|
#8
|
||||
|
||||
|
...
Anh đã ngại ngùng khi viết vội bài thơ Bởi tình yêu đâu phải lúc đông về Khi thu lạnh đã cuốn trôi nỗi nhớ Khi lá xanh về nguồn khi chưa chạm được mùa thu Tình ngỡ đến rồi nhưng mãi cứ ngu ngơ Có lẽ hạ chưa nồng nên thu quên mất lối Mới thoáng qua vài chiếc lá vàng chấp chới Đã ngỡ thu về cho lá xanh rơi Ngượng nghịu tình đầu khô héo tim phơi Mùa lại theo mùa nối tiếp nhau nỗi nhớ Trăng và sao vẫn trôi hoài muôn thuở Chiếc lá chung tình hóa hạt sỏi đơn côi Trên đường đời biết khi nào thấy lối Trải lá thu vàng nằm với mùa thu Hết đông rồi ta có thấy mùa xuân Để lá nảy mầm từ những viên đá sỏi Yêu là vậy, khi yêu đầy tiếc nuối Sợi dây tình lỡ trói chặt đến máu rơi Lệ đá tuôn xói mòn lối một đời Để mùa thu xưa thấy đường quay trở lại ..
__________________
Xa người tê tái cả cõi lòng Biết người còn nhớ đến tôi không Tôi thì vạn kiếp lưu trong mộng Cát bụi đâu là chốn mênh mông @};- _____________________________________________
|
| Ðiều Chỉnh | |
| Xếp Bài | |
|
|