|
#38
|
|||
|
|||
|
Dòng kí ức
Chợt thấy trong em một nỗi buồn Hằn sâu ánh mắt lúc hoàng hôn Xe hoa ngày đó ai lau lệ Lối đá hôm nao kẻ lặng hồn Tiệc cưới đã tàn ..nhưng nỗi nhớ.. Góc đời còn lại chút tình không Lần trang bưu ảnh xa xưa ấy Khỏanh khắc đâu đây kỉ niệm hồng Phố núi ngày xưa Phố núi ngày xưa nhạt nắng chiều Có chàng lính trẻ tuổi đang yêu Xa đời sách vở màu thơ tím Khóac áo phong trần sắc lá kiêu Giấc mộng mù khơi tay súng lạc Đường tình lạc lỏng gió đêm xiêu Hồn hoang rịu rã cơn đau xé Gối bóng trăng khuya lệ đã nhiều. Luận thế Buồn trông cảnh vật chuyện xưa nay Ngẫm chữ vô thường thật khéo hay Ý nịnh lại nghe - bình tắc lọan Lời trung không nghĩ- tỉnh như say Lưu Nga tráo chúa- mưu Phi tặc Bao Chuẩn hòan vương- kế Trạng tài *Đừng tưởng xuân tàn hoa rụng hết Đêm qua sân trước một nhành mai • Thiền sư Mãn giác Duyên bầu bí Bầu bí thân dây giống hệt nhau Chung giàn leo quấn khác chi đâu Nước rừng phân lá từng chia chác Mưa nắng gió sương đã dãi dầu Những tưởng chữ tình sâu –trót nặng Nào ngờ cái nghĩa bạc –thêm đau Ngày xưa chưa bén mùi danh lợi Chia nỗi nhọc nhằn vui biết bao.. Dạ nguyệt Năm canh chia ngấn lệ vơi đầy Ôm góc mộng đời bao đắng cay Đếm giọt thời gian từng nỗi nhớ Nghe lời thân phận mấy cung mây Trao đêm băng giá niềm sâu lắng Tựa giấc mơ hồng dạ thấm say Một nửa hồn hoang soi bóng nguyệt Bên đường cát bụi gió sương lay Hoài cảm Theo gót thu về dẫm lối xưa Chiều dâng nỗi nhớ một ngày mưa Mây pha sắc lạnh trời hai nẻo Phượng thắm màu hoang hạ mấy mùa Thuyền mộng vẫy tay lòng áo não Biển tình dậy sóng mắt đong đưa Dư âm ngày ấy còn vang vọng Rỉ máu hồn thơ mực đã vừa Mơ tao ngộ Một mảnh nợ tình thơ vắt vai Rượu nồng dăm chén nhắp cùng ai Thu sang mượn cúc gieo vần Nhớ Xuân đến tìm mai họa chữ Hoài Bến mộng – thuyền neo buồm đói gió Đường đời – gối mỏi dép rơi quai Mơ ngày duyên hợp vui tao ngộ Gẫy khúc tao phùng tay ấm tay Khánh Chân Phượng hồng Chiều ru điệu nhớ một phương trời Vài giọt thu sầu đong nắng rơi Tiễn gót chia tay sầu lối mộng Dừng chân lẻ bóng nhạt bên đời Thuyền đi đi mãi – hơi sương giá Bến đợi đợi hoài –ánh nguyệt côi So phím cung đàn dây lỗi nhịp Ngàn câu gói lại chữ yêu người Xuân lạc Lạc bước xuân qua đọan cuối đường Mây mờ phủ lối một chiều thương Neo chân lữ khách miền quan ngoại Mỏi cánh nhạn hồng xứ tuyết sương Từ độ trăng tròn lưu đất lạ Mấy mùa lá đổ biệt ly phương Đông sang gió rét hồn cô quạnh Nỗi nhớ xa quê nhuốm lệ trường Khánh chân 15/01/2008 Tiễn biệt Thương Em về ngõ tối đêm qua Vài ánh đèn khuya hắt trước nhà Hẻm vắng vi vu làn gió lạc Lối dài hun hút vệt sao sa Tâm tư gói một hồn thơ vỡ Nhung nhớ chia hai ngấn lệ nhòa Tiễn biệt ngày mai đây có kẻ Âm thầm dõi mắt bóng xe hoa Suối nguồn thơ Trăng vàng soi đáy suối nguồn thơ Trinh nữ khoan thai xỏa tóc chờ Hoa - nét lung linh mờ lúc tỏ Thi - vần xao xuyến mộng khi mơ Ai gieo bóng nguỵêt vào thương nhớ Để trái tim yêu thóang dại khờ Đây chốn bồng lai hay cõi tục Cho hồn lữ khách mãi ngu ngơ ĐỪNG TRÁCH MÙA THU Đừng trách mùa thu.. sao lá rơi Đừng buồn khi gió thỏang ru hời Để bờ môi ấy hương nồng thắm Để giọt lệ này đêm trắng vơi Nghe dấu yêu xưa hồn trống vắng Nghe cung đàn cũ phím buông lơi Cho bao thương nhớ tìm quên lãng Cho ước hẹn phai- lỡ mộng đời Hạ về Hạ về hạt nắng chợt xôn xao Cánh phượng ngây ngô gió xạc xào Tuổi mộng rong rêu tìm chút nhớ Hồn thơ lạc lỏng ngập niềm đau Bao năm lận đận thuyền xa vắng Mấy lúc lao đao biển đục ngầu Soi bóng trăng tàn đêm rịu rã Nẻo đời lầy lội những gam màu Bài ca năm tháng Sợi tóc nửa đen nửa bạc màu Chia đời hai ngả những mùa ngâu Cung mi thứ giảm mờ cung nhớ Nốt nhạc sol tăng lạc nốt đau Lời bỗng ngập ngừng âm bối rối Loa trầm vỡ vụn tíếng lao xao Thính phòng khán giả còn dăm bóng Tay vỗ tay vờ- ngấn lệ lau Khuyên nàng Từ khi Bu nó tập làm thơ Bữa đói bữa lưng bếp lặng tờ Tối sáng net com nàng xướng mộng Đêm ngày rượu thịt tớ ươm mơ Nhìn con nheo nhóc nghe chua xót Đợi mẹ du dương… cứ ỡm ờ Nắng cực mưa dầm không đợi lúc Mình ơi có hiểu chớ mê thơ TU Đôi lúc buồn tình cũng muốn tu Ngại tâm chưa dứt trí đương mù Với người thóat tục/ ta chưa ngộ Còn đứa sõi đời/ nó bảo ngu Ái dục nào tha nơi đạo tịnh Sân si lọ vắng nẻo thiền vu Lòng người / cửa Phật / câu duyên phận Tu chợ /tu chùa / đâu cũng tu Tiệc người Mỗi ngày qua/ mất /một niềm vui Thêm chút cô đơn với ngậm ngùi Con cháu/lớn dần / thương / chẳng hiểu Bạn bè /vơi bớt /nhớ/ khôn nguôi Như dòng sông/ nước/ thuyền qua lại Tựa nẻo tục/ đời/ khách tới lui Tàn tiệc thế nhân về cát bụi Thiên đường/huyền hoặc/có Em ,Tôi ?? |
| Ðiều Chỉnh | |
| Xếp Bài | |
|
|