Go Back   Vina Forums > Câu Lạc Bộ Giao Lưu > Nhịp Đập Trái Tim > Nhật Ký Online
Hỏi/Ðáp Thành Viên Lịch Tìm Kiếm Bài Trong Ngày Ðánh Dấu Ðã Ðọc

Trả lời
 
Ðiều Chỉnh Xếp Bài
  #81  
Old 06-21-2010, 01:22 PM
ML'Amour's Avatar
ML'Amour ML'Amour is offline
Super Moderator
 
Tham gia ngày: Aug 2009
Nơi Cư Ngụ: Virgin Island
Bài gởi: 2,448
hoa In memories of Dad....







" Tình Cha ấm áp như vầng Thái Dương
Ngọt ngào như giòng nước tuôn đầu nguồn..."


Nghĩa trang sáng nay đầy người thăm viếng...
vì nằm ngay trong trung tâm của phố Việt...
nên lúc nào cũng có người ra vào vội vã...
Hôm nay...
lại có thêm hai, ba cái đám tang...
đang chuẩn bị làm lễ di quan...
Tôi có khá nhiều kỷ niệm những buổi tiển đưa ...
bạn bè...người thân nơi này....
Chủ Nhật nào cũng thế...
ngày hôm nay lại là ngày Father's Day ...
nên càng đông hơn nữa...
Có lẽ cũng có nhiều người mất Bố như tôi...

Hoa muôn màu muôn sắc...đủ loại...
từng cụm chạy theo hàng dài...thật đẹp mắt...
Dường như mộ nào cũng được thắp nhang thơm...
hương thoang thoảng tỏa bay trong gió...
Khộng nhớ rõ từ bao giờ...
tôi đã không còn thấy sợ khung cảnh nghĩa trang....?
không còn phải ngoãnh mặt sang nơi khác...
khi mỗi lần xe chạy ngang qua...
ngược laị...
tôi còn thích cái không khí an bình nơi ấy...
Thỉnh thoảng có những buổi chiều trời vừa tắt nắng...
hoàng hôn xuống thật nhanh cho bóng tối bao trùm...
Người gát cổng phải rọi đèn đưa tiển tôi ra về..
vì tôi vẫn cứ ngồi đó...im lìm không muốn rời xa....
Lạ thật...
đúng là có phép nhiệm mầu....
cho một đứa con gái rất sợ ma...
sợ màn đêm...lại có thể trở thành gan dạ...
ù lỳ...ngồi miệt mài một mình trong nghĩa trang...
vào những đêm trời lạnh sướt mướt...

Hôm nay nhớ Bố thật nhiều...
nhớ những ngày hai Bố con ...
chiều chiều ra thăm mộ Mẹ...
ngồi yên lặng hằng giờ nơi này...
hay vào những ngày nắng đẹp...
tôi nằm dài ra cỏ tỉ tê tô màu...
lên những cánh hoa sen...những con chim én...
những chữ chạm khắc trên bia đá của Mẹ tôi...
mà bây giờ... chỉ còn một mình tôi cô quạnh ...
câm nín xót xa...quỳ lặng lẽ bên cạnh...
hai tấm bia mộ nằm song song bất động...
như mơ hồ...nhìn lại tôi...

Hai bậc sinh thành...lẽ sống của đời tôi...
hai lần ra đi đột ngột ngỡ ngàng như một giấc mơ...
nhẹ nhàng như một giấc ngủ bình yên...
không mộng mị...
Vô Thường...
từ đó tôi mới thật sự tin vào hai chữ Vô Thường...

Bất chợt...tôi thèm lắm có Bố tôi bên cạnh lúc này ...
nhớ bàn tay Bố thật gầy và càng gầy hơn...
từ ngày Mẹ ra đi để Bố ở lại một mình...
Cuộc đời Bố sau đó thương xót quá...vô cùng cô quạnh...
đến nỗi tôi tự hứa với chính mình...
nếu một ngày nào tôi có phải ra đi...
rời khỏi thế gian này...tôi chỉ cầu xin Trời...
hãy cho tôi được đi sau người bạn đời...nếu có....
Thà là để cho tôi sống hết những chuổi ngày còn lại...
trong niềm nuối tiếc cô đơn đọa đày...
còn hơn nhìn người ấy sống...qua viễn ảnh của Bố tôi...
Chắc tôi sẽ không an lòng nhắm mắt...

Dù là con gái út...
có lẽ sẽ được cưng chìu lắm nếu tôi biết làm nũng...
Dù là 15 năm mồ côi vì thế sự...
và thèm tình thương đến khát...
Tôi lại rất thâm trầm...chỉ biết trách nhiệm...
bổn phận và tuân theo lời tuyệt đối...
nhưng tôi vẫn sợ bố tôi như sợ Cọp...
ngay từ ngày còn rất bé...
Mà lạ thật...
tôi không dám đến gần Bố nhiều...
và chỉ sống bên Người lặng lẽ như một chiếc bóng...
Muốn lắm chứ...muốn được cưng chìu vòi vĩnh....
như những người con gái khác...Daddy's girl...
thì ngược lai...
tôi âm thầm chăm sóc cho Người như một bé trẻ thơ...
nhưng có lẽ vì thế mà từng ngày qua...
cái hố sâu sợ hãi đó...càng được lấp đầy...
Những tháng ngày cuối đời cuả Bố tôi...
Tôi sống quanh quẩn bên Người...
bất kỳ đi đâu...nơi nào...cũng có tôi...
Bố con tôi... trở thành bạn thân...
Vậy mà...khi đến ngày Bố tìm về với Mẹ...
một lần nữa...
tôi cũng không được quỳ bên cạnh Người...
lần cuối ...
Lại tiền...cũng chỉ vì tiền ...
vì công việc làm ăn không cho phép...
và vì tôi đã ỷ y rằng chỉ còn 6 ngày nữa ....
là tôi và Bố tôi sẽ lên đường cho một chuyến du lịch...
lần đầu...chỉ riêng có hai Bố con...
Daddy Daughter time...
đi bất cứ nơi nào trên Thế Giới...
không cần phải lo lắng định ngày trở lại....
bắt đầu là chuyến về ăn Tết tại quê nhà...

Và y như Mẹ tôi...
Bố tôi lìa khỏi trần gian yên bình trong giấc ngủ...
Như có hẹn ước trước...cũng ngày tháng đó...
cũng vào cái giờ của....nửa đêm về sáng...
khi ánh bình minh vừa lóe sau rèm...

Định mệnh đời tôi đó...
lúc nào cũng sống trong niềm ân hận muôn vàn...
Bốn cái vali...những tấm vé máy bay....
vẫn còn nằm ngỡ ngàng...chưa tỉnh giấc...
Cho hằng đêm tôi vẫn mơ...
vẫn thèm thực hiện một chuyến đi chơi xa...
không có ngày về...y như thế...
như Bố Mẹ tôi đã ra đi...
Hằng đêm tôi vẫn ước thầm....
giá mà bình minh đừng bao giờ đến nữa
nhưng oan nghiệt thay...
tôi cứ phải thức trắng để chứng kiến...
một ngày mới...
lại bắt đầu...

Hôm nay ngày Father's Day...
mọi người vui cười...quay quầng hạnh phúc...
Tôi âm thầm nấu mâm cơm chay cúng Bố...
mời Mẹ về ăn chung...
Mùi hương nhang khói...
mùi trầm toả lên thơm ngát...
như hương vị quen thuộc ngày nào...
Hương vị sống...
tiếng nói của Bố...tiếng cười của Mẹ...
Cầu xin cho con thêm một lần...
được quỳ xuống bên cạnh hai đấng sinh thành....
nói một câu....Cho con xin lỗi....

Và nếu Trời còn cho con làm người...
kiếp sau và muôn kiếp nữa...
thì hãy cho con xin...được làm con của Bố Mẹ....
nguyên vẹn lại từ đầu....


" Và con nhớ mãi những ngày tháng qua
Kỷ niệm năm nào khó phai trong lòng...
Con nguyện ghi sâu trong tim... "


__________________



Trả Lời Với Trích Dẫn
  #82  
Old 07-09-2010, 02:15 AM
ML'Amour's Avatar
ML'Amour ML'Amour is offline
Super Moderator
 
Tham gia ngày: Aug 2009
Nơi Cư Ngụ: Virgin Island
Bài gởi: 2,448
hoa ML'Amour diary...!







" Tội nghiêp quá...xây những lâu đài ước mơ....
Biển vắng những chiều sắp mưa
Tình cũng như là đám mây mịt mờ...."


Thêm một ngày buồn...
chồng chất lên trên những ngày buồn có sẳn...
Đã lâu lắm rồi....
tôi không còn muốn share
những cảm xúc của tôi nữa....
vì những chân tình quá sâu đậm....
của những người bạn thân thương trên đất Ảo...
Một chuyện buồn...một cơn đau nhói...
một buâng khuâng trong đời...
cũng không dám tâm sự...tỏ bày...
trong trang nhật ký...
chỉ vì sợ mang đến sự lo lắng, quan tâm xót xa
đến cho những người bạn quý đó....

Những sự quan tâm đến từ những private mails...
nhiều lắm...từ cả những người...những nicks...
mà tôi chưa được một lần tiếp thức...
Ăn gì chưa...? Ngủ được ko ? Nhớ uống thuốc..
Sao rồi ? Im lìm quá...? Lo cho em lắm...!
khi một ngày lặng lẽ trôi qua...
mà không thấy bóng dáng tôi trên mạng....
dù chỉ post một bài thơ...hay một đoản văn...
sưu tầm đâu đó...những chia xẽ vu vơ....
và như thế....tôi tự hứa với chính tôi
như điểm danh...mỗi ngày tôi đã cố gắng...
loggin....I was here...! I'm ok..!
như đền đáp lại...
những chân tình trân quý đó....
Thế mà....
Một chút ngỡ ngàng...bất ngờ đúng hơn ...
cho một tình bạn...rất xa...
xạ lạ lắm...

Tôi luôn nghĩ rằng...
Thế giới Ảo muôn thuở là ảo...
là những gì không sờ chạm được...
rất mông lung mơ hồ...rất thơ...
và không bao giờ tồn tại được
dù là một chuyện tình thật đẹp
từ hai tâm hồn tình cờ tìm đến nhau
ở cái khúc cuộc đời đang trong cơn hụt hẩng...
mất thăng bằng...đang chìm đắm trong vực sâu...
là một thế giới không thể link được vào
với cuộc sống bình thường phải cần có sự hiện hữu
của 5 giác quan mới thật sự tạo nên một nhịp thở...
một rung cảm yêu trọn vẹn ...
Một nicks...một diễn đàn...
một niềm vui buồn chia xẽ....
Rồi một ngày vô tình lạc lối...
là gió đưa tôi đến phương này...
qua một bản tình ca....
hai nicks...hai diễn đàn...một avatar...

" Em xõa tóc soi vai mời thiên cổ...
Anh dại khờ sỏi đá chất chênh vênh..."

thế thôi...
nguyên thuỷ duy nhất vẫn là tôi ...
không ai thay thế được...
thơ không hay...văn không xuội...
chỉ có một niềm đam mê học hỏi...
muốn dồn hết vào đầu những gì có thể....
cho đến một ngày...
khộng còn tiếp thụ được nữa ... thì đành...

Tôi thích nơi này...
vì tôi được nguyên một góc trời...
thật lắng...
một nơi có rất nhiều
thi nhân thiên phú ghé thăm...
và những vần thơ dài hay như bất tận....
Tôi thích vì không ai biết tôi cả...
và không ai nói chuyện với nhau...
mỗi người một góc trời riêng biệt...
một chốn khá bình yên...
Còn ngoài ra ai là ai... từ đâu đến...
đã đến lúc nào...sẽ đi về đâu...
tôi cũng không biết...không để ý...
không tìm tòi...không hứng thú....

Nhưng thật lạ...có nhiều người biết đến tôi...
tìm đến tôi...muốn hiểu về tôi...
và thậm chí có người...còn muốn yêu tôi !
yêu thôi...vu vơ thật lạ...
yêu nhưng không muốn gần nhau...
và tôi cũng thích như thế...
có lẽ tôi không bình thường như tôi từng nghĩ...

Tôi nghĩ mình đã thật sự không làm phiền đến ai...
không ảnh hưởng đến ai.. không làm bối rối ai...
chỉ là những câu chuyện bên lề...
những lời đùa giỡn vô hại
hy vọng mang đến cho nhau một nụ cười...
một cảm giác tự tin yêu đời cho hai phía...
hay chia xẽ những lời hay ý đep...
những suy ngẫm thâm thuý của đời...
những góc thật lắng cho riêng mình....
nói ra được mà giống như còn giấu kín trong tim
vì đó là thế giới Ảo...
nơi tôi mãi mãi lặng lẽ một góc trời của riêng tôi....

Đơn thuần và đơn giản hơn nữa
là tôi chưa từng bao giờ...có ý nghĩ
sẽ bước ra khỏi thiên đường đất Ảo này
by all means, với bất cứ một người nào ..
như định mệnh...muôn thuở...
tình chỉ đẹp khi còn dang dở...
dù rất nửa vời...mơ hồ không rỏ...
vì dường như hầu hết ai cũng có gia đình...
đang đổ vỡ...sắp đổ vỡ...
hay chỉ là....đang chán nhau...
và thường luôn có bóng dáng...
một người đàn bà bên cạnh...
song song với vô số những mối tình....
phất phơ lẽ tẻ khác....all over net .
Đàn ông dường như họ yêu vô tư hơn đàn bà...
và rất sợ sống một mình trong sự cô đơn...

Ôi...những "mối tình" mờ ảo trên đất ảo...
hậu quả của những giòng văn...
không xuôi tai mấy...tiêu điều đời tôi...
thật buồn cười ...cho cái thế thái nhân tình...
thôi cũng đành....
cứ cho là một niềm vui đơn giản...
trong một ngày buồn bất chợt...


" Tình là nhớ xin nhớ không lừa dối ai...
đừng nói câu chuyện lứa đôi....
tình cũng như dòng nước trôi..."

__________________



Trả Lời Với Trích Dẫn
  #83  
Old 07-16-2010, 02:35 AM
ML'Amour's Avatar
ML'Amour ML'Amour is offline
Super Moderator
 
Tham gia ngày: Aug 2009
Nơi Cư Ngụ: Virgin Island
Bài gởi: 2,448
Question C'est Ma Vie...






" Trả lại em cuộc sống yên vui...
với tiếng cười vời vợi...
Trả lại em mộng ước nơi xa..."


9 giờ đêm...
Nhìn quanh...
Tôi sửa soạn ra đường...
vuốt mặt...cười với đời...
giã lã với nhân gian...
cứ xem như là một giấc mộng...
một sự vội vàng ko nên có...
một niềm bâng khuâng...
đúng lý phải vui hơn...
một kỷ niệm phải đáng nhớ hơn...
không tê tái...phủ phàng
như định mệnh đời tôi...
mãi vào một cái khung duy nhất...
đôi bàn tay...dìu vào đời...
những niềm hạnh phúc cho người..

Khộng...không thể để tinh thần...
suy sụp như thế này được...
tôi đã cố gắng ghê lắm mới...
lê lết được một quảng đường rất xa ...
để đến gần ánh sáng cuối đường hầm đó...
Ánh sáng... lu mờ rồi tắt hẳn ...
Tôi lại gục chìm trong bóng tối...
mò mẫm trong tuyệt vọng...
lại tự trách....tự phạt mình...
tự thất vọng với chính mình lần nữa...
Cơn mộng đời...như ánh trăng...
treo lung linh trên trời cao...
quá xa tầm tay với....

Bước ra đường....
Gió nóng thổi hực vào người...
làm tôi tỉnh táo hơn...
cả tuần quanh quẩn...trốn cái nóng...
trốn đời...trốn ảo...trốn tôi....
Tội bị hụt hẩng như một đứa bé...
lạc đường...lạc lối...
has no place to go...

Đập cửa một tiệm hoa quen thuộc...
vì tôi biết anh chủ còn lẩn quẩn trong đó
đang arranging những orders của khách
cho ngày mai ...
Một rừng hoa...
một thế giới đẹp thầm lặng...
tôi mê lắm...
tôi hít mạnh làn hơi lạnh toát
trộn lẫn mùi hương của hoa...
Tôi mê man mùi hương này từ ngày còn bé...
Tôi có thể nhịn ăn..nhịn mua một món quà..
để thay thế một bình hoa tươi trong góc nhà...
Gia đình tôi rày la hoài cho cái tánh...
bày đặc giở hơi này của tôi...
nhất là trong cái thời thế như bây giờ...
Nhưng đêm nay...
những cánh hoa Calla màu tím hồng e ấp...
và những nụ hoa Bromeliad màu đỏ thẩm
vương lên trong tôi một sự sống...
một chút niềm tin tạm bợ...
trong vũng tối nhạt nhòa...
đang vây kín lấy tôi....

Rời khỏi tiệm...lại nhìn quanh....
Tôi thật sự không biết...
hôm nay là ngày thứ mấy
mà đường phố vắng tanh như ngày tận thế...
Xe lăn bánh....
trong đầu tôi vẫn chưa tìm ra...
một điểm đến...


" Trả lại em...
lời nói đơn sơ với tấm lòng rộng mở
Trả lại em...vọng ngóng xa xôi...."

__________________



Trả Lời Với Trích Dẫn
  #84  
Old 07-17-2010, 10:05 PM
ML'Amour's Avatar
ML'Amour ML'Amour is offline
Super Moderator
 
Tham gia ngày: Aug 2009
Nơi Cư Ngụ: Virgin Island
Bài gởi: 2,448
Default C'est Ma Vie...







Những giòng thơ quấn xoáy tâm hồn
Tình chợt lắng nghe tim thổn thức
Vần trăng đó từng ngày ấp ủ
Vòng tay anh giấc mộng nồng say
Lung linh trên cao ánh trăng rơi
cho đêm đêm tình về lặng lẽ
say đắm mơ hoài mộng liêu trai
ngây ngất bên anh ngã thiên đường...

Ánh nắng lung linh chan hòa...
như cứu vớt một vầng trăng...vừa tắt...
Em cảm ơn đời...
Em cảm ơn anh...

__________________



Trả Lời Với Trích Dẫn
  #85  
Old 07-20-2010, 11:22 PM
ML'Amour's Avatar
ML'Amour ML'Amour is offline
Super Moderator
 
Tham gia ngày: Aug 2009
Nơi Cư Ngụ: Virgin Island
Bài gởi: 2,448
hoa Vô tâm và Ích kỷ ...







" Sao em nỡ đành quên...
kỷ niệm chan chứa êm đềm.
Sao em nỡ đành quên...
cho lòng này đau xót thêm...."


Bạn tôi...
Nó rất đẹp...! Đẹp lạnh lùng...
Phải... ngay cả một đứa luôn
bị chê là ruột để ngoài da...
chẳng để ý đến ai...như tôi
cũng nhìn nhận rằng nó rất đẹp....
Nó lại rất thông minh...
Chỉ một điều... nó quá vô tâm.

Cái vô tâm đó không xấu...
nhưng sẽ giết dần lòng nhân ái trong lòng con người.
Và...nó là một nạn nhân...
để rồi nó dần mất đi những thứ vô cùng quý giá.

Nếu không quá vô tâm...
có lẽ nó sẽ không để người phụ nữ mang thai...
phải đứng trên xe bus.
Nhìn sự khó nhọc của chị lúc xe thắng gấp ...
lòng tôi chợt xốn xang.....

Nếu không quá vô tâm...
có lẽ nó sẽ không dùng lời lẽ nặng nề như thế
để xua đuổi đứa bé bán vé số tội nghiệp kia...
Nó có nhìn thấy những giọt nước mắt của cậu bé ấy...
khi nhìn chiếc đồng hồ báo sắp đến giờ xổ số ?
Những tờ vé số trên tay cậu bé...
lúc đó.....đè nặng trái tim tôi ...

Nếu không quá vô tâm...
có lẽ nó cũng không để mặc người đàn bà...
băng qua đường một mình.
Ngưới ấy mù... không thấy nó...
không nhờ nó đưa qua đường nên nó không đưa
nó trả lời như thế...khi tôi nó hỏi tại sao...?
Vậy thì nó cũng mù rồi sao ?
để không thấy những bước chân
dò dẫm của bà cụ bị mù đó chứ...?

Nếu không quá vô tâm...
có lẽ nó sẽ nhận thấy sức khoẻ mẹ nó...
đang dần xuống rất nhanh...
thấy được nhưng cơn ho giữa đêm của mẹ...
Để rồi hôm nay...
nó sẽ không phải khóc ngất khi bác sĩ báo rằng...
có thể mẹ nó đã bị bệnh nan y...
thời kỳ gần cuối...

Nếu không quá vô tâm...
có lẽ nó đã nhận thấy rằng tôi và nó...
sắp phải xa nhau...
Là bạn thân...
nó cũng không hề hay biết ..
đời tôi sẽ xảy ra chuyện lớn....
trong khi những người khác đều an ủi tôi...

Tôi không trách nó...
Tôi chỉ thương nó mà thôi...
Chỉ mong mỏi nó bỏ sự vô tâm đó đi...
nếu không nó sẽ còn mất đi những thứ còn quý giá
hơn những thứ vừa đánh mất rất nhiều..!
Không rõ đây là lần thứ mấy tôi khuyên nó...
nhưng tôi vẫn cứ nói...
bởi vì nó là bạn tôi thương lắm...

Hãy nhìn xung quanh...
lắm lúc mình sẽ thấy sự vô tâm của mình
đã chà đạp tàn nhẫn lên người khác...
Đến khi đó sẽ không còn là vô tâm nữa...
mà chính là sự ích kỷ...
Và ích kỷ là liều thuốc độc mạnh nhất...
giết chết tâm hồn con người...

Vô tâm có thể được tha thứ...
nhưng ích kỷ thì không...
Đừng bao giờ để sự vô tâm của mình...
biến dần thành...sự ích kỷ...


" Sao em nỡ đành quên...
lúc đi về ai đưa đón...
những khi buồn ai đến thăm ...
còn đâu nữa mà mong...."

__________________



Trả Lời Với Trích Dẫn
  #86  
Old 08-15-2010, 12:52 AM
ML'Amour's Avatar
ML'Amour ML'Amour is offline
Super Moderator
 
Tham gia ngày: Aug 2009
Nơi Cư Ngụ: Virgin Island
Bài gởi: 2,448
hoa ML'Amour diary...






" Triệu người quen ...
có mấy người thân
Khi lìa trần ...
có mấy người đưa..."


Sao có những cuộc hôn nhân..
mấy chục năm dài...
dăm ba mặt con..
một sớm một chiều ...
trở thành thù nhau...?

Sao có những chuyện tình lãng mạn...
yêu nhau chất ngất....
một sớm một chiều ...
như người xa lạ...?

Sao có những mối tình thân...
từng ngày rĩ rã...
một sớm một chiều ....
đi vào thiên thu...?

Hôm nay tôi cảm thấy như...
vừa đánh mất một tấm chân tình..
một người bạn...
một người anh...
thỉnh thoảng...
như một người tình...
tâm sự và chia xẽ từng ngày với tôi ...
lúc nào cũng lo lắng cho tôi ...
rất ân cần...
kiên nhẩn...
lặng lẽ lắng nghe...
từng hơi thở...
khộng đều mấy của tôi...
từng ý nghĩ ...
không bình thường lắm của tôi ...

Một tình thân ...
mà tôi vô cùng trân quý...!

Cái cảm giác mất mác này...
buồn nhiều và sâu đậm hơn tôi nghĩ...
hơn cả khi tôi mất đi ...
một người tình....
mà tôi từng yêu say đắm...

Tim tôi có nhiều ngăn...
dù Thượng Đế chỉ ban cho Tôi ...
một trái tim duy nhất...
Tôi suốt đời chỉ biết ôm ấp
và khư khư cất giữ....
Nếu lỡ một lần ngự trị ...
trong tim tôi thì....
ngàn đời không lối thoát...

Có lẽ vì thế ..
mà những người đi qua đời tôi
đã không bao giờ trở thành ...
người xa lạ...
Tim tôi lớn quá...?
Lòng tôi bao la quá...?
hay chỉ vì tôi không thể...
buông rơi...

Nhưng sao lại phải buông rơi....?
tấm chân tình ...
một lần trao nhau...?
những vết lăn trầm...
một thời...thật ngọt....!


" Lệ xóa cho em được không ...
những kỷ niệm đắng ...
Lời nói yêu thương ngày xưa
có trở về tìm...? "

__________________



Trả Lời Với Trích Dẫn
  #87  
Old 08-25-2010, 04:01 AM
ML'Amour's Avatar
ML'Amour ML'Amour is offline
Super Moderator
 
Tham gia ngày: Aug 2009
Nơi Cư Ngụ: Virgin Island
Bài gởi: 2,448
hoa ML'Amour diary...






" Suốt con đường ai dìu lối
Hãy yêu nhiều người em tôi..."


Cơn mưa đầu mùa …
có cái gì cô quạnh ….
Gió thổi mạnh bạt cả những tàn dừa
Tiếng rít và những cơn bụi lốc xoáy
quyện vào không trung...
một màu xám trắng như dãy sương mù
giăng lã tã dưới ánh hoàng hôn..?
Tiếng phong linh khua vang trong sợ hãi …
Một cơn giông đang đến....
Và mưa ào ạt đổ xuống đời...
ngay trước mắt tôi...

Tôi đứng lặng nhìn...
như ngắm một bức tranh sống
nhưng sao lòng khắc khoải...?
Hôm nay tôi buồn …
những cơn buồn bất chợt
dạo này cứ lẫn quẩn trong tôi...
chực chờ một phản động nhỏ
là xâm chiếm vây kín lấy hồn tôi....
Vì sao thế …?
Tôi đã thay đổi cách suy nghĩ
và phương thức sống đến không ngờ
Trong tôi...
Chẳng còn gì là tuyệt đối nữa …
Lòng người cũng bạc như vôi …
Thật lạ...
Tôi nhận thức được bản tánh tôi
nồng nàn hơn tôi tưởng …
Nhiều người nói tôi lạnh lùng lắm …
có thể rất vô tình …
Nhưng rõ ràng là khác hẳn...
vì tôi thấy những lời nói đầu môi chót lưỡi
đến rất nhẹ nhàng từ những người
đã đến với tôi...
nhẹ hơn một cơn gió thoảng
trong một ngày nắng dịu nhất...
Tôi câm nín nhưng tôi ấp ủ
Tôi có thể lạnh lùng...
nhưng chưa một lần là kẻ quay lưng …

Có lẽ tôi nên xem nhẹ tình cảm lại…
giữ nắm trái tim tôi thật chặc...
Và tập chấp nhận những thực tế
khá phủ phàng …
Những cái nhói đau vô thường
Tôi không muốn cảm nhận nó nữa …
Cái nhói...
ngỡ như mơ hồ nhưng rất thật …
Cơn đau đó...
sóng dậy từng ngày …như thách thức….
Tôi muốn nó...tôi như van xin nó...
đừng bao giờ đến nữa.....

" Này em hỡi...
Con đường em đi đó...
Con đường em theo đó
Ðúng hay sao em...?
Xa nhau rồi...
Thiên đường thôi lỡ...
Cho thần tiên chấp cánh
Xót đau người tình si..."

__________________



Trả Lời Với Trích Dẫn
  #88  
Old 09-25-2010, 08:20 AM
ML'Amour's Avatar
ML'Amour ML'Amour is offline
Super Moderator
 
Tham gia ngày: Aug 2009
Nơi Cư Ngụ: Virgin Island
Bài gởi: 2,448
hoa C'est Ma Vie...






" Gió bay từ muôn phía...
tới đây ngập hồn tôi..."

Hai mươi bốn tây tháng Chín ....

Ngày đáng nhớ nhất trong cuộc đời
Ngày tôi giải thoát một đời người
Ngày tôi cứu sống một mạng người
Ngày tôi dấn thân một kiếp người
Một ngày rộn rã tiếng cười ...
Một ngày tuôn rơi nước mắt ...
Một ngày hân hoan chào đón ...
Một ngày âm thầm lạc lối ...

"Nhiều khi thiết nghĩ không biết sống để làm gì ?"
Câu nói đó...
thốt ra từ một người thật hiền lành mộc mạc ...
có một cuộc sống rất thăng bằng ổn định
trong sự bình tâm và hạnh phúc ...
Sao như thế...?
Nó cứ ám ảnh mãi trong đầu tôi...
với muôn vàn dấu hỏi...?

Nhìn lại mình ...thật sự đời đã rong rêu ...
Hôm nay ...
Hai mươi bốn tây tháng Chín...
Ngao ngán...chán chường ...
Bất chợt...tôi thấy chẳng còn thiết tha gì nữa...
trên cái cỏi tạm này ...
Thiên đàng Địa ngục hai bên ...
bên nào...cũng là cỏi chết ...

Đêm nay trăng vẫn còn sáng quá...

__________________



Trả Lời Với Trích Dẫn
  #89  
Old 10-01-2010, 01:43 AM
ML'Amour's Avatar
ML'Amour ML'Amour is offline
Super Moderator
 
Tham gia ngày: Aug 2009
Nơi Cư Ngụ: Virgin Island
Bài gởi: 2,448
hoa C'est La Vie...







Đôi khi cũng chợt giật mình...
khi nhận ra dường như mình...
đã quá xa một thời tuổi trẻ.
Những lúc...khi đến cái thời điểm...
Xuân đã qua đi nhưng mùa đông chưa đến...
thì lòng bổng dưng khắt khoải...
chợt khi nhìn về quá khứ... chợt khi nghĩ đến tương lai.
Thật lòng mình không muốn...
nhưng mỗi khi nhìn về dĩ vãng vẫn có những điều
cứ àm mình ray rứt lẫn cả nuối tiếc khôn nguôi...
Tương lai thì chưa đến...
nên thôi...cũng chẳng phải bận lòng....
Chỉ biết rằng hiện tại giờ đã khác xưa.
Ngày ấy...
mình nhìn cuộc đời với nhiều tâm trạng khác nhau
lúc vui... lúc buồn...lúc mơ mộng...lúc giận hờn...
Và thật sự là cái cảm giác mơ mộng...
thường xuyên lấp đầy trong tâm trí...
Tưởng tượng cũng nhiều nhưng luôn cảm thấy háo hức...
vì biết rằng...cứ mỗi một ngày qua đi....
là mình học thêm được nhiều điều mới mẻ.
Dù là chuyện vui hay buồn...thì tất cả...
cũng là những trải nghiệm...
đáng để làm hành trang mang theo bên mình...
suốt cuộc hành trình còn lại...

Ngày xưa, lòng còn ngây thơ và hồn nhiên thật
Nhưng cũng chính vì cái ngây thơ và hồn nhiên đó
mà đôi khi trở thành ấu trĩ...
Những chuyện ngày xưa cảm thấy sao quá nặng nề...
khiến mình mãi chìm trong phiền muộn...
nhưng giờ đây tất cả không còn quan trọng nữa...
Tâm trạng bây giờ...
phải tập chấp nhận trong thanh thản...
phải cảm thấy vui với những gì mình đang có.

Qua bao nhiêu năm rồi...dù muốn hay không
vẫn phải hiểu rằng trên đoạn đường đời dài đằng đẵng
Khi còn trẻ...
thì người ta mải miết đi không muốn dừng lại...
nhưng khi đã đi được nửa đoạn đường
sao mình không thong thả ung dung...
có cảnh đẹp thì dừng chân ngắm cảnh...
có cây xanh bóng mát thì hãy ngồi xuống nghỉ ngơi.
Để mai sau cho dù có luyến tiếc một cảnh đẹp
có mong tìm lại một bóng mát ven đường...
thì cũng đã hiểu rằng...
đoạn đường ta đã đi qua sẽ không bao giờ quay lại.

Mình còn nhớ...
một câu mở đầu rất hay trong bộ phim nào đó
"Khi bạn rất muốn một điều gì đó, bạn hãy buông nó ra.
Nếu nó quay trở lại, nó sẽ là của bạn mãi mãi.
Còn nếu không...
nó chưa bao giờ là của bạn ngay từ phút ban đầu".

Câu nói này... dường như
đã khai tâm cho một kẻ nhiều tâm sự...
đôi khi...mình hay nghĩ ngợi những chuyện đã qua,
để bây giờ thấu hiểu một điều
Những gì mình chưa có hay chưa làm được...
thì cũng cứ thanh thản đón nhận...
bởi vì biết đâu nó đã chẳng bao giờ là của mình...
vậy thì ray rứt làm gì...?
Nó tương tự như một câu châm ngôn của ai đó
" Cái gì là của bạn.... nó sẽ là của bạn.
Cái gì không phải của bạn...
thì cho dù có cố gắng cũng không bao giờ có được ".

Nhưng tất nhiên...
cuộc sống thì không thể dừng lại.
Mình chỉ cố gắng ghi nhớ trong lòng...
Khi muốn làm điều gì đó... hãy cố hết sức mình...
nếu không đạt được....
thì cũng không có gì phải ân hận...
vì điều đó có lẽ...không thuộc về mình...

Em... cứ đi bên cạnh cuộc đời....


__________________



Trả Lời Với Trích Dẫn
  #90  
Old 10-04-2010, 09:23 PM
ML'Amour's Avatar
ML'Amour ML'Amour is offline
Super Moderator
 
Tham gia ngày: Aug 2009
Nơi Cư Ngụ: Virgin Island
Bài gởi: 2,448
Question C'est La Vie...







Cảm ơn đời...
một trái tim thánh thiện....

Khi những sự việc không thể giải thích,
các câu hỏi thường đi vào chổ bế tắt.
Thật ra, ở đời không có gì là tuyệt đối,
không cái hoàn toàn đúng hoặc hoặc hoàn toàn sai.
Phải, trái nhiều lúc chỉ là khoảng cách của một sợi tóc.
Ở mỗi một giai đoạn, cùng một câu hỏi
sẽ có những câu trả lời khác nhau.
Tâm tình khác thì câu trả lời cũng sẽ là khác.
Trong đời người,
những chuyện không như ý vẫn thường xẩy ra.
Sống để làm gì?
Không phải ai cũng có thể hỏi được.
Trước hết, hãy tự hỏi bản thân và hãy tự so sánh...

- Đau thương của mình có hơn nhiều kẻ khác không?
- Hình hài của mình có tệ hại hơn nhiều kẻ khác hay không?
- Mình có thật sự khốn khổ và túng bấn không?
- Từ nhỏ mình có thiếu tình thương không?
- Nỗi đau của mình đang có phải là
những nỗi đau đớn của thể xác không?
- Có bao giờ nghĩ rằng ăn buổi hôm nay
rồi ngày mai còn có gì để lót lòng không?

Nếu các câu trả lời là không thì chúng ta vẫn được xem là
có một cuộc sống hạnh phúc và may mắn.
Khi một người không phải thiếu thốn
hoặc vật lộn với cuộc sống,
họ mới có thể hỏi câu sống để làm gì?
Ngược lại,
những người phải đối điện với những bất hạnh hay khốn khó,
họ sẽ không hỏi câu sống để làm gì đâu,
mà sẽ hỏi tại sao giữa loài người với nhau
lại có quá nhiều chênh lệch
hoặc tại sao cuộc đời lại quá bất công?
Cuộc đời thường có những nghịch cảnh xẩy ra.
Rồi không có một câu trả lời được xem là
thoả đáng hoặc tuyệt đối.
Bình giải duy nhất cho mọi vấn đề là nhờ ở vào sự bình tâm.
Nên học hiểu để chấp nhận và hãy biết ơn
với những gì mình đã có và được ban cho.
Tháng Chín,
nếu như đó là một giải thoát của sự đau khổ
thì còn vấn vương để làm gì?

Một người hạnh phúc không phải là người có tất cả.
Ngược lại,
một người có tất cả sẽ là một người cô đơn
vì họ không còn có mục tiêu nữa.
Hạnh phúc thật sự không phải là ở vật chất
mà là biết thoả mãn với những gì mình đang có.
Triết lý cao siêu nhất cuối cùng vẫn là triết lý đơn giản nhất,
và người chấp nhận những điều đơn giản
sẽ là người hạnh phúc.
Nhiều người bỏ công cả đời đi tìm kiếm những thứ xa vời
nhưng cuối cùng lại ở gần trong tầm tay của mình
mà không hay biết.
Hãy lưu tâm để ý đi, nếu nói theo nhà Phật:
Trong cuộc sống, mọi thứ đều chứa ẩn huyền cơ.
Còn nói theo người Tây phương hay trong kinh thánh
có nhiều đoạn có ý nghĩa tương tự:
Everything happens for a reason.
Vậy reason đó từ đâu ra, ý nghĩa gì và tại sao?

Thế gian này không bao giờ có chuyện ngẫu nhiên đâu.
Một người thông minh không phải do ân huệ của trời ban.
Thần đồng không phải do năng khiếu của bẩm sinh.
Danh nhân hoặc vĩ nhân trong lịch sử
không phải là do may mắn mà có.
Tất cả là do họ đã bỏ công vun đắp từ bao nhiêu kiếp.
Một người chuyên tâm học hỏi về một thứ gì đó,
từ kiếp này sang kiếp khác,
sẽ đi đến một giai đoạn được xem là kết tụ.
Thí dụ như một thần đồng âm nhạc Mozart,
ông đã có thể viết được nhạc khi vừa mới lên 6.
Đức Đạt Lai Lạt Ma tái sinh từ kiếp này sang kiếp khác,
kiếp nào cũng thế, ông vẫn phải trau dồi, học hỏi thêm
và để mở lại trí tuệ từ những kiếp trước.
Tuy là một vị hoá thân,
ông vẫn không thể thoát khỏi sanh, lão, bệnh, tử
(bình đẳng như mọi người). Còn nhiều nữa,
Khổng phu tử, Lão tử, Albert Einstein, Thomas Jefferson,
hoặc cha đẻ trong ngành y khoa là ông Louis Pasteur, v.v..
Tất cả là sự tích tụ của học hỏi từ nhiều kiếp.
Ngược lại,
sự mê muội cũng sẽ mang đến cùng kết qủa tương đương.
Sống là để trải, nghiệm, trau dồi, học hỏi, mở mang trí tuệ,
luyện tập thích nghi với mọi hoàn cảnh,
sống là để tu tâm dưỡng tánh.
Nếu như sống cho có lệ, sống một cách lay lất hoặc sống
cho qua ngày thì không những kiếp này mà nhiều kiếp nữa,
ý niệm về cuộc sống cũng vẫn sẽ vẫn như thế,
con người vẫn sẽ tiếp tục bi quan.
Đừng để uổng phí,
đời sống còn rất nhiều thứ và mục tiêu để cho mình thực hiện.


Rồi chiều nay tóc rối...mênh mang...
lạc loài như chiếc lá rụng bên đường...
Elle...gió bay từ muôn phía....
qua rồi...cơn giông tháng Chín...
dù không một chút vấn vương...

Ừ...ước gì câu trả lời là không...!

__________________



Trả Lời Với Trích Dẫn
Trả lời


Ðiều Chỉnh
Xếp Bài

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn
Bạn không được quyền gởi bài
Bạn không được quyền gởi trả lời
Bạn không được quyền gởi kèm file
Bạn không được quyền sửa bài

vB code đang Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Mở
Chuyển đến


Múi giờ GMT. Hiện tại là 04:40 AM.


Powered by: vBulletin Version 3.6.1 Copyright © 2000 - 2026, Jelsoft Enterprises Ltd.