|
#1
|
||||
|
||||
![]() Một hôm, khi dạy môn Tiếng Việt, cô giáo ra đề tập làm văn “Em hãy kể về nơi chốn mà em thích nhất”.
Dĩ nhiên, không nói ai cũng biết, hầu hết bài làm của bọn học trò (ở lớp Tin hay ở bất cứ lớp học nào trên trái đất) đều kể về nơi chôn nhâu cắt rốn (về quê nội hay quê ngoại) hay về trường lớp ( trường cũ hoặc trường mới) hay về những danh lam thằng cảnh mình từng đặt chân tới… Nếu đề văn ra cách đây một tháng, chắc chắn Tin, Bảy và con Thắm sẽ viết na ná như bài làm của tụi bạn trong lớp. Nhưng bây giờ thì tụi nó cảm thấy trên đời điều mới lạ đáng kể hơn những nơi chốn như nhắc ở trên. Tin kể về hòn đảo Robinson. Bảy cũng kể về đảo Robinson. Con Thắm cũng kể về hòn đảo đó. Thích một hòn đảo và viết điều đó ra trong bài làm văn thì chẳng có chi là bất thường. Nhưng có tới ba đứa cùng bô bô lên rằng nơi em thích nhất là đảo hoang thì câu chuyện đã có vẻ không bình thường. Hòn đảo mà ba đứa cùng thích lại giống nhau ở cái tên Robinson càng không bình thường hơn nữa. Điều kỳ lạ là trên các hòn đảo đó tồn tại những thứ y hệt nhau: những cây cọ, những mái lều bị tốc mái, một con sư tử được thuần hóa và hằng năm đều có bốn trận bảo lớn lồng lộn trên đảo. Thậm chí những câu văn giống nhau một cách đáng ngờ: “Đảo thoai thoải, rất nhiều cát, những cây cọ mọc rải rác giúp hòn đảo bớt hiu quạnh”. Cả lúc ngắm cảnh cũng giống nhau: “Em thích nhất lúc ngồi trên đảo Robinson ngắm hoàng hôn trên biển. Mặt trời như hòn lửa lớn ai ở trên trời vô ý đánh rơi xuống đại dương”. Chúng ta có thể suy ra: Khi hào hứng kể về hòn đảo, Tin, Bảy và con Thắm đều đinhh ninh chỉ có riêng mình nghĩ ra sáng kiến đưa “nơi chốn mà em thích nhất” đó vô bài làm. Cô giáo của mấy đứa nhóc tất nhiên không suy ra điều đó được, vì cô chưa đọc cuốc sách mà các bạn cầm trên tay, mà sự thực là lúc đó cuốn sách này chưa được viết ra. Cô suy ra theo kiểu của cô: - Bảy, Tin và Thắm, ba em đứng lên! Trước vẻ mặt hoang mang của ba đứa học trò đang đứng và vẻ tò mò của những đứa khác đang ngồi, cô thong thả đọc bài làm của tửng đứa. Cô đọc bài của phó chúa đảo trước. Rồi tới bài của chúa đảo. Cuối cùng là bài làm của chúa đảo phu nhân. Hôm đó, lần đầu tiên trong đời dạy học cô đọc bài trên nền nhạc, được phối khí và hòa âm bởi những tiếng gõ bàn và dậm chân lên sàn nhà, những tràng cười rúc rích và những tiếng hô chằm chặp, nhịp nhàng: - Cóp py! Cóp py! - Tại sao các em chép lẫn bài của nhau thế? Các em có biết đó là hành vi đáng xấu hổ hay không? – Cô giáo nghiêm khắc xoáy mắt vào ba gương mặt đang đỏ bừng của bọn nhóc, giọng có vẻ phiền lòng. Chắc chắn Bảy, Tin và con Thắm đỏ mặt không phải vì xấu hổ. Nhưng cô giáo nghĩ thế, những đứa bạn cũng nghĩ thế. Ba kẻ lưu lạc trên đảo hoang bối rối đưa mắt nhìn nhau. Ánh mắt của chúa đảo phu nhân và phó chúa đảo như muốn nói: Ai là chúa đảo vậy ta? Thằng Tin đành ngước mắt nhìn cô, ấp úng: - Thưa cô, tụi em không cóp bài của nhau đâu ạ. - Thế tại sao các em đều kể về hòn đảo Robinson? Lại kể giống đến từng chi tiết nữa. Chẳng lẽ trí tưởng tượng của con người giống nhau đến thế ư? - Thưa cô, chúng em không tưởng tượng đâu ạ. – Tin gần như rên lên, trông nó giống như vừa bị roi dét vô mông Robinson Cô giáo tròn xoe mắt: - Đó là hòn đảo có thật và các em đã tới đó rồi? Bảy hăng hái đáp thay bạn, cảm thấy đã đến lúc phó chúa đảo nên chia sẽ gánh nặng với chúa đảo: - Đúng thế, thưa cô. Ba đứa em lạc vào hòn đảo đó gần một tháng rồi ạ. Tụi em cùng viết chung “Nhật ký đảo hoang” nên khi làm bài văn tụi em tự nhiên… giống nhau thôi ạ Tiết lộ của Bảy khiến tụi bạn có cảm giác đang bị ai cù. Trong khi cô giáo lộ vẻ ngẩn ngơ, lớp học như bị rơi thẳng vào một cơn địa chấn. “Hê hê” “He he” “Hi hi” “Hí hí” “Ha ha” “Há há há” - Các en yên lặng nào! – cô giáo nhịp thước xuống bàn, rồi quay nhìn ba đứa nhóc vẫn đang thao láo mắt nhìn mình, cô hỏi, rất nghiêm trang, vì vậy mà có cảm tưỡng cô đang giễu cợt: - Thế hòn đảo Robinson ở đâu vậy các em? Con Thắm vọt miệng, nó nghĩ dù sao mình cũng là chúa đảo phu nhân, trong tình cảnh này cũng nên nói một câu: - Hòn đảo đó ở trong vướn nhà bạn Tin đó cô! Con Thắm hét lên khi thấy thằng Bảy cởi trần trùng trục, trên người chỉ có mổi cái quần xà lỏn từ nhà lon ton chạy qua: - Bạn ăn mặc kiểu gì kỳ vậy? Bảy hừ mũi: - Mày ngốc quá. Tao là thổ dân. Tao nghĩ ra rồi. Là thổ dân thì chỉ mặc quần cộc thôi. Tin nheo mắt nhìn bạn, gật gù: - Ờ, trông mày giống thổ dân đấy. Bảy nhìn con Thắm, mặt hếch lên trời: - Mày nghe chúa đảo nói gì chưa, Thắm? Con Thắm quay mặt đi chỗ khác, không thèm trả lời. Tin lướt mắt trên người Bảy một vòng, tặc lưởi: - Nhưng nhìn kỹ thì chưa giống lắm. - Thế làm sao cho giống? - Mày chờ tao chút! Tin buông gọn, rồi co giò chạy vào nhà. |
![]() |
Ðiều Chỉnh | |
Xếp Bài | |
|
|