View Single Post
  #2  
Old 08-20-2012, 04:52 AM
AiTinh's Avatar
AiTinh AiTinh is offline
@->Trùm Yêu...*muahzz*<-@
 
Tham gia ngày: Aug 2008
Nơi Cư Ngụ: In your heart :)
Bài gởi: 2,741
Default

Trích:
Nguyên văn bởi thănglong View Post
* Muội có biết vì sao Huynh hỏi đến bài thơ không ???

Đời là Vô Thường - Các Pháp cũng Vô Thường. Một bài thơ viết về Đạo , sau một thời gian mình đọc lại mà cảm nhận vẫn không đổi có nghĩa là mình đang ... đứng lại. Trước đây , Huynh có làm 1 bài thơ duy nhất về Đạo và bây giờ cảm nhận của Huynh cũng không đổi. Nghĩa là Huynh cũng đang đứng lại ( Nếu cảm nhận xấu đi là mình đang thối chí - Nếu cảm nhận tốt hơn là mình đang đến gần Bờ ... )

----------
" Thi ân bất cầu báo " ....

Huynh thì không ghi nhận vào lòng chữ " Thi ân " . Nếu đã ghi nhận vào lòng chữ " Thi ân " thì Tâm không thể gọi là Tâm sáng được . Làm Phước mà còn ghi nhận vào lòng Ta vừa làm Phước , xem như là hỏng . Chỉ đơn giản là ... Ta vừa làm được 1 việc cần làm .

Muội nói các Đạo đều khuyên người làm Thiện , tránh xa cái Ác ??? Điều này đúng . Nhưng mà ... nếu sau này Muội có thay đổi quan niệm này thì cũng chẳng sai . Bởi vì lúc đó Muội lĩnh ngộ Đạo Phật ở mức độ khác và Huynh cũng sẽ trả lời Muội theo cách khác.

---------

* Cận Tử Nghiệp không đơn giản như Muội nghĩ đâu . Bởi vì nó còn chịu ảnh hưởng của Nhân - Quả từ trước chứ chẳng riêng kiếp này . Cũng có thể gọi là món nợ cuối . Đại Đức Mục Kiền Liên là Đệ tử đạt thần thông bậc nhất trong các Đệ tử nhưng vẫn phải trả.

@ Nhưng mà ... Huynh nói chưa Qui y và chưa có Pháp Danh là thật. Vì vậy , nếu Muội thấy Huynh nói sai cũng đừng chấp hi hi ...
Huynh TL thân mến,

Huynh muội mình đang thảo luận quan điểm của nhau, nên dĩ nhiên là sẽ có sự khác biệt nếu hai tư tưởng không giống nhau đúng không huynh? Vì vậy nếu như mà huynh đã nói muốn hiểu thêm về quan điểm của muội thì đây cũng là reply cuối cùng muội giải thích về quan điểm của mình cho huynh hiểu thêm về muội trong cái đề tài mà mình đang thảo luận áh.

Những điều huynh nói rất đúng. Muội không có nói là sai gì hết. Nhưng mà cái nhìn của huynh khác với muội.

@Cận tử nghiệp:

Thứ nhất trên đây không cho phép bàn về tôn giáo. Thứ hai dù biết rằng nó không đơn giản như vậy, điều này muội hiểu. Nhưng mà cách truyền đạt của muội cho đời là đem cái gì đơn giản và sát với thực tế nhất để nói cho mọi người cùng hiểu áh huynh. Luật nhân quả, rồi trải qua bao kiếp này kia......... cho nên.....cũng không thể gọi là "giấc mơ cuối" được huynh àh... vì sẽ còn kéo tới kiếp sau áh ! Nhưng không muốn bàn sâu hơn về vấn đề này ở đây. Những gì huynh muội mình thảo luận không chỉ có nói qua nói lại cho hai huynh muội mình hiểu đâu, mà còn có biết bao nhiêu người đọc áh huynh. Muội đi bất cứ đâu đều có thể nói và chia xẻ với mọi người tuy có liên quan đến những bài học Tôn Giáo, nhưng mà phải sát thực với cuộc sống. Vì mỗi một người mình tiếp xúc sẽ ở những level, tầng lớp hiểu biết kiến thức khác nhau. Nên nếu mà nói nhiều và cao xa quá không phải ai cũng hiểu...!

@Bài thơ ra đời:

Huynh chưa hiểu được muội đâu. Một bài thơ ra đời không phải chỉ dựa vào cảm hứng mà thôi. Thơ tình, thơ chọc ghẹo, thơ nghịch ngợm, đối đáp thơ qua lại có thể type ào ào, rẹt rẹt như con vẹt cũng được. Nhưng đối với muội khi mà một bài thơ liên quan đến đạo thì không phải tầm thường. Và hầu như muộii không làm được mấy bài kiểu này hết. Vì những bài thơ thể loại này của muội khi ra đời không phải là để tranh luận qua lại giữa những người cùng tôn giáo hay khác tôn giáo. Cũng không phải để coi mức độ tiến bộ của mình tới đâu rồi. Mà bài thơ đó thường mang tính chất giáo dục hơn. Khi mang tính cách giáo dục thì dĩ nhiên muội mong rằng nó sẽ mãi đúng và có giá trị theo thời gian. Muội muốn nó có ý nghĩa ở đời và nhất là đối với những người mà muội đang muốn nhắc nhở hay khuyên nhủ họ qua bài thơ đó huynh à ! Muội hiểu ý huynh mà:

Trích:
Đời là Vô Thường - Các Pháp cũng Vô Thường. Một bài thơ viết về Đạo , sau một thời gian mình đọc lại mà cảm nhận vẫn không đổi có nghĩa là mình đang ... đứng lại. Trước đây , Huynh có làm 1 bài thơ duy nhất về Đạo và bây giờ cảm nhận của Huynh cũng không đổi. Nghĩa là Huynh cũng đang đứng lại ( Nếu cảm nhận xấu đi là mình đang thối chí - Nếu cảm nhận tốt hơn là mình đang đến gần Bờ ... )
Nhưng mà muội cũng giải thích ở trên những bài thơ đó ra đời mang tính giáo dục hơn. Và lời lẽ muội dùng rất ư là "đời" đó huynh không thấy sao??? Khi cái tâm con người ta bị dao động nếu mà cứ viết cao thâm quá hay là xa vời quá thì chẳng kịp thời giúp người ta quay về với thực tế hay bước ra khỏi giấc mơ đâu huynh ! Vậy bài thơ đó (Phật Ở Trong Lòng) bây giờ huynh đọc huynh có thấy điều gì sai không? Khi mà muội đã viết từ năm 2007, bây giờ đã gần 5 năm rồi.

Trích:
- Bài thơ Muội viết rất chính xác. Muội viết bài này lâu chưa và bây giờ khi đọc lại Muội có cảm nhận khác không ???
Đã 5 năm trôi qua mà muội vẫn còn rất vui khi nghe huynh nói là muội viết rất chính xác, chứng tỏ là............ tâm ý của muội còn có người hiểu được !

Phải và đúng... đời là vô thường, các Pháp cũng vô thường, nhưng huynh chỉ nghiêng về một hướng Đạo ! Còn muội đang truyền đạt tới mọi người cả Đạo lẫn đời huynh ơi ! Nếu như chỉ hướng dẫn người ta về lý thuyết của Đạo mà không có hòa hợp với đời, không ai hiểu nổi và muốn nghe đâu huynh ! Người bình thường thì chỉ nghĩ đơn giản cũng giống như công thức không thay đổi của phép cộng:

1 + 1 = 2........... 1 + 1 không thể = 10 được ! Nếu mà bằng 10 là được điểm trứng vịt áh :)

@Làm lành lánh dữ:

Trích:
Muội nói các Đạo đều khuyên người làm Thiện , tránh xa cái Ác ??? Điều này đúng . Nhưng mà ... nếu sau này Muội có thay đổi quan niệm này thì cũng chẳng sai . Bởi vì lúc đó Muội lĩnh ngộ Đạo Phật ở mức độ khác và Huynh cũng sẽ trả lời Muội theo cách khác.
Ý huynh lại là sao đây nè??? Huynh có can đảm để bảo là sai đâu??? Huynh bảo là sau này muội thay đổi quan niệm??? Quan niệm của muội đã như vậy sẽ không có thay đổi.......... nghĩa là 10 năm sau, 20 năm sau.........thì muội cũng nói y như câu đó...! Bởi vì đạo khuyên người ta làm vậy, nhưng quan trọng là người hành đạo và sống đạo thế nào thôi ! Chẳng lẽ huynh nghĩ là sau này muội phải thay đổi quan điểm là kêu người ta đi làm việc xấu, việc ác hay sao???

Trích:
Bởi vì lúc đó Muội lĩnh ngộ Đạo Phật ở mức độ khác và Huynh cũng sẽ trả lời Muội theo cách khác
Một câu nói ở trên của huynh cũng đủ chứng minh huynh không phải là hiểu sơ sơ........ mà huynh đang cho là muội chỉ tập tễnh bước chân vào Đạo, nên cho rằng sự hiểu biết của muội còn kém và khi nào muội lĩnh ngộ ở mức độ cao hơn thì huynh sẽ trả lời muội theo cách khác ! Hihihi. Muội chưa bao giờ nói là mình hiểu nhiều về Phật pháp hết. Muội đang nhận là mình còn ngu muội và tập tễnh áh huynh. Đối với huynh muội chưa phải là người Phật tử chân chính ! Kinh điển thì muội không bao giờ thuộc cả ! Nếu so với tất cả các huynh, đệ, tỉ, muội khác thì muội còn kém họ xa lắc xa lơ rồi !

Muội chỉ thường làm công việc hay là người đứng giữa hòa giải cho hai người thuộc hai tín ngưỡng khác nhau đang tranh đấu, tranh cãi đến một mất một còn mà thôi !!! Một người mà không có ráng tìm tòi và học hỏi thì không thể làm cái công việc dễ bị người ta đổ hết lên trên đầu mình đâu huynh :)

Đối với muội thì đơn giản nhất là phải coi là mình học được bao nhiêu? Khi học được rồi thì mình hiểu được gì không??? Hiểu được rồi thì cũng quan trọng nhưng mà không quan trọng bằng.......mình phải sống và thực hành thế nào mới là chuyện đáng nói áh !

@Thi ân bất cầu báo:

Dạ cái này muội đã giải thích rồi tại huynh không chịu hiểu cho cái nhìn của muội mà thôi. Bài thơ Cảm Ơn được ra đời trong trường hợp muội nhắc ở trên.

Trích:
Huynh thì không ghi nhận vào lòng chữ " Thi ân " . Nếu đã ghi nhận vào lòng chữ " Thi ân " thì Tâm không thể gọi là Tâm sáng được . Làm Phước mà còn ghi nhận vào lòng Ta vừa làm Phước , xem như là hỏng . Chỉ đơn giản là ... Ta vừa làm được 1 việc cần làm .
Huynh đã hiểu sai đi cái ý của muội bởi vì huynh không hiểu được muội. Muội đã nói là bài thơ ra đời là trong hoàn cảnh đặc biệt. Và lời lẽ trong bài thơ là muội mượn lời Phật dạy để nhắc nhở cái "tâm" của người bạn đã bị dao động. Dĩ nhiên khi đã làm phước thì không nên ghi nhận trong lòng là mình vừa mới làm phước. Cái đó huynh thật nghĩ là muội không hiểu hay sao?? Nhưng mà muội đang giải thích hai chữ làm phước, bố thí trong bài thơ để cho người đó hiểu.

Muốn hiểu tâm sáng hay tâm mù hay tâm tối thui....thì trước tiên phải làm cho người ta hiểu tâm là cái gì? Muốn nhắc nhở người ta là khi bố thi rồi đừng có nghĩ và kể lể những việc mình đã làm và cảm thấy bực bội, thì trước tiên phải giải thích và nhắc nhở lại cho họ hiểu bố thí là cái gì??? Và ý nghĩa của việc đó ra làm sao??? Bài thơ đó không phải chỉ dành riêng cho người bạn đó mà muội còn tự nhắc nhở bản thân mình nữa. Những điều đó nhắc nhở không những chỉ cho những người tập tễnh bước vào đạo mà còn nhầm nhắc nhở cả những người đã tu tập bao nhiêu năm.

Trích:
câu :"Thi ân bất cầu báo" có phải Muội viết không ???

Câu này đọc lên thấy thật chí lý ! Nhưng mà ... lại chẳng phải dành cho người Phật tử chân chính đâu ( Hay nói cách khác dành cho những người mới bước chân vào Đạo ) . Muội thử ngẫm lại xem . Hi hi...

Không lẽ ý của huynh chỉ giới hạn và dừng lại ở mức độ phân biệt người mới và người cũ. Không phải ai đã theo đạo, học đạo lâu năm đều là người Phật tử chân chính cả đâu huynh.

Và không phải ai mới tập tễnh bước chân vào đạo là không chân chính??? Mới vào đạo thì phải hiểu căn bản...và từ căn bản đó mà xem mình hiểu được bao nhiêu rồi mới từ từ tiến bộ và đi lên. Còn những người đã tu tập lâu năm thì không vì cái tiến bộ của mình mà xao lãng đi cái căn bản.....! Khi tu tập nhiều năm là đã bước qua căn bản nhưng đừng bao giờ nghĩ là mình bỏ cái căn bản vì mình đã cao hơn một bậc.

Ví dụ sát với thực tế: Giống như ai ra đời cũng có Mẹ Cha. Khi đi học thì biết thầy cô. Từ lúc là em bé chẳng biết gì đến lúc nên người, thành tài, thành danh, thành ông này bà kia, bác sĩ luật sư.

Nếu người biết nghĩ tới cội nguồn và không mất đi cái căn bản sẽ vẫn hiểu mình hiện hữu trên đời là do công sinh thành dưỡng dục của Cha Mẹ, và mình thành tài là do sư dạy dỗ của Thầy Cô. Ngày nay mình làm bác sĩ là mình đem tài đức của mình để mà phụ vụ nhân loại thì đây cũng là phần nào đền đáp lại công ơn đó !

Chắc đa số ai cũng có nghe qua câu "tu vạn kiếp, ngộ nhất thời". Muội nghĩ là huynh dư sức để hiểu câu này nên không cần muội giải thích đâu :)

Trích:
Ta vừa làm được 1 việc cần làm
Đối với muội thì muội nghĩ khác ! Muội sẽ nghĩ đó là việc "nên" làm chứ không phải cần làm.

Cần = need
Nên = should

Cần & Nên không giống nhau, Need & should are not the same !

Cần giống như là một nhu cầu, hay là một điều gì bắt buộc phải làm nếu không làm là không được. Ví dụ: cần có chữ ký để cho hồ sơ giấy tờ có giá trị !

Nên là việc mà có thể mình không cần phải làm, không bắt buộc phải làm nhưng mình muốn và nghĩ là nên làm việc đó để có hiệu quả tốt hơn hay là gì gì đó !

Thi ân = làm phước = làm việc thiện là việc NÊN làm chứ không phải là việc cần làm. Nên làm là vì mình thấy có thể giúp được những người chung quanh, mang lại niềm vui và sự bình an trong tâm hồn cho người chung quanh.

Thi ân, bố thí.......... là những điều không ai bắt buộc mình làm hết nhưng mình thích làm, muốn làm, nên làm....... và điều này xuất phát từ cái lòng "hảo tâm" của một người mà ra ! Cũng giống như "bố thí" là một trong mười bốn điều Phật dạy, Phật dạy là một chuyện còn người ta có làm theo không lại là một chuyện khác nữa áh !


Huynh từng nói

Trích:
* Huynh cũng chỉ biết sơ sơ về Phật Giáo thôi Muội à ! Huynh cũng chưa Qui y và chưa có Pháp Danh.
Nhưng mà trong đoạn này huynh lại viết:

Trích:
câu :"Thi ân bất cầu báo" có phải Muội viết không ???

Câu này đọc lên thấy thật chí lý ! Nhưng mà ... lại chẳng phải dành cho người Phật tử chân chính đâu ( Hay nói cách khác dành cho những người mới bước chân vào Đạo ) . Muội thử ngẫm lại xem . Hi hi...
Như vậy là huynh đang nói huynh hay đang nói muội nè?? Nếu huynh nghĩ rằng người tập tễnh bước vào đạo sẽ không phải là người Phật tử chân chính, vậy thì muội chấp nhận muội còn ngu muội chưa có hiểu được 1 phần của lời Phật dạy :). Còn huynh thì sao??? Hai đoạn rất mâu thuẫn nhau áh huynh !

Còn nữa sao huynh bảo với muội là:

Trích:
* Bữa trước Muội Muội đăng 1 loạt bài Nhạc "Tình". Đầu tháng này Huynh cũng có viết 1 bài tương tự . Huynh hổng có bài thơ Đạo nào , vậy viết bài thơ Đời Muội Muội đọc Thư Giãn nhe !
Và rồi lại nói là:

Trích:
Trước đây , Huynh có làm 1 bài thơ duy nhất về Đạo và bây giờ cảm nhận của Huynh cũng không đổi.
Con người muội thật thà lắm, ai nói sao thì muội nghe vậy. Nhưng mà nếu như không có trước sau như một thì muội bị confuse áh huynh !

Một người càng trong đạo lâu năm hay tu tập nhiều năm càng phải hiểu một điều càng học thì phải càng thấy mình ngu hơn, thì mới thật sự thấy là mình cần và nên học nữa. Nếu thấy mình đã giỏi rồi thì đồng nghĩa với sự dừng lại rồi !

Tại sao có những vị thầy khi giảng được nhiều người thích nghe. Cũng có những vị thầy khi giảng không ai thích nghe hết??? Mỗi người có một phương pháp truyền đạo, giảng đạo, truyền đạt kiến thức, hiểu biết của mình tới đời, tới người khác. Người thầy giỏi là người thầy mà khi họ giảng có thể làm cho mọi tầng lớp đều hiểu và thích lắng nghe. Có nghĩa là tùy theo thời điểm và nơi nào mà vị thầy đó sẽ đến giảng, sẽ đi giảng hay là giảng cho công chúng hiểu. Khi đi giảng đạo ở một trường đại học sẽ không giống như khi đi giảng đạo ở một làng nhỏ nơi nông thôn. Vì hai level trình độ kiến thức không giống nhau bao giờ !

Còn nhiều điều muốn chia xẻ lắm nhưng mà thời gian không cho phép. Nên điều cuối cùng muội muốn nói trong reply này là:

Huynh nhắc đi nhắc lại mấy lần cái câu "thi ân bất cầu báo" liên quan đến hai chữ "bố thí" trong lời Phật dạy mà muội đã viết trong bài thơ. Muội chỉ muốn gởi đến những người chung quanh hay ở đời này một điều đơn giản và dễ hiểu mà không sai lệch theo thời gian:

Niềm an ủi rất cần đối với ta
Và với tất cả mọi người đang thiếu
An ủi lớn nhất của đời người ... dễ hiểu:
Là bố thí .... pháp, tình thương, vật chất chẳng vọng - hồi ! *


* "thi ân bất cầu báo", bố thí mà không mong mỏi, không cầu vọng là sẽ được hồi đáp, đáp đền lại !

AT
5:00 AM, October 11, 2008



Điều đơn giản đó chính là...

Pháp...không chỉ là giảng Đạo mà thôi, mà lời lẽ ngôn từ mình trao ra, nói ra, truyền đạt tới người khác những gì mình hiểu biết để chia xẻ và giúp đỡ người khác....về mọi khía cạnh trong cuộc sống !

Tình thương... là mở lòng ra chia xẻ những bất hạnh của người khác về tinh thần hay thể xác, bộc lộ qua cử chỉ, hành động và xuất phát từ tấm lòng nhân ái của mình = tình người. Giúp người khác thay đổi lại suy nghĩ cùng quẩn, giúp người ta tìm lại sự bình an trong tâm hồn !

Vật chất......là có thể cho đi những thứ thuộc sở hữu của mình chẳng hạn như tiền bạc, quần áo, của cải.......đồ vật.......chia xẻ với người đang thiếu thốn....đói rách, cơ hàn !

Nhưng trong đó Tình Thương đóng vai trò quan trọng nhất...........vì muốn bố thí Pháp hay vật chất thì trước tiên phải có lòng, có tình thương, có lòng nhân ái. Những người không có lòng thì sẽ không muốn dùng Pháp để bố thí, không có lòng thì sẽ không muốn chia xẻ những thứ thuộc về sở hữu của mình cho người khác !

Đây là điều mà không bao giờ sai lệch theo thời gian, một người muốn làm người tốt ai cũng sẽ muốn mình làm được những điều đó. Đây mới là điểm chính và là giá trị của những câu thơ !

Thân chúc huynh thân tâm an lạc, và sẽ luôn luôn tinh tấn hơn trên con đường tầm Đạo. Muội cũng chân thành cảm ơn huynh đã cho muội cơ hội để bày tỏ quan điểm của mình với tất cả mọi người chung quanh !!!

Nếu muội có lời gì phật ý huynh, xin huynh vui lòng bỏ qua cho vì muội cũng chỉ là một phàm nhân, mà đã là một phàm nhân thì đâu có hoàn hảo được đúng không huynh?!! :)

Thân mến,
AT
__________________



Thương yêu trải hoa từ bi nở rộ
Khắp gian trần mừng rỡ giữa hoan ca
Yêu thật nhiều yêu say đắm thiết tha
Yêu nhân loại thiện lành ...tâm bác ái !


Trả Lời Với Trích Dẫn