#41
|
|||
|
|||
![]() Thơ Cho Nhỏ
Thân ngựa chạy một đêm sầu gió núi đứng nhìn theo ngọn suối đứng riêng trời hơi thở ngọt em một thời phong kín nhớ nhung gì em buộc tóc chia đôi Con sóc nhỏ mang hồn lên núi lạ ta chim rừng cánh đã mỏi thương đau hương cỏ dại mát chân người ngà ngọc em bảng đen vôi trắng giết đời nhau Trăm con bướm bay về chung một ngõ suối xôn xao suối phải tự xuống nguồn em áo lụa dáng gầy hơn bóng núi rừng ơi rừng cây đợi đã bao năm Em tinh khiết giữa đời ta bụi bặm gọi ta về trong bóng nắng thơ ngây em mới lớn nên tình như thác gọi thương dùm ta thân ngựa đã xa bầy
__________________
- Anh chẳng là anh ! Chẳng là ai ! |
#42
|
|||
|
|||
![]() chia nhau miếng bánh tay người nỗi đau dấu lại , tiếng cười phô ra chia nhau buồn kẻ không nhà em, đêm nước mắt; ta, thờ thẫn, hôm tóc mềm lạnh buốt môi hôn vầng trăng cuối tháng cũng vàng như em em thu vóc ốm âm thầm mơ quê hương cũ, khêu lầm giọng xưa ta ngồi, năm ngón tay thưa che không kín mặt, sao vưa đủ em chia nhau nghìn nỗi khát thèm hứng trên mắt nọ, lệ mềm môi kia thôi đành, thôi cố, thôi quên núi sông đã khuất, đời vong thân, cọn (9/75)
__________________
- Anh chẳng là anh ! Chẳng là ai ! |
#43
|
|||
|
|||
![]() Thơ Ở Du Và Chó Xù
cho con một góc mộ phần cõi an vui rất cận gần với cha cho con một góc mù loà trái cây nhân thế chát lè môi non cho con một chút núi sông (chút thôi cũng đã buồn muôn năm rồi) cho con một mảnh giấy rời vẽ nhăng vẽ cuội. Vẽ người giống ma cho con một chút quê nhà ngắm xong gấp lại. Vứt ra ngoài đường cho con một chút điên cuồng con chim gẫy cánh còn thương lối về.
__________________
- Anh chẳng là anh ! Chẳng là ai ! |
#44
|
|||
|
|||
![]() 1. người cho tôi trần gian: trái đất thời thơ dại chim canh cửa địa đàng thuở chúng còn chịu...nói. 2. người cho tôi mùi hương và, mặt trời giữa ngực, môi: thơm biển Hoa Nghiêm, trái tim: rừng Bát Nhã. 3. người cho tôi vực, khuya đêm vọng, nồng, tiếng hát. những ngón tay xuân thì: bươi tìm...tôi-thất-lạc. 4. người cho tôi phục sinh giữa chập trùng oan, khuất. những con dế nghe kinh; gióng hồi chuông cứu rỗi. 5. người cho tôi đám đông: -thấy chúng ta là một. trong dáng ngồi Quan Âm tôi kiết già nỗi nhớ. 6. người cho tôi bền, lâu từ ngọn đèn đã tắt. tôi cho...tôi: - đời sau từ khi em có mặt. Du Tử Lê
__________________
- Anh chẳng là anh ! Chẳng là ai ! |
#45
|
|||
|
|||
![]() TIẾNG MÕ
em trở về. Đâu đây ngực vun mùa gió, ngất đất gửi lá cho cây hoa rơi từ giữa hạt. chiều hoang mang vó ngựa buồn ngon ơ vực sâu nửa thời kinh không đâu xớt khô từng tiếng mõ.
__________________
- Anh chẳng là anh ! Chẳng là ai ! |
#46
|
|||
|
|||
![]() Tôi Có Người Để Nhớ Đến Tương Tư
Dè sẻn mấy viên kẹo kia cũng hết như trăm năm ta sống được bao ngày tôi trở về dò lại dấu mưa bay cây thương tích quay lưng làm mặt lạ Không ai nói vì không ai biết cả em ở đâu? Tình tôi nữa, ở đâu? riêng lũ chim câu nghiêng má, chụm đầu kể nho nhỏ chuyện tình yêu thánh nữ Tôi trở lại, ngồi đây và giả dụ như em vừa ở đó mới đi ra người khuất rồi nhưng mộng vẫn chưa xa trái tim vẫn đợi tôi về gõ cửa Em xa bạn mà thương ghê - rõ khéo! (có ai nhờ tôi nói hộ ai đâu) chỉ mình tôi đi, lầm lũi, kêu cầu viết nhăng cuội, thở than cùng bóng tối Gương chung thuỷ với lược đời, hãy chải cho dài thêm nao nức ở trong tôi cho tình bền dù người chẳng rẽ ngôi mà vẫn thẳng đường đi vào vĩnh cửu Tha thiết quá, khiến tôi thành bận bịu đến tức cười vì chỉ ngóng, trông thôi tin không về. Tôi cúi hỏi bàn tay buồn ghê nhỉ Ngón nào đang thở dốc? Tình đã ngọc nên sầu tôi cũng ngọc trên nương-rau-ân nghĩa cửa muôn đời em bảo tôi "gieo máu lửa khắp nơi" gớm ! kinh khủng. Người đâu mà ác thế Cây có bóng. Thú có rừng để ở tôi có người để nhớ đến tương tư đã nhủ lòng mãi mãi chỉ.....ai cơ nhưng vẫn hỏi:- thực ư ngày tháng ấy? Thư vạn dặm mà hương lừng giấy mới EM VÌ TÔI TỪ CHỐI CHỌN THIÊN DÀNG TÔI VÌ EM THẬP TỰ GIÁ XIN MANG đi suốt kiếp với Tin Mừng sáng dội Xanh thêm nữa cho tình ta bát ngát dìu nhau đi - cho thấy lại chân trời gọi tên nhau - cho biển hết bồi hồi hôn nhau nữa - cho đời saụ....có sử Nhưng tất cả đã thành lời chúc dữ vì em đi, chim cũng bỏ tôi về mây bỏ trờị Mưa rủ nắng bay đi tôi ở lại nhâm nhi niềm tuyệt vọng Lo biết mấy:- em cực kỳ bé bỏng như nụ hoa chưa hé nhận ơn đời như sương mai còn lấp lánh mắt người (con nai nhỏ mang thơ về xứ lạnh) Vâng bé bỏng. Hiểu gì đâu cô quạnh? ngựa tan đàn. Chim lẻ bạn kêu sương nên tình em:- sách ước viết nghìn chương còn chửa đủ. Nhắc chi phần mộ lấp Ngọc tinh khiết với tôi là thứ nhất và cuối cùng cho một cõi hoang vu em về maụ Cửa hẹp đó đang chờ và nhận lấy tình yêu người tuẫn đạo
__________________
- Anh chẳng là anh ! Chẳng là ai ! |
![]() |
Ðiều Chỉnh | |
Xếp Bài | |
|
|