Go Back   Vina Forums > Vườn Thơ > Vườn Tao Đàn > Xướng Hoạ Thơ Đường Luật
Hỏi/Ðáp Thành Viên Lịch Tìm Kiếm Bài Trong Ngày Ðánh Dấu Ðã Ðọc

Trả lời
 
Ðiều Chỉnh Xếp Bài
  #101  
Old 04-05-2007, 10:55 PM
khanhchan khanhchan is offline
Senior Member
 
Tham gia ngày: Jan 2007
Bài gởi: 130
Default

Đêm thu

Nguyễn Khánh Chân


Trời cao trong vắt bóng trăng treo
Dầy đặc tinh cầu bé tí teo
Góc suối nhấp nhô làn gợn tí
Chùm sao nhấp nháy vệt bay vèo
Lững lờ góc núi màn sương lộng
Róc rách ven rừng tiếng suối reo
Lặng lẽ buông câu chờ mẻ lưới
Ngư ông mỏi gối ngả tay chèo

Gợn sóng lăn tăn khỏa mái chèo
Rì rào nước vỗ mạn thuyền- reo
Dây mồi rối chỉ rung phao nhẹ
Con cá vướng câu quẫy lưới -vèo
Tình réo duyên xưa dòng lệ đẫm
Mây vờn phố cũ bóng trăng teo
Đò neo bến vắng - chờ mưa hạ
Góc núi đêm tàn - mảnh nguyệt treo
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #102  
Old 04-06-2007, 06:35 AM
khanhchan khanhchan is offline
Senior Member
 
Tham gia ngày: Jan 2007
Bài gởi: 130
Default

Tìm môn dạy

Nghiệp giáo hôm nay lắm bẽ bàng
Người thời khốn khổ kẻ thời sang
Thể ,sinh, sử, địa thì ăn cháo
Lý, tóan, ngữ, văn lại sắm vàng
Lậu hỷ dạy thêm nào chả thích
Lương bèo sống tạm lọ hề than
Kiếp sau có lỡ thân nghề giáo
Ta quyết tìm môn kiếm.. nhẹ nhàng
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #103  
Old 07-31-2008, 01:50 AM
khanhchan khanhchan is offline
Senior Member
 
Tham gia ngày: Jan 2007
Bài gởi: 130
Default

Nghĩa Thi Nhân

Chữ lồng ý dệt nghĩa thi nhân
Cùng kiếp phù sinh nhuốm bụi trần
Cuộc sống vui buồn do nghiệp quả
Giòng đời sướng khổ bởi tâm thân
Trăm năm gói một làn hơi khắm
Sáu tấm chôn theo giấc mộng vàng
Gặp chốn văn chương vui hạnh ngộ
Dương gian vẫn đẹp mãi trong ngần
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #104  
Old 07-31-2008, 01:59 AM
khanhchan khanhchan is offline
Senior Member
 
Tham gia ngày: Jan 2007
Bài gởi: 130
Default tiệc người

Dòng kí ức

Chợt thấy trong em một nỗi buồn
Hằn sâu ánh mắt lúc hoàng hôn
Xe hoa ngày đó ai lau lệ
Lối đá hôm nao kẻ lặng hồn
Tiệc cưới đã tàn ..nhưng nỗi nhớ..
Góc đời còn lại chút tình không
Lần trang bưu ảnh xa xưa ấy
Khỏanh khắc đâu đây kỉ niệm hồng








Phố núi ngày xưa

Phố núi ngày xưa nhạt nắng chiều
Có chàng lính trẻ tuổi đang yêu
Xa đời sách vở màu thơ tím
Khóac áo phong trần sắc lá kiêu
Giấc mộng mù khơi tay súng lạc
Đường tình lạc lỏng gió đêm xiêu
Hồn hoang rịu rã cơn đau xé
Gối bóng trăng khuya lệ đã nhiều.






Luận thế

Buồn trông cảnh vật chuyện xưa nay
Ngẫm chữ vô thường thật khéo hay
Ý nịnh lại nghe - bình tắc lọan
Lời trung không nghĩ- tỉnh như say
Lưu Nga tráo chúa- mưu Phi tặc
Bao Chuẩn hòan vương- kế Trạng tài
*Đừng tưởng xuân tàn hoa rụng hết
Đêm qua sân trước một nhành mai



• Thiền sư Mãn giác















Duyên bầu bí

Bầu bí thân dây giống hệt nhau
Chung giàn leo quấn khác chi đâu
Nước rừng phân lá từng chia chác
Mưa nắng gió sương đã dãi dầu
Những tưởng chữ tình sâu –trót nặng
Nào ngờ cái nghĩa bạc –thêm đau
Ngày xưa chưa bén mùi danh lợi
Chia nỗi nhọc nhằn vui biết bao..
















Dạ nguyệt

Năm canh chia ngấn lệ vơi đầy
Ôm góc mộng đời bao đắng cay
Đếm giọt thời gian từng nỗi nhớ
Nghe lời thân phận mấy cung mây
Trao đêm băng giá niềm sâu lắng
Tựa giấc mơ hồng dạ thấm say
Một nửa hồn hoang soi bóng nguyệt
Bên đường cát bụi gió sương lay














Hoài cảm

Theo gót thu về dẫm lối xưa
Chiều dâng nỗi nhớ một ngày mưa
Mây pha sắc lạnh trời hai nẻo
Phượng thắm màu hoang hạ mấy mùa
Thuyền mộng vẫy tay lòng áo não
Biển tình dậy sóng mắt đong đưa
Dư âm ngày ấy còn vang vọng
Rỉ máu hồn thơ mực đã vừa












Mơ tao ngộ

Một mảnh nợ tình thơ vắt vai
Rượu nồng dăm chén nhắp cùng ai
Thu sang mượn cúc gieo vần Nhớ
Xuân đến tìm mai họa chữ Hoài
Bến mộng – thuyền neo buồm đói gió
Đường đời – gối mỏi dép rơi quai
Mơ ngày duyên hợp vui tao ngộ
Gẫy khúc tao phùng tay ấm tay

Khánh Chân












Phượng hồng

Chiều ru điệu nhớ một phương trời
Vài giọt thu sầu đong nắng rơi
Tiễn gót chia tay sầu lối mộng
Dừng chân lẻ bóng nhạt bên đời
Thuyền đi đi mãi – hơi sương giá
Bến đợi đợi hoài –ánh nguyệt côi
So phím cung đàn dây lỗi nhịp
Ngàn câu gói lại chữ yêu người
















Xuân lạc

Lạc bước xuân qua đọan cuối đường
Mây mờ phủ lối một chiều thương
Neo chân lữ khách miền quan ngoại
Mỏi cánh nhạn hồng xứ tuyết sương
Từ độ trăng tròn lưu đất lạ
Mấy mùa lá đổ biệt ly phương
Đông sang gió rét hồn cô quạnh
Nỗi nhớ xa quê nhuốm lệ trường

Khánh chân
15/01/2008













Tiễn biệt

Thương Em về ngõ tối đêm qua
Vài ánh đèn khuya hắt trước nhà
Hẻm vắng vi vu làn gió lạc
Lối dài hun hút vệt sao sa
Tâm tư gói một hồn thơ vỡ
Nhung nhớ chia hai ngấn lệ nhòa
Tiễn biệt ngày mai đây có kẻ
Âm thầm dõi mắt bóng xe hoa














Suối nguồn thơ

Trăng vàng soi đáy suối nguồn thơ
Trinh nữ khoan thai xỏa tóc chờ
Hoa - nét lung linh mờ lúc tỏ
Thi - vần xao xuyến mộng khi mơ
Ai gieo bóng nguỵêt vào thương nhớ
Để trái tim yêu thóang dại khờ
Đây chốn bồng lai hay cõi tục
Cho hồn lữ khách mãi ngu ngơ

















ĐỪNG TRÁCH MÙA THU

Đừng trách mùa thu.. sao lá rơi
Đừng buồn khi gió thỏang ru hời
Để bờ môi ấy hương nồng thắm
Để giọt lệ này đêm trắng vơi
Nghe dấu yêu xưa hồn trống vắng
Nghe cung đàn cũ phím buông lơi
Cho bao thương nhớ tìm quên lãng
Cho ước hẹn phai- lỡ mộng đời










Hạ về

Hạ về hạt nắng chợt xôn xao
Cánh phượng ngây ngô gió xạc xào
Tuổi mộng rong rêu tìm chút nhớ
Hồn thơ lạc lỏng ngập niềm đau
Bao năm lận đận thuyền xa vắng
Mấy lúc lao đao biển đục ngầu
Soi bóng trăng tàn đêm rịu rã
Nẻo đời lầy lội những gam màu











Bài ca năm tháng

Sợi tóc nửa đen nửa bạc màu
Chia đời hai ngả những mùa ngâu
Cung mi thứ giảm mờ cung nhớ
Nốt nhạc sol tăng lạc nốt đau
Lời bỗng ngập ngừng âm bối rối
Loa trầm vỡ vụn tíếng lao xao
Thính phòng khán giả còn dăm bóng
Tay vỗ tay vờ- ngấn lệ lau










Khuyên nàng
Từ khi Bu nó tập làm thơ
Bữa đói bữa lưng bếp lặng tờ
Tối sáng net com nàng xướng mộng
Đêm ngày rượu thịt tớ ươm mơ
Nhìn con nheo nhóc nghe chua xót
Đợi mẹ du dương… cứ ỡm ờ
Nắng cực mưa dầm không đợi lúc
Mình ơi có hiểu chớ mê thơ









TU

Đôi lúc buồn tình cũng muốn tu
Ngại tâm chưa dứt trí đương mù
Với người thóat tục/ ta chưa ngộ
Còn đứa sõi đời/ nó bảo ngu
Ái dục nào tha nơi đạo tịnh
Sân si lọ vắng nẻo thiền vu
Lòng người / cửa Phật / câu duyên phận
Tu chợ /tu chùa / đâu cũng tu






Tiệc người

Mỗi ngày qua/ mất /một niềm vui
Thêm chút cô đơn với ngậm ngùi
Con cháu/lớn dần / thương / chẳng hiểu
Bạn bè /vơi bớt /nhớ/ khôn nguôi
Như dòng sông/ nước/ thuyền qua lại
Tựa nẻo tục/ đời/ khách tới lui
Tàn tiệc thế nhân về cát bụi
Thiên đường/huyền hoặc/có Em ,Tôi ??
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #105  
Old 10-13-2009, 03:01 PM
khanhchan khanhchan is offline
Senior Member
 
Tham gia ngày: Jan 2007
Bài gởi: 130
Default

Hương xuân

Xuân đến mang theo muôn ý thơ
Cho hồn thi sĩ một trời mơ
Mai say tình gió hoa bung nở
Đào mộng duyên ai nụ hé chờ
Thi pháp nhịp nhàng tay bút trẻ
Luật đường thử thách ngón đàn tơ
Cụ đồ năm ấy còn dư ảnh
Thỏang tiếng xưa về khách ngẩn ngơ


Khánh Chân











Một góc đời

Nhặt nỗi đau thương điểm góc đời
Đếm từng sợi nhớ để buồn vơi
Nghe hơi sương rụng … ngờ...chân bước
Ngỡ tiếng ai về… chỉ.. lá rơi
Nửa sáng hờn duyên trăng lẻ bóng
Tàn đêm tủi phận lệ đơn côi
Không anh –em trở thành cô phụ
Lặng lẽ cho qua một kiếp người









Tan tác

Tiễn anh chiều ấy lệ tuôn rơi
Đẫm chiếc khăn tang úa mộng đời
Tóc rối rẽ vai bờ mắt dại
Sương mờ khuất nẻo mảnh trăng lơi
Mười năm chung giấc tình chưa phỉ
Một phút chia duyên nghĩa cạn rồi
Dấu ái nương theo làn khói trắng
Đường về hiu quạnh chốn rong chơi












Giọt mưa xuân

Sáng nay trời bỗng đổ cơn mưa
Ngỡ giọt hương xuân mượn bão đùa
Mấy chậu mai vàng – hoa tíu tít
Vài thân bàng cỗi – gió đu đưa
Hàng cây lấm tấm hơi sương đọng
Bụi nước li ti mái tóc lùa
Ghé quán cà phê nơi góc phố
Nghe hồn sâu lặng khúc đàn xưa














Lạc đường

Tóc bạc mới hay đã lạc đường
Nhân tình thế thái – tợ như gương
Nỗi lo hợp ý chung vai gánh
Mối lợi chẳng chia nghỏanh mặt gườm
Bởi chữ công danh bao kẻ hám
Vì câu thân thế một đời vương
Ơn dân nợ nước khi tròn vẹn
Vui thú điền viên – mặc hí trường


















Phân vân

Chuyện đời rối rắm mớ bòng bong
Giận ghét yêu thương não cả lòng
Cái lợi cái danh nào biết đếm
Chữ tình chữ nghĩa khó mà đong
Mượn lời kinh phật - tâm mong sáng
Nhắp chén rượu đào -dạ đã ngông
Thân phận con người sao rắc rối
Ta về tu quách thế là xong












Cố nhân

Cố nhân ơi hỡi cố nhân ơi !
Hai nẻo trời xa cách biệt rồi
Nhớ lúc sân trường đong phượng rũ
Mơ chiều góc phố đợi mưa rơi
Bờ chia lặng lẽ sầu duyên kiếp
Giọt đếm hòang hôn ướt mộng đời
Từ nguyệt là thơ hồn mặc khách
Chỉ còn huyền thoại giấc mơ thôi





















XIN XỎ

Kiếp sống nhân gian chốn đọa đầy
Mảnh đời nào khác giọt sương mai
Nào ai thoát khỏi vòng sinh, tử
Đâu kẻ buông rơi chuyện sắc, tài
Sống cứ tranh nhau nơi hạ giới
Thác thời lại muốn chốn bồng lai
Nghiệp duyên đâu phải trò xin xỏ
Thượng đế trên cao cũng chạy dài
















Đừơng thi

Đường thi không uống thế mà say
Múa bút tung hoành chẳng mỏi tay
Luật đối đau đầu- câu chữ /lọan
Niêm vần nhức óc- trắc bằng/ quay
Tàn đêm chòang tỉnh - tâm chưa ngộ
Nửa sáng còn mơ – ý khởi bay
Cái nghiệp tằm tơ /ai trói buộc
Ngày sau dâu bể - chuyện nên hay









THƯƠNG HOÀI NGÀN NĂM

NGÀN xưa góp lại bóng trăng ơi
NĂM tháng chia vui dáng nguyệt cười
THƯƠNG nhớ sông tương dòng nước chảy
HOÀI trông bến mộng cánh hoa rơi
MỘT làn gió nhẹ hiu hiu thổi
BÓNG chiếc thuyền nan lặng lẽ trôi
NGƯỜI đó ta đây - sao cách trở?
THÔI..cung đàn lỡ - mộng xa rời.


















Tiễn xuân

Mồng bẩy hạ nêu mình tiễn xuân
Dẫu lòng còn luyến tiếc hương xuân
Ba trăm ngày lẻ mong chờ tết
Một kiếp bao lần vui đón xuân
Lúc trẻ vừa qua già chửa tới
Ta thời tranh thủ để chơi xuân
Chơi cho lịch lãm khi còn sức
Kẻo hối sau này chẳng biết xuân











Không tên

Ta ôm em đất trời nghiêng ngả
Chờ một ngày thiên lý phục sinh
Gởi nấm mộ/ tương tàn cỏ rối
Họa vần thơ /ấp ủ hương linh
Mê duyên nẻo tục/ chìm vô ngã
Mượn ánh đạo vàng/ soi chính minh
Sóng gió rồi tan theo sóng gió
Qua cơn giông bão sẽ an bình














Phượng hồng

Yêu người yêu cả một mùa đông
Nhớ quá mùi hương nội gió đồng
Lối cũ đu đưa chùm khế ngọt
Vườn xưa xao xác nhánh tầm vông
Áo hoa cởi áo bờ vai nuột
Tay ngón đan tay mái tóc bồng
Cánh phượng nụ hồng ôm gót ngọc
Hư hao ngày tháng tuổi đơm bong




















Điên

Ai bảo thi nhân chẳng lúc điên
Yêu trong muôn một những ưu phiền
Đêm nghe trống vắng miền nhung nhớ
Ngày chợt ngỡ ngàng chốn đảo điên
Mộng thực lối đời chân lạc bước
Nghiệp duyên nẻo tục dạ nào yên
Tĩnh tâm là lúc hồn an lạc
Giữa cõi vô thường hưởng cảnh tiên
















Đêm hạ

Đêm nay cạn chén hồn nghiêng ngả
Gắp bóng trăng non nuốt mộng đời
Nâng cốc rượu nồng say ngất ngưỡng
Họa vần thơ rỗng nhớ chơi vơi
Tình xưa lai láng buồn muôn thuở
Kí ức nhạt nhòa vãi khắp nơi
Nối khúc phân ly làm dấu tích
Mơ hồ trong gió giọt sầu rơi














Hoa cát

Chân trời tím rịm bóng hoàng hôn
Le lói trong mây sợi nắng hồng
Bọt sóng hắt lên chiều huyễn hoặc
Cánh buồm mờ nhạt giữa mênh mông
Mưa rơi nỗi nhớ / mưa da diết
Biển khát lời yêu / biển mặn nồng
Hoa cát lăn tròn theo gió gọi
Như đời mệt mõi chốn hư không

Chiều Vũng tàu 6/2009

















Dư âm

Nghe khúc dư âm dạo mấy lời
Cung đàn trầm lắng nhặt thu rơi
Hồn xưa ai óan sầu lưng bóng
Tich cũ dây dưa gợn cuối đời
Nhớ núi mây chiều nghiêng gió lạnh
Thương đồng cỏ úa đọan trăng lơi
Hoàng hôn phủ lối bao giờ sáng
Nửa giấc nam kha mộng rã rời

























Chiều

Vàng thu lá úa cuộn hồn thơ
Gió gợn sông trăng lặng ngóng chờ
Liễu rũ soi mình ôm sóng mộng
Mây vờn che bóng rợp trời mơ
Lang thang chiều bước- buồn duyên lỡ
Chầm chậm nắng buông – dọi nguyệt mờ
Đếm giọt đắng rơi sầu tí tách
Nghe đời đứt quãng một đường tơ

Trường xưa in dấu gót nàng thơ
Tường cũ rêu phong nắng hạ chờ
Dăm cánh phượng hồng đưa lối mộng
Một tà áo trắng khỏa trời mơ
Chiều lung linh dọi mầu hoa nhạt
Dạ sắt se buông ngấn lệ mờ
Lẻ bóng trăng khuya vàng đỉnh nhớ
Thu tàn thưa nhặt tiếng đàn tơ

Người đưa ta lạc giữa rừng thơ
Rồi bỏ lại đây những nuối chờ
Hạt nhớ đong đưa đầy biển mộng
Sợi buồn quấn quit nặng thuyền mơ
Trăng non thổn thức mầu thu úa
Phượng thắm vi vu sắc hạ mờ
Lặng lẽ hòang hôn về xóm vắng
Bước đời cung lỡ phím chùng tơ

Réo rắt cung đàn lãy phím tơ
Người ơi ! nhung nhớ lệ hoen mờ
Mắt xanh năm tháng oằn cay đắng
Môi héo một đời dậy ước mơ
Lối cũ mòn quanh sầu vọng tưởng
Hồn xưa in dấu những mong chờ
Vàng tay khói thuốc- tình say mộng
Quản bút u buồn mấy dáng thơ

Thu đến mang về trăm ý thơ
Cho tình xa- thỏa dạ mong chờ
Mây xanh xanh ngắt – say thuyền mộng
Hoa thắm thắm hồng- quyện bến mơ
Ngõ trúc loanh quanh làn khói nhạt
Hàng cau thấp thóang ánh trăng mờ
Chiều quê bảng lảng len màu nhớ
Dạ khúc tương phùng mấy phím tơ














Hột lúa

Giã từ đồng ruộng dạo xa chơi
Thiên hạ ai mà chẳng biết hơi
Cởi giáp vàng kia phơi chốn chốn
Bày da ngọc nọ rạng nơi nơi
Ông cha giúp nước đà ghe thuở
Dòng giống nuôi dân biết mấy đời
Vì thế liều mình cơn nước lửa
Người đà có thấu, hỡi người ơi!

Cụ cử Phan Văn Trị


họa

Tâm tình hạt lúa

Mọi miền đất nước –nẻo rong chơi
Chẳng nệ sang, hèn /công tiếp hơi
Tha thướt áo vàng /danh khắp chốn
Nõn nà da trắng/ tiếng muôn nơi
Cối xay / mấy lượt / càng nên phận
Chày giã/ bao phen / đã tỏ đời
Chắc dạ / má hồng /khi cách biệt
Vững lòng cất bước /ới chàng ơi



















































Uống rượu một mình

Một mình uống rượu giữa đêm thâu
Một chén cô đơn mấy chén sầu
Ngỡ phút mua vui tình chẳng nợ
Nào ngờ thêm tủi phận vương sâu
Mềm môi ta chúc mình quên lãng
Nhắm mắt lòng nghe dạ đớn đau
Cạn khối tương tư hồn đẫm lệ
Từng mùa đông đến/ lại qua mau
















Xuân già

Hai không không chín đón tân niên
Chúc phúc nhân gian khắp mọi miền
Nâng cốc bia tươi buồn rỉ rả
Ngắm giò lan tím nhớ liên miên
Nửa đời sương gió duyên đeo đuổi
Ba vạn phù du nợ xích xiềng
Gió chở hương mai nghe tết đến
Xuân già chợt nghiệm/ mệnh do thiên











Nghĩa Thi Nhân

Chữ lồng ý dệt nghĩa thi nhân
Cùng kiếp phù sinh nhuốm bụi trần
Cuộc sống vui buồn do nghiệp quả
Giòng đời sướng khổ bởi tâm thân
Trăm năm gói một làn hơi khắm
Bốn tấm chôn theo giấc mộng vàng
Gặp chốn văn chương vui hạnh ngộ
Dương gian vẫn đẹp mãi trong ngần




















Lỗi mộng

Biệt ly –ly biệt bứơc chân qua
Xao xác vườn hoang bóng nguyệt tà
Mây -gót thi nhân sầu vạn nẻo
Sương-hồn thục nữ đẫm muôn hoa
Đọc vần thơ cũ –lời trau chuốt
Nhớ bóng người xưa dáng ngọc ngà
Một đóa Như quỳnh vừa chớm nở
Xuân sang lỗi mộng khúc giao hòa

















Hạ nêu

Vèo ..cái tết qua đã mấy ngày
Còn đây một chút vị ngây ngây
Sau rèm thiếu nữ lơ mơ ngóng
Trứơc cửa mai vàng lăn lóc bay
Mượn cảnh phù du làm điểm tựa
Đong tình nhân thế mặc nhiên say
Sang năm sẽ đón nàng xuân mới
Cạn hết đêm nay –sáng lại cày




















Yêu

Ngây ngất hoàng hôn rợp bóng chiều
Cành lan trong gió tỏa hương yêu
Bâng khuâng canh nhặt hồn trăng vọng
Se sắt đêm dài ánh nguyệt thêu
Đất mẹ sương giăng mờ trống vắng
Quê người tuyết phủ có cô liêu ?
Bao nhiêu gói lại là thưong nhớ
Ai hiểu cho tròn cái nghĩa yêu ?















Mưa ơi !

Mưa rơi ! ta đếm sợi mưa rơi
Mà nhớ tiếng ru / mẹ ạ ời
Kẽo kẹt võng trưa / hồn trống vắng
Não nùng cung thứ / nốt buông lơi
Đàn gieo ai oán sầu nhân thế
Nhịp rãi thương đau lỡ mộng đời
Giọt đắng đen / vây làn khói thuốc
Khỏa dòng kí ức kiếp rong chơi














Không đề

Bán chút thơ ngây mua nỗi buồn
Trang hoàng ngày tháng lúc tàn đông
Mưa thu nhớ rộn bờ môi thắm
Nắng hạ sầu đong đáy mắt hồng
Tết đến mai tròn câu ước hẹn
Xuân về ta mãi chữ hoài mong
Trăm năm một mảnh đời hư ảo
Đón tất niên thôi / nợ chất chồng







Than vãn

Ba vạn sáu ngàn ta quá bán
Ngẫm đời còn mấy để rong chơi
Nhìn trời ý lộng tâm chưa cạn
Ngó đất dạ chờn lực đã vơi
Nhớ thuở trèo non – non hớn hở
Mơ khi lội suối - suối reo vui
Nhọc lòng thân phận hay chăng chớ
Lực bất tòng tâm – mộng nửa vời
















Làm thơ

Giận mình ta chẳng biết làm chi
Vỏ vẻ mần thơ thế mới chì
Xướng họa dăm câu cho bõ bực
Tung hoành mấy thế thật lâm ly
Trắng đen mạch lạc nên chăng chớ
Trên dưới tỏ tường có mấy khi
Thị mẹt mù mờ ..ôi rõ khỉ
Ti toe thằng bé nhếch môi.. khì

Khánh chân





















Mất dạy

Mất dạy Thầy về theo chúng bạn
Tập tành chén rượu với nàng thơ
Chong đèn đêm trắng nhìn trăng khuất
Ráo mắt canh thâu ngắm nguyệt mờ
Con chữ lợi danh chìm huyễn hoặc
Dòng đời sỏi đá nối chơ vơ
Thôi thì sống với ngày xưa ấy
Mặc kẻ dai khôn / ta ngẫn ngơ















Yêu

Em có biết là anh đã yêu ?
Con tim khắc khoải biết bao điều
Sợ mưa giăng ngập chiều hoang lạnh
Ngại gió lặng rồi mây hắt hiu
Biển mộng xa xăm hồn rịu rã
Đường tình vời vợi bóng liêu xiêu
Bao đêm thao thức cùng chăn chiếu
Lúc cố quên đi lại nhớ nhiều

















Mưa ơi !

Ngoài hiên tí tách giọt mưa rơi
Tê tái lòng ai một góc trời
Nỗi nhớ chông chênh miền huyễn hoặc
Hạt sầu quấn quýt bóng chơi vơi
Chia đôi mắt đẫm hồn đong lệ
Nhói trái tim hoang cổ nghẹn lời
Da thịt buồn tênh chiều giá lạnh
Tình quân ơi hỡi ! nhớ muôn đời












Đêm Thu

Bảng lảng sương chiều phủ ngọn cây
Hồn thu ảm đạm dáng thu gầy
Thêm bao sợi nhớ hồng môi má
Gởi chút hương tình theo gió mây
Khúc khuỷu đường yêu mờ lối cũ
Quanh co nẻo mộng héo tim này
Đêm chia hiu quạnh buồn chăn chiếu
Nửa mảnh trăng tàn soi đó đây




Trên đỉnh nhớ

Đêm trắng nâng niu kỉ niệm đầu
Qua cầu cánh nhạn biết về đâu
Hồn nương theo gió hồn ai oán
Lệ thấm trên môi lệ uất sầu
Xuân đến mang bao bao nỗi nhớ
Thu tàn ướp mấy mấy mùa ngâu
Trang thơ dang dở trang thơ đẫm
Nước mắt rơi nhanh chốn biệt lầu




Rưng thu

Rừng thu xao xác lá vàng cây
Ngõ vắng quanh co ánh nguyệt gầy
Khóe mắt miên man vờn bóng nhạn
Bờ tim vụn vỡ ngập tầng mây
Lời thơ em họa từ phương ấy
Giấc mộng ta mơ giữa chốn này
Nhặt ánh trăng vàng xâu nỗi nhớ
Gởi người yêu dấu tận trời tây












Khúc đàn tơ

Chếnh bóng trăng vàng dọi suối mơ
Thuyền ai neo bến tự bao giờ
Thì thầm gió thoảng câu hò lỡ
Xao xuyến hồn dâng mấy ý thơ
Tình đã xa rồi bao ước hẹn
Ta về gãy lại khúc đàn tơ
Sương đêm nhòa nhạt miền nhung nhớ
Tí tách lòng nghe những nuối chờ



Hoài thương

Tóc mây hờ hững gió thôi bay
Dấu ấn đài trang mượt tháng ngày
Ngấn lệ tô son hồn liễu rũ
Chén sầu soi dáng vạt chiều say
Nghiêng tay em níu bờ yêu cũ
Nhắm mắt ta nghe nỗi nhớ đầy
Nửa mảnh trăng tàn che lối mộng
Ngàn năm thương mãi bóng hình ai
Trả Lời Với Trích Dẫn
Trả lời


Ðiều Chỉnh
Xếp Bài

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn
Bạn không được quyền gởi bài
Bạn không được quyền gởi trả lời
Bạn không được quyền gởi kèm file
Bạn không được quyền sửa bài

vB code đang Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt
Chuyển đến


Múi giờ GMT. Hiện tại là 08:10 AM.


Powered by: vBulletin Version 3.6.1 Copyright © 2000 - 2021, Jelsoft Enterprises Ltd.