|
#2
|
||||
|
||||
|
CẢM ƠN
MR chở AD về đến nhà: Cảm ơn bà nha! AD: Ủa, ông chở tui về mà còn cảm ơn tui! MR: Ừ, thì cảm ơn bà... đã xuống! - CÒN NHẸ HƠN AD: Ông làm ơn cõng tui về nhà, tui bị què cẳng rồi, đi hổng nổi! MR: Bà chờ chút, để tui về cõng cái nhà bà lên đây cho bà vô, như vậy nhẹ hơn! - VỐN LÀM ĂN MR: Tui tính làm ăn mà kẹt chút vốn, bà cho tui mượn được không? AD: Nè, cho ông mượn 10 ngàn! MR: Trời 10 ngàn mà làm ăn!? AD: Thì ông mua cái nón, ra lề đường đứng ngửa ra! - A QUẮN AD: Mình hổng phải người Hoa, cũng hổng phải đàn ông, sao mấy đứa nó kêu mình là A Quắn ta? MR: Ờ, A Quắn nghĩa là... ăn quá đó mà! - HẾT BIẾT AD ngủ gục, thầy kêu dậy: Nè em, em có thể về nhà ngủ, vì tôi nghĩ ngủ ở đây chắc không thoải mái lắm đâu! AD làm nhàm: Dạ... dạ... hổng sao... em vẫn ngủ được mà thầy! - MINH HỌA TỐT MR: Công nhận bữa qua bà hát rất biểu cảm, minh họa rất tốt! AD: Tui có minh họa gì đâu? MR: Thì bà hát bài “Sợi nhớ, sợi thương”, tui dòm lên thấy có “hai sợi” chảy ra bên mép bà! - Thể diện quốc gia Đêm Noel, hai sinh viên Bungari trong ký túc mời 2 nữ sinh nước ngoài khác cùng tổ chức tiệc. Sau khi nhậu say khướt, hai chàng lăn ra ngủ như chết. Sáng hôm sau, anh này hỏi anh kia: - Sao, đêm qua cậu vui vẻ chứ? - Như cậu thôi, nhưng tớ đã giữ được thể diện quốc gia. - Cậu nói thế nghĩa là gì? - Trước khi thiếp đi, tớ đã kịp nói với hai cô gái tụi mình là người Rumani.
__________________
![]() ![]() ![]()
|
| Ðiều Chỉnh | |
| Xếp Bài | |
|
|