách bày trí trong phòng. Trúc Phượng ngồi xuống ghế, im lặng.
Bội Quân nói:
- Nghe Bội Hoàng khen cô là vui tính nhưng sao thấy cô ít nói vậỷ
Trúc Phượng bào chữa:
- Chuyện đáng thì nói không thì thôi, chứ bằng không người ta lại chê là mình lắm mồm.
Phượng nói, chứ thật ra từ lúc đến đây, nghe tin Lê Văn và Bội Hoàng bỏ đi không chờ, Phượng đã mất hết thích thú. Quân nhìn Phượng, ánh mắt anh chàng không lạnh như hôm trước:
- Chứ không phải cô không thích nói chuyện với tôi ư?
- Không phải đâụ Phượng lắc đầu nói - Mà anh cũng là con người ít nói, tôi nghĩ hẳn anh cũng không thích ai nói nhiềụ
- Tại cô nghĩ như vậỵ Quân cười - Khi gặp người mình thích, tôi cũng nói nhiều lắm đấy chứ. Nhưng cô biết không tôi cô độc, vì ít có người chịu tiếp xúc với tôị
Thái độ thành thật của Quân làm Phượng kinh ngạc:
- Đó là tại anh. Anh nhiều lúc làm như lạnh lùng xa cách. Người ta nghĩ là anh cao ngạo, nên không muốn gần.
- Vậy à? Quân chau mày - Cả cô cũng nghĩ như vậỷ
Trúc Phượng gật đầu:
- Không phải chỉ có tôi mà cả anh Lê Văn cũng cho như thế.
- Tôi không cần Lê Văn, tôi chỉ muốn biết ý kiến của cô thôị
Trúc Phượng suy nghĩ:
- Tôi à?... Hình như tôi hơi sợ anh.
- Sao vậỷ
Bội Quân hỏi rồi không đợi Phượng đáp, nói:
- Thôi để tôi vào lấy nước giải khát cho cô, nước trái cây nhé?
Trúc Phượng có ngăn cũng không kịp, Quân đã bỏ đi vào trong. Phượng thấy Quân cũng không hẳn là khô khan lắm.
Một lúc Quân mang hai ly nước màu cam ra:
- Nước đu đủ, tôi mới xay đấỵ
Trúc Phượng đỡ lấy ly nước, liếc nhanh về phía Quân. Anh chàng khi ở nhà ăn mặc khá giản dị. Thái độ có vẻ bình dân hơn. Phải chăng vì vậy mà Phượng thấy gần gũi hơn?
- Anh có biết tại sao hôm nay Bội Hoàng rủ chúng tôi đến đây không?
- Không nghe nó nóị Quân đáp - Không lẽ không có chuyện gì rồi rủ lại không được à?
Phượng đỏ mặt, thật ra Phượng muốn thăm dò chuyện của Hoàng với Lê Văn. Phượng nói:
- Không phải, nhưng tại tôi thấy kỳ kỳ. Làm bạn với Hoàng mấy năm nay, nào thấy nó mời đến nhà chơi đâụ Chợt nhiên rồi hôm nay... tôi tưởng là có lễ lộc hay sinh nhật gì đó.
- Không có.
- Vậy à? Trúc Phượng nói rồi nhìn vào đồng hồ - Chắc họ cũng sắp về đến rồị
Quân gợi ý:
- Trong lúc chờ đợi, nếu Phượng đồng ý, tôi muốn được đưa Phượng ra sau vườn tham quan.
Chẳng có cách nào khác hơn để giết thời giờ, Phượng gật đầụ Thế là hai người đi ra vườn cây ăn quả. Nơi đây rộng lớn. Vườn cây gần như chiếm cả quả đồi, với rất nhiều loại cây, Quân vừa đi vừa giải thích:
- Bên mặt là vườn quýt, bên trái là vườn lựu, phía dưới một chút trồng nho, bưởi và lê...
- Thế khi đến mùa thu hoạch thì saỏ Anh mướn người háỉ
- Vâng. Nhưng ở gần đây có một cô nhi viện. Trẻ con ở đấy nhiều lắm, tôi nhờ chúng phụ giúp trả lương rồi một phần cho chúng.
- À!
Phượng hiểu rạ Sự thật Phượng biết, gia đình họ Lê này giàu có nức tiếng ở thành phố. Dĩ nhiên chuyện thu hoạch hoa quả trong vườn không phải là mối thu nhập chính của họ. Quân làm thế, như một công tác từ thiện thôị Vậy thì anh chàng này đâu phải lạnh hoàn toàn. Trái tim anh ta vẫn nóng.
- Anh làm vậy sẽ được phúc.
Phượng nhận xét. Quân cười nhạt:
- Để được phúc mới làm vậy ư? Không, đấy chỉ là niềm vui thôị
Quân nói nửa đùa nửa thật. Và cả hai đã đi một vòng khắp khu vườn. Khu vườn rộng quá. Chưa giáp vòng mà đôi chân Phượng đã mỏi, nhưng khi về đến phòng khách, Lê Văn và Bội Hoàng lại chưa về tớị
Và cái cảm giác lạc lõng vừa tạm quên ban nãy lại trở về với Phượng. Quân như hiểu ý nói:
- Thôi cô ngồi đây, để tôi cho người ra hồ Bích đầm gọi họ về.
Rồi Quân đứng dậy bỏ đị Trúc Phượng ngồi một mình trong phòng khách, bắt đầu có thời gian để ngắm mọi thứ. Giống như những tòa biệt thự lớn khác, cái không khí ở đây nó có vẻ âm u thế nào đấỵ Cây cối che cả nắng, cửa sổ lúc nào cũng phủ màn, đèn không mở. Rồi những trang thiết bị trong nhà, những bàn ghế gỗ... Phượng thắc mắc sao không trang trí bằng những vật dụng hiện đại có phải là khung cảnh sẽ sáng sủa hơn không?
Bên ngoài hình như có tiếng cườị Tiếng cười của Hoàng và Lê Văn. Vậy là họ đã về đến nơị Trúc Phượng nghĩ đến họ mà cảm thấy bực dọc. Nàng đứng dậy tiến đến bên cửa sổ, để rồi chứng kiến cảnh Lê Văn nắm tay Bội Hoàng vừa đi vừa cười nóị Họ rất vui, rất hạnh phúc. Như vậy có nghĩa là... đã có tình yêu ư?
Phượng tiếc một điều, phải chi mình biết tàng hình...
Ngay lúc đó, Lê Văn cũng đã trông thấy Phượng:
- Ồ, Phượng đến rồi à?
Bội Hoàng nghe vậy, vội buông tay Lê Văn rạ Họ đi vào nhà, Hoàng phân bua với Phượng:
- Bọn này chờ bồ lâu quá, tưởng là bồ không đến nên mới kéo nhau ra bờ hồ.
Trong khi Lê Văn nói:
- Phượng đến được bao lâu rồỉ Vẫn ngồi trong nhà thôi saỏ
Phượng cố làm ra vẻ tự nhiên.
- Cũng mới đến không bao lâụ Anh Quân đưa mình đi tham quan vườn cây ăn trái ở sau nhà... À, hình như anh ấy cho người gọi quý vị về đấy phải không?
Lê Văn cười, nụ cười thật tươi:
- Bọn này về một mình đấỵ Vậy là họ đi tìm trật rồị
Bội Hoàng quay người đị
- Vậy để tôi ra cho người đi tìm anh Quân.
Rồi Hoàng bỏ đi ra ngoàị Dù gì Hoàng cũng là con gái nên cảm nhận ra sự khó chịu của Phượng ngaỵ Lúc đó Lê Văn vẫn bình thản nói:
- Đến Bích đầm đã mười mấy lần, nhưng chỉ có lần này là vui nhất thôị Mà cũng thật bất ngờ... Bội Hoàng có vẻ liễu yếu đào tơ như vậy mà bơi thuyền hay lắm nhé.
Trúc Phượng ngồi yên chỉ cườị Lê Văn lại tiếp:
- Phượng nói đúng đấy, muốn biết rõ một người không gì bằng tiếp xúc trực tiếp với người ấỵ Như Hoàng đấy! Lúc đầu thấy cô ta vừa cao ngạo, vừa lạnh, mình không có cảm tình. Vậy mà bây giờ...
Trúc Phượng cắt ngang:
- Dễ thương quá phải không?
Lê Văn thú nhận.
- Trúc Phượng, phải nói một điều là từ nào đến giờ tôi chưa gặp được cô gái nào giống như Hoàng. Cái mẫu người như cô ấy thật là khó tìm, nhất là trong thời đại nàỵ Quen với cô ấy rõ là vinh hạnh.
Trúc Phượng hơi ngượng:
- Tại sao anh đem chuyện đó ra nói với tôỉ
- Có gì đâụ Tôi xem Phượng như bạn, nên muốn biết ý kiến của Phượng thế nàỏ
- Có nghĩa là... anh muốn làm thân với cô ấỷ
Lê Văn chưa kịp nói thì nghe có tiếng động bên ngoàị
- Thôi để khi khác, cô ấy vào rồi kìạ
Văn nóị Lúc đó Hoàng và Quân đã xuất hiện ở cửạ Hai anh em đều có vẻ rất vui, Phượng làm ra vẻ tự nhiên:
- Ồ! Làm anh Quân mắc công quá phải không?
Quân nhìn Phượng không đáp, trong khi Hoàng hỏi:
- Saỏ Quí vị đói rồi phải không? Kiếm cái gì ăn nhé?
Hoàng hỏi, mà mắt chỉ nhìn về phía Lê Văn, rồi cô nàng vội vã đi vào trong... Thái độ của Hoàng hôm nay khác hẳn những ngày cũ. Còn lại ba người, nhưng Quân không ở lâụ Hình như Quân không thích sự hiện diện của Lê Văn lắm. Quân quay qua nói với Phượng:
- Thôi, cô Phượng ngồi chơi nhé. Tôi hơi bận, bài vở còn nhiều quá.
Rồi Quân bỏ đi vào trong. Bây giờ phòng khách chỉ còn lại hai ngườị Lê Văn nói với Phượng:
- Cái anh chàng này lạ thật. Làm như có điều gì không vuỉ
Ngay lúc đó Hoàng đã ra tới, sau lưng là một cô gái khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, đang bưng thức ăn. Hoàng đã nghe Văn nói, nên đính chính:
- Không phải có điều gì không vui đâụ Tính ông ấy từ nào đến giờ như vậy đó. Vả lại, năm nay ông ấy rất bận phải viết cả luận văn tốt nghiệp.
Mâm thức ăn vừa mang lên có mấy cái bánh ngọt, mà tính Phượng từ nào đến giờ không thích thức ăn ngọt, nên không ăn. Hoàng không hiểu tưởng là Phượng làm khó nên tỏ ra khó chịu:
- Không ăn gì cả saỏ
Hoàng hỏi, Phượng đáp:
- Cái dạ dày của tao yếu lắm, ăn thức ăn ngọt hay bị ợ chuạ
- Chứ không phải chê à?
Hoàng hỏi, Lê Văn chen vào:
- Chắc tại cô ấy không thích ăn ngọt đấỵ
- Làm sao anh cũng biết?
Hoàng sa sầm nét mặt. Lê Văn phải phân trần:
- Buổi trưa tôi thường dùng cơm chung với Phượng ở câu lạc bộ sinh viên trong trường. Tôi để ý thấy, nhưng mà... nếu cô ấy không ăn thì cũng tốt thôi, tôi có nhiều phần hơn.
Lê Văn bông đùa, nhưng Hoàng lại nói:
- Anh có vẻ lưu ý kỹ quá nhé.
Lê Văn chỉ cắm đầu ăn, không để ý điều Hoàng nói, chỉ có Phượng là kém vuị Biết vậy hôm nay Phượng đã không đến, mãi cho đến lúc Văn ăn đến chiếc bánh cuối cùng, Hoàng như cảm thấy thái độ mình ban nãy có hơi quá đáng, nên nói:
- Những món này ăn cho vui thôi, không ăn cũng không sao, để dành bụng tí nữa ăn cơm cũng tốt.
Nhưng Trúc Phượng đột ngột lắc đầu:
- Chắc không được đâụ Mình hôm nay bận, không thể ở lại dùng cơm tối được... Cái bọn học trò kèm lúc hè qua lại đến kiếm mà mình lại không thể từ chốị
Lê Văn kêu lên:
- Ồ, Trúc Phượng, hôm nay cô làm gì kỳ vậỷ Chẳng giống Trúc Phượng ngày thường tí nàọ
Trúc Phượng cười:
- Tại mình lỡ nhận lời Hoàng, nên mới đến đâỵ Bây giờ ở chơi cũng khá lâụ Về cũng được rồi, phải không Hoàng?
- Mình thì... Hoàng nóị Thật ra thì Hoàng thấy sự hiện diện của Phượng cũng không cần thiết, nên tiếp - Nếu bồ bận thì về trước, nhưng sự vắng mặt của bồ rõ ràng hôm nay sẽ kém vuị
- Chuyện đó thì chưa chắc.
Trúc Phượng hàm ý nói, rồi đứng dậỵ
- Thôi bây giờ xin phép. Mình về đâỵ
- Để tôi đưa cô về!
Có tiếng đột ngột của Bội Quân làm tất cả bất ngờ. Vì Quân đã bảo là về phòng riêng làm bài cơ mà.
- Không cần thiết lắm anh ạ, như vậy phiền anh.
Trúc Phượng nói, nhưng Quân đã bước rạ
- Không có gì gọi là phiền cả.
- Vậy thì ta đị
Rồi Phượng chào Hoàng và Lê Văn, bước ra ngoàị
Quân theo sau, gần như chỉ để tiễn Phượng. Họ đi ra khỏi cổng. Khu vực này rất vắng, con lộ đã ngoằn ngoèo trải dàị Cả hai đang yên lặng bước.
Quân chợt hỏi:
- Phượng cũng nào có bận việc gì, phải không?
Phượng giật mình, không ngờ Quân lại tinh tế như vậỵ
- Tôi biết, cô không bận gì cả, chẳng qua cô chỉ muốn bỏ về thôi...
Phượng yên lặng, Quân lại tiếp:
- Cô không nghĩ là... sự bỏ về như vậy của cô cũng khiến người khác thấy lúng túng ư?
Phượng cười:
- Tôi không nghĩ là chuyện bỏ đi của tôi lại làm cho Lê Văn hay Bội Hoàng lúng túng. Và tôi nghĩ là nếu anh ở trong trường hợp của tôi, anh hẳn cũng xử trí như vậỵ
Quân chợt lắc đầu nói:
- Con Hoàng nó ngu lắm, nó không thấy là Lê Văn chẳng hợp với nó.
Phượng phản kháng:
- Tại sao anh lại nói vậỷ Hoàng có nhận xét riêng của cô ấỵ Anh đâu thể nhận xét dùm.
- Cô có lý. Quân suy nghĩ rồi nói - Tôi nói vậy, chẳng qua vì tôi không có cảm tình với Lê Văn.
Trúc Phượng không hiểu sao lại nói:
- Lê Văn cũng tốt, có điều hơi trẻ con và tự tại một chút.
- Cô biết rõ vậỷ Cô quen với anh ta lâu chưả
- Không cần phải tiếp xúc lâu mới biết. Trúc Phượng đỏ mặt nói - Chuyện đó có khi chỉ nhìn qua cũng cảm nhận được. Có người họ thâm trầm hơn.
- Thâm trầm?
- Vâng, họ sâu như một cái giếng mà ta khó mò tới, chẳng hạn như anh.
- Vậy à? Quân cườị Nụ cười cũng khá đặc biệt. - Vậy cô có định nghiên cứu cái giếng đó không?
- Không - Phượng lắc đầu nói, bởi vì giữa hai người dù gì cũng còn quá xa lạ - Tôi là con người không có tính kiên nhẫn, tôi cũng chưa hề có ý định đó.
Quân nhìn Phượng, thấy ngay cái tránh né của Phượng:
- Cô Phượng, cô là người hết sức thông minh.
Họ đã ra tới xa lộ. Ở đây không khí ồn ào hẳn. Quân đưa Phượng tới tận trạm xe buýt, Phượng nói:
- Cám ơn anh đã đưa tôi ra đến đâỵ
- Tất cả nhờ câu chuyện của cô dẫn đường đấỵ
- Anh coi chừng... anh có thể bị thất vọng.
- Vậy à?
Rồi xe buýt đến. Trúc Phượng vừa định leo lên xẹ Quân chợt nắm lấy tay Phượng:
- Cô rồi sẽ quay lại đây lần nữa không?
Phượng đáp bừa:
- Chắc có.
- Vậy thì cảm ơn.
Rồi Quân buông tay Phượng rạ Phượng leo lên xe:
- Chào anh nhé!
- Vâng, chào cô!
Rồi Quân không đợi xe chạy, quay người lầm lũi bỏ đị Phượng có cái cảm giác như vừa hụt hẫng một cái gì đó.
Về đến nhà, Phương cố giữ thái độ tự nhiên. Bà Thục Trinh đang chuẩn bị nấu ăn, thấy con gái về, có vẻ ngạc nhiên:
- Ồ sao về sớm vậỷ Nghe nói là bạn bội Hoàng của con mời cơm con mà?
Phương nói dối:
- Chương trình đã thay đổi vào giờ cuối vì... Hoàng không đươc khỏe mẹ ạ.
- Vậy và? nhưng đã lỡ mời người ta... bà Thục Trinh nói - Ồ, dân nhà giàu cách xử sự của họ có khác.
Trúc Phượng xoay chiều câu chuyện.
- Ồ mẹ... em Xuân Kỳ con đâu rồỉ
Bà Thục Trinh đáp:
- Nó đang đọc sách trong phòng dấy, con tìm nó có việc gì?
- Không có gì, tại thấy vắng hỏi thôị Trúc Phượng nói - À chuyện nấu nướng mẹ để đó cho con. Con thay áo xong sẽ ra ngaỵ
Trúc Phượng đi vào phòng. Nãy giờ Xuân Kỳ đã nghe chị đối đáp với mẹ, thấy Phượng vào, nhìn lên.
- Chị định tìm em?
- Không có. Chị tưởng là em đã đi chơi bóng rổ.
- Năm học này khá bận, có thì giờ đâu mà chơi bóng. Kỳ vừa gãi gãi đầu vừa nói - năm nay em cố tập trung học, để tạo căn bản cho sang năm.
Trúc Phượng kéo màn lại thay áo, nói vọng ra:
- Chi tin là em sẽ thành công.
- Nhưng mà...
- Saỏ Có chuyện gì? Em cần tiền mua sách phải không?
- Không phảị Xuân Kỳ ngần ngừ một chút nói - Hôm qua đi học về, em thấy chị đi cạnh anh Lê Văn.
- Lê Văn? Trúc Phượng đỏ mặt - Em cũng biết anh ấy nữa à?
- Em biết, nhưng anh ấy thì lại không biết em. - Xuân Kỳ cười nói - Lúc còn học ở trung học, anh ấy là một nhân vật khá nổi tiếng nên lúc học cấp II em đã nghe tên anh ấỵ
- Vậy hả? Trúc Phượng làm ra vẻ thản nhiên - vì năm nay anh ấy học chung với chị.
- Chị phải coi chừng anh ấy - Xuân Kỳ lại ngập ngừng một chút nói - Anh ấy là một con người đào hoa, đa tình. Ở ngay trung học đã có rất nhiều bạn gáị
- Vậy à? Trúc Phượng chau mày - thỉnh thoảng chị đi chung đường với Lê Văn thôị Mà chị thấy thì ngoài cái tật hay giỡn hơi ồn ào ra, anh ấy có vẻ cũng thật thà, chớ đâu đến đỗi nàọ
Thái độ Xuân Kỳ nghiêm nghị:
- Tại chị không biết, trong thời học trung học, anh Lê Văn nhờ đánh banh giỏi, hát hay, đẹp trai nữa, nên có hằng tá bạn gái... Có cô đã vì anh ấy mà đánh lộn nữạ
- Ghê gớm vậy à? Trúc Phượng cười - Nhưng em khỏi lo, chị có trái tim bằng đá hoa cương mà. Vả lại anh ấy bây giờ cũng đã có bồ rồị
- Ai vậy chị?
Xuân Kỳ có vẻ tò mò, Phượng nói:
- Chị Bội Hoàng đấy!
Xuân Kỳ ngạc nhiên:
- Chị Hoàng à? Chị ấy là bạn rất thân của chị mà? Phải cảnh giác chị Hoàng mới được chị Phượng ạ.
Trúc Phượng thở dài:
- Em còn nhỏ em không biết, chứ cái chuyện đó làm sao khuyên được, không khéo người ta lại hiểu lầm.
Kỳ phản kháng:
- Chị biết năm nay em học lớp 11 rồi nghen. Em đâu phải con nít.
- Thôi được, em chị không còn là con nít, nhưng mà chị khuyên em, đừng lo chuyện người khác, không nên. Chuyện nhà không cũng mệt nghỉ rồị
Xuân kỳ có vẻ nghe lời chị, nó quay lại với quyển vở. Còn Phượng thay áo xong, định bước xuống bếp phụ mẹ thì lại nghe Kỳ nói:
- Đàn ông con trai mà đẹp trai quá cũng phiền toái, chẳng hạn như anh Lê Văn...
- Tại sao em cứ nói chuyện Lê Văn hoài vậy...
- Vì em nghĩ... anh ấy là bạn trai của chị... Em thấy anh ấy cũng xứng với chị đấy chứ...
- Khỉ thật, cứ nói xàm!
Phượng nói, rồi đi ra ngoàị Bà Thục Trinh hỏi:
- Tui con nói gì đấỷ Chuyện bạn trai con à?
- Dạ không phải, mà là chuyện bạn của Bội Hoàng.
Trúc Phượng đỏ mặt nóị Bà Thục Trinh thắc mắc:
- Bội Hoàng mà cũng có bạn trai ư? Cô ấy giống như đồ sứ chưng ở trong tủ kiếng ấy, để ngắm nhìn hay triển lãm tốt hơn là để xàị
- Sao mẹ lại nói vậỵ Như vậy mới sang chứ?
- Đúng, sang thì có sang. Bà Thục Trinh nói, bà đã gặp Bội Hoàng một lần khi cô ấy ghé qua tìm Phượng - Cái cô đó mẹ thấy quí phái, nhưng lại cao ngạo, lạnh lùng, thích làm kẻ cả, nếu chọn làm bạn thì không sao, nhưng nếu chọn làm vợ, mẹ, sợ... phải khổ nhiều vì cô ấỵ
__________________
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #4  
Old 04-22-2004, 06:50 AM
VietDoll's Avatar
VietDoll VietDoll is offline
Búp Bê Nhí Nhảnh
 
Tham gia ngày: Mar 2004
Bài gởi: 2,416
Default

Trúc Phượng không đồng ý:
- Mẹ nhận xét như vậy sợ không đúng đâụ Khi người ta đã yêu nhau rồi thì phải khác. Họ sẽ bao dung, tha thứ, rộng rãi đễ chấp nhận hết mọi khuyết điểm của người mình yêụ
Bà Thục Trinh nói:
- Con đã lý tưởng hóa tình yêu nhiều quá. Nhưng thực tế không phải vậy đâu, cũng có thế như lời con nói nhưng chỉ là lúc ban đầu, bao giờ đụng rồi con khắc biết.
Trúc Phượng đứng dậỵ
- Coi như mẹ đúng đi, nhưng mà hôm nay làm sao vậỵ Chúng ta chỉ lo nói chuyện người khác không.
Bà Thục Trinh cười:
- Nếu con không muốn nói chuyện người khác thì nói chuyện của con đỉ
- Con à? Trúc Phượng nhún vai - Con chưa có gì cả. Trái tim bằng đá hoa cương của con chẳng ai dám chui vào, họ sợ vỡ đầụ
Bà Thục Trinh lắc đầu:
- Con gái của mẹ lớn rồi mà chẳng biết lo gì cả.
Ngay lúc đó có tiếng động bên ngoài cổng. Có lẽ ông Khiêm đi làm về bà Thục Trinh đứng dậy, còn Trúc Phượng vội vã đi rót nước.
Bà Trinh đón chồng với nụ cười:
- Hôm nay cuối tuần, em có làm thêm thức ăn. Cái món thịt xào tương mà anh ưa đó.
- Vậy thì cảm ơn em.
Ông Bình Khiêm bước vào nhà. Vừa ngồi xuống ghế Trúc Phượng đã mang trà ra,
Ông Khiêm có vẻ ngạc nhiên:
- Hôm nay cuối tuần mà Trúc Phượng với Xuân Kỳ không có đứa nào đi đâu chơi à?
- Dạ không. Phượng nói - Em Kỳ của con đang học trong phòng.
Ông Khiêm gật đầu, hôm nay ông có vẻ khá vuị
- Tháng này cha được lãnh thêm tiền phụ trộị Bữa nay cả nhà ta lại có mặt đông đủ. Vậy để cha đưa cả nhà đi xem phim nhé?
Xuân Kỳ nghe nói chạy vội rạ Cậu ta dù gì cũng chỉ là một đứa bé mới lớn.
- Thật vậy hở chả Nếu vậy thì hoan nghênh cả hai taỵ
Ông Khiêm nhìn con trai cườị Một buổi xem phim đối với gia đình khác chẳng nghĩa lý gì, nhưng với nhà Phượng phải nói là một sự kiện lớn.
Ông Khiêm nói thêm:
- Xem xong phim, chúng ta sẽ đi ăn một bữa hủ tiếu mì nữạ
Hai chi em Phượng nhìn nhau kinh ngạc. Cha hôm nay có vẻ hào phóng quá.
Nhưng nghĩ lại, Phượng thấy tiếc tiền nên nói:
- Thôi khỏi, mình xem phim là đủ rồi cha ạ.
Xuân Kỳ cũng nói vào:
- Vả lại, hôm nay mẹ cũng có làm thêm thức ăn ngon. Ăn ngoài phí lắm.
Ông Khiêm cảm động nhìn con. Ông biết mình là người có phúc vợ hiền, con ngoan. Thế này thì nghèo nào có nghĩa lý gì? Và để giấu đi nỗi xúc động, ông đứng dậy đi vào phòng.
- Thôi được, tùy ý các con đấỵ Còn phim thì mấy mẹ con lật báo ra xem chọn đị
Thế là ba mẹ con xúm xít quanh tờ báo, bàn cãi một hồi, bà Thục Trinh chọn một cuốn phim xã hội nước ngoàị Bản thân bà Trinh thì không ưa xem phim lắm. Phượng biết mẹ chọn phim là vì các con, nên nói:
- Bạn con bảo phim này khá nặng nề, tình tiết lại không bằng phim tình cảm của mình mẹ ạ.
Xuân Kỳ góp ý:
- Con cũng thấy vậỵ Đây cũng không phải là loai phim trong nước? Tình tiết vừa gần gũi hơn lại khỏi phải sắp hàng chờ đợị
Cuối cùng, phim trong nước được chọn.
Lâu lắm rồi cả nhà mới được đi phố một lần. Con đường lúc nào cũng dập dìu người qua lạị đèn đuốc đủ màu sáng choang. Bà Thục Trinh thật vui, thật hạnh phúc. Bà đi giữa chồng con mà thấy kiêu hãnh.
Mua vé xong, thời gian còn rộng rãi nên ông Khiêm đề nghị cả nhà đến các tiệm bách hóa xem hàng. Hàng hóa đầy ắp, ở đây lại bán toàn hàng dành cho khách sang, nên gia đình Phượng chỉ ngắm hơn là có ý muạ Ông Khiêm thỉnh thoảng canh giờ, còn mười phút nữa đến giờ chiếu ông mới giục mọi người quay về rạp.
Trên đường đi, còn khoảng ngắn nữa đến rạp hát thì có tiếng gọi giật:
- Trúc Phượng! Trúc Phượng!
Phượng giật mình quay lại, thì ra là Lê Văn. Lê Văn cũng nhìn thấy Phượng đi với gia đình nên hỏi:
- Đây là hai bác phải không Phượng?
- Vâng. Và Phượng quay sang giới thiệu với cha mẹ - đây là anh Lê Văn...
Rồi Phượng quay lại Văn.
- Sao anh về sớm vậỷ Còn Bội Hoàng đâủ
Lê Văn lắc đầụ
- Cô bỏ đi xong thì không khí trở nên tẻ nhạt. Cái thái độ lầm lầm lì lì của Bội Quân làm tôi không chịu nổi, nên dùng cơm xong là tôi về ngay... À... cả nhà đi xem phim à?
- Vâng. Trúc Phượng lúng túng trước cặp mắt thăm dò của mẹ - Xem phim nội địa... Thế còn anh? Một mình đi bát phố à?
- Cũng định xem phim. Lê Văn nhún vai nói - Nhưng mua không được vé nên chắc phải về ngủ thôị
Trúc Phượng quay lại năm tay mẹ nói:
- Thôi chào anh, chúng tôi đã đến giờ rồị
Còn bà Thục Trinh lại cười với Văn:
- Lúc nào rảnh mời cậu ghé qua nhà chơị
- Vâng.
Và Lê Văn chào cả nhà rồi bỏ đị Trúc Phượng có vẻ không vui, cằn nhằn:
- Mẹ sao mời hắn đến nhà chi vậỷ
Nhưng bà Thục Trinh chỉ yên lặng. Không phải chỉ có Trúc Phượng không vui mà cả Xuân Kỳ cũng kém vuị
Sáng sớm thức dậy, Trúc Phượng đã thấy Xuân Kỳ ngồi ngoài sân ôn từ vựng Anh ngữ. Nàng rất vui, vội đi ra sau rửa mặt.
Phòng khách hoàn toàn vắng. Hôm nay chủ nhật, bà Thục Trinh mặc dù không đi làm nhưng cũng có được một ngày nghỉ, vì không phải dậy sớm để lo thức ăn sáng cho chồng con. Trúc Phượng thương cha mẹ, nên làm gì cũng rón rén, nhẹ nhàng để cha mẹ được nghỉ ngơị
Sau khi làm vệ sinh xong, Phượng vào phòng mở tủ quần áo lựa chọn trong số áo quần ít ỏi, một chiếc váy đầm trắng. Phượng mặc vào rồi ngắm mình qua gương, mái tóc hớt ngắn ôm lấy khuôn mặt tròn, người Phượng như đầy sức sống. Phượng cầm lấy ví tiền, rồi xuống nhà bếp lấy hai miếng bánh mì nướng, một ly trà nóng dằn bụng.
Như vậy là đủ buổi sáng, rồi Phượng vội bước ra cửạ
Xuân Kỳ nhìn theo, chẳng tò mò hỏi, nó lại cúi xuống tiếp tục học. Bởi vì nó biết chắc là Phượng chỉ có thể đến giáo đường gần đấy lễ chúa thôị
Con đường đầy ngườị Sáng chủ nhật người đi lễ, đi chơi đều nhiềụ Trúc Phượng đang lầm lũi bước ra đầu hẻm thì có một bóng người cao lớn chặn ngang.
- Ồ Trúc Phượng, đi đâu sớm thế?
Trúc Phượng giật mình nhìn lên, chẳng ai khác hơn là Lê Văn. Phượng cười:
- Anh còn dậy sớm hơn cả tôị Tôi đến nhà thờ, còn anh?
Lê Văn nhìn Phượng:
- Tôi đã đứng đây chờ Phượng từ lâu, tôi đi nhà thờ với Phượng nhé?
Phượng lắc đầu:
- Không được Tôi không thích ai đi theo cả. Vả lại, đi như vậy rất khó coị
- Có gì đâu mà khó coỉ Văn nói - Coi như cô đã mang được thêm một người đầy tội lỗi về với chúa, như vậy không hay saỏ
Phượng bình thản:
- Thế anh đã có phép thông công của Bội Hoàng chưả
- Tại sao phải có phép của Bội Hoàng? Cô ấy đâu là gì của tôỉ
Lê Văn nói, nhưng Phượng không tha:
- Rõ ràng hôm qua anh đã tán tỉnh Bội Hoàng, bây giờ định đến đây quấy rầy gì tôi nữa đâỷ
Lê Văn nhún vai:
- Mấy cô sao hay hiểu lầm quá. Làm quen cũng bị coi là tán tỉnh. Tôi nói thật, tôi chưa thích được xỏ mũi sớm quá.
Phượng bỏ đị
- Anh lúc nào cũng nói năng không nghiêm chỉnh. Thôi tới giờ rồi, tôi phải đi kẻo trễ.
Nhưng Lê Văn nói:
- Trúc Phượng, hôm nay cô trốn không khỏi đâu, cô đến đâu tôi đến đó.
Trúc Phượng lúng túng. Từ sau sự việc xảy ra hôm qua Phượng không muốn gặp lại Văn. Nhưng bây giờ, nhìn cái ánh mắt trong suốt kia Phượng thấy khó mà thoát khỏi tay anh chàng nàỵ
Phượng chợt thấy giận, mà không biết giận aị
- Thôi anh tránh ra để tôi đị
- Sao Phượng lại khó tính như vậỷ Lê Văn nói và làm ra vẻ nghiêm chỉnh - Coi như bữa nay tôi đi chơi với cô không được ư?
- Tại sao lại đi với tôỉ
- Tôi cũng không biết. Lê Văn lắc đầu nóị
- Sáng nay vừa thức dậy, chợt nhiên tôi nghĩ đến Phượng, và tôi khao khát muốn đến gặp Phượng ngaỵ Tôi làm vệ sinh rồi vội vã đến đây, tôi biết là sáng chủ nhật thế nào Phượng cũng sẽ đi lễ nhà thờ...
Trúc Phượng lúng túng, nhưng nghĩ có lẽ Lê Văn nói thật.
- Thôi được, để tôi đi lễ trước. Phượng nói - Xong rồi, nếu anh không chê, tôi mời anh về nhà tôi dùng cơm trưa naỵ
Lê Văn mừng rỡ:
- Ồ! Thế thì còn gì bằng.
Trúc Phượng cườị Hai người cứ vậy sóng vai nhau đi tới, Phượng cảnh cáo:
- Nhưng mà, tôi nói trước cho anh biết, anh mà nói năng lộn xộn nữa là tôi bỏ đi ngay đấỵ
- Vâng, thưa nương nương tiểu đệ xin tuân lệnh!
Lê Văn vòng tay theo kiểu những nhân vật kiếm hiệp. Rồi cả hai đến giáo đường. Người đã đến đông đủ nhưng nghi lễ chưa bắt đầụ Lê Văn hỏi:
- Trúc Phượng này, chiều qua tự nhiên sao cô lại bỏ về như vậỷ
Phượng cười nhẹ:
- Vì thấy không cần thiết phải ở lạị
Lê Văn nói:
- Bội Hoàng cho là Phượng giận, nhưng tôi thấy thì không hẳn, sau đó Bội Quân giành đưa Phượng về, tôi thấy là...
Trúc Phượng ngăn lại:
- Thôi anh đừng nói nữa, tôi không thích nghe đâụ
Lê Văn không biết nói đùa hay thật.
- Nói đến chuyện đó tôi cũng nào có vui đâủ
Phượng liếc nhanh qua:
- Bây giờ anh lại định kiếm chuyện gì nữa đâỷ
- Tôi cũng không biết, chỉ cảm thấy hơi bực mình... Tôi không thích cái ánh mắt của Bội Quân khi hắn nhìn cô.
Phượng nhún vaị
- Tôi thì không quan tâm chuyện đó. Bởi vì ai cũng là bạn!
- Bạn gì? Lê Văn nói một cách trẻ con - Hắn đã nhìn Phượng với ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống... Tôi thấy hắn có vẻ thích cô đấỵ
- Làm gì có chuyện đó. Trúc Phượng đỏ mặt nói - Mới gặp mặt qua có mấy lần, nói chuyện cũng chỉ đôi câu... mà toàn là nói chuyện về Bội Hoàng thì làm gì có chuyện đó chứ?
Lê Văn lắc đầu:
- Quả cũng khó nóị Biết đâu là vì... tiếng sét ái tình?
Trúc Phượng trả đũa ngay:
- Chẳng hạn như chuyện của anh với Bội Hoàng đấy phải không?
- Làm gì có chuyện đó.
- Hừ...
Ngay lúc đó, mục sư đã bước lên bục giảng. Lễ bắt đầu, không khí trong giáo đường lắng hẳn xuống, chỉ còn tiếng đàn piano rồi ban đồng ca, với những lời ngợi ca Chúạ Không khí trang nghiêm. Lê Văn liếc nhanh qua Trúc Phượng. Cô nàng đang cúi mặt, đôi mắt nhắm và đang lâm râm nguyện cầu, thần sắc của Phượng thật thuần khiết, thật an lành. Lê Văn không phải là tín đồ của chúa, mà Lê Văn lại thấy mọi thứ như một bầu trời trong sáng không bụi trần. Bất giác chàng cũng nhắm mắt lạị
Và lễ diễn biến trong một không khí tuyệt diệu như vậỵ Suốt buổi lễ, Trúc Phượng chăm chú lắng nghẹ Không có gì làm Phượng phân tâm kể cả anh chàng Lê Văn bên cạnh.
Lê Văn thì cũng nghe, nhưng vì không là tín đồ... nên lời thuyết giảng của mục sư không phải hoàn toàn thuyết phục được Văn. Thỉnh thoảng chàng quay qua nhìn Trúc Phượng. Chưa bao giờ Văn thấy Phượng đẹp như vậỵ
Rồi buổi lễ cũng kết thúc. Mọi người đứng dậy ra ngoàị Lê Văn vẫn còn ngơ ngẩn suy nghĩ.
Trúc Phượng phải giục:
- Anh Văn, sao chưa đi ra đỉ Đứng đấy làm gì?
- À! Lê Văn giật mình đứng dậy, nói dối - Lời thuyết giảng hay quá, làm tôi quên hết.
Trúc Phượng cười, biết ngay là Văn xạo, nên hỏi:
- Anh tâm đắc nhất là cái đoạn nào vậỷ
Lê Văn quay qua nhìn Phượng rồi nhún vai:
- Tôi thấy thì... toàn bộ bài giảng... vì ít ra nhờ ông ấy mà tôi mới có dịp được lặng lẽ ngắm Phượng... Tôi thấy Phượng đẹp vô cùng.
Phượng đỏ mặt:
- Con người anh đáng xuống địa ngục lắm.
- Nếu có Phượng cùng đi thì tôi không sợ gì cả!
Lê Văn nói làm Phượng cườị
- Con người tôi làm bất cứ điều gì cũng suy nghĩ chín chắn, không hại ai, không làm điều gì trái lương tâm. Thì làm sao có chuyện xuống địa ngục? Thôi đừng nói nhiều nữa, sắp đến nhà tôi rồi đấỵ Vào nhà nói chuyện mà giữ lời nhé.
Lê Văn lắc đầu:
- Tôi thấy ở nhà Phượng, ba má và cả cậu em đều có vẻ hiền lành cả, chẳng ai chấp nhất gì đâụ
Trúc Phượng nhìn Văn:
- Em trai tôi nó biết anh đấỵ Nó nói là lúc còn ở Trung học anh là người nổi tiếng đào hoa, lắm bạn gái, đúng không?
- Ồ, oan cho tôi quá! Lê Văn kêu lên - Trái tim tôi chỉ có một, tại cái cô kia cứ chực sẵn ngoài cổng trường. Tôi biết làm sao hơn? Phượng cũng biết đó, nào phải là lỗi ở tôi chứ?
Trúc Phượng cố ý nói:
- Xuân Kỳ nó có nói oan anh cũng chẳng sao, tôi hứa sẽ không mách lại cho Bội Hoàng chuyện này là được rồị
- Tại sao lại có Bội Hoàng ở đây nữả Cô gả cô ấy cho tôi từ bao giờ? Tôi cũng nào có nhờ cô làm mai đâủ
Phượng cười:
- Hôm qua tôi đã trông thấy tiếng sét giữa hai ngườị Không lẽ tôi đã nhìn lầm?
Lê Văn thành thật:
- Tôi không phủ nhận chuyện Bội Hoàng đẹp, nhưng cô ấy quá đẹp nên hơi có khoảng cách. Mà không lẽ gặp người đẹp là tôi phải yêủ Nếu vậy, giữa tôi với Phượng thì saỏ
Phượng cười:
- Không lẽ... Anh lại có tình yêu bao la như vậy à?
Đã đến trước cửa nhà phương, Lê Văn dừng lạị
- Tôi không định vào nhà, Phượng ạ.
Trúc Phượng nhún vai:
- Lạ không? Tôi cũng không yêu cầu anh vào, chỉ tại anh tự ý đi theo đến đâỵ
- Tại tôi thích có người chuyện vãn. Còn chuyện vào nhà lúc này có tính đường đột quá! Hay là mình tìm nơi nào nói chuyện đị
Lê Văn nói làm Phượng phân vân, nàng nhìn xuống chưa biết xử trí ra sao, Lê Văn
nói:
- Thế nàỏ Phượng không phản đối chứ?
Trúc Phượng nhìn lên:
- Anh không hề cho tôi biết đi đâu làm sao tôi tính?
- À, dĩ nhiên là chẳng đi đâụ Ăn trưa này, sao đó kiếm chỗ nào đó nói chuyện hoặc xem phim chẳng hạn.
Phượng nói rồi tiếp:
- Nếu anh không muốn vào nhà, thì đứng chờ đây, tôi sẽ vào trong xin phép ba mẹ tôi một tiếng.
- Vâng. Lê Văn đồng ý - đi nhanh nhanh nhé.
Truc Phượng vào trong chỉ mấy phút sau đã ra ngay, đôi môi không biết vì sao lại đỏ hồng, chỉ nghe Phượng nói:
- Thôi đi nhanh lên, đừng đứng mãi một chỗ thế nàỵ
Lê Văn chỉ chờ có vậy, anh chàng vội vã nắm lấy tay Phượng bước ra đãu hẻm.
- Chúng ta tìm chỗ nào đó dùng cơm trưa trước nhé.
Lê Văn đề nghị, Trúc Phượng ngập ngừng.
- Cũng được. Chỗ nào bình dân thôi, đừng có đắt lắm.
- Bộ cô sợ tôi không đủ tiền trả à?
- Không phảị Phượng lắc đầu nói - Hôm nay anh mời tôi thi hôm khác tôi phải mời lại anh. Sợ lúc đó tôi không có tiền mời anh ăn sang chứ?
Lê Văn nhìn Phượng có vẻ ngạc nhiên. Vì ít có người con gái nào thực tế như Phượng. Lê Văn gật gù.
- Được rồi, tôi biết cách tính toán.
Cả hai ngồi xích lô đến một đại lộ. Họ ghé vào một cửa hàng ăn nhỏ nhưng bày trí khá lịch sự. Mỗi bàn có một chiếc đèn bàn với ánh sáng thật dịụ Văn chọn một chiếc bàn nơi góc vắng và hai người ngồi đối diện nhaụ
- Anh thường đến đây lắm sao có vẻ quen thuộc như vậỷ
Phượng hỏi, Văn thú nhận:
- Có đến mấy lần để né tránh cái căng thẳng ở nhà.
- Né tránh căng thẳng ở nhà? Phượng cười - Anh có óc hài hước cao độ đấỵ
Hai người gọi hai đĩa cơm Dương Châu, hai ly nước ngọt. Văn tiếp:
- Không phải tôi khôi hài đâụ Thât ra thì không khí ở nhà tôi cũng khá căng thẳng.
- Vậy à? Sao tôi thấy anh có vẻ yêu đời vậỷ
- Biết giải thích thế naò? Thôi để từ từ cô sẽ tìm hiểụ
Phượng nghiêng đầu:
- Anh làm như có cả một tâm sự thầm kín. Ai tin?
- Tâm sự? không biết... Cũng có thể vì tôi đòi hỏi nhiều quá, vì vậy hay cảm thấy cô đơn, thất vọng, đau khổ.
Phượng lắc đầu:
- Nhìn cái bề ngoài của anh không ái tin chuyện đó. Không lẽ anh có đến hai nhân cách?
- Tôi cũng không biết. Lê Văn lắc đầu nói - Nhưng cũng có thể là như vậy, khi ở giữa đám đông con người tôi như trỗi dậỵ Tôi hò hét, pha trò, vui đùa thoải máị Nhưng khi quay về nhà một mình tôi lại thấy thất vọng, cô độc, buồn thảm.
Phượng chợt như hiểu ra:
- À vậy thì cái hôm khai giảng; anh đã đuổi theo tôi chẵng qua chỉ là để bám víu, để tìm một điểm tựa... để tránh lạc lõng phải không?
- Thú thật, lúc nào tôi cũng sợ cô đơn. Tôi tìm mọi cách để che giấu con người thật của mình... nhưng vẫn không làm được. Trúc Phượng, cô thấy là tôi phải làm sao đâỷ
- Tôi không biết, trước kia tôi nghĩ là con người anh khá đơn giản, không ngờ anh lại phức tạp như vậy... Nhưng tại sao anhh không tự tìm hiểu xem mình muốn gì rồi sống thoải mái có phải hay hơn không?
- Tôi không phải là người sống vì người khác nhưng tôi cũng không thể cưỡng lại ý nghĩ: ”Người ta đã nghĩ mình sống thế nàỏ "
- Đấy là bi kịch
- Vâng đó là bi kịch, Lê Văn nói - Trúc Phượng, tôi nghĩ là cô không lớn hơn tôi, nhưng cô lại có nhiều nhận định khá trưởng thành.
- Ồ chuyện đó có gì lạ - Phượng cười nói - Anh phải biết những người nghèo, cuộc sống khó khăn bắt người ta suy nghĩ nhiều... nên họ có vẻ sỏi đời hơn. Anh nghĩ đúng không?
- Cũng không đáng tin lắm.
- Có những kinh nghiệm sống ở đời mà tiền bạc chưa hẳn là mua được. Người giàu có đầy đủ không cần nghĩ ngợi nhiều, nhưng người nghèo vì sự đấu tranh sinh tồn, nhiều lúc đầu óc phong phú hơn.
Rồi vì tò mò, Phượng hỏi:
- À, anh Lê Văn. Quen với anh mà tôi không hề biết gì về gia đình anh cả. Anh nói thử chuyện gia thế mình xem, để tôi biết tại sao anh có vẻ không hài lòng.
- Gia dình tôi thì hẳn cô có nghe quạ Lê Văn trầm ngâm một chút nói - Cha tôi là ông Lê Bá Vỹ, một viên chức cao cấp trong chính quyền. Ngày xưa khi gia đình tôi còn nghèo, cha tôi chỉ là một công chức nhỏ thì gia đình tôi rất hạnh phúc. Tôi đã có một thời vui sướng, nhưng sau đó khi cha tôi thăng quan tiến chức làm quan to thì mọi thứ thay đổị Tiền tài danh vọng, sự nghiệp đã làm thay đổi cha tôị Người không còn là của gia đình nữa, không còn là của riêng mẹ con tôị Người suốt ngày bận bịu tiếp khách. Ngay cả bản thân tôi cũng rất ít khi gặp cha, mỗi ngày đến trường học, quay về nhà. đón nhận tôi chỉ là một ngôi nhà chết, nhiều lúc tôi muốn phát điên lên...
- Nhưng mà... Trúc Phượng ngạc nhiên - Còn mẹ anh là chỉ Bà ấy đâu phải lo việc gì đâủ
Lê Văn cười buồn:
- Bà ấy à, còn bận hơn cha tôi gấp trăm lần, ngoài cái tiệc tùng giao tế phải đi với cha, ban ngày người còn phải tiếp, phải lao vào bài bạc với mấy bà mệnh phụ, vợ các ông lớn hơn cha, rồi còn ngọai giao nữạ Các bà đào hát minh tinh nổi tiếng, rồi hội họp hội từ thiện...
Trúc Phượng chợt nhớ ra:
- Ồ thôi tôi nhớ ra rồị Tô đã biết cha anh là aị Ông thứ trưởng Lê Bá Vỹ đấy phải không? tôi đã đọc được tên ông ấy qua trên báo chí.
- Đúng là ông ấỵ Lê Văn gật đầu - Nhiều người hết lời tán dương nào là tôi có diễm phúc lớn mới có người cha nổi tiếng như vậỵ Nhưng tôi lại không thích... Tôi chỉ muốn có người cha bình thường để được gần gũi hơn.
Trúc Phượng yên lặng, Phượng hoàn toàn không ngờ mình lại có người bạn có cha nổi tiếng như vậỵ Trong khi cha nàng, một viên chức nhỏ, nói rõ hơn chỉ là một thuộc hạ của cha Lê Văn thôi, điều đó làm Phượng thấy mặt cảm. Phượng nói:
- Dù gì thì anh cũng là một công tử nhà giàụ
- Đừng nói vậy Phượng. Lê Văn lắc đầu nói - Tôi nói rõ thân thế mình ra, không phải là để phô trương mà chỉ để Phượng thấy rõ nỗi khổ tâm của con người tôị
- Nhưng điều anh làm lại phản tác dụng. Anh khiến tôi cảm thấy khoảng cách giữa tôi với anh quá lớn.
Lê Văn lắc đầu:
- Tôi không tin là Phượng lại nghĩ vậỵ Con người Phượng là con người không có giai cấp, không mặc cảm. Phượng sống thực tế.
- Anh có biết là cha tôi chỉ là một thuộc cấp của cha anh không?
- Nhưng đó đâu có gì quan trọng. Mỗi con người có giá trị riêng của mình... Vả lại, chuyện người lớn, nào có liên can gì đến chúng tả
Cơm đã được mang lên, cuộc nói chuyện tạm dừng cả hai bắt đầu ăn, nhưng câu chuyện ban nãy đã làm mất đi phần nào cái không khí vui vẻ giữa hai ngườị
- Thú thật nhận xét của Phượng ban nãy khá chính xác.
Ăn xong, Văn nói:
- Cha mẹ tôi là người thực dụng nhưng dù gì thì họ cũng là cha mẹ của tôị Tôi yêu họ nên cũng chẳng muốn nghe ai nói xấu họ.
Trúc Phượng nhìn lên:
- Xin lỗi, ban nãy tôi hơi lỡ lờị
Rồi cả hai cùng cườị Trúc Phượng nói:
- Anh có biết không, hoàn cảnh gia đình của Bội Hoàng cũng rất giống anh.
- Vậy à? Ra saỏ
Lê Văn tò mò, Trúc Phượng nói:
- Cha của Bội Hoàng là thương giạ Gần như suốt ngày ông ấy bận với công việc, nên không ngó ngàng gì đến con cáị Ông ấy cũng ít về nhà, thường xuyên ở lại xí nghiệp... Trong khi đó, mẹ của anh em Bội Quân, Bội Hoàng lại qua đời lúc cả hai còn rất nhỏ, một tay vú nuôi chăn sóc. Vì vậy có thể nói là anh em Bội Hoàng đã trưởng thành trong cô độc. Đó cũng là lý do giải thích tại sao cả hai lạnh lùng xa lánh... chứ thật ra tôi thấy Bội Hoàng cũng dễ thương đấy chứ.
- Thì ra là vậỵ Lê Văn như hiểu ra - Chính Bội Quân cũng có vẻ khó chịu thế nào đấỵ
- Khó chịu chưa hẳn là không tốt.
- Tại sao cô lại bênh vực hắn?
- Tôi không bênh vực ai cả. Phượng đỏ mặt nói - Tôi chỉ nhận xét một cách khách quan.
- Vậy à?
- Vâng, chẳng hạn như anh...
- Như tôi thì saỏ
- Anh Bội Quân nói là anh và Bội Hoàng không thích hợp nhaụ
- Ông ấy biết gì mà nhận xét? Cứ tưởng em gái mình là công chúa ngà ngọc chẳng ai xứng với cô ta cả à?
- Anh ấy không phải nói như vậỵ
- Thế thì saỏ Rõ ràng là coi thường người tạ Anh chàng tưởng mình là sinh viên năm thứ tư, nhà giàu học giỏi rồi muốn đánh giá người khác thế nào cũng được à?
Trúc Phượng chau mày:
- Làm gì giận dữ như vậỷ Anh Bội Quân không ác ý vậy đâụ
- Thôi được xem như điều Phượng nói là đúng đị
Ăn uống xong, cả hai không thảo luận thêm điều gì nữạ Hình như cả hai đều tránh tạo không khí căng thẳng. Khi bồi bàn đã dọn dẹp xong. Lê Văn chợt hỏi:
- Cô biết khiêu vũ không?
Phượng lắc đầu:
- Không.
- Nếu vậy hôm nào tôi dạy cô nhé?
- Thôi khỏị Tôi thấy không cần thiết chuyện đó.
Rồi Phượng nói thêm:
- Anh thì cái gì cũng biết, nên Xuân Kỳ nói phải đề phòng anh vì anh là tay ăn chơi...
- Trúc Phượng. Phượng thì cái gì cũng được, nhưng lại hay bảo thủ... Biết nhiều thứ
không có nghĩa là tay chơị Tôi muốn biết để như người khác thôị
- Tại sao tôi lại không có cái tò mò đó?
- Không phải là cô không có, chỉ tại cái quan niệm đạo đức cổ hủ của Phượng đã đè nén, hạn chế nó.
- Vâng, nhưng tôi không thích sống buông thả. Cái gì cũng phải có mức độ.
- Khiêu vũ không có nghĩa là buông thả. Lê Văn nghiêm chỉnh nói - Đến vũ trường “Đêm Paris” không khiêu vũ thì xem người khác khiêu vũ cũng nào có gì đáng sợ đâủ
Phượng lắc đầu:
- Tôi thấy không hợp được với môi trường đó.
- Đến để biết thôi vậỵ
Văn nói và trả tiền, rồi không đợi sự đồng ý của Phượng, Văn nắm tay Phượng kéo đi làm Phượng đỏ mặt.
- Đừng làm vậỵ Tôi một mình đi được rồị
Văn buông Phượng ra nói:
- Vậy đó có phải được không? Phượng này sống ở đời cái gì cũng nên biết. Thí dụ mình không thích thì cũng xem qua cho biết để khi chết không phải là con ma nhà quê.
Trúc Phượng lắc đầu:
- Anh lại nói nhiều khác hẳn con người dễ thương ban nãỵ Đúng là anh có đến hai nhân cách.
Lê Văn nghe trách chỉ cười và từ lúc đó trên đường không nói năng gì nữạ
Hôm nay chủ nhật vũ trường mở cả ban ngàỵ Đứng nơi đầu thang máy, Phượng lại do dự:
- Lên đấy một chút thôi nhé, tôi không ưa những nơi ồn ào thế nàỵ
Mặc dù là ban ngày, nhưng bên trong vũ trường vẫn tối om, chỉ có những ánh đèn màụ
- Cho hai chỗ ngồi, sát piste nhảy nhé.
Lê Văn dặn dò hầu bàn. Phượng hồi hộp đi sau lưng Văn. Cái không khí ở đây làm Phượng căng thẳng. Có thể vì tiếng nhạc nhưng cũng có thể vì thiếu ánh sáng khiến Phượng sợ lạc mất Văn.
Vừa ngồi xuống bàn. Văn nói:
- Saỏ Thấy thế nàỏ
Phượng đáp:
- Tối như địa ngục, biết thế này đã không vô.
- Ồ sao nói vậỷ Cái gì cũng phải qua cho biết.
Lê Văn cười nóị Và bây giờ thì Phượng bắt đầu làm quen được với ánh sáng lờ mờ. Phượng thấy chung quanh mình có một đám con gái ăn mặc gần như hở hang, trang điểm thật đậm đang quay cuồng bên những thanh niên trẻ ăn mặc lố lăng không kém. Họ giật giật theo tiếng nhạc như những người điên. Lê Văn giải thích:
- Đa số các cô đó là vũ nữ, còn mấy người kia mới đúng là dân chơị
Phượng ngạc nhiên:
- Họ còn quá trẻ lấy tiền đâu chơỉ
- Thì xin của cha mẹ, hoặc làm chuyện phạm pháp.
- Thế nhà nước không có cách nào giáo dục à?
- Làm sao bứng hết cỏ hoang được.
- Họ đang nhảy điệu gì mà lắc lư dữ vậỷ
- Lambada đấỵ Lê Văn cười nói - Cô có ý thử không?
- Thôi, thôi, thôị Phượng co người lại một cách rất nhà quê - Tôi sợ lắm.
Lê Văn thú nhận:
- Tôi tuy biết khiêu vũ nhưng điệu này tôi cũng chưa thử quạ
Phượng quay lại:
- Anh có vẻ quen thuộc với nơi này quá, chắc thường ghé qua lắm phải không? Trẻ tuổi dư dả thời gian đương nhiên là phải đến đây tiêu khiển thôị
- Phượng nghĩ như vậy à? - Lê Văn hỏị
Bản nhạc chấm dứt đám đông trên piste nhảy trở về chỗ ngồi, tiếng ồn ào vang lên, rồi khói thuốc lá. Không khí trở nên ngột ngạt một cách khó chịụ Nhưng ngay lúc đó có bản Rumba nhẹ nhàng lại trỗi lên.
Văn không chờ ý kiến của Phượng đã kéo nàng đứng dậỵ Trước mặt mọi người Phượng không thể phản ứng.
- Đây là điệu Rumba rất dễ, Phượng không biết nhảy cũng không sao, chỉ cần đi theo buớc chân của tôị
Một cảm giác lạ lùng kỳ cục lôi cuốn. Lần đầu tiên Phượng đứng cạnh một người đàn ông, hơi bối rối một chút, hơi choáng váng một chút, nhưng cũng thật dễ chịụ Tiếng nhạc vang vang bên cạnh, Phượng di động theo nhịp chân của Văn. Ngọn đèn màu trên cao, màu cam chuyển sang xanh lam rồi tím. Khuôn mặt người trước mặt nhạt nhòa như hư thực. Phượng có cảm giác như nằm mơ.
- Phượng nhảy cũng được lắm đấỵ
Văn nói, hơi thở của Văn nóng ấm làm Phượng giật mình, cảm giác là mình đứng quá gần Văn.
- Tôi thật sự không biết nhảy, chỉ bước theo lối dìu của anh thôị
- Nhưng cái vóc dáng thon thả của Phượng rất thích hợp với khiêu vũ.
Văn nói làm Phượng đỏ mặt hỏi:
- Chúng mình còn ở đây bao lâu nữả
Văn cười:
- Nếu Phượng thấy chẳng có gì trở ngại thì bao giờ mệt mình sẽ về.
- Không được còn bài vở ở nhà, tôi chưa làm xong bàị
Văn xoay Phượng một vòng.
- Đang vui mà nhắc chuyện bài vở làm gì? Lúc nào làm việc ra làm việc, lúc nào chơi ra chơi, phải phân biệt rành rẽ.
Phượng lắc đầu:
- Tôi khác với anh. Sau bản này chung ta về nhé?
- Cô thật cứng cỏi như đàn ông.
Văn nóị Và quả thật Phượng cố chấp thật, Phượng biết mình có cảm tình với Văn, nhưng mà thái độ của Văn thì Phượng khó mà chấp nhận được. Văn gần như không chuyên nhất, thái độ mập mờ giữa Bội Hoàng rồi với Phượng... và ý nghĩ đó làm Phượng bực dọc. đã mấy lần Phượng đạp lên chân Văn, không thể giữ mãi tình trạng này Phượng nói:
- Thôi mình nghỉ đị Tôi không khiêu vũ nữạ
Văn chợt nói:
- Cô Phượng tôi cảm thấy là Phượng hôm nay và Phượng của hôm mới quen như chẳng giống chút nàọ
- Vậy à? Tại đi với anh nên bị nhiễm đấỵ
Văn đứng lạị
- Đừng trút tội cho tôi như vậỵ Tôi cũng nào phải là bệnh truyền nhiễm đâủ
Cả hai đi về bàn, trả tiền rồi đi ra ngoàị Đứng giữa cái nắng :Di chang. Phượng có vẻ hoàn toàn thay đổị
- Anh rất thích làm chuyện bốc đồng phải không?
- Đâu có, Phượng đòi về mà không về đâu được? và Văn gọi chiếc taxi - Bây giờ tôi đưa Phượng về nhé.
Ngồi vào xe, đưa mắt nhìn ra ngoài khung cửa nắng lấp lánh trên tầng câỵ Phượng chợt thấy hối hận, sao lại về nhà sớm thế nàỷ Phượng phải công nhận một điều, ở bên cạnh Văn rất vuị Nhưng sao vậỷ Phượng cũng không biết... Phượng chỉ thấy như mình bị cuốn hút và không tự chủ được.
Phải chăng đó là tình yêủ
__________________
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #5  
Old 04-23-2004, 02:54 AM
VietDoll's Avatar
VietDoll VietDoll is offline
Búp Bê Nhí Nhảnh
 
Tham gia ngày: Mar 2004
Bài gởi: 2,416
Default

"Vườn Lê" vắng vẻ.
Chỉ có tiếng gió ru qua cành. Mùa này hoa cúc nở rộ tỏa hương thơm ngát, lá rụng đầy sân, nhưng khung cảnh vắng như một vườn hoang. Hình như không có bóng người, nhưng lại không phải, thật sự có một bóng người, dáng gầy như liễu, chiếc váy xanh rộng, đứng bất động trong lùm câỵ Đấy là Bội Hoàng. Bội Hoàng với bao nhiêu tâm sự ngổn ngang.
Với cách phục sức, với bao nhiêu tiện nghi sẵn có, nhìn từ ngoài ai cũng cho Bội Hoàng là một cô gái hạnh phúc, một cô gái đẹp, giàu có. Chỉ cần đánh tiếng là bất cứ món gì Hoàng cũng có thể có, nhưng mà không hiểu sao Hoàng lại không vuị Chưa bao giờ Hoàng có được một niềm vui trọn vẹn.
Có lẽ vì cuộc sống.
Nhưng Bội Hoàng đã có cuộc sống cô độc ngay từ thuở nhỏ. Mẹ chết sớm, Hoàng thiếu hẳn tình mẫu tử. Hoàng chỉ biết có ông anh lúc nào cũng lạnh lùng và bà vú nghiêm khắc. Còn cha thì gần như không tiếp cận được, bạn bè cũng không. Hoàng giống như một cánh cò cô độc không hợp quần. Không, không phải, Hoàng cũng muốn có bạn bè lắm chứ. Trông thấy chúng bạn đùa giỡn vô tư, Hoàng muốn tham gia, nhưng lại mặc cảm, thế là Hoàng chờ đợi rủ rê, nhưng chẳng ai hiểu Hoàng... Hoàng chỉ còn biết làm ra vẻ như lạnh lùng, như bất cần, cao ngạo và đối kháng. Kết quả là càng lúc bạn bè càng tránh xa, Hoàng càng cô độc hơn.
Mẹ mất sớm. Hình bóng của mẹ chỉ là cái gì mông lung không thực. Hoàng nghe nói có mẹ cuộc đời hẳn hạnh phúc hơn. Hoàng nhìn thấy gia đình những người khác, mẹ chăm sóc cho con từng ly từng tý. Không phải chỉ có con người mà ngay như loài vật, có mẹ cũng sung sướng biết chừng nàọ Những con gà mái bảo vệ con trước móng vuốt diều hâụ Những cảnh chim mẹ tìm mồi cho con khiến Hoàng cảm động, nhưng những cái đó lại làm cho Hoàng cảm thấy mình càng cô độc hơn. Hoàng còn nhớ rõ, biết rõ Hoàng không hề có tuổi thơ. Ngay từ nhỏ Hoàng đã biết quá nhiều thứ. Phải chăng đó chính là cái làm Hoàng già trước tuổỉ Đã đánh mất tuổi xuân?
Cũng có lẽ vì trưởng thành quá sớm, đối với cha - người cha có dáng dấp đẹp trai xuất chúng, chững chạc – Hoàng lại có cái tình cảm vượt quá mức độ tình cha con bình thường. Hoàng gần như kiểm soát mọi điều liên hệ đến cha: thư từ, nhật ký, rồi những hành vi nào của cha mà Hoàng kiểm soát được. Hoàng còn ganh tị cả với bạn bè của cha nhất là với phái nữ. Hoàng như sợ các bà đó rồi sẽ cướp đi cha mình. Có một lần ông Lê Chí Huấn mở dạ tiệc trong Vườn Lê, khách khứa đến đông đủ, một bà khách trẻ đẹp vì quá thân mật với ông Huấn đã bị Hoàng lớn tiếng thóa mạ. Kết quả bà khách giận dữ bỏ về. Hoàng bị cha đánh. Từ đó tình cảm giữa hai cha con như không còn. Ông Huấn có thể vì bận việc kinh doanh, cũng có thể vì cái chuyện không hay đó đã không còn về mở tiệc ở Vườn Lê. Và cũng từ đó, ông ít khi về nhà.
Mất tình cha, Bội Hoàng càng trở nên trầm mặc hơn. Ông anh Bội Quân lạnh lùng cũng chẳng giúp ích được gì cho Hoàng. Rồi Hoàng lên đại học và gặp Trúc Phượng.
Không thể phủ nhận một điều, cái hồn nhiên, hiền lành vui vẻ của Phượng đã ảnh hưởng rất nhiều đến Hoàng. Nụ cười của Phượng, đôi lúc cũng khiến băng tan trên trái tim Hoàng. Và Hoàng bắt đầu biết cười, Hoàng không còn là cô công chúa ngủ trong rừng nữạ Hoàng coi Phượng như tri kỷ, Hoàng bắt đầu hòa hợp với cuộc đời... mãi cho đến lúc Lê Văn xuất hiện.
Lê Văn, cái anh chàng đẹp trai đa tàị Phải chăng đấy là định mệnh? Lần đầu tiên nhìn thấy Văn là tim Hoàng đập mạnh, máu trong người như nóng hẳn lên, nóng đến độ Hoàng không kềm chế được cảm xúc trong lòng. Rồi lần gặp thứ hai bên hồ phun nước, Văn đã xúc phạm Hoàng... Hoàng nhận thấy Văn cũng cao ngạo chẳng kém nàng. Nhưng chính điều đó lại khiến Hoàng nghĩ đến Văn nhiều hơn. Và bản chất độc tài làm Hoàng muốn chiếm hữu lấy Văn, chiếm hữu một cách độc quyền. Và điều này Hoàng lại thấy quá mong manh, nhất là sau cái hôm rủ Văn và Trúc Phượng đến Vườn Lê. Linh tính cho Hoàng thấy, nàng không phải là địch thủ của Phượng. Trong khi Lê Văn? Lê Văn lại như một chú cá mình trơn, Hoàng không làm sao có cách giữ chàng cho mình được, điều đó khiến Hoàng bứt rứt.
Hoàng chợt buông tiếng thở dàị Tiếng động làm giật mình chú chim đậu trên cành gần đấy, nó tung cánh bay đị Hoàng vuốt vuốt mái tóc dàị Rồi một ngày nào đó, Hoàng sẽ như chú chim kia... cũng sẽ bay đi thật xa để quên lãng chăng?
Trời đã chớm lạnh, Hoàng kéo cao cổ áọ Chợt nhiên phát hiện anh Bội Quân cũng ra đây từ bao giờ. Anh ấy đang nhìn Hoàng với ánh mắt nghỉ ngợị
Hoàng lên tiếng:
- Anh đi tìm em đấy à?
Quân bước tới cởi chiếc áo ngoài ra, khoác lên vai em.
- Trời chiều đầy sương, em đứng ở đây làm gì?
Hoàng nhìn xuống:
- Em sẽ vào nhà ngaỵ
Bội Quân đi cạnh em:
- Bội Hoàng, lúc gần đây hình như em có tâm sự gì, anh thấy em không được vuị
- Đâu có đâu anh. - Bội Hoàng vội vã nói – Cái không khí mùa thu làm cho em cảm hoàị Em sợ nhất mùa lá rụng vì nó buồn thảm làm sao đấỵ
Bội Quân yên lặng, đương nhiên là Quân đâu có tin, Quân nói:
- Cha mới về đến.
- Vậy à? – Hoàng có vẻ bình thản – Lâu lâu cũng phải về nhà một lần mới phảị
Đến trước cửa vào nhà, Quân chợt dừng lạị
- Hình như em hơi có thành kiến với cha, phải không? – Quân hỏi rồi nói – Nhưng em phải nhớ là... cha dù gì cũng là cha của chúng mình.
- Nhưng mà em cũng nhớ mẹ. - Bội Hoàng lạnh nhạt nói – Cha là người chồng không trung thành. Em không hiểu cha nghĩ saỏ Tại sao lúc đầu cha yêu mẹ, cưới mẹ, rồi sau đấy lại giao du thân mật với những người đàn bà khác?
Bội Quân nhìn em gáị
- Em cũng đừng quên là... mẹ qua đời đã hơn mười bảy năm.
- Mười bảy, hai mươi bảy hoặc ba mươi thì cũng nào có nghĩa lý gì? Nếu tình yêu chân chính thì nó phải có tính chất vĩnh hằng không thay đổị Mẹ có mất, cha cũng phải trung thành với mẹ.
- Thôi được rồi, không tranh luận với em nữạ Chúng ta vào nhà nhé?
Quân vỗ vỗ lên vai em. Dù gì đây cũng là cô em gái duy nhất của chàng.
Trong phòng khách ông Lê Chí Huấn ngồi trên ghế salon, năm nay ông đã bốn mươi lăm tuổi, nhưng dáng dấp vẫn trẻ trung. Thời gian không để lại dấu vết trên mặt ông. Đứng gần Bội Quân ông chỉ là một ông anh cả của con traị Ngoài vẻ đẹp trai, ông còn cái chững chạc, già dặn của người đàn ông trung niên. Mái tóc ông vẫn đen tuyền, đầy quyến rũ.
Quân và Hoàng đã đứng trước mặt chạ Quân nói:
- Đã hơn một tuần cha không có về Vườn Lê, cha vẫn khỏe chứ?
Ông Huấn gật đầu, ông nhìn sang con gái:
- Còn Bội Hoàng, sao nãy giờ cha không nghe con nói gì cả vậỷ Con không thích thấy cha về đây ư?
- Con biết là cha rất bận, ngoài chuyện buôn bán ra, cha còn phải tiếp đón săn sóc quý bà quý cô, nên con không dám đòi hỏi gì cả.
Bội Hoàng lạnh lùng nóị
Lời của Bội Hoàng làm cho ông Huấn hơi khó chịụ Dù gì Hoàng cũng chỉ là con. Mà ông không muốn con lại chen cả vào đời tư của mình, nhưng ông chỉ hỏi:
- Lúc này con bình thường chứ? Sức khỏe có gì khác lạ không?
- Con không dễ chết đâụ
Bội Hoàng nói rồi bỏ đi ra ngoàị
Ông Huấn càng thấy khó chịu, ngay từ lúc Hoàng còn nhỏ, ông đã không biết phải xử sự thế nào với nó. Cái bản chất của Hoàng phải nói là một bản in khác của mẹ: ngang ngược, cố chấp, chua ngoa, sẵn sàng tấn kích người khác một cách không lý dọ Nhưng ông biết phải nói saỏ Phải chăng đây là món quà mà vợ ông đã để lại, để mà dày vò, hành hạ ông? Nghĩ đến chuyện cũ ông Huấn không khỏi thở dàị Bội Quân như hiểu biết hơn, nói:
- Cha à, đừng có chấp nhất Bội Hoàng. Lúc gần đây tính tình nó thay đổi nhiềụ Hình như nó có tâm sự gì không được vuị
Ông Huấn lắc đầu:
- Cha không trách nó đâụ Làm sao trách nó được khi nó mới là một đứa trẻ con?
Bội Quân ngồi xuống đối diện với chạ Hai cha con có vẻ gần gũi hơn.
- Cha à? Nếu cha thấy ở xí nghiệp không tiện nghi, chi bằng cha quay về đây ở với tụi con đị
Ông Huấn lại lắc đầu:
- Đồng ý là không bằng ở nhà, nhưng mà ở đấy gần nơi làm việc tiện lợi liên lạc. Có cái ăn là hơi gay gọ Cha thích bà Đan nấu ăn hợp miệng chạ
Bội Quân cười nói:
- Vậy thì cha cho mang bà Đan về thành phố đị Tụi con cũng không cần bà ấy lắm.
- Thôi khỏi, để bà ta ở đây được hơn. Con biết không mấy bà già năm sáu mươi tuổi thường không ưa cái không khí náo nhiệt của thành phố. Vả lại cha biết... bà Đan cũng không muốn rời Bội Hoàng đâụ
Bà Đan ngoài vai trò nấu bếp ra còn là vú nuôi của Bội Hoàng. Bà không con, nên thương Bội Hoàng như con đẻ.
Bội Quân khơi mào câu chuyện.
- Lần này cha về đây có chuyện gì khác không?
Ông Lê Chí Huấn nói:
- Ngày mai này là ngày giỗ của mẹ con. Bên cạnh đó, cha nhớ ra là chỉ còn nửa năm nữa con sẽ ra trường, nên về đây thu xếp một số công việc.
Bội Quân suy nghĩ một chút nói:
- Con thì chưa tính toán gì cả. Con cũng không có ý định ra nước ngoài du học.
Ông Huấn có vẻ hơi bất ngờ.
- Ồ, sao vậỷ Trẻ tuổi bây giờ muốn tiến thân ai cũng đều nao nức chuyện đó. Con có thừa điều kiện thế nàỵ Sao lại không có ý định du học chứ?
Bội Quân nhìn lên.
- Bản tính con không thích hợp chuyện đó. Con nghĩ, tốt nghiệp xong, có lẽ con nên ở lại trong nước, kiếm một công việc gì đó mà mình thích, đi làm hay hơn.
Ông Chí Huấn gật gù:
- Vậy con định làm gì? Về phụ cha coi sóc công ty nhé?
- Không, - Bội Quân nói ngay – Con định ra đời bằng đôi tay mình, tài sức của chính mình, để tìm hiểu một xã hội khác.
- Như vậy có nghĩa là không có quan hệ gì đến môn con đã học saỏ
- Không phải là hoàn toàn không quan hệ. - Bội Quân đáp – Con có bảo là sẽ bỏ môn toán con học đâủ Cha hiểu sai rồi... Con định vào làm việc ở viện nghiên cứu, một hình thức vừa học vừa làm đấy mà.
Ông Huấn lắc đầu:
- Thôi thì tùy con, con lớn rồi, con có kế hoạch cho chính mình cũng tốt. Nhưng nếu con cần tiền bạc để làm một việc gì, con cứ nói, cha sẽ cố gắng đáp ứng cho con.
Bội Quân cười nhẹ, rồi như suy nghĩ điều gì, Quân nói:
- Con nghĩ cái cần nhất bây giờ là... nếu cha rảnh rỗi xin cha hãy nhín chút thì giờ quay về đây với chúng con. Ở đây không xa thành phố lắm, cha lại có xe nhà... con nghĩ cũng không khó khăn lắm.
- Thôi được, cha sẽ cố gắng.
Ông Huấn chỉ nói chứ không hứạ Quân lại nói thêm:
- Cha cũng biết đấy, ở đây nhà cửa rộng rãi, lại chỉ có hai đứa con. Cái không khí âm u tĩnh mịch này quá buồn tẻ, chỉ khi nào có sự hiện diện của cha, nó mới sinh động hơn.
- Vậy à? – Ông Huấn nhìn con trai thăm dò - Tại sao con không rủ rê bạn bè về cho vuỉ Ở thui thủi một mình như vầy cũng không tốt.
- Bạn bè à? - Bội Quân lắc đầu - Chẳng có đứa nào hợp tính, rủ chúng về đây phá phách, nhiều lúc thấy bực mình hơn.
- Con cho là như vậỷ – Ông Huấn ngạc nhiên – Con chưa có bạn gái ư? Còn Bội Hoàng nữả
Bội Quân đỏ mặt. Chàng nghĩ ngay đến Trúc Phượng, nhưng cô ấy đâu phải là bạn gái của mình? Quân chỉ nói:
- Bài vở bề bộn quá, nên con không có thì giờ giao tiếp với bạn gáị Vả lại... con gái bây giờ con cảm thấy họ suy nghĩ nông cạn và thực dụng quá.
Ông Huấn lắc đầu:
- Có khi tại con nhìn cao quá... Con giống cha ngày trước.
- Cha!
Bội Quân kêu lên, chưa bao giờ Quân nghe cha kể lại thuở tuổi xanh của mình. Ông Huấn như giật mình tỉnh lại, ông vội xoay đề tàị
- À... Con xuống nhà xem bà Đan nấu cơm xong chưả Tối nay ba còn quay về thành phố nữạ
- Vâng.
Bội Quân vội vã đi xuống nhà bếp. Ông Huấn ngã người tựa ra saụ Khuôn mặt đầy nghĩ ngợị Ban nãy lời con đã khơi dậy vết thương cũ trong lòng. Chuyện mười bảy năm trước như một giấc mơ. Ông không muốn nghĩ tới nữạ Chuyện gì đã qua hãy để nó trôi qua đị Cuộc đời có bao giờ diễn biến đúng như ý ta đâủ
Rồi ông nhìn lên ngắm nghía ngôi nhà. Ngôi nhà tuy cũ kỹ nhưng lại ngập đầy kỷ niệm. Ngày xưa, chuyện vui buồn và cả cơn ác mộng đó đều xảy ra trong ngôi nhà nàỵ Ông cũng không ngờ lúc đó tại sao ông lại có thể lạnh lùng tàn nhẫn như vậỵ Chẳng có ai trông thấy, kể cả đám con. Mọi thứ giải quyết một cách êm thắm. Bây giờ nghĩ lại ông vẫn không thấy hối hận, còn cảm thấy mình làm vậy là đúng.
__________________
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #6  
Old 04-23-2004, 02:55 AM
VietDoll's Avatar
VietDoll VietDoll is offline
Búp Bê Nhí Nhảnh
 
Tham gia ngày: Mar 2004
Bài gởi: 2,416
Default

Ông nhắm mắt lại hồi tưởng. Chợt có tiếng chân bước nhẹ về phía ông. Ông nghĩ là Bội Quân quay trở lên, nên hỏi:
- Sao xong chưả Cha thấy đói rồi đấỵ
Nhưng lại không có tiếng trả lờị Ông hơi ngạc nhiên, mở mắt ra, trước mặt là một thanh niên lạ, dáng dấp cao lớn, đẹp traị Ông giật mình chưa kịp hỏi, thì thanh niên kia đã tự giới thiệu:
- Tôi là Lê Văn, đến thăm Bội Hoàng, còn ông đây là...
Ông Huấn yên lòng, cười:
- Tôi là Lê Chí Huấn, cha của Bội Hoàng đâỵ
- Cha à? – Lê Văn tròn mắt - Trời đất! Vậy mà cháu tưởng là anh cả của Bội Hoàng thôi, cháu không ngờ bác lại có thể trẻ như vậỵ
Ông Chí Huấn ngắm gã thanh niên trẻ trước mặt. Anh chàng có vẻ thông minh, lanh lợị
- Cậu là cái gì của Bội Hoàng?
- Dạ cháu là bạn học, bạn rất thân.
- À!
Ông Chí Huấn gật gù. Ông ngắm chàng trẻ tuổi lần nữa, cái hoạt bát của anh chàng rất giống ông thời còn trai trẻ.
- Cậu ngồi chơi để tôi cho người gọi nó rạ
Rồi ông bấm chuông, cô tớ gái bước rạ
- Cho gọi cô Hoàng ra, có khách.
Lê Văn bắt chuyện.
- Hình như bác rất ít khi có mặt ở nhà?
Ông Huấn chau màỵ
- Sao cậu biết? Cậu thường xuyên đến đây lắm à?
- Nghe mấy người đó nói lại là... bác rất bận.
Ông Chí Huấn cườị Ông hiểu như vậy có nghĩa là tình cảm giữa cậu trai này với con gái ông khá đậm. Hắn cũng đẹp trai đấy chứ? Ông hỏi:
- Thế gia đình cậu làm gì?
Lê Văn nhìn lên:
- Cha cháu chắc bác cũng đã nghe tên quạ Ông Lê Bá Vỹ đấỵ
- À, Bá Vỹ à? – Ông Chí Huấn vỗ vỗ trán nói - Vậy mà bác tối dạ quá. Ban nãy nhìn cháu như quen quen vậy mà không nhận rạ Lê Bá Vỹ chơi rất thân với ta đấỵ
- Vậy à?
Lê Văn vui vẻ. Ông Huấn cười:
- Nhưng sao bác không nghe ba cháu nói gì về chuyện cháu học chung với con Bội Hoàng nhà ta cả vậỵ
- Dạ... vì trước đây cháu học ở trường khác, chỉ niên học này mới chuyển quạ Vì vậy cha cháu không biết chuyện cháu học chung với Bội Hoàng.
- Có lẽ, vả lại cha cháu cũng khá bận. – Ông Huấn vừa cười vừa nói - Thế lúc này cha cháu khỏe không?
- Dạ cảm ơn, ba mẹ cháu đều khỏẹ
Lê Văn đáp, thật ra thì cả mười ngày qua chàng nào có gặp mặt cha mẹ.
Ngay lúc đó, Bội Quân từ trong bước ra, thấy cha và Lê Văn nói chuyện vui vẻ. Quân tỏ vẻ ngạc nhiên, cha mà cũng quen biết anh chàng này nữa à? Quân quay qua nói với chạ
- Thưa cha, bà Đan đã dọn cơm xong rồị
Ông Chí Huấn ngoắc Quân lại gần, chỉ Lê Văn nói:
- Bội Quân, con biết đây là ai không? Con trai của bác Lê Bá Vỹ thứ trưởng đấỵ Ông ấy là bạn rất thân của chạ
Bội Quân liếc nhanh về phía Lê Văn với ánh mắt thiếu thiện cảm. Không phải vì Quân không thích Lê Văn làm bạn với Hoàng, mà là vì Quân cũng cảm nhận một điều, đấy là... Văn cũng có tình cảm với cả Phượng.
Lê Văn giả lả:
- À, anh Quân hôm nay rảnh hả? Không bận viết luận văn tốt nghiệp ư?
Bội Quân còn chưa kịp trả lời thì Bội Hoàng từ trong với nét mặt rạng rỡ bước ra, cố nén cái quá vui lộ ra ngoài, Hoàng hỏi:
- Tối thế này mà anh còn đến đây à?
Lê Văn đứng dậy lịch thiệp:
- Cũng còn sớm chán, mà tôi thấy thích thì đến, cô không vui ư?
Bội Hoàng đỏ mặt, trước mặt cha và anh, Hoàng không biết trả lời thế nào cho phảị Ông Chí Huấn là người sành điệu, ông hiểu mình nên làm gì bây giờ, nên đứng dậy nói:
- Mấy con cứ nói chuyện tự nhiên nhé. Ta đói lắm phải vào trong ăn cái gì đâỵ
Bội Quân thì không nói gì cả, lẳng lặng đi vào cửa khác. Phòng khách bây giờ chỉ còn lại có hai ngườị Dưới ánh đèn mờ nhạt Lê Văn nhìn Hoàng cười nói:
- Tôi rất thích thấy Hoàng có vẻ tự nhiên như vầỵ
- Tôi không ngờ anh lại đến. – Hoàng nói, cái lạnh lùng thường nhật đã biến mất – Sao ban sáng ở trong lớp cũng không nghe anh nói là chiều nay anh sẽ đến chơỉ
- Tôi đến đâu cũng thích đến một cách đường đột. – Lê Văn nói – Hôm nay lại gặp hên mới thấy cha của Hoàng có mặt ở nhà.
Nhưng không ngờ lời của Văn lại khiến Hoàng sa sầm nét mặt.
- Làm sao anh biết chuyện cha tôi ít có mặt ở nhà? Ai bảo anh thế?
- Trúc Phượng nói – Lê Văn tự nhiên - Lạ thật, không hiểu sao vừa trông thấy ông ấy tôi đã có cảm tình ngaỵ Tôi mong là sau này khi mình lớn tuổi mình cũng sẽ giống ông ấỵ
Bội Hoàng yên lặng, hơi bất mãn. Tại sao lúc nào cạnh nàng Văn cũng hay nhắc đến Phượng? Hay là... Thế là Hoàng chỉ ngồi yên một chỗ.
- Ủa sao vậỷ Ra đây rồi Hoàng lại ngồi như pho tượng vậỷ Tôi làm gì Hoàng giận à?
Lê Văn hỏị Hoàng mới giật mình trước thái độ ấu trĩ của mình.
- Coi kìa, Hoàng lại làm gì lấm lét như sắp bị tôi ăn thịt.
- Đâu, đâu có.
Hoàng sửa lại dáng ngồi rồi nói:
- Đấy vậy có vẻ dễ thương hơn không?
Hoàng thở dài:
- Sao lúc nào tôi thấy anh cũng có thể đùa được?
- Vậy à? Đùa cho đời thêm hương có gì đâủ
Hoàng không thích cãi, hỏi:
- Anh đến tìm tôi có việc gì không?
- Không, chỉ muốn đến để nhìn Hoàng, vì ở trong trường nhìn chưa đủ.
Hoàng nhăn mặt:
- Tôi không thích nghe những lời đùa cợt đó. Tôi không thích làm trò hề cho thiên hạ.
Lê Văn vẫn tỉnh bơ:
- Vậy thì cô cho biết đi, cô thích nghe gì nào, tôi sẽ nói cho nghẹ
- Chẳng có gì để thích, anh muốn nói gì thì tìm Trúc Phượng mà nóị
- Trúc Phượng à? Không được. – Lê Văn lắc đầu – Cô ấy thủ cựu cố chấp, lại quá nghiêm túc. Mở miệng ra không bài vở thì lại thánh kinh. Cô ấy có chịu nghe những gì tôi nói đâủ Lần trước này tôi chỉ mới đưa cô ta đến vũ trường "Đêm Paris" mà cô ta làm như tôi định ám sát cô ta không bằng.
Lời của Lê Văn làm Hoàng tái mặt, đôi mắt Hoàng bốc lửạ
- Đi vũ trường? Vậy có nghĩa là các người hay đi chơi với nhau lắm phải không?
- Cũng không thường xuyên. – Lê Văn thản nhiên nói - Những lúc nào chán quá không có việc gì, tôi mới đi tìm cô ấỵ Nhưng mà Hoàng biết không lúc nào Phượng cũng nói là không rảnh. Có lẽ cô ta sợ tôi kéo cô ta đi mãi rồi hư ngườị Tôi cũng biết Trúc Phượng là học sinh giỏi, nên đâu thích chơi với tôị Đúng không?
Hoàng như cố ý nói:
- Đến tìm mà Phượng cứ thoái thác... có lẽ anh thất vọng lắm phải không?
- Cũng không có gì. – Lê Văn nhún vai nói – Tôi quen thói lông bông nên đâu thể bắt người ta giống mình được... Như chiều nay đây, tôi đến đấy định rủ Phượng đi xem xinê, nhưng Phượng lại không chịu, đổ thừa là bận giảng bài cho em trai, mà đi xem xinê một mình thì lại chán chết, nên tôi không còn cách nào khác hơn là đến đâỵ
Lời của Lê Văn làm Bội Hoàng giận cực điểm. Không còn giữ kẻ được nữa, Hoàng nói:
- Anh phải nhớ kỹ là nhà tôi cũng không phải là cái quán hay cái trạm để cho những người vô công rỗi nghề lang thang ghé vô. Tôi cũng không thích tiếp những con người thất ý như anh...
- Ủa, Hoàng nói gì lạ vậỷ – Lê Văn giả vờ ngạc nhiên – Ban nãy vừa gặp tôi Hoàng có vẻ vui lắm mà, sao thay đổi nhanh như vậỷ Tôi chỉ xem Hoàng như một bạn học rất thân, nên mới tâm sự vậy mà.
Bội Hoàng yên lặng, trở lại với thái độ lạnh lùng cố hữu, Lê Văn lắc đầu tiếp:
- Tôi chịu, không thể hiểu được Hoàng.
- Ai cần anh hiểủ Anh đừng tưởng mình đẹp trai là bao nhiêu cô gái đều phải phủ phục dưới chân anh.
Hoàng chợt nhiên nói làm Lê Văn hối hận. Ban nãy rõ ràng là Văn chỉ muốn đùa chút thôi, không ngờ lại làm Hoàng giận và Văn bước qua ngồi cạnh Hoàng.
- Bội Hoàng làm gì lại giận dữ như vậỷ Ban nãy chỉ là lời đùa thôi chứ nào có thật? Hoàng đụng tí là giận như vậy... làm sao giữa chúng ta có sự cảm thông. Giả sử tôi có làm gì sai đi, thì Hoàng cũng phải nói cho tôi biết mới phải chứ?
Hoàng thấy Văn xuống nước, như ng vẫn nói:
- Anh làm gì sai, có chăng là tôi đây nàỵ
- Thôi mà cô gái, tha cho tôi một lần đị Chiến tranh mãi dễ tổn thọ lắm.
Lê Văn nắm tay Hoàng nói, và cái nắm tay này mang lại tác dụng ngaỵ Cơn giận lui dần trong đầu Hoàng.
- Tại anh chứ đâu phải tôỉ Anh cứ hay nói đùa mãị
- Trong khi Hoàng lại thích làm khó làm dễ tôị
- Nếu anh không lộn xộn thì làm sao tôi làm khó dễ anh được.
Hoàng nói với đôi má đỏ gấc. Văn cười:
- Cô có vẻ thích đỏ mặt quá. Nhưng mà tôi thấy đàn bà con gái đỏ mặt mới là đàn bà.
- Sao vậỷ
- Vì đó là bản chất của phái nữ, mà đâu phải ai cũng có đâụ Chẳng hạn như Trúc Phượng, cô ấy giống con trai hơn.
Bội Hoàng trợn mắt:
- Thôi đừng nói chuyện tôi nữa, anh hãy nói về Trúc Phượng của anh đị
Lê Văn tự nhiên:
- Nhắc đến Trúc Phượng, nhiều lúc tôi thấy lúng túng làm sao ấỵ Cô ta giống như một cái giếng sâu khó dò. Nhiều lúc thật sự người lớn nhưng nhiều lúc lại giống như trẻ con.
- Cô ta đã khiến anh lúng túng?
- Vâng, vì chịu không làm sao hiểu nổi... Cô ta khá giỏi dắn, thông minh, có chiều sâu nhưng mà...
Văn chưa kịp nói tiếp thì Bội Quân đã xuất hiện ở cửa, anh chàng đang đưa mắt lạnh nhìn hai người:
- Làm gì nói nửa chừng lại ngưng vậỷ
Bội Hoàng hỏi, nhưng rồi nhìn theo ánh mắt của Văn, Hoàng đã thấy Quân, Hoàng lại đỏ mặt. Tại sao anh ấy giờ này ra đâỷ Để nghe trộm hai người à? Hoàng vội nói:
- Anh Quân ra đây ngồi chơị
Quân vẫn đứng tại chỗ.
- Tôi định ra đây lấy nước lọc, không ngờ nghe hai người nói chuyện người khác.
- Đâu có nói ai đâụ - Bội Hoàng đáp – Anh Văn bảo là Trúc Phượng có chiều sâu, có tài nhưng khó hiểụ
Bội Quân liếc nhanh về phía Văn, rồi không biết là nói với aị
- Biết thì nói không thì thôi, nhưng tốt nhất không nên nói sau lưng người khác.
Rồi không đợi phản ứng của mọi người Quân quay lưng bỏ đị Lê Văn và Hoàng nhìn nhau, Văn có vẻ không vuị
- Sao lạ vậỷ Lần nào chúng ta nói chuyện là như có Quân xuất hiện nhất là lúc nói về Trúc Phượng?
Bội Hoàng chỉ nói:
- Anh Bội Quân không có ý đó đâu, nhưng anh ấy không thích chuyện nói lén sau lưng người khác.
Lê Văn nói:
- Nhưng chúng ta nào có nói xấu ai đâủ Chúng ta chỉ nhận xét và ngay chính Phượng nếu có nghe được thì cũng không giận ta đâủ
Bội Hoàng khoát tay:
- Thôi đừng nói chuyện đó nữa!
Lê Văn chau mày, tiếp:
- Tôi nghi là vì... Bội Quân yêu Trúc Phượng đâỵ
- Vậy à? - Bội Hoàng nói - Nếu vậy thì cũng tốt, anh Quân là người sống nhiều nội tâm, họ xứng nhau đấy chứ? Trúc Phượng cũng đã từng nhận xét. Anh Quân giống như một chiếc giếng sâu!
- Trúc Phượng đã nói vậy à?
Lê Văn nhíu màỵ Cái thái độ của Văn làm Hoàng bất bình:
- Chuyện đó anh Quân nói lạị Nhưng mà cái đó có liên hệ gì đến anh đâủ
- Dĩ nhiên là không. Có điều tôi thấy là nó chẳng phù hợp.
- Chỗ nào không phù hợp?
- Tôi cũng không thể nói một cách cụ thể, vì đó chỉ là chuyện cảm nhận. Cũng có thể là vì tôi khéo lo, nhưng mà tôi vẫn thấy họ chẳng xứng nhau chút nào cả.
Câu chuyện dính líu đến Trúc Phượng lại khiến cho không khí giữa hai người mất vuị
Chẳng ai nói với nhau lời gì nữạ Lê Văn nhìn vào đồng hồ chợt nói:
- Thôi trễ quá rồi, tôi phải về đâỵ
Bội Hoàng liếc nhanh về phía Văn:
- Về ngay bây giờ à?
- Vâng, trạm xe buýt còn cách đây khá xa, phải đi bộ một đoạn đường. Về trễ quá, sợ mai đến trường không nổị
Văn nói, Hoàng đứng dậỵ
- Thôi được, anh về đị
Ngay lúc đó, ông Chí Huấn vừa bước ra, ông nói:
- Tôi cũng về thành phố bây giờ, cho cậu quá giang nhé?
Lê Văn gật dầụ Chuyện đó không quan trọng, cái quan trọng nhất bây giờ là phải rời khỏi ngay đâỵ Một cảm giác muốn trốn tránh, nhưng trốn tránh điều gì, ngay Văn cũng không rõ.

o0o

Vườn Lê đã lùi lại phía sau và khuất hẳn trong bóng tối, Lê Văn thở rạ Văn như một nhánh lục bình vô định, trôi dạt không mục đích. Lê Văn đã đến tìm Bội Hoàng, đến không một động lực, một lý do, muốn đến là đến. Văn cũng không hiểu là mình muốn gì. Có phải chăng là vì cô đơn? Cả một bầu tâm sự, cả một uẩn ức đè nén... Để rồi muốn tìm ai đó để thố lộ? Ai cũng được chỉ cần biết có người chịu nghẹ
Ở nhà thì không được rồi! Cha và mẹ, họ có bao giờ ở nhà đâủ Họ lúc nào cũng không rảnh... Bạn bè chẳng có ai... Chỉ có một mình Trúc Phượng là chịu lắng nghe, nhưng đâu phải dễ tìm Trúc Phượng?
Xe dừng lại trước ngã tư, ông Huấn quay qua Văn:
- Tôi quên rồi, có phải nhà cậu ở bên trái không?
- Dạ, thôi đến đây được rồị Cảm ơn bác.
Và Lê Văn vội vã nhảy xuống xẹ Không hiểu sao chàng lại ngại cái ánh mắt của ông Huấn.
- Vậy tôi đi nhé! – Ông Huấn nói – Lúc nào rảnh cậu cứ ghé Vườn Lê chơi tự nhiên.
Rồi xe rồ máy chạy đị Văn đứng nhìn theo một lúc mới quay ngườị Nhưng thay vì bẻ trái chàng lại hướng sang tay phảị Giờ này các hàng quán bên đường tấp nập người ăn. Nếu là ngày thường, Văn cũng đã ngồi xuống. Nhưng hôm nay chẳng hiểu sao, Văn lại thấy lòng nóng nảy một cách kỳ lạ.
Văn cắm cúi bước, mặc cho dòng người ngược xuôi trước mặt. Chàng bước một cách vô định như vậy và không hiểu sao lại hướng về phía nhà của Trúc Phượng. Mãi đến lúc đến nơi Văn mới giật mình. Chàng ngần ngừ đứng trước cửa nhà. Đôi cổng khép kín. Có nên vào chăng?
Đèn trong nhà hắt rạ Cái ngôi nhà nhỏ nhắn giản dị đó lại như ngập đầy hạnh phúc. Văn không biết có nên quấy rầy không? Bây giờ đã chín giờ khuyạ Gọi cửa có hàm hồ quá chăng? Nhưng không lẽ đứng mãi thế nàỷ Tính Phượng rộng rãi chắc không chấp nhất điều đó. Và Văn đưa tay lên định bấm chuông, nhưng lại rụt lạị Không được, cái ánh đèn ấm cúng kia, nơi đó, hiện đang biểu hiện điều gì. Cha mẹ con cái dang quây quần... cái mà Văn khao khát mơ ước mãi không được.
Đấy là hạnh phúc, tình thương gia đình... Vậy thì không nên quấy rầỵ Không thể phá rối hạnh phúc của người khác, khi ta đến cũng chẳng có mục tiêụ
Thế là Lê Văn quay người bỏ ra đầu hẻm trở lạị Về nhà vậỵ Tuy là ở đấy chỉ có bốn bờ tường vắng lặng, nhưng định mệnh đã an bày thì chấp nhận thôị Và Văn tự nhủ.
Ta vẫn còn trẻ... mong là sau này... sẽ gặp được một người hợp ý. Rồi sẽ có một mái ấm hạnh phúc... nhỏ thôi không cần phải nhà cao cửa rộng. Chỉ cần một tình yêu chân thật... Văn mơ ước một mái ấm như nhà của Trúc Phượng và quyết tâm rồi sẽ thực hiện được...
Lê Văn lầm lũi về nhà. Cơ thể như rã rời chẳng thiết tha gì cả.
__________________
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #7  
Old 04-23-2004, 02:56 AM
VietDoll's Avatar
VietDoll VietDoll is offline
Búp Bê Nhí Nhảnh
 
Tham gia ngày: Mar 2004
Bài gởi: 2,416
Default

Chợt nhiên rồi Trúc Phượng thấy thái độ của Lê Văn và Bội Hoàng đối với mình nó thế nào đấy.
Lê Văn thì ít nói hẳn. Có lúc như né tránh, còn Bội Hoàng ngày trước chỉ nói chuyện với Phượng, bây giờ lại ngồi xa hơn... thái độ gần như không quen.
Phượng định bụng sau giờ học, sẽ tìm họ hỏi cho ra lẽ.
Sau bốn tiết học căng thẳng, Trúc Phượng thu xếp tập vở, định tìm Lê Văn và Bội Hoàng để đi ăn trưa, nhưng khi quay lại thì bóng hai người đã đâu mất.
Những người này kỳ cục thật! Phượng nghĩ. Làm sao Phượng không biết chuyện Bội Hoàng thích Văn? Không lẽ Hoàng sợ Phượng sẽ cướp Văn? Phượng lắc đầu. Đàn bà thường hay ích kỷ và hẹp hòi. Trên đời này nào phải đã hết đàn ông? Mà nếu Phượng có muốn yêu đi nữa, thì Phượng dại gì mà cặp với Văn? Bởi vì Phượng là con người tự trọng. Phượng cũng quý trọng tình bạn giữa nàng với Hoàng. Vả lại, Lê Văn đối với nàng chưa có gì mà? Văn có tỏ bày là đã yêu Phượng đâu?
Thế là Phượng buồn bã đi ra khỏi lớp. Nắng :Di chang ngoài vườn trường, Phượng phân vân rồi quyết định xuống câu lạc bộ sinh viên ăn mì. Như vậy vừa gọn vừa nhanh. Ăn xong dư giả thời giờ có thể lên thư viện tìm sách đọc.
Đang lúc Phượng định rẽ lối, thì chợt nhiên có ai đó nắm lấy tay nàng. Ai vậy? ai mà dám sỗ sàng như vậy? Phượng trong lớp nổi tiếng là nghiêm không đùa giỡn một cách vô thức. Và Phượng quay lại định trừng mắt. Nhưng Phượng giật mình. Người đứng trước mặt nàng không ai khác hơn là Bội Quân.
Cái ánh mắt của Quân vẫn sâu thẳm. Quân nói:
- Tôi tưởng là Phượng sẽ ngồi miết trong ấy không ra chứ?
Phượng lúng túng, không hiểu sao đứng trước mặt Quân lúc nào Phượng cũng không tự nhiên.
- À. Tôi ra trễ... bởi vì tôi mắc bận sắp xếp lại tập vở... Anh đến đây định tìm Bội Hoàng à?
- Không. - Bội Quân chăm chú nhìn Phượng – Hoàng nó đã đi với Lê Văn rồi. Tôi đến đây là vì cô.
- Vì tôi? - Phượng giật mình – Có chuyện gì à?
- Cũng không. Nhưng có phải là Phượng định đi ăn cơm trưa không? Chúng ta cùng đi nhé?
Phượng do dự. Đi ăn cơm chung thì cũng không có gì quan trọng, từ chối hơi quá đáng, thiếu gì người rủ nhau đi, chẳng ai để ý chuyện đó đâu, thế là Phượng gật đầu.
- Thôi được... Nhưng mà tôi ăn ở câu lạc bộ sinh viên đấy.
Quân gật đầu.
- Tôi cũng thường ăn ở đấy.
Họ sóng đôi nhau đi về phía câu lạc bộ sinh viên. Phượng cố làm ra vẻ tự nhiên, không để cho Quân thấy sự hồi hộp của mình. Mà sao phải hồi hộp? Phượng tự hỏi mà không làm sao giải thích được.
Họ tìm được một bàn trống, và mạnh ai gọi khẩu phần của người ấy. Quân lên tiếng:
- Hôm trước Phượng hứa là thỉnh thoảng sẽ ghé qua Vườn Lê. Sau lâu quá không thấy Phượng đến?
- Bài vở bận quá... Vả lại tôi còn nhiều việc ở nhà, tôi còn phải kèm một thằng em mới học lớp mười một, nên không có thời gian.
Quân cười:
- Chỉ có mình Phượng bài vở bận thôi sao? Còn Bội Hoàng và Lê Văn sao họ lại có vẻ rảnh rỗi nhởn nhơ như vậy?
Phượng đỏ mặt:
- Cái đó thì... đúng rồi... Bài vở chính khóa của nhà trường thì cũng không nặng lắm, nhưng mà nếu mình tìm hiểu tra cứu thêm sách vở thì rõ ràng là không dư dả thời gian. Ngoài ra còn hoàn cảnh gia đình khác nhau.
Quân gật đầu:
- Hèn gì Bội Hoàng nói Phượng là học sinh giỏi của cả lớp.
Phượng khiêm tốn:
- Đó chẳng qua là vì may mắn thôi...
Thức ăn đã mang lên. Cả hai tạm ngưng câu chuyện, đợi hầu bàn bỏ đi xong, Quân nói:
- Phượng biết không, mùa này quýt đã chín đỏ sau vườn nhà tôi.
Phượng yên lặng, Phượng biết Quân nói câu đó với ý nghĩa gì. Quân thấy Phượng ngồi yên, tiếp:
- Chiều thứ bảy Phượng lên "Vườn Lê" nhé?
Phượng ngập ngừng:
- Nếu có thời gian rảnh rỗi, tôi sẽ đến.
- Vậy thì tôi sẽ đón Phượng nơi trạm xe buýt.
Phượng bối rối, bởi vì Quân nói vậy có nghĩa là Quân đã nghĩ là Phượng không từ chối. Và như vậy không đến không được. À mà đến cũng có sao đâu? Coi quýt chín sẵn dịp xem thử tình trạng giữa Bội Hoàng và Lê Văn đã đến đâu rồi.
Phượng gật đầu:
- Thôi được, khoảng ba giờ tôi sẽ đến đấy.
Quân cười, nụ cười làm cho khuôn mặt rạng rỡ một chút.
- Tôi biết là thế nào Phượng cũng đồng ý mà. Tôi hiểu Phượng đúng không?
Quân nói gì vậy? Hiểu Phượng? Làm gì có chuyện đơn giản như vậy? Phượng chỉ cười và cúi xuống đất bắt đầu ăn. Hôm ấy mì nấu hơi lạt. Phượng mới nuốt hai miếng đã không ưng ý. Nàng ngẩng lên định tìm nước chấm thì bắt gặp ánh mắt của Quân. Anh chàng sao chưa ăn. Sao lại nhìn chằm chằm như vậy? Cái nhìn làm cả người Phượng nóng ran. Quân như hiểu ý.
- Tìm nước chấm phải không?
Quân hỏi rồi với tay lấy chai nước tương đưa cho Phượng.
- Cám ơn!
Phượng nói và tiếp tục ăn. Bữa ăn đó Phượng ăn không tự nhiên tí nào. Sau đó Phượng định trả tiền xong sẽ đi về lớp, nhưng Quân lại hỏi:
- Không lên thư viện đọc báo ư?
- Thôi không... Hôm nay có mấy bài tập chưa làm xong.
Phượng nói và không dám nhìn Quân. Quân đứng dậy không nói gì, chàng đặt tờ giấy bạc lên bàn, trả cả phần ăn cho Phượng rồi bước đi. Phượng đi theo sau.
Thật ra thì Phượng không thích bất cứ ai trả tiền cho mình. Cái số tiền đó tuy nhỏ, nhưng nó làm sao đấy. Nó khiến cho người ta có cảm giác như mang nợ, rồi phải tìm cách trả lại. Phượng nhìn Quân nói:
- Cám ơn anh đã trả tiền mì cho tôi.
Quân lắc đầu, rồi đột ngột dừng chân lại trước cửa giảng đường.
- Hình như cô hơi sợ tôi, phải không?
- Làm gì có chuyện đó. - Phượng vội vã nói – Ai bảo anh như vậy?
Quân cười nhẹ:
- Chính cô đã từng thú nhận chuyện đó, cô quên rồi sao?
- Tôi... Vâng có lẽ tôi hơi ngại anh một chút.
Phượng gật đầu.
- Tại sao vậy?
- Tôi không giải thích được, có thể đó là một cảm giác vô thức. – Trúc Phượng lắc đầu nói – Cũng có thể vì con người anh ít nói, anh lầm lầm lì lì, mà cũng có thể là vì anh... là anh của Bội Hoàng nữa.
Bội Quân suy nghĩ, rồi như hiểu ra, gật đầu. Họ tiếp tục bước nhưng chẳng ai nói với ai lời gì nữa cả. Khi đến trước tháp chuông của trường đại học, Phượng dừng lại, phá tan cái yên lặng.
- Đã đến rồi, tôi vào lớp đây.
- Vâng!
Bội Quân mới như sực nhớ ra.
- Vậy là chia tay nhé. Cám ơn Phượng đã ăn trưa với tôi.
- Chẳng dám, chào anh!
- Chào cô.
Rồi Quân quay đi, nhưng đi được mấy bước Quân lại quay lại nói:
- Nếu Phượng hiểu rõ tôi hơn, chắc Phượng không sợ tôi đâu.
Lời của Quân làm Phượng bối rối, nhưng chẳng lâu, vì Quân đã đi luôn rồi.
Phượng lắc đầu không muốn suy nghĩ nhiều. Tại sao Quân muốn Phượng hiểu Quân nhiều hơn. Anh chàng nói vậy với ý nghĩa gì? Phượng không hề có ý kết thân với Quân cơ mà? Không phải vì Quân là người xấu. Con người của Quân thanh cao. Gia thế tốt, lại đẹp trai là đối tượng cho biết bao cô gái mơ tưởng. Nhưng mà... Phượng không có trong số các cô đó. Bởi vì với Phượng mọi thứ đều gần như lý tưởng, kể cả tình yêu. Mà tình yêu thì phải là một sự hòa đồng hòa hợp đến từ hai phía.
Phượng nghĩ ngợi, và khi nhìn lên, Phượng trông thấy Bội Hoàng và Lê Văn từ xa đi lại, hai người tay trong tay, khuôn mặt rạng rỡ. Phượng chợt giật mình... không lẽ... ta...
Và Phượng vội vã quay đi. Phải lánh ngay trước khi họ thấy. Phượng thấy mình hành động một cách kỳ cục. Vì Hoàng và Lê Văn đều là bạn cơ mà.
Phượng chạy vội vào giảng đường mặt tái ngắt. May là bấy giờ trong giảng đường chẳng có bao nhiêu người, cũng chẳng ai chú ý đến nàng. Phượng vội vàng về chỗ, lật quyển sách ra, giả vờ như đang chú tâm làm bài. Quyển vở mở trước mặt... mà chẳng có một chữ nào lọt được vào đầu Phượng... Những con chữ như những con mắt đen nhìn nàng... Ánh mắt của ai?
__________________
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #8  
Old 04-23-2004, 02:57 AM
VietDoll's Avatar
VietDoll VietDoll is offline
Búp Bê Nhí Nhảnh
 
Tham gia ngày: Mar 2004
Bài gởi: 2,416
Default

Trúc Phượng đã đi sớm hơn dự định. Hai giờ mười lăm phút Phượng đã có mặt ở trạm xe buýt. Mà Bội Quân thì hẹn là ba giờ mới ra đón, nên đương nhiên là họ không gặp nhaụ
Từ con đường cái muốn đi vào Vườn Lê phải men theo một con đường trải đá nhỏ hơn. Đây là con đường độc đạo đưa vào nhà họ Lê nên đương nhiên chỉ có người của Vườn Lê là đi vào, ngoài ra chẳng ai khác.
Bấy giờ là cuối thụ Bầu trời bàng bạc mây trắng. Thời tiết lành lạnh. Trúc Phượng khá rộng rãi thời gian nên chậm rãi bước, nhiều người không ưa mùa thu, họ sợ cái thê lương có lá rụng. Còn Phượng thì không có cảm giác đó. Hai bên đường, cỏ vẫn xanh non. Hoa dại đua nở... Mọi thứ giống Phượng, không có cái lặng lẽ sầu đời của thụ
Gió không biết từ đâu thổi đến, tốc nhẹ mép váy, Phượng tuy không có lắm áo quần, nhưng chiếc áo nào cũng khá thích hợp với dáng người, làm toát ra cái vẻ thanh xuân đầy sức sống. Hôm nay Phượng mặc chiếc váy màu tro, áo pull trắng, giày đen, trông thật khỏe mạnh. Còn sớm chán, Phượng nghĩ... Vả lại Phượng chỉ nhận lời với Quân là chỉ đến để chiêm ngưỡng cảnh quýt chín rộn phía sau nhà thôi mà. Có gì phải hấp tấp chứ?
Đã tới trước cửa "Vườn Lê". Phượng dừng lại, lần đầu tiên Phượng có cơ hội ngắm cảnh. Dưới trời thu bàng bạc, Vườn Lê có cái bề ngoài của một người già đã qua mấy độ phong sương. Phượng lắc đầụ Mặc dù biết là... bên trong kia, mọi thứ đều tốt lành, tiện nghi nhưng Phượng vẫn không thích ở một nơi như vậỵ Khung cảnh có vẻ thê lương quá.
Phượng không vào nhà... cũng không dừng lại ở đấy, mà tiếp tục bước về phía trước với bao ý nghĩ bâng quơ... và chợt nhiên... Phượng suýt va phải một ngườị
Phượng giật mình nhìn lên. Một khuôn mặt lạ nhưng lại quen quen. Ai vậỷ Hình như Phượng đã gặp ở đâụ
Đó là một người đàn ông đứng tuổi, đẹp trai, chững chạc. Phượng đoán ít ra ông ta phải trên ba mươi lăm tuổị Ông ta đang nhìn Phượng, cái ánh mắt như biết cườị
Trong lúc Phượng còn lúng túng, thì đã nghe ông ta nói:
- Tôi đã làm cô sợ phải không?
Giọng nói trầm và ấm như một ly trà đặc.
- Dạ không, tại tôi sơ ý suýt đâm vào người ông.
Người đàn ông chợt hỏi:
- Cô đến Vườn Lê à?
- Vâng. - Phượng lúng túng đáp – Con trai ông chủ vườn mời tôi đến xem hái quýt ở vườn saụ
Người đàn ông cười:
- Cô là gì của Bội Quân?
Nụ cười của ông ta làm Phượng lúng túng hơn.
- Dạ... Tôi là bạn học của anh Bội Quân... A mà không phải, bạn học cùng lớp với Bội Hoàng.
Người đàn ông lại cười, nụ cười như ẩn dụ một đìều gì. Trúc Phượng chợt nhớ ra hỏi:
- Mà ông là aỉ Tại sao ông lại ở đâỷ ông là người trong Vườn Lê hay cũng đến chơi như tôi vậỷ
Người đàn ông gật gù:
- Tôi là Lê Chí Huấn, cha của Bội Quân và cả Bội Hoàng đấỵ
- Ồ!
Phượng tròn môi, nàng không tin người đàn ông trước mặt vừa trẻ vừa đẹp trai như vậy lại là cha ruột của Bội Quân và Bội Hoàng.
- Saỏ Cô không tin à?
- Ông... Bác... trẻ quá... Mới nhìn tôi chỉ tưởng là... anh của những người đó thôị Năm nay bác bao nhiêu rồỉ
- Cô thử đoán xem?
- Ba mươi bốn hay ba mươi lăm?
- Lầm rồi! – Ông Huấn cười nói - Phải đảo ngược con số lại, chẳng hạn bốn mươi ba... Bây giờ cô đã biết tôi là ai, thế còn cô?
- Tôi là Trúc Phượng, học cùng lớp với Bội Hoàng.
Rồi Phượng lắc đầu:
- Gọi bác là bác mà tôi thấy áy náy làm saọ Cha tôi chỉ mới bốn mươi lăm mà tóc đã bạc, già hơn bác nhiều, phải chi được như bác.
- Ồ, sao nói vậỷ Được như tôi sướng lắm à?
- Không phải nói sướng mà... thật tình tôi cũng không biết phải nói sao nữả
Ông Huấn cười nhìn Phượng. Ban nãy từ xa ông đã trông thấy cô gáị Cô gái có vẻ thật hồn nhiên. Đứng trước nhà ông một lúc rồi đi lại... Vừa đi vừa cúi đầu như nhẩm tính từng bước chân, để rồi suýt va vào người ông. Chuyện đó tạo cho ông một cảm giác thú vị. Lâu lắm rồi, hình như hai mươi hay ba mươi năm gì đó. Lúc đó ông còn trẻ. Ông mới có cái cảm giác đó. Bây giờ đã bốn mươi lăm và khi ông nhìn thấy cái cô gái có tên Trúc Phượng này chớp chớp đôi mắt đen nhìn mình, thì ông lại xúc động. Ông cảm thấy như mình trẻ lại... trở lại cái thời hai mươị
- Tại sao bác không nói gì cả? Bác ra đây dạo mát rồi bị tôi quấy rầy phải không?
Phượng hỏị Ông Huấn lắc đầụ
- Cái không khí trong Vườn Lê quen thuộc quá, nên tôi thích ra đây dạo hơn. À, cô cùng đi dạo với tôi chứ?
- Tôi à? - Phượng chợt thấy vui - Được chứ?
Và Phượng bước tới đi cạnh ông Huấn. Bây giờ Phượng mới thấy là ông Huấn rất cao... cao cỡ Lê Văn. Hai người có nét rất tương hợp.
Phượng bắt chuyện:
- Vườn Lê vừa rộng, vừa đẹp, như vậy sao bác không ở?
- Đồng ý là đẹp nhưng mà ở đấy... tôi có quá nhiều kỷ niệm, nên dễ cảm thấy cô đơn.
- Vậy à? - Phượng hỏi và tỏ ra như người biết nhiều – Chính vì vậy mà bác ở miết trong thành phố với bạn bè?
Ông Huấn quay lại nhìn Phượng với nụ cười thú vị:
- Sao cô biết nhiều thứ về tôi thế?
Trúc Phượng đỏ mặt:
- Bội Hoàng nói cho tôi nghe nhiều chuyện có liên hệ đến bác, tôi nghĩ là... nhưng tôi cũng không tin là bác hoàn toàn như vậỵ
Ông Huấn lắc đầụ
- Bội Hoàng nhiều lúc hình dung tôi hơi quá lố. Nhưng cũng có phần sự thật, vì cô biết đấỵ Khi con người cảm thấy cô đơn, trống vắng thì họ thường hay quơ quào, lăn xả, tìm kiếm bất cứ một cái gì để lấp đầy cái nỗi cô đơn đó.
- Tôi không tin như vậy là đúng. – Trúc Phượng phản kháng - Những việc làm vô nghĩa không bao giờ lấp đầy được khoảng trống cô đơn mà trái lại nó chỉ làm cho con người trụy lạc, sa sút tình cảm hơn... Vì vậy cách tốt nhất là phải đi tìm niềm tin.
- Tìm niềm tin bằng cách nàỏ
- Chẳng hạn như đến giáo đường chẳng hạn.
- Đến giáo đường à? – Ông Huấn chợt cười lớn - Nếu tôi còn ở tuổi đôi mươi, tôi sẽ làm theo lời cô, đằng này tôi đã bốn mươi lăm tuổi rồị Có nhiều thứ tôi biết còn hơn cả mấy ông linh mục.
- Không, ông lầm rồị – Trúc Phượng nghiêm chỉnh nói - Vấn đề ở đây khôang phải là tuổi tác, mà là làm thế nào để chúng ta lấp đầy được cái khoảng trống cô đơn kiạ
Ông Huấn không cười nữa, ông nhìn Phượng một cách tò mò, và Phượng thấy Quân giống ông Huấn nhất là đôi mắt. Cái ánh mắt sâu thẳm như đáy giếng.
- Trúc Phượng, cô làm tôi hơi rối rắm. Tôi không hiểu cô định nói gì, nhưng điều cô nói cũng có lý.
Trúc Phượng lắc đầu:
- Tôi biết là ông hiểu, nhưng ông không muốn thừa nhận thôi, đúng không?
- Cô có vẻ khá thông minh. – Ông Huấn cười nói – Tôi đã đánh giá cô hơi thấp.
- Không phải là ông đánh giá thấp tôi, mà là ông xem thường bọn tuổi trẻ chúng tôị
Phượng nóị Và họ đã đi xa khỏi "Vườn Lê" lúc nào không haỵ Bây giờ thì không còn đường lộ nữa mà đã đến bờ ruộng. Con đường rất hẹp, ông Huấn đi trước và Trúc Phượng phía saụ Có nhiều khoảng khá lầy lội ông Huấn phải phụ nắm tay Phượng nhảy quạ Và câu chuyện giữa hai người như không có khoảng cách.
- Tình cảm giữa Lê Văn và Bội Hoàng tốt chứ?
Ông Huấn đột ngột hỏi làm Phượng lúng túng.
- Dạ... tôi cũng không rõ.
- Tại sao lại không, khi mọi người lại học chung một lớp?
Phượng vội nói:
- Dạ... vì họ không thừa nhận. Với lại bạn bè cũng không có quyền khẳng định cái gì mình chưa biết đích xác.
Ông Huấn thăm dò:
- Cậu Lê Văn có cái dáng dấp khá hấp dẫn đấy chứ?
- Phải nói là tùỵ - Phượng đáp – Đâu phải là với tất cả con gái đâủ
Ông Huấn gật đầu, nói chuyện với Phượng khá thú vị. Cô gái có vẻ trưởng thành hơn cái tuổi cô ta đang có... Đấy lại là một cô gái nhạy bén mặc dù hơi bảo thủ. Trong xã hội, với cái môi trường giao tế hiện nay, phần lớn phụ nữ mà ông tiếp xúc đều là những con người già dặn sỏi đờị Trúc Phượng là một cô gái đặc biệt giống như một cánh hoa trên đồng cỏ nội tinh khiết trong lành, như cái không khí hiện nay giữa hai ngườị
- Cô nói tùy là saỏ Chẳng hạn như Lê Văn chỉ có thể thu hút được Bội Hoàng thôi, phải không?
- Tôi không thể khẳng định điều đó, nhưng ít ra Lê Văn không phải là đối tượng của tôị Vì người đàn ông mà tôi ưa thích phải là người trưởng thành một chút, biết nhiều sự đời... Nói khác đi phải có tính cách đàn ông.
- Vậy à? không biết là cô nói chơi cho vui hay cô định đùa với lửa thật.
- Tôi không đùạ Ông cũng biết đấỵ Mỗi người con gái lớn lên đều có ước mơ, có một mộng tưởng. Và cái ước mơ đó có thể đẹp xấu, tốt đẹp hay đau khổ. Tùy theo từng ý niệm của họ.
- Vậy à?
- Ông cho là tôi không đúng ư?
- Đúng, đúng chứ? – Ông Huấn vội gật đầu nói – Nhưng ước mơ thường có những hậu quả khác nhaụ Sự lệch lạc có thể đưa đến đau khổ.
- Ông đã từng vỡ mộng chưả
Phượng thăm dò, ông Huấn cười:
- Có thể là có mà cũng có thể là không, tôi cũng không nhớ.
- Tôi biết. Vỡ mộng là chuyện cực kỳ đau khổ, và ông đã giấu tôị Ông né tránh cả chính mình.
Ông Huấn thở ra:
- Cô Phượng, cô có vẻ nhìn đời lý tưởng quá...
Rồi ông lẳng lặng bỏ đi, ông bước nhanh đến độ Phượng không theo kịp. Qua khỏi bờ ruộng là đến sân phơi thóc của nông dân, Phượng đuổi theọ
- Ban nãy tôi làm ông buồn phải không?
- Không, cô nói đúng, có lúc tôi trốn lánh cả chính mình. Bởi vì thú thật tôi đã có một ước mơ nhưng nó đã đến thật nhanh và cũng tàn đi thật sớm.
Phượng khoát taỵ
- Thôi ông đừng nói gì cả, tôi hứa với ông là sẽ không tò mò thêm, tôi biết ông rất khó chịu, đúng không? Vậy thì cho xin lỗi nhé?
Ông Huấn cảm động, vòng tay qua vai Phượng, ông nói:
- Ồ, Trúc Phượng, cô rõ là cô gái dễ thương, không ai giận cô được.
Cái hành động của ông Huấn làm Phượng thấy choáng. Cái hơi thở đàn ông có mùi thuốc lá, mùi rượu và cả mùi nước hoạ Đây là người đàn ông thuộc típ ăn chơị Phượng biết vậy mà vẫn thấy như chao đảọ
Một luồng gió mát thổi qua làm Phượng tỉnh táo, nàng đỏ mặt gỡ tay ông Huấn ra nói:
- Thôi để quay về Vườn Lê.
- Đúng đấy về là vừa – Ông Huấn nói – Đã gần bốn giờ rồị Chúng ta đã đi khá xạ
- Bốn giờ rồi à? - Phượng kêu lên - Chết chửa, anh Bội Quân đợi tôi ở trạm xe buýt từ ba giờ.
Ông Huấn giục:
- Vậy thì phải nhanh :Dng ra trạm xẹ Bội Quân nó giữ lời lắm, chờ không có, nó sẽ mãi đứng chờ thôị
- Vậy à?
Lời của ông Huấn càng làm cho Phượng bất an.
Và khi cả hai ra đến trạm xe, rõ là Bội Quân đang đứng tựa một bên cột chờ. Anh chàng có vẻ bình thản, chỉ thay đổi sắc mặt khi thấy Phượng và ông Huấn xuất hiện cùng lúc.
- Ồ cha!
Quân chỉ kêu lên rồi ngưng lại, ông Huấn phải giải thích:
- Cha đi dạo trên đường mòn thì gặp Phượng, Phượng nói là con chờ cô ấy ở trạm xe nên cha vội đưa cô ta ra đâỵ Thôi hai người nói chuyện nhé. Cha còn đi một chút nữa mới về.
Rồi ông Huấn nhìn Phượng với nụ cười, sau đấy mới bỏ đi về phía lộ. Quân nhìn theo rồi quay qua Phượng.
- Phượng cũng quen biết cha tôi à?
Trúc Phượng không nhìn Quân, nói:
- Tôi lầm lũi bước, suýt chạm vào người ông ấy, lúc đầu tưởng chỉ là người nhà của anh, sau đó mới biết là cha anh. Tôi đã đến trễ để anh chờ, thật có lỗị
Phượng nói và không đá động gì đến chuyện mình đã đi dạo với ông Huấn. Quân đáp:
- Chỉ cần Phượng đến đây, còn cái chuyện sớm muộn không thành vấn đề.
Cả hai đi về Vườn Lê, Quân chợt nói:
- Ban nãy Lê Văn cũng có đến.
- Vậy à?
Phượng thờ ơ. Cái thái độ của Phượng làm Quân ngạc nhiên, lúc trước mỗi lần nói đến Lê Văn, Phượng có vẻ căng thẳng làm sao đấỵ Vậy mà bây giờ... thái độ lại đổi khác. Quân nói thêm:
- Lúc gần đây Lê Văn thường ghé qua lắm. Hôm nay nghe Bội Hoàng nói là sẽ đi xem phim với Lê Văn, tôi tưởng là cậu ấy sẽ không đến, không ngờ...
Phượng cắt ngang:
- Đến đông thì càng vui chớ sao anh lại không mừng? Hình như cha anh ít về đây lắm?
Quân nói:
- Có nhiều lúc càng đông người ta lại càng thấy cô đơn. Phượng có cái cảm giác đó bao giờ chưả
- Chưạ
Cửa Vườn Lê mở rộng, Phượng và Quân bước vàọ Không hiểu sao hôm nay Phượng lại rất vuị
- Tối nay có lẽ cha anh sẽ ở lại nhà?
Quân lắc đầụ
- Không, cha tôi nói là ở nhà buồn quá, nên lúc nào cũng đị
Phượng cười:
- Ông ấy khác hẳn anh. Mới nhìn không tin là ông ta đã trên bốn mươi tuổị
- Vì vậy nhiều cô bạn của ông ấy trông già hơn cả ổng.
Quân nóị Phượng yên lặng. Cả hai bước vào cửa đã nghe tiếng cười của Lê Văn vọng rạ
Trông thấy Trúc Phượng, Lê Văn vội đứng bật dậỵ
- Ồ! Trúc Phượng cũng đến nữa à?
Bội Hoàng lại có vẻ không vuị
- Anh Quân rủ Phượng đến đấy ư?
Trúc Phượng cười, cảm thấy thái độ của Hoàng trẻ con thế nào đấỵ
- Đâu phải, đến xem hai người đến đâu rồị
Lê Văn cười:
- Vậy là Phượng cũng biết tôi đến đâỷ
- Vâng, mà biết anh đến rất thường xuyên nữạ
Trúc Phượng nói làm Bội Hoàng đỏ mặt. Bội Quân vội chen vào:
- Tôi mời Phượng đến xem cảnh quýt chín ở vườn sau đấỵ
Mọi người yên lặng. Phượng kéo ghế ngồi xuống. Bước vào nhà, không hiểu sao Phượng thấy thất vọng. Phải chăng vì sự thiếu vắng của ông Huấn?
Để phá tan cái không khí ngỡ ngàng, Quân đề nghị:
- Bây giờ mình ra sau vườn xem quýt nhé?
Nhưng Phượng nói:
- Còn mệt quá, nghỉ một chút đị
Quân ngồi xuống cạnh.
- Nếu mệt thì khỏi đi cũng được.
Phượng liếc nhanh về phía Quân, chợt thấy hối hận, nhưng Phượng cũng chỉ ngồi yên. Lê Văn thấy Phượng ngồi khá xa, nói:
- Sao Phượng không lại đây nói chuyện chơỉ
__________________
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #9  
Old 04-23-2004, 02:57 AM
VietDoll's Avatar
VietDoll VietDoll is offline
Búp Bê Nhí Nhảnh
 
Tham gia ngày: Mar 2004
Bài gởi: 2,416
Default

Phượng cười:
- Sợ quấy rầy hai ngườị
- Sao có chuyện đó - Bội Hoàng đỏ mặt nói – Lúc này Phượng có vẻ nói nhiều quá. Đừng quên chúng ta là bạn bè nhé.
Trúc Phượng cười:
- Biết nói cũng không nói lại đâụ Các người tới hai người lận mà.
Lê Văn chỉ Quân:
- Thế bên Phượng thì saỏ
Bội Quân có vẻ khó chịu:
- Nói chơi cũng có mức độ thôi nhé!
Bội Hoàng vội can thiệp:
- Anh Quân!
Lê Văn lắc đầu nói:
- Nói chơi cũng không biết, vậy thì làm sao có bạn gái được?
Bội Quân tái mặt:
- Đó là chuyện riêng của tôi, đâu cần cậụ
- Đương nhiên là không cần tôi, nhưng mà...
Ngay lúc đó cửa mở, Phượng nói:
- Cha anh về rồi kìạ
Và quả thật ông Huấn đang bước vào, cái không khí căng thẳng biến mất ngay, nhưng không ai nói với ai tiếng nàọ
- Ồ. Sao tất cả lại yên lặng như vậỷ Sự hiện diện của tôi đã quấy rầy quý vị à?
Bội Hoàng, Bội Quân và Lê Văn vẫn ngồi yên, chỉ có Trúc Phượng lên tiếng:
- Chúng tôi đang đợi bác về đâỵ
- Vậy à? – Ông Huấn nhìn Phượng rồi quay qua Quân - Bội Quân, con mở nhạc đi, cha sẽ lấy rượụ Chỉ có thế này không khí mới sôi động được thôị
Bội Quân đứng dậy mở máy hát, ông Huấn đi về phía quầy rượụ Trúc Phượng do dự một chút, rồi đứng dậy đến bên ông Huấn.
- Để tôi phụ bác nhé?
Lê Văn thấy vậy cũng bước tớị
- Tôi cũng phụ một taỵ
Nhưng ông Huấn đã khoát tay:
- Thôi một người đủ rồi, cậu hãy sang nói chuyện với Bội Hoàng đị
Bây giờ chỉ còn Phượng bên ông Huấn, Phượng chợt thấy nóng ran cả ngườị Ông Huấn là tay pha rượu điệu nghệ, đâu cần đến sự phụ giúp. Phượng hỏi:
- Thế này thì tôi phụ ở chỗ nàỏ
- Thì đứng cạnh thôị – Ông Huấn nói với nụ cười – Cô cũng biết là tôi rất sợ cô đơn.
Trúc Phượng đứng yên, chăm chú theo dõi ông Huấn pha rượu, chợt nghe ông ta hỏi:
- Thế nàỏ Bao giờ cô về nhà? Chúng ta sẽ cùng đi nhé?
Trúc Phượng giật mình, nửa mừng nửa sợ. Chuyện rồi phát triển đến đâủ Ông Huấn dù gì cũng là cha của Bội Quân, chứ nào phải là bạn? Phượng nhìn xuống:
- Tôi cũng không biết, có lẽ dùng cơm tối xong mới về.
- Nhớ về sớm một chút. Hôm nay tôi bận việc.
Ông Huấn nói như Phượng đã chấp nhận chuyện đó.
Tiếng nhạc vang lên, rượu đã pha xong. Phượng mang từng cốc rượu đến cho mỗi ngườị Khi mang rượu đến cho Bội Hoàng, Phượng đã nhìn thấy trong ánh mắt của Hoàng có cái gì kỳ quặc làm Phượng lúng túng. Hoàng đã nhận ra sự khác thường ư?
Ông Huấn đứng giữa đám đông như một ông anh cả:
- Có nhạc, có rượu rồi, bây giờ mình làm gì? Khiêu vũ nhé?
- Vâng, khiêu vũ.
Lê Văn là người hưởng ứng đầu tiên. Trúc Phượng thì lắc đầu:
- Không, tôi không biết khiêu vũ.
Bởi vì Phượng biết, trong tình huống này mà khiêu vũ, thì thật là khó xử, nhưng Lê Văn lại nói:
- Không biết thì học? Lần trước Phượng không phải đã biết nhảy Rumba rồi ư?
Bội Hoàng chen vào:
- Tôi cũng không biết nhảỵ
Ông Chí Huấn nói:
- Vậy thì mọi người ngồi nghe nhạc cũng được rồị
Và cái không khí như vậy rõ là chẳng thích với cả mọi ngườị Bội Quân thất vọng nhất, lúc đầu nghĩ là mình sẽ có dịp riêng rẽ với Phượng. Không ngờ cha lại về rồi Lê Văn đến. Tất cả thật là phiền nhiễụ
Dĩa hát khá haỵ Đấy là tấu khúc "Bản giao hưởng đồng quê" của Beethoven, nhưng cả năm người ngồi trong phòng khách, mỗi người lại có một tâm tư riêng nên chẳng ai thấy được cái hay của nó. Lúc dĩa hát kết thúc, Quân đứng dậy định thay một chiếc dĩa khác, thì Lê Văn chợt nói với Hoàng:
- Tối nay có chút việc bận, tôi phải về trước, mai gặp lại nhé.
Bội Hoàng đứng dậy theọ Sự hiện diện của ông Huấn trong nhà làm Hoàng cũng không vuị Quân thì như trút được gánh nặng, chàng lẳng lặng đến bên máy hát, thay chiếc dĩa hát khác.
Ông Huấn nói với Lê Văn:
- Sao không ngồi lại thêm một chút. Mình dùng cơm tối xong hãy về?
Nhưng Lê Văn lắc đầu:
- Thôi, mai còn đến mà.
Và quay sang Trúc Phượng, Văn hỏi:
- Phượng có cùng về không?
Phượng nghe hỏi giật mình, lúng túng nói:
- Thôi, để tôi ngồi thêm một chút, về saụ
Và Bội Hoàng đưa Lê Văn ra ngoàị Còn lại trong phòng, ông Huấn nhận xét:
- Tính của Bội Hoàng hẹp hòi, sẽ khó mà có được hạnh phúc. Con người mà dễ ganh tị quá, chỉ tự làm khổ mình.
Trúc Phượng chỉ ngồi yên, ông Huấn lại quay qua Quân nói:
- Còn con nữa, con cũng phải thay đổị Lê Văn vừa là khách vừa là bạn của Bội Hoàng, con không nên khắt khe quá mà làm em gái con khó chịụ
Bội Quân định nói gì đó nhưng rồi lại thôi, chỉ gật đầụ Ngay lúc đó Trúc Phượng chợt nói:
- À, bây giờ chúng ta ra sau vườn xem quýt đỉ
Nhưng ông Huấn nói:
- Thôi hôm nay tôi mệt quá. Phượng đi với Quân đi nhé.
Lời của ông Huấn làm Trúc Phượng thất vọng, Bội Quân hồ hởi hẳn:
- Bây giờ đi nhé.
Quân nói và Trúc Phượng không thể không đị Chính nàng đưa đề nghị đó ra cơ mà.
Ra khỏi phòng khách, Phượng chợt hối hận, nhưng Phượng lại nghe Quân nói:
- Vậy mà tôi tưởng là hôm nay Phượng không đi xem quýt chín rồi chứ.
Phượng quay qua:
- Sao lúc nào tôi cũng thấy trong giọng nói của anh có cái gì không vui vậỷ
- Không biết, có lẽ tự tiềm thức. – Quân nhún vai nói – Mỗi lần gặp Lê Văn là tôi cảm thấy khó chịu thế nào đấỵ
Phượng cười:
- Đừng có khó chịu, hãy nghe lời dạy của cha anh.
Bội Quân chợt nói:
- Cha tôi có vẻ thích Phượng đấỵ
Phượng nghe nói giật mình:
- Sao anh nói kỳ vậỷ
- Ý tôi muốn nói là cha tôi có cảm tình với Phượng. Bởi vì Phượng biết không, những người bạn khác đến đây chơi, cha tôi không hề để ý.
- Vậy à.
Phượng nói mà nóng cả mặt, Quân nhìn quạ
- Thật đấy, nhưng mà điều đó cũng không có gì lạ, bởi vì Phượng không giống những cô gái khác... Phượng vượt trội hơn họ.
- Anh đừng tâng tôi lên cao quá, làm tôi :Dng mặt.
- Tôi không đề cao đâụ
- Vậy thì đừng nhắc lại chuyện đó nữa nhé.
Ra tới vườn saụ Bây giờ Phượng mới nhìn thấỵ Những trái quýt, xanh có màu cam có, treo đầy trên cành. Cảnh đẹp như cây Noel. Phượng thích thú kêu lên:
- Ồ đẹp quá, nhiều quá! Thật không ngờ.
Lời khen của Phượng làm Quân kiêu hãnh, chàng xoa xoa hai bàn tay vào nhau, chỉ nhìn Phượng và không nói gì cả.
- Bây giờ tôi mới biết được điều mà nhà nông họ vui thích khi đến mùa thu hoạch. Đây mặc dù không phải là vườn nhà của tôi nhưng tôi cũng chia sẻ niềm vui với anh.
Quân bây giờ mới nói:
- Nếu Phượng trông thấy cảnh đám trẻ con ở cô nhi viện đến đây hái trái, Phượng sẽ càng thích thú hơn. Những đứa trẻ đáng thương đó có nụ cười rạng rỡ đến độ thấy là phải cảm động.
- Vậy à?
Phượng nói, cảm thấy Bội Quân đáng mến hơn.
- Phượng biết không, cả Bội Hoàng nó cũng nói là tôi bày vẽ lắm chuyện. Nó nói cần gì phải làm thế. Mỗi năm quyên cho cô nhi viện một ít tiền là xong. Nhưng tôi nghĩ, đồng tiền cũng không phải là tất cả. Vì có nhiều thứ mà đồng tiền nào có mua được đâu... Thí dụ như nụ cười của trẻ thơ. Phượng nghĩ có đúng không?
Quân chậm rãi nóị Phượng vội vã gật đầu:
- Đúng! Đúng!
Đó là sự thật. Bởi vì có nhiều người nhà giàụ Nhìn mặt họ Phượng không tìm thấy một cảm xúc.
- Tôi thì ngay từ nhỏ đã mất mẹ, cha lúc nào cũng bận rộn với công việc... nên tôi ý thức thế nào là nỗi bơ vơ của mấy đứa trẻ... Tình thương quan trọng hơn tiền bạc. Phượng thấy đúng chứ?
Phượng hỏi:
- Thế mẹ anh qua đời sớm lắm à?
- Vâng.
Quân chỉ đáp một cách ngắn gọn.
- Sao vậỷ Bệnh à?
Phượng tò mò, không phải vì Quân mà muốn bíêt cái điều ông Huấn đã nói về ước mơ đến nhanh nhưng đã tàn sớm của mình.
- Vâng, có lẽ vì bệnh – Quân đáp – Lúc đó tôi còn nhỏ quá nên cũng không rõ.
Phượng lắc đầụ Sao có chuyện lạ như vậỷ Chuyện mẹ ruột mình mà mình lại không biết. Có lẽ Quân muốn che đậy hoặc không muốn nói nhiều đến chuyện nhà. Nhưng Phượng không buông thạ
- Thế mẹ anh đã qua đời tại Vườn Lê nàỷ
- Vâng, qua đời tại đây, mai táng luôn tại đây – Quân nói - Phần mộ hiện nằm ở phía sau Vườn Lê nàỵ
- Vậy à? - Phượng chớp chớp mắt – Anh có thể đưa tôi ra đấy xem không?
Quân nghĩ ngợi rồi lắc đầu:
- Thôi xa lắm, để lần sau đị Bây giờ trời cũng tối rồi, dễ lạnh đấỵ Cha tôi chắc cũng đang chờ mình vào dùng cơm.
- Cũng được.
Phượng nghe nhắc đến ông Huấn, đồng ý ngaỵ Thế là hai người quay vào nhà. Trên đường cả hai yên lặng, mãi đến lúc sắp vào nhà Quân mới nói:
- Cái chết của mẹ tôi quá đường đột, nên mười mấy năm qua cha tôi không hề nhắc đến. Tôi biết người không muốn nhắc, vì người cũng rất đau khổ.
Trúc Phượng giật mình. Phượng biết là Bội Quân hiểu phần nào câu chuyện nhưng không muốn nói rạ Phượng vội nói:
- Thôi đừng nói chuyện đó nữạ Ban nãy chẳng qua chỉ vì tôi hơi tò mò thôị
Quân lắc đầu:
- Đâu phải tại Phượng, mà tự ý tôi kể đấy chứ? Trong nhà phải nói là tôi tương đối hiểu cha hơn, tôi biết chuyện người lăng nhăng hết người đàn bà này đến người đàn bà khác là cũng vì... mẹ.
Trúc Phượng chợt tiếp lời:
- Có lẽ vì ông ấy cảm thấy cô đơn, trống trải quá!
- Cũng có thể.
Bội Quân nói, đôi mắt bén chợt liếc nhanh về phía Phượng.
Đèn trong phòng khách vẫn sáng choang, nhưng không khí khá yên tĩnh, gần như là lạnh. Ông Huấn nói đúng. Vườn Lê có đầy đủ tiện nghi thật, nhưng lại thiếu sức sống, chỉ như một khối vô trị
Bội Hoàng ngồi một mình ở góc salon. Cô ta trở lại với cái đẹp lạnh lùng cố hữụ Bội Quân hỏi:
- Cha đâu rồi mà chỉ có một mình em ở đây vậỷ
- Ai biết – Hoàng đáp - Chắc có lẽ ra vườn hoa rồi đấỵ
Quân lại hỏi:
- Thế bà Đan đã chuẩn bị cơm tối chưả
- Để tôi đi xem.
Bội Hoàng uể oải đứng dậỵ Sự bỏ về của Lê Văn đã mang đi cả niềm vui của Hoàng. Từ lúc Phượng và Quân bước vào phòng khách đến giờ, Hoàng không thèm nói đến Phượng một tiếng.
Một lúc sau bà Đan bước ra thông báo là cơm đã dọn xong, Phượng và Quân đi vào phòng ăn. Đã thấy ông Huấn hiện diện ở đấỵ Còn Hoàng thì không.
Trúc Phượng ngồi xuống ghế, hỏi:
- Còn Bội Hoàng đâu rồị Sao không gọi cô ấy ra ăn một thể.
Bà Đan nói:
- Cô Hoàng nói mệt, nằm nghỉ một chút, dậy ăn saụ
Phượng nhìn Bội Quân rồi nhìn ông Huấn, hai cha con họ có vẻ rất tự nhiên về sự vắng mặt của Hoàng. Phượng không nói thêm điều gì, cũng cúi xuống cắm cúi ăn.
Bữa cơm thịnh soạn, thức ăn rất nhiều, nhưng không khí khá buồn tẻ, làm cho Phượng hơi ngượng, nhất là lại dùng chung bàn với hai người đàn ông chưa được thân cho lắm.
Sau bữa cơm, Phượng đứng lên cáo từ để về ngaỵ Vì Phượng nhớ đến lời của ông Huấn... Ông ấy cũng bận việc cần về thành phố sớm. Quân không giữ lạị Quân biết ở đây khá xa thành phố, để Phượng là gái về một mình trong đêm khuya cũng bất tiện, nên đứng dậy định tiễn Phượng.
Nhưng ông Huấn đã nói:
- Thế này vậy, sẵn tôi cũng về thành phố, tôi sẽ đưa cô một đoạn đường.
Trúc Phượng gật đầụ Còn Bội Quân thì yên lặng. Quân không được vui, nhưng để Phượng đi với cha dù gì cũng yên tâm hơn.
Ông Huấn khoác thêm chiếc áo veste vào rồi nói:
- Thôi mình đi ngaỵ Tôi cũng có việc đâỵ
Rồi cả hai đi ra ngoài, nhưng vừa ra đến cửa, Phượng nghe có tiếng động ở sau lưng. Phượng quay lại một cách vô thức, bắt gặp ngay Bội Hoàng với ánh mắt lạnh lẽo đang nhìn mình. Phượng vẫy taỵ
- Tôi về nhé! Mai gặp lại!
- Mai gặp!
Hoàng nóị Giọng nói nghe châm biếm thế nào đấy!
Phượng lúng túng leo vội lên chiếc xe du lịch sang trọng của ông Huấn. Nàng vẫy tay chào Quân đang đứng ngoài cửạ
- Mong là bao giờ có dịp sẽ đến xem mấy cậu bé bên viện mồ côi qua thu hoạch quýt.
Bội Quân gật đầụ Chiếc xe đã nổ máy và tiến ra cổng. Phượng quay đầu nhìn lại, Bội Quân khoát khoát tay nói cái gì đó mà Phượng lại nghe không rõ.
Ông Huấn vui vẻ:
- Mấy người nói cái gì má có bọn trẻ mồ côi vậỷ Hai người có vẻ vui thế?
Phượng giải thích:
- Thì cái vườn quýt phía sau nhà đấỵ Anh Quân nhờ bọn trẻ mồ côi hái trái rồi cho chúng tiền. Chuyện đó không lẽ ông không biết à?
- À, những chuyện đó Quân nó muốn làm gì thì làm, tôi không có thì giờ quan tâm đến.
Phượng chợt nhiên nói:
- Tôi không tin là mấy cô ở thành phố hoàn toàn thu hút hết sự chú ý của ông.
- Vậy ư? – Ông Huấn liếc nhanh về phía Phượng – Tôi đã nói với cô rồị Tôi sợ cuộc sống cô đơn. Tôi muốn mọi thứ phải ồn ào, tất bật, không có thì giờ để nghĩ ngợị Xong đâu đó về nhà ngủ một giấc là xong.
- À thì ra chính vì vậy... mà ông mới ở lại thành phố một mình để các con ông tránh phải nhìn thấy cuộc sống sa đọa của ông chứ gì?
- Chưa hẳn. – Ông Huấn nói – chung quanh tôi mặc dù lúc nào cũng có đàn bà, nhưng không hẳn là có chuyện sa đọạ
- Có nghĩa... ông là người đàn ông đàng hoàng tử tế?
Ông Huấn đưa một tay ra kéo Phượng lại gần
- Tôi cũng không nói tôi là người đàng hoàng, tử tế. Tôi không hoàn toàn là một play boy, tôi cũng không đến đỗi tồi như cô tưởng đâụ
Bàn tay của ông Huấn đầy sức mạnh quyến rũ, Phượng định phản kháng, nhưng lại không cưỡng được. Hàng trăm thứ tình cảm mâu thuẫn giằng cọ
- Cô đang sợ hãi, đúng không? – Ông Huấn nói – Cô là một đứa con nít mới lớn.
__________________
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #10  
Old 04-23-2004, 02:58 AM
VietDoll's Avatar
VietDoll VietDoll is offline
Búp Bê Nhí Nhảnh
 
Tham gia ngày: Mar 2004
Bài gởi: 2,416
Default

Rồi ông buông Phượng rạ Phượng ngồi ngay lại với với một chút thất vọng.
- Tại sao tôi phải sợ. - Phượng ưỡn ngực ra nói – Ông tưởng tôi là con nít à?
Ông Huấn liếc nhanh qua cô gái ngồi cạnh. Đôi gò má đỏ hồng, đôi mắt long lanh và mái tóc ngắn bướng bỉnh đầy sức sống thật quyến rũ, ông nói:
- Nếu không chịu là con nít, thì coi như mới tập tành làm người lớn vậỵ
Nhưng không hiểu sao Phượng lại trở nên thật bạo dạn, nói như khiêu khích:
- Nếu ông cho là tôi mới lớn... thì ông cao lắm chỉ đáng làm ông anh của tôi thôị
- Vậy à?
Ông Huấn thích thú như vừa được vuốt vẹ Bốn mươi lăm tuổi mà lại chỉ là ông anh của cô gái hai mươi tuổị Nhưng Phượng không dừng lại ở đấy mà nói thêm:
- Hình như ông hơi sợ tôỉ Ông như muốn né tránh?
- Trúc Phượng – Ông Huấn thở dài rồi thắng hẳn xe lại - Vậy thì bây giờ ông anh đây mời Phượng đến vũ trường, Phượng có đi không hay là từ chốỉ
Phượng ngẩn rạ Trong vô thức, vừa gặp ông Huấn, Phượng đã mong muốn được gần gũi thân mật hơn, nhưng rồi Phượng lại lo lắng. Lo lắng điều gì? Hình như giữa họ còn có khá nhiều trở ngại, phức tạp. Bóng dáng của Bội Hoàng, Bội Quân và cả Lê Văn hiện rạ Nhưng rồi Phượng cố xua đuổị Không được, trên phương diện tình cảm, đôi lúc cần tung hô tất cả. Cần phải táo bạo hơn. Thế là Phượng nói:
- Sao phải từ chốỉ Nhưng mà ban nãy hình như tôi nghe ông nói là ông cũng bận việc cơ mà?
- Chuyện bận đó à? – Ông Huấn cười - Để mai tính cũng được.
Và rồi ông lại đạp gạ Chiếc xe lướt đi trong màn đêm. Phượng không hiểu sao lại thấy cả người như nóng ran, nàng nhắm mắt lạị
- Nghĩ ngợi gì nữa đấy cô gáỉ
Ông Huấn hỏị Phượng vẫn không mở mắt.
- Tôi đang nghĩ xem, ông sẽ đưa tôi đi về đâụ
- Một nơi thích hợp, thoải máị – Ông Huấn cười nói – Và bao giờ Phượng thấy hối hận, muốn xét lại thì cho biết, tôi sẽ lập tức đưa Phượng về.
- Ông nghĩ là tôi sẽ hối hận về việc làm của mình ư?
Phượng hỏị Ông Huấn không đáp, ông chỉ vỗ vỗ tay lên vai Phượng, và chiếc xe êm ái lướt nhanh. Khi đôi mắt Phượng vừa ríu lại thì nghe ông Huấn nói:
- Đến rồi đấy, cô gáị
Trúc Phượng vụt ngồi dậy, mở cửa xe bước ra, Phượng giật mình khi thấy mình đứng trước một biệt thự đẹp mắt, có vườn hoa chung quanh. Phần lớn hoa trồng ở đây là hoa cúc. Bây giờ là cuối thu, cúc đang nở dày đặc những đóa hoa vàng và tỏa hương thơm ngát.
- Ở đây là...
Phượng hỏi, ông Huấn đã bước xuống đứng cạnh Phượng.
- Đây là nhà tôị – Ông Huấn nói – Cái không khí vũ trường không thích hợp với Phượng nên tôi đưa Phượng về nhà, thôi ta vào chứ?
Phượng do dự pha lẫn chút lo lắng. Tại sao ông Huấn lại đưa nàng về nhà riêng.
- Đừng sợ, vào nhà ngồi chơi cho biết.
Ông Huấn giục. Và Phượng biết bây giờ có hối hận cũng đã muộn. Những người làm trong nhà này... họ sẽ đánh giá nàng như bao nhiêu người đàn bà khác đã đến đâỵ Thôi thì chấp nhận vậỵ Phượng đi vào nhà. Phòng khách khá rộng, bày trí kiểu tây phương. Mọi thứ gần như đều màu xanh.
- Cô ngồi đây nhé, tôi vào trong một chút ra ngaỵ
Rồi ông Huấn bỏ đi vào trong. Phượng ngồi đấy lòng đầy hồi hộp. Tại sao ông Huấn lại trang bị cho cả căn phòng màu xanh thế nàỷ Với bản chất của ông ta, đúng ra phải chọn những màu sáng như vàng, sữa hoặc cà phê mới phải chứ?
- Cô lại nghĩ ngợi gì nữa đấỷ
Ông Huấn trở ra lúc nào Phượng không haỵ Ông đã thay bộ thường phục ở nhà màu cà phê sữạ Phượng thắc mắc.
- Sao ông lại trang trí căn phòng một màu xanh thế nàỷ
Ông Huấn đáp một cách tự nhiên:
- Đa số các cô thích màu xanh, đúng không?
- Đám bạn của ông đấy à? - Phượng hỏi – Còn tôi thì không, từ nào tới giờ tôi không ưa cái màu nàỵ
- Vậy cô thích màu gì?
- Những màu sáng hơn.
- Vậy à? Biết vậy nên tôi mới mặc áo cà phê sữa nàỵ
Phượng lắc đầu:
- Ông có vẻ nhanh nhẩu như Lê Văn.
- Cô phải nói ngược lại là Lê Văn giống tôi mới phải chứ?
Rồi ông Huấn bước tới quầy rượu rót ra hai cốc rượụ
- Cái này cái gì? Tôi không biết uống rượu mạnh.
- Đừng lo nhẹ lắm. Pink lady đó mà, uống đi không bị say đâụ
Phượng hớp thử một hớp, gật gù:
- Hèn gì ông thích ở đây một mình. Đẹp lại tiện nghị
- Vậy à? Nếu Phượng thích, cứ tự nhiên ghé quạ
- Nhắm có tiện không? Có quấy rầy không?
Phượng hỏi với ánh mắt tinh nghịch.
- Cô có vẻ thông minh và nguy hiểm. – Ông Huấn lắc đầu nói – Hèn gì con Bội Hoàng chẳng ganh tị với cô.
- Làm gì có chuyện đó.
Phượng kêu lên, ông Huấn cười:
- Tôi không tin là Phượng không thấy điều đó. Không lẽ Phượng không biết Phượng là cô gái khá hấp dẫn phái nam? Cả Bội Quân lẫn Lê Văn đều...
- Thôi đừng nói, đừng nói gì cả.
Phượng đỏ mặt cắt ngang.
- Được rồi, không nóị
Và ông Huấn kéo Phượng đến sát bên mình.
- Hãy cho tôi biết, cô có tất cả bao nhiêu ông bạn trai lận?
Phượng đưa một ngón tay lên mũi:
- Chỉ có một thôị
- Thế cô đến đây không sợ hắn ghen à?
Ông Huấn nói và vòng tay qua vai Phượng. Phượng cố làm ra vẻ như thật tự nhiên, nhưng cả người nàng lại nóng ran lên, Phượng không dám nhìn lên.
- Anh ấy hơi lớn tuổi hơn tôi một chút. Cao lớn, đẹp trai lại đa tình, con người lãng mạn một cách đáng sợ, thích sưu tập gái... Nên ngoài tôi ra anh ta còn những năm sáu người đàn bà khác.
Ông Huấn cười thích thú.
- Trên đời này có người đàn ông như vậy saỏ Thế mà sao tôi không biết? Cậu ta tên là gì, tôi có thể làm quen được không?
- Đương nhiên là được. - Phượng lớn tiếng nói – Anh ấy tên là Lê Chí Huấn.
Nói xong Phượng đứng dậy, bỏ chạy thật xạ Ông Huấn nhìn theo cười lớn.
- Ồ! Cô dám quậy phá cả tôi nhé? Tôi phải bắt cô lại mới được.
Và ông ta đuổi theọ Hai người chạy vòng vòng quanh ghế salon, vừa chạy vừa cười như trẻ con.
Cuối cùng rồi Phượng cũng bị dồn vào góc nhà. Hai tay ông Huấn đã chận cả hai bên. Không còn lối thoát. Không khí bỗng chốc trở nên yên lặng. Chỉ có tiếng thở... Họ nhìn nhau... Khoảng cách khá ngắn và chuyện không dừng được đã đến. Môi ông Huấn đặt lên môi Phượng làm Phượng giống như con tàu đang chao đảọ Phượng mất cả phương hướng, và Phượng phiêu diêu quên hết gia đình, cha mẹ, em trai, quên luôn Lê Văn, Bội Quân, Bội Hoàng. Phượng chỉ có cái cảm giác chơi vơi trên mâỵ Thật lâu khi ông Huấn buông Phượng ra, Phượng mới như tỉnh lạị
Một khuôn mặt đàn ông đa tình, với ánh mắt như biết cười đang hiện ra trước mắt Phượng. Mọi thứ đến một cách quá bất ngờ, tự nhiên... Tuy Phượng không hối hận nhưng cũng thấy lúng túng.
- Saỏ Phượng giận tôi đấy phải không?
Tiếng ông Huấn hỏị Giọng thật ấm. Phượng lắc đầụ
- Tôi... phải giận à?
Ông Huấn kéo Phượng quay lại ghế.
- Tôi chẳng hề có ý xúc phạm Phượng, nhưng mà có nhiều thứ không giải thích được... Chuyện thật lạ lùng.
- Vâng, có nhiều thứ đến bất chợt quá. - Phượng nói - Chẳng hạn như tình yêu, nó đến và ta không làm sao cản ngăn được.
Lời của Phượng hình như làm ông Huấn hơi giật mình, ông chỉ gọi:
- Trúc Phượng!
- Nghĩ cũng lạ, nhiều người cho là tôi có trái tim bằng đá, tôi cũng từng cảnh giác chính mình không được kết bạn trai sớm... Tôi đã đánh giá tình yêu quá thấp. Bất chợt gặp anh... chuyện gì phải xảy ra đã xảy rạ Tôi cũng không ngờ... đó lại là tình yêụ
Ông Huấn cảm động:
- Ồ, Trúc Phượng, em đừng lo, những gì em đã cho, tôi sẽ cố gắng trân trọng. Đồng ý tôi không phải là con người toàn hảo, tôi đa tình không trung kiên, nhưng tôi cũng là con người có nhân cách.
- Thôi đủ rồi! – Trúc Phượng có vẻ thỏa mãn – Tôi đã làm và chấp nhận. Anh cũng không cần vì tôi mà thay đổi nếp sống. Tôi thích con người thế này của anh hơn...
Và Phượng ngước lên nhìn ông Huấn:
- Anh có biết là bây giờ tôi cảm thấy hạnh phúc dường nào không?
Ông Huấn cầm ly rượu lên:
- Vậy thì uống mừng nàọ
- Phải nói là chúc mừng tình yêu của ta chứ?
Phượng táo bạo nói... mặc dù Phượng biết tương lai... họ sẽ còn biết bao trở ngạị Không phải chỉ có Phượng mà cả ông Huấn cũng thấy điều đó, nhưng họ cố tình không nhắc đến.
Đặt ly rượu xuống, ông Huấn lại ôm lấy Phượng. Hai người cứ thế ngồi không ai nói với ai lời nàọ Ông Huấn là con người từng trảị Với ông cuộc tình đột ngột này... ông như kẻ bị động... Ở cái tuổi của ông... tình yêu không đơn thuần lý tưởng, nó cũng không phải là trên hết... Ông đã từng có đủ thứ tình yêu cơ mà... Mối tình đầu thi vị, rồi những cuộc tình rẻ tiền đơn thuần đổi chắc, những cách giải quyết sinh lý bằng tiền... Bây giờ với Phượng, thú thật ông cũng chưa thể xác định được nó thuộc loại gì. Trúc Phượng cho đó là tình yêụ Còn ông? Ông như mơ hồ... Phượng đầy quyến rũ... Chưa bao giờ ông Huấn lại gặp một đứa con gái như vậy... Ông thấy thích cái ấu trĩ, trẻ trung. Đấy có phải là tình yêu không? Mong là phải, vì ông không muốn làm cho Phượng đau khổ.
Phượng thấy ông Huấn suy nghĩ, hỏi:
- Anh nghĩ ngợi gì đấỷ
Ông Huấn ngập ngừng:
- Tôi đang nghĩ đến... ngày maị
- Ngày mai à? - Phượng ngồi ngay lại – Có sớm quá không? Chúng ta chỉ mới bắt đầu cơ mà.
- Tôi không biết... chỉ tại thích nghĩ.
Phượng nhìn ông Huấn dò xét.
- Hình như anh không được vuỉ
- Làm gì có chuyện đó! – Ông Huấn cười – Tôi chỉ thấy hơi mệt mỏị
- Vậy à? - Phượng nói – Bây giờ tôi phải về đâỵ
- Sao vậỷ
Phượng nhìn vào đồng hồ.
- Bây giờ đã mười một giờ. Chưa bao giờ tôi về nhà trễ thế nàỵ
Ông Huấn đứng dậỵ
- Vậy thì để tôi đưa Phượng về nhé.
Ra tới cửa, ông Huấn đi lấy xẹ Lão gác dan họ Trần mở cổng cho hai ngườị Chiếc xe trườn ra ngoàị
- Nhà ở đường nào vậỷ
- Đường Hòa Bình.
Ông Huấn hướng xe về phía đường nhà Phượng. Trên đường chẳng ai nói với ai lời gì. Mỗi người theo đuổi một ý nghĩ riêng. Xe đã dừng lại trước ngõ nhà Phượng.
- Đến rồi, tôi xuống nhé.
Phượng lưu luyến nóị Ông Huấn hỏi:
- Đây là khu cư xá công chức. Vậy cha Phượng là nhân viên nhà nước à.
- Vâng.
- Thế bao giờ thì chúng mình có thể gặp lại nhaụ
Ông Huấn hỏị Phượng không đáp. Đứng trước nhà, lý trí lại quay về. Phượng thấy lọ Rủi mà mẹ hay Xuân Kỳ ra bất ngờ bắt gặp thì saọ Phượng nói:
- Tôi... tôi cũng không biết.
Ông Huấn chợt kéo Phượng đến sát người, hôn lên má nàng, rồi cười nói:
- Thôi chào cô gái bé bỏng. Về nhà tôi sẽ nhớ cô nhiều đấỵ
Phượng hớt hải xuống xe và đi thẳng vào nhà. Phượng nghe tiếng mẹ từ trong nhà hỏi vọng rạ
- Trúc Phượng đấy ư? Sao không vào đi, đứng ngoài ấy làm gì?
- Dạ.
Phượng lúng túng đi vàọ
- Sao về trễ thế? Khiêu vũ à?
Bà Thục Trinh nhìn con dò hỏị Với bà, chuyện con gái lớn có bạn trai là điều vuị
- Làm gì có chuyện đó. - Phượng nói – Con cũng nào có quần áo đẹp mặc đâu mà đến nơi đó. Chẳng qua chúng con đến Vườn Lê chơi thôị
- Mà chúng con là ai chứ?
Phượng phải nói dối:
- Dạ. Bội Hoàng, Lê Văn và anh Bội Quân của Hoàng.
Bà Thục Trinh thấy con ngập ngừng, tưởng là con mắc cỡ nên chỉ nói:
- Ban nãy mẹ nghe có tiếng máy xe nổ ngoài trước. Phải Lê Văn đưa con về không?
- Dạ... không.
- Vậy à... Đừng có giấu mẹ nhé... Mẹ thấy thì Lê Văn nó cũng không đến đỗi nào đấỵ
Trúc Phượng đỏ mặt:
- Mẹ lầm rồi, Lê Văn là bạn trai của Bội Hoàng đấỵ
- Vậy ư? – Bà Thục Trinh chau mày - Vậy thì ban nãy ai đã đưa con về?
Trúc Phượng ấp úng:
- Dạ... anh của Bội Hoàng.
- Thế à. – Bà Thục Trinh vui vẻ trở lại - Mẹ thật tình không rõ sự qua lại của bọn trẻ các con. Thế sao nó không vào nhà.
Trúc Phượng bối rốị
- Ồ! Sao mẹ lạ vậỵ Anh của Bội Hoàng rảnh nên đưa con về thôị Chứ nào có phải là bạn trai đâụ
- Không phải là mẹ đoán mò. Nhưng mà con gái mẹ lớn rồi, nếu có bạn trai, cũng phải mang về nhà cho cha mẹ biết chứ.
- Dĩ nhiên rồi!
Phượng đáp. Nhưng làm sao Phượng dám làm chuyện đó khi ông Huấn lớn tuổi hơn cả mẹ nàng.
Bà Thục Trinh đứng dậỵ
- Bây giờ mẹ đi ngủ đâỵ Còn con, con cũng nên ngủ sớm, mai còn phải đi lễ đấỵ
- Vâng, con biết.
Phượng nói và cài cửa lạị Như thường lệ Phượng đi một vòng kiểm tra cửa nẻo rồi mới trở về phòng mình. Xuân kỳ giờ này đã ngủ saỵ Khuôn mặt ngây thơ trong sáng của nó làm Phượng thấy bứt rứt.
Phượng ngồi xuống mép giường, cởi giàỵ Và bây giờ, trong cái không khí gia đình, Phượng chợt nhớ lại mọi thứ... Những lời tự hứa với chính mình, không kết bạn trai sớm, cố gắng lo cho em ăn học, chuyện phụ giúp gia đình... thế mà bây giờ... Phượng chợt thấy người lạnh hẳn. Những mật ngọt tình yêu như mây khói... Nhưng mà... ông Huấn hấp dẫn như vậy... liệu Phượng có bứt ra được không.
Phượng nằm xuống giường với trăm nỗi phân vân. Phượng thương em, thương cha mẹ. Nhưng lại yêu ông Huấn. Hai cái tình cảm đó khác nhau... không va chạm nhaụ Nhưng mà trong cái hoàn cảnh này... liệu có mâu thuẫn chăng? Liệu rồi Phượng thực hiện được ước muốn chăng?
Phượng trằn trọc thật lâu, nhưng rồi giấc ngủ cũng đến mặc dù giấc ngủ chẳng an lành.

__________________
Trả Lời Với Trích Dẫn
Trả lời


Ðiều Chỉnh
Xếp Bài

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn
Bạn không được quyền gởi bài
Bạn không được quyền gởi trả lời
Bạn không được quyền gởi kèm file
Bạn không được quyền sửa bài

vB code đang Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt
Chuyển đến


Múi giờ GMT. Hiện tại là 06:58 PM.


Powered by: vBulletin Version 3.6.1 Copyright © 2000 - 2019, Jelsoft Enterprises Ltd.