|
#3
|
||||
|
||||
|
6. Hoa Bưởi
Hóa ra trong cơn bối rối khi mẹ ốm nặng nen Hiên đã đánh lừa bà cụ. Chẳng biết có phải thật sự như thế không, chỉ biết nếu hiểu theo định nghĩa không giữ lời tức là đã nói dối. Như thế, rõ ràng trong trường hợp này là Hiên đã đánh lừa bà cụ. Câu chuyện giữa Hiên và Oanh vì thế ở giai đoạn đánh rắn giữa khúc. Hiên hứa xằng vì trong lúc bối rối anh đã chẳng thể nào làm khác hơn được. Nhìn thấy mẹ bệnh nằm liệt giường nen hiên không đành lòng.Thế là anh đành phải liều một phen nói dối. Con người vẫn phải ứng xử như thế rong những trường hợp bất khả kháng. Nhưng làm như thế chỉ tổ không thể đào tận gốc được nan đề gaycan61 chuyện của Oanh,mà càng khiến cho câu chuyện nát nhừ ra. Lẩn quẩn không tìm xa lối thoát, Hiên đâm cáu bẳn với chính mình. Cũng may, sau đó vài hôm khi bệnh tình của bà cụ đã khỏi hẳn, các sinh hoạt cuối cùng đã đi vào ổn định. Con lợn sề đòi đực cắn nát cả chuồng. Nó kêu âm ỷ lên và chỉ chực hất tung cái máng gổ, nhất định không chịu ăn. Chị gái có người đem cau đến dạm hỏi,Đấy là một chàng trai bị lãng tai, nhưng được cái tính nết hiền lành chịu khó. Nhà anh ta nghèo nhưng là con người chân thuần chất phác. Bữa cơm dạm ngõ đạm bạc, mẹ Hiên không đòi hỏi nhiều. Nhà người ta nghèo cơm không đủ ăn thì đòi hỏi kèo kỳ làm gì.Kéo căng ra con gái mình sau này sẽ khổ chứ ai khổ vào đấy nửa. Nghĩ như thế nên mẹ Hiên bảo với nhà giai: Các ông các bà bên ấy định thế nào cũng được ạ! Người ta dẫn con heo nọc vào, luỵch huỵch mãi mới phù giống xong. Bụng mẹ Hiên đang vui vì chứa chan hy vọng về một đàn lợn sữa nay mai, nên bà hỏi con trai: - Thế mày đã đi gặp con Oanh chưa? Nó bảo thế nào rồi. - Bảo là còn phải nghĩ nữa!- Hiên nói dối. - Sao mày ngu thế! Mổm đâu không há ra, bảo là hôm nọ mày còn ngại. giờ thì đã suy nghĩ kỹ. Phải xin lỗi nó chứ! Ngu quá cái thằng.- Bà mẹ xem ra là người có rất nhiều mánh lớ - Con bảo y như thế đấy! Nhưng người ta có phải là thứ ế ẩm đâu.Mẹ cứ làm như là…-Hiên tự nhiên hơn.Câu chuyện nói dối thì ra đã có hướng xử lý. - Mày ngu lắm cơ. Đàn bà chả ai là không ưa ngọt, liều liệu mà dỗ con bé! Nói cho nó bùi tai thì nó mới chịu nghe chứ. Chả bù cho thằng Hiện.- Bà cụ biết mình hở lời nên nhe răng ra cười. Tuy vậy mẹ vẫn chẳng tin Hiên lắm. Thế là mẹ phải nhờ chị gái thăm dò động tĩnh. Chị gái tưởng Hiên đã đi gặp Oanh nên lại đi hỏi cô gái. Cuối cùng thì câu chuyện lại vở lở. Đúng là cây kim bọc giẻ lâu ngày cũng lòi ra. Bà cụ lần này giận Hiên lắm! Thế là cụ cấm cửa không nói chuyện với thằng con trai nữa. Nhà trở nên căng thẳng ngột ngạt. Mẹ không nói năng gì mà cứ hậm hực cả ngày, hết quang niêu rồi lại vặt chày.Hiên biết mình sai vì đã nói dối mẹ mấy lần nên chỉ biết đành ngồi im thin thít. 7. Áo Vá Nhà có khóm tiêu chín bói, mẹ Hiên lấy cái mẹt rách rồi lần sờ ra gốc tiêu lẫy quả chín.Bà cụ bưc lắm, trong lòng ngốn ngang trăm mối tơ vò.Bụng Oanh thì càng ngày càng mẩy hơn. Cứ độ này mà kéo dài thì mọi chuyện đến vỡ lỡ, lúc ấy có muốn hàn cũng khôngvá víu được gì. Đã có người cạnh khóe xiên xò xa gần: - Con không cha như nha không nóc! - Không chồng mà chửa mới ngoan. Bà mẹ bực Hiên mà cũng thấy tội nghiệp con! Cơ mà cái tính thương người của nó đã ăn sâu, lận vào máu của bà, có muốn chữa cũng không chữa được. Thảng hoặc bà tự nhũ rằng, thôi cứ quên phắt đi mọi chuyện. Cứ như theo lời Hiên nói: Đẻ xong ta ẩm cháu về. Bắt quá nếu bên ấy khăng khăng giữ cháu ngoại thì cũng đành chịu. Cười người không ai cười mãi. Mồm ngứa mãi cũng phải dần dần nhạt chuyện. Cơ mà nói đi thì cũng phải nói lại, chẳng hiểu sao ý nghĩ cái Oanh sẽ lấy chồng và cháu nội của bà sẽ khổ, điều đó cứ dằn vặt bà mãi. Hóa ra lo xa luôn khiến cho con nguời ta quẫn quanh với những suy nghĩ vớ vẫn của mình. Giữa lúc bà đang mông lung suy nghĩ thì Hà đến. Hà là con trai của cô Mệ, cách nhà Hiên hơn chục nóc nhà. - Hiên đâu rồi u? –Thằng Hà vẫn gọi mẹ Hiên bằng u như thế. - Ờ thằng Hà đấy à, con.- Mẹ Hiên chợt vui vì một ý tưởng b\vừa lóe lên trong đầu bà. - U đang vặt tiêu. Thằng Hiên nó đi đâu u cũng không bik nữa? Hà bước đến gần khóm tiêu hơn, anh bắt đầu hái tiêu với bà cụ.Bao giờ cũng thế, việc nhà của Hiên anh cũng luôn tự coi như việc của nhà mình.Bà cụ lấy chân kéo lê cái mẹt lại giữa hai người rồi thủng thẳng hạ giọng: - U có chuyện này định nhờ con. - Chuyện gì thế hở u? – Hà hoàn toàn không biết anh sắp sửa nghe một câu chuyện đau lòng mà anh chẳng bao giờ muốn nghe. - Chuyện là thế này này……. Sau đó mẹ Hiên kể chuyện cho Hà nghe về điều bà muốn nhờ. Kể xong bà kết luận: - Thằng Hiên con bảo cái gì nó cũng nghe. Thằng ấy thì cái gì cũng một điều thằng Hà, hai điều thằng Hà…Con giúp u nhé! U chỉ còn biết trông cậy vào mỏi con thôi. Hà choáng người.Đúng là như lời bà cụ nói, Hiên bao giờ cũng nghe lời nó.Mặt chàng trai tối lại, anh ước ao giá anh đừng gặp mẹ Hiên hôm nay. Thì ra Hà chính là người mà Hiên đã nói với bà cụ là nó đã có người yêu. Hóa ra đấy là một mối tình của hai người thanh niên đồng tính. |
| Ðiều Chỉnh | |
| Xếp Bài | |
|
|