|
#24
|
|||
|
|||
|
Nhặt lại ngày xưa
Cho tôi nhặt lại những ngày xưa yêu dấu Mái tranh nghèo chiều xuống thỏang hương cau Bụi trầu xanh mơn mởn tược đâm chồi Như thấp thóang bóng Mẹ già - tóc lơ thơ vờn trong gió Cho tôi tìm lại quãng đời xưa thơ ấu Nắng chiều về chễm chệ gối lưng trâu Gió đong đưa tiếng sáo vọng ngang trời Bờ đê nhỏ tiếng à ơi về kịp tối Cho tôi sống lại một thời như thế Bữa cơm chiều cha trải chiếu trên sân Nồi ngô khoai bốc khói dưới trăng mờ Mẹ chia bát từng củ khoai mùi thơm lựng Đêm thanh vắng tiếng ai ru buồn vời vợi Ông trăng tròn ngất ngưỡng ngọn tre xanh Bui chuối tiêu xột xọat- chia bóng mảnh trăng đầy Mẹ kể chuyện à ơi …xưa chú cuội Trăng say giấc – mộng đêm lành quê mẹ Gió thu vờn bông lúa trĩu tình ai Đời xa ơi tôi lại muốn đi về Tìm nhặt lại những ngày xưa yêu dấu . Tự tình Trong bất chợt Anh nhìn em như là huyền thoại Kỉ niệm xưa Trôi về .. Tưởng đã như quên Ba mươi năm hơn Thóang qua như cơn gió Ngó lại mình Giờ tóc đã úa rêu Trời vẫn xanh nắng vẫn ấm xuân vẫn nồng nàn Nhưng sao.. Lòng anh nghe trống trải Trống nỗi lòng Và trống cả mảnh đời hoang Từng giọt sầu rơi Mỗi lúc bóng đêm về Như thông cảm Như sẻ chia … ..Ôi giá như mà anh có em bên cạnh Sẽ ấm lòng .. mình kể chuyện ngày xưa. Hoàng hôn trong mắt Mẹ Có ai đó không một lần thốt lên tiếng Mẹ Tiếng đầu đời lẩm chẩm bước chân con Nụ cười thơ ngây trong ánh mắt ngọt ngào Mẹ sung sướng khi nhìn con ngoan giấc Ngày từng ngày con đã dần khôn lớn Mái trường làng tay mẹ dắt con đi Đưa con đi mẹ lại đón con về Con vẫn nhớ - lần đầu tiên đi học Rồi những khi con trái trời trở nắng Bát cháo hành – viên thuốc đã nghiền tan Nồi lá xông bốc khói hương thơm lừng Mẹ chăm bẵm dịu dàng con ngoan nhé Trời vẫn xanh cho tóc mẹ càng thêm bạc Sơi nắng chiều tô rõ nếp da nhăn Tấm lưng cong – ca nước với bụi trầu Từng giọt thấm cho đời thêm mướt lá . Nhưng – con đã thấy hoàng hôn trong mắt mẹ Sương nhạt nhòa sợi tóc bạc lơ thơ Chiều hoang vu rơi từng giọt nắng vàng Tim nghe nhói … một ngày kia .. Mẹ ơi con rất sợ ! Kỷ niệm ngày của Mẹ 13/5 Biển nhớ Bãi biền chiều nay vắng một người Mây vờn nặng trĩu –nhớ đầy vơi Rì rào sóng vỗ xô bờ cát Có tiếng hoàng hôn gọi nắng rơi Xa tít ngoài xa tận cuối trời Có đàn hải yến mãi rong chơi Lung linh dưới nắng vàng hoa sóng Gió vọng ru ai tiếng ạ ời Bọt biển vui đùa đuổi cát trôi Chạy dài trắng xóa nhớ xa xôi Vài con ốc-vỏ trơ trên cát Như mảnh tình riêng trót tả tơi Em có bao giờ nhớ đến tôi ? Cho dù một chút tiếc thưong thôi Cũng là tất cả -là mơ ước Sưởi ấm tim côi đến trọn đời. |
| Ðiều Chỉnh | |
| Xếp Bài | |
|
|