|
#9
|
||||
|
||||
|
Ký Ức Màu Cau Khô ! *** Trong ký ức mỗi người có một màu kỷ niệm Giản đơn như vàng với tím Tuổi thơ của tôi là cánh đồng lúa chín Vàng trĩu bông, và gốc mạ cháy trời... Tuổi thơ của bạn cũng rực rỡ nụ cười Như những chùm hoa mùa hè phượng đỏ Tôi thích tắm sông, lùa lục bình vào nỗi nhớ Để tím yêu thương từ đó ngập lòng Tuổi thơ của tôi là buổi sớm nước trong Đôi đòn gánh trên vai, cho mười lu đầy nước Bến sông trơn mười ngón chân bấm ngược Màu bùn non, thao thức quê người Tuổi thơ của tôi là xanh thẳm bầu trời Con diều vút cao mang ước mơ ngày nhỏ Những mái đầu thơ tung tăng gọi gió "Gió lên đi, cho tuổi nhỏ nụ cười.." Tuổi thơ của tôi mang ước vọng cuộc đời Mang niềm tin ngời ngời ý sống Nhưng có một màu ngọt ngào hơn hy vọng Màu yêu thương từ sâu thẳm tâm hồn... Nhưng có một màu giữa ký ức mênh mông Gợi tôi nhớ tuổi thơ bên giòng sông rộng Bên Nội yêu thương những trưa hè mắc võng Câu hát ru tôi trọn mộng vào đời... Tuổi thơ của tôi cũng rực rỡ nụ cười Như màu đỏ thơm trên đôi môi của Nội Màu của những lá trầu xanh vừa têm vôi mặn Cuốn miếng cau nồng cho hương vị thêm tươi... Tuổi thơ của tôi là những lúc Nội cười Hạnh phúc nhìn đám cháu giành nhau ống trầu của Nội "Phải năn nỉ, xí phần mới được ngoáy trầu mỗi trưa, mỗi tối" Cho Nội cười thắm đỏ đôi môi.... Con cháu đi về đứa tốp trầu tươi Đứa chùm cau lạt Những hạt cau non nồng nồng vị chát Tôi nhăn mặt, Nội cười "Mai mốt bây như Nội vậy thôi"... Rồi một ngày không còn nữa cau tươi Cơi trầu nhỏ, ống, têm đặt kề bên ảnh Nội Vẫn nụ cười tươi thắm đỏ trên môi... Dù lá trầu héo rồi, Nội không còn têm nữa... Chùm cau non cũng khô từ dạo đó... Tôi thương cái hương nồng từ nỗi nhớ khôn nguôi... Thương cả màu đỏ trên môi Nội khi cười Giờ chỉ còn lại màu cau khô bên đời tôi, nhớ Nội... ! Nghi,
__________________
Chợt ghét vô cùng bài ca "Con Gái" Ông nhạc sĩ nào đã viết "rất vô duyên" Để ám ảnh một lời yêu là ghét Khi vô tình nói "ghét" lại là "thương"... |
| Ðiều Chỉnh | |
| Xếp Bài | |
|
|