|
#1
|
|||
|
|||
![]() Lạc Hồng
* Ta sẽ đi luôn luôn nhìn phía trước Ải Nam Quang ta tiến bước diệt thù Sử Việt Nam ghi mãi đến ngàn thu Hận vong quốc căm thù ta nhớ mãi Bạch Đằng xưa xác thù còn chôn đáy Lý Lê Trần vạn đại vẫn còn ghi Da ngựa bọc thây có ghi đâu ái ngại Nơi sa trường quan tái diệt xâm lăng Cha ông ta từng đánh dẹp ngoại xăm Đàn con cháu ngàn năm noi chí cả Miếng đỉnh chung tham tàn loài chó má Đem quê hương dâng cả bọn Tàu Phù Dân tộc ơi! căm giận đến ngàn thu Cùng đứng dậy diệt thù đem dân chủ Việt Nam ơi bốn ngàn năm vẫn đủ Giống Lạc Hồng làm chủ nước Nam ta Fall '' Nam Quốc sơn hà Nam đế cư '' ''Tuyệt nhiên định phận tại thiên thư '' '' Sơn hà nghịch lổ lai xăm phạm '' '' Nhử đẳng hành khang thủ bại hư '' VS |
#2
|
|||
|
|||
![]() ![]() Với tôi, Bà là một phần Việt Nam Bà nó à, bao thập kỷ đã trôi qua Vợ chồng mình xa quê hương bà nhỉ Bao nhiêu năm tôi với bà là tri kỷ Chất Việt Nam vẫn đậm đà trong mỗi câu nói, bước đi. Thời khó khăn, bà chắt góp chi ly Chăm chút cho các con từ manh quần tấm áo Dành dụm từng đồng sửa mái nhà mùa mưa bão Vậy mà vẫn hào phóng cho tôi cút rượu bữa cơm chiều Bốn mươi năm nghĩa vợ chồng, tôi chăm sóc bà được bao nhiêu Chỉ thấy bà dành cho tôi cả cuộc đời không tính toán Vợ chồng mình già rồi, bà đừng xa tôi, để chim lẻ bạn Tôi xa quê hương mình, chỉ còn bà để gần đấy...bà ơi! Phạm Cầu (XH tình cờ đọc được bài thơ , có cảm xúc và họa lại Thấy hợp với chủ đề nên xin TiCa cho gửi vào đây nhá ! ) Quê Hương Quê Hương ! Hai tiếng thiêng liêng đau đáu lòng viễn xứ Bao thập kỷ qua rồi , xa biền biệt ông ơi ! Những đêm lặng thầm nước mắt tuôn rơi Nhưng cố dấu ,để ông yên lòng nơi đất khách . Nhớ bến sông quê , bờ tre , con lạch Nhớ bông bí vàng , câu dạ cổ hoài lang Nhớ những trưa hè cùng bè bạn lang thang Nhớ thuở ngây thơ , ngày còn đi học . Năm tháng trôi qua bạc phơ màu tóc Nhưng nỗi nhớ quê nhà vẫn không thể nhạt phai Dẫu đi qua những tháng rộng năm dài Tôi với ông vẫn cùng hiểu nhau biết mấy Ông nó ạ ! Cuộc đời như dòng chảy Bao thác ghềnh , bao khúc khuỷu quanh co Tôi với ông - nào tính toán so đo Những nhục vinh trong đời mình cùng nhau san sẻ . Một bước lìa xa quê Cha ,đất Mẹ Chỉ còn nghĩa vợ, tình chồng mặn nồng qua tiếng gọi Mình ơi ! Ta sẽ nắm tay nhau đi đến hết cuộc đời Dẫu gian khổ , chông gai vẫn không hề nao núng . Tôi biết ông buồn khi bao mùa lá rụng Vẫn chưa một lần về thăm lại quê xưa Trải qua bao mùa mưa nắng ,nắng mưa Chất Việt Nam chẳng phai nhòa trong dáng đi , giọng nói Mỗi hoàng hôn vẫn nhìn về phương xa vời vợi Như trông thấy khói lam chiều - nơi ấy Việt Nam . Xuân Hương
__________________
![]() thay đổi nội dung bởi: Xuân Hương, 07-17-2011 lúc 03:21 AM. |
#3
|
|||
|
|||
![]() lưu vong
* năm 7 tuổi xác mẹ già nằm đó cha lằn tên mũi đạn khoác chinh y ngày ly biệt không vết hài in dấu con mồ côi tuổi thơ ấu còn không tôi về với mảnh tình không bán tuổi thơ thay trăm ngọn lửa thù bán cuộc đời vượt trùng khơi sóng vỗ đất nước ta ơi !! đến khi nào dân ta hết khổ ?? nhắn giùm tôi thương nhớ gởi quê hương nhắn cùng anh chết tử nơi sa trường nhắn mẹ già lệ rơi trong đêm tối nhắn em tôi tuổi xuân quá bạo tàn đến bao giờ quê hương mình chợt nắng !!! VS |
#4
|
|||
|
|||
![]() Trích:
![]() Tiếng vọng tình Quê Việt Nam ơi ! Bốn ngàn năm vẫn đủ Giống Lạc Hồng làm chủ nước Nam ta ... Dẫu đi xa, vẫn mãi nhớ quê nhà Nơi thôn xóm có luỹ tre ngà lã lướt Nơi có đàn em nhỏ đùa vui với sân trường thuở trước Cho Ta luôn vọng hoài thời vơ vẩn như mây. Dẫu đi xa Mà dạ lại cứ dâng đầy Nỗi nhớ quắt quay, cho hồn nhọc nhằn như thể ... Việt Nam ơi ! Bốn nghìn năm luôn thế Hồn nước_tình nhà - lời để...tại Thiên thư Thời gian trôi...và thế sự...thực_hư Dẫu xa xót...cũng chỉ là ...mất_được ?! Quê hương đấy, có đồng lúa xanh óng mượt Sóng lá rì rào như nhịp thở miên man Ruộng làng quê, cánh đồng chín rực vàng Là mảnh đất hiền ngoan...với tình Cha_nghĩa Mẹ. Một thuở xưa xa - một thời son trẻ Biết mấy êm đềm là những tiếng ầu ơ Đêm dịu huyền nên ngọt lịm cả vần thơ Gom nhớ_gom thương... Ta trãi lòng chờ đợi... Một góc quê hương Có đôi bờ tre mới Cây nẩy mầm xanh cho măng lại đâm chồi. Tiếng vọng tình quê - ngọt ngất cả bờ môi Ta đợi mãi đấy thôi Người ơi ! Về nhé ! TiCa 07.16.2011 |
#5
|
|||
|
|||
![]() sầu vong quốc
* Gẫm con tạo lá lay lay lá Nhìn nước non gan dạ xót xa Nỗi niềm riêng , với nỗi nhà Nghe con quốc gọi ... quốc qua đau lòng Thuyền một chiếc long đong xứ lạ Nhớ bến xưa ... nhớ quá đi thôi Nỗi sầu nghiêng trúc chẳng vơi Nghe trong mạch sống vọng lời từ ly Vỗ bầu rượu bi bi , thiết thiết Ôm huyền cầm chẳng biết dạo chi Sương mờ thấm ướt bên mi Ngắm trăng ngã bóng thầm thì ... cố hương ... VS |
#6
|
|||
|
|||
![]() Con rạch nhỏ ngoằn ngoài uốn khúc
Túp liều tranh tá túc ven bờ Bên dòng nước biếc lững lờ Quê tôi đất mẹ tiếng hò đêm trăng. Bao nỗi thăng trầm của thời thế Sơn hà tan tác lệ hờn tuôn Muôn dân đói khổ từng cơn Bạo quyền thống trị giang sơn suy đồi. Tiếng thở dài gióng nòi điêu đứng Họa ngoại xâm thao túng Biển Đông Con dân Đất Việt úa lòng Độc tài Đảng trị quên dòng Lạc Long, Buôn Dân bán Nước thông đồng giặc Xa cách lòng dân lạc lối về Trăng tàn soi bóng đồng quê Thả hồn theo gió mà nghe não lòng. Niềm kiêu hảnh Tiên Rồng dân tộc...? Ách ngoại xâm Bắc Thuộc nghìn năm...? Hôm nay vận nước đen ngầm Tương lai Xã Tắc mất dần núi sông. Hãy trả lại Giang Sơn Tổ Quốc Lũ tham tàn nô bộc Bắc Phương Để cho xứ sở hùng cường Quê cha đất Tổ con đường cái quang. Caotrung |
#7
|
||||
|
||||
![]() Trích:
![]() Hồn nước_Tình quê Ngọt ngất bờ môi - tình quê_hồn nước Bốn nghìn năm thuở trước vẫn còn nguyên Bến xa xưa luôn mãi ngóng đợi thuyền Con nước chảy...lớn_ròng - là thiên định. Mây và gió cứ muôn đời bịn rịn Lửng lưng trời theo bóng nắng dần trôi Ba mươi nầy, ba mươi nữa - thế thôi ! Khi gối mỏi lại chạnh lòng hướng quốc. Đời là vậy...luôn chông chênh, tất bật Ngày qua ngày cho tóc bạc màu mây Măng đâm chồi và tre lại xanh cây Tâm có thể mệt nhoài - chân vẫn bước Quê hương mãi ngọt lành như thuở trước Dù đi xa...mất_được - vẫn là Quê Đêm trăng nghiêng...vi vu gió vọng về Tiếng Quốc gọi...não nề...mà tha thiết. Hồn non nước...trong lành và bất diệt Về đi thôi ! Đừng khắc khoải u hoài Mây vẫn trắng Trời thì xanh... Xanh lắm ! Tình quê mình nồng đượm - những mê say. 25-07-2011
__________________
![]() Trang thơ Tú_Yên (P2) Còn đó vần thơ Như làn gió Mùa Xuân Tranh & Thơ Truyện thơ "Cháu của Bà" Tập thơ "Bà & Cháu" Truyện thơ "Lời cho Mây" Truyện thơ "Nàng Trăng đi lạc" Thi tập "Chỉ là..Tình thơ" Tập thơ "Lục Bát thì thầm" Giảm Stress bằng thơ Lời muốn nói Một góc Quê hương Trang Văn Khi nghĩ về ngày mai Tình thơ Phi Khanh Tú_Yên vẽ Hoa nhà Tôi Mai vàng nhà Tôi |
#8
|
|||
|
|||
![]() Quê mẹ
* Quê Mẹ thương yêu nghĩa đậm đà Hương xưa bát ngát quyện hồn ta Việt Kiều Hải Ngoại nương trời đất Nam Quốc Rồng Tiên nhớ nước nhà Non vẫn nung cao lòng nhiệt huyết Sông còn nhớ mãi bản hùng ca Gấm hoa chờ đón trang hào kiệt Vóc dạc lưu danh sử sách mà VS |
#9
|
||||
|
||||
![]() Trích:
Suy đi nghĩ lại nhớ tiền nhiều hơn |
#10
|
|||
|
|||
![]() Tháng Tư Tách Bến Xin mượn 2 câu thơ của bạn Kiss''Xa quê hương nhớ mẹ hiền Suy đi nghĩ lại thương tiền nhiều hơn" Xin người thấu hiểu nguồn cơn Thứ nào...? tiền bạc trên hơn mẹ hiền....? Nhìn trước ngó sau...biết liền Những ngày đen tối oan khiêng...tội đồ... Sông kia nước cạn Hồ khô Nhà tan...của mất...vướng vô bần cùng Bao người đói khổ...rối tung... Tìm đường giải thoát...tình chung dặn lòng Liều mình cứu mẹ...sang sông Tháng tư tách bến... một dòng lịch đen Quê hương Quốc nạn cuồng điên Đương quyền vô đạo gây nên sự tình... Ct: ![]() |
![]() |
Ðiều Chỉnh | |
Xếp Bài | |
|
|