|
#34
|
||||
|
||||
|
Chương 10: Hai đại thiên tài Áo Lợi Duy Á bay ngược về khán đài,giật mình nhìn Lâm Lôi . Sau đó Áo Lợi Duy Á cười lớn : “Tốt,tốt,tốt lắm,tốc độ xuất kiếm lại có thể vượt qua Huyễn ảnh mộng kiếm của ta.” “Ngươi cũng rất khá,lại có thể đỡ được Phong ba động của ta.” âm thanh lạnh lùng của Lâm Lôi vang lên. Phong chi áo nghĩa phong ba động. Quang ảnh kiếm chi Huyễn ảnh mộng kiếm. Uy lực hai người tương đương. Sau khi hai đại thiên tài khen ngợi đối phương cũng không lên tiếng nữa,lạnh lẽo nhìn đối phương,hiển nhiên lần chiến đấu vừa rồi đã làm sáng tỏ hai bên đều đạt đến độ cao như nhau. Không khí cả đấu võ tràng như bị ngưng kết,áp lực đáng sợ làm tám vạn người trên khán đài đều không dám thở dốc. “Nếu ngươi có thể tiếp được một chiêu tiếp theo của ta,ta có thể tha cho ngươi một mạng.” trong mắt Áo Lợi Duy Á có một tia thưởng thức đối với Lâm Lôi. Một câu vừa nói ra làm mấy người Ba Khắc phía dưới mắng to. “Con mẹ nó, tên Áo Lợi Duy Á kia còn không chiếm được một chút ưu thế,lại còn nói cái gì tiếp được một kiếm mới có tư cách làm đối thủ,nghe quá thối !” Cái Tỳ mắng. Những người khác trong năm huynh đệ Ba Khắc cũng bất mãn hừ lạnh. Đích xác,một câu nói của Áo Lợi Duy Á làm nhiều người đang xem bất mãn.Mọi người đều rõ ràng thấy được Áo Lợi Duy Á căn bản không chiếm được chút ưu thế nhưng lại nói ra những lời này.Thật sự là quá ngông cuồng ! "Đối thủ?" Lâm Lôi cười nhẹ nói : “Nếu ngươi có thể tiếp được một kiếm tiếp theo của ta,ngươi mới có tư cách làm đối thủ ta.” Hai người đều nói giống nhau. “Ha ha … vậy ngươi hãy xem thử uy lực Cực quang chi kiếm của ta.” Áo Lợi Duy Á cười lớn,sau đó dẫm nhẹ lên sàn đấu,dùng tốc độ nhanh hơn đánh về Lâm Lôi. Lâm lôi lạnh lùng cười. Lâm Lôi cũng chuẩn bị sử dụng phong chi áo nghĩa chiêu thứ hai - phong đích luật động. Chiêu cũng là một mình một kiếm, dùng tốc độ nhanh nhất với uy lực cực mạnh. "Oanh!" tiếng khí lưu nổ mạnh. Long vĩ Lâm Lôi quất mạnh,cả người biến thành ảo ảnh hướng về đối phương,Tử huyết nhuyễn kiếm phát ra tử quang chói mắt. Băng mộng kiếm trong tay Áo Lợi Duy Á đại thịnh,bạch quang nhanh chóng làm cho Băng mộng kiếm như mặt trời. Quang ảnh kiếm cực mạnh một kích - Cực quang chi kiếm! Phong chi áo nghĩa cực mạnh một kích - Phong đích luật động! Tử quang yêu dị mạnh như cuồng lôi nhưng lại có một loại nhu hòa như gió xuân,hai loại ý cảnh bất đồng lại cùng xuất hiện trên một kiếm. Loại luật động đặc thù này làm không ít người phải kinh hãi. “Một kiếm thật lợi hại.” hai mắt bàn thạch kiếm thánh Hắc Đức Sâm sáng lên,hắn hoàn toàn cảm nhận được sự đáng sợ trong một kiếm của Lâm Lôi. Dưới loại luật động đặc thù đó,bên ngoài Tử huyết nhuyễn kiếm của Lâm Lôi sinh ra một loại phong nhận,chính xác mà nói,đó xem như là một loại không khí nhận. Tử quang yêu dị cùng bạch quang chói mắt đánh cùng một chỗ trên bầu trời đấu võ tràng. “Bồng!” Lực lượng cuồng bạo đáng sợ hướng bốn phương tám hướng tán ra,sàn đấu phía dưới phảng phất như bị vô số mũi tên nhọn bắn vào làm xuất hiện vô số lỗ thủng,đồng thời khí lưu cuồng mãnh tản ra,tám vạn người xem đều cảm thấy lắc lư. "Ca sát!" Một chút đồ vật bên cạnh khán đài đều bị cuồng phong làm đoạn liệt. Tất cả người xem đều giữ chặt lấy chỗ ngồi đá liền với khán đài,đến sau khi cuồng phong thổi qua mới làm đấu vũ tràng khôi phục yên tĩnh.Nhưng không ít người đều khiếp sợ phát hiện một số quần áo đơn giản mặt trên người đều đã mất đi. Uy lực thật đáng sợ. Tất cả mọi người đều khiếp sợ nhìn hai đại cường giả phía trên,lúc này hai người Lâm Lôi, Áo Lợi Duy Á vẫn đang lăng không dằn co như trước. Phong đích luật động. Cực quang chi kiếm. Lại một lần nữa bất phân thắng bại. Ánh mắt Áo Lợi Duy Á nhìn Lâm Lôi lúc này cũng sáng lên,trên mặt cũng có vẻ tươi cười,nói : “Lâm Lôi,một kiếm vừa rồi của ngươi gọi là gì?” Lâm lôi cũng không giấu diếm: "Phong chi áo nghĩa đệ nhị trọng - Phong đích luật động." "Phong đích luật động. Phong đích luật động ……" Áo Lợi Duy Á nhớ lịa một kiếm vừa rồi của Lâm Lôi,ánh mắt nhìn về Lâm Lôi tràn ngập vẻ than thở : “Lâm Lôi,ta không dám tin tưởng ngươi lại là vị thạch điêu tông sư trẻ tuổi kia,không đến ba mươi tuổi lại có thể có thành tựu như thế.” Thái độ của Áo Lợi Duy Á đối với Lâm Lôi rõ ràng đã thay đổi. “Ta đã nói,ngươi nếu có thể tiếp được một kiếm này của ta,ta sẽ tha cho ngươi một mạng.Ta nhất định tuân thủ lời hứa.Từ hôm nay trở đi,trong danh sách đối thủ của ta cũng sẽ có tên ngươi,ta rất mong đợi sự phát triển của ngươi.” Áo Lợi Duy Á mỉm cười nói. Lâm lôi nhướng mày. Áo Lợi Duy Á này cũng thật ngông cuồng. Cái Tỳ với tính tình táo bạo nhất trong ba huynh đệ Ba Khắc phía dưới lập tức nhảy dựng lên,lớn tiếng hô : “Con mẹ nó, Áo Lợi Duy Á ngươi căn bản không thắng đại nhân của ta lại sủa oang oang như vậy,quả thật giống loại chó đuôi to! Ta không quen nhìn loại người đó nhất.” Một tiếng hét lớn này cũng làm cho vô số người trên khán đài cười to. Không thể không thừa nhận,có không ít người trên khán đài đồng ý với Cái Tỳ. Lời nói vừa rồi của Áo Lợi Duy Á rõ ràng là của một cao thủ tiền bối nói với vãn bối,khẩu khí đầy vẻ giáo huấn,còn nói ‘Ta rất mong đợi sự phát triển của ngươi’ , ‘ta tha cho ngươi một mạng’ .Nếu Áo Lợi Duy Á thật sự thắng mà nói ra những lời này,nhân gia sẽ khen ngươi có khí độ. Nhưng ngươi không thắng,mọi người ở đây cũng căn bản không thấy ngươi chiếm ưu thế. Tiếp tục đánh,ai biết cuối cùng ai thắng ai chứ? “Hừ!” Một tiếng hừ lạnh của Áo Lợi Duy Á vang lên,ánh mắt u lãnh quét đến xung quanh,cả đấu võ tràng lập tức im lặng. Áo Lợi Duy Á nhìn về phía Lâm Lôi,lạnh nhạt nói : “Nếu là sáu năm trước,ngươi có thể đánh ngang tay với ta,bất quá bây giờ … “ “ngươi chỉ miễn cưỡng có tư cách đáng để ta xuất ra Hắc thạch kiếm,nhưng khi ta rút kiếm,hôm nay thiên tài ngươi sẽ mất mạng tại đây.” Âm thanh đạm mạc của Áo Lợi Duy Á vang khắp đấu võ tràng. Lúc này,phần lớn mọi người ở đấu võ tràng mới nhớ đến trên lưng Áo Lợi Duy Á có hai thanh kiếm,Băng mộng kiếm chỉ là một trong đó. Hắc thạch kiếm? "Hắc thạch kiếm? Áo Lợi Duy Á, ngươi thật sự lĩnh ngộ rồi sao?" Trên vị trí chủ tọa,bàn thạch kiếm thánh Hắc Đức Sâm nói lớn,âm thanh lớn làm mọi người đều chú ý. Thoạt nhìn, bàn thạch kiếm thánh Hắc Đức Sâm cùng Áo Lợi Duy Á có vẻ có chút giao tình. Áo Lợi Duy Á quay đầu nhìn về Hắc Đức Sâm,lạnh lùng nói : “Chỉ điểm sáu năm trước của ngươi đã làm ta có chút lĩnh ngộ.Ba năm chém giết,lại thêm ba năm tĩnh tu trên núi hoang,ta đã luyện thành Hắc thạch kiếm,uy lực còn lớn hơn Quang ảnh kiếm.” Đấu võ tràng vang lên tiếng kinh hô. “So với Quang ảnh kiếm còn lợi hại hơn sao? Khó trách nhân gia nói tha cho Lâm Lôi đại sư một mạng.” “Năm đó,khi Áo Lợi Duy Á đại nhân đánh bại Đế Long đại nhân chính là dùng Quang ảng kiếm,lúc đó trên lưng chỉ có một thanh kiếm,bây giờ là hai thanh.Mười năm qua quả nhiên là càng lợi hại hơn.” Không ít người đều sợ hãi than thở,thực lực vừa rồi hiển nhiên cũng chưa phải là thực lực chính thức của Áo Lợi Duy Á, Áo Lợi Duy Á này cuối cùng đáng sợ đến mức nào?” “Ca ta …” Ốc Đốn biết Lâm Lôi vì hắn mà ra mặt,bây giờ hắn cũng vì Lâm Lôi mà lo lắng. Ốc Đốn lo lắng,ngược lại năm huynh đệ Ba Khắc không chút lo lắng. “Ốc Đốn,thực lực chính thức của đại nhân vẫn chưa dùng qua.” Ba Khắc cười nhìn Ốc Đốn nói : “Khi đại nhân luận bàn với ngươi cũng đều chỉ dùng Tử huyết nhuyễn kiếm, đại nhân không dám đem công kích chính thức ra để luận bàn với ngươi.” “Đúng vậy,Lâm Lôi còn có một thanh Hắc Ngọc trọng kiếm đáng sợ hơn.” Tái Tư Lặc cũng nghiêm túc nói. Tái Tư Lặc,Ba Khắc năm huynh đệ là người vẫn đi theo Lâm Lôi,đối với sự đáng sợ của Hắc Ngọc trọng kiếm là rất rõ ràng.Lúc đầu,khi Lâm Lôi vẫn còn là cửu cấp,dùng Hắc Ngọc trọng kiếm thi triển bách trọng lãng,ngay cả Bất tử chiến sĩ nổi danh phòng ngự đều đỡ không được.Thánh vực trung giai chiến sĩ bình thường đều phải trọng thương. Mà hôm nay,trụ cột đấu khí,lực lượng của Lâm Lôi đã là thánh vực,nếu lại sử dụng Hắc Ngọc trọng kiếm thi triển bách trọng lãng,phỏng chừng cả thánh vực đỉnh cũng không thể tiếp. Dù sao chấn động ba do Lâm Lôi lĩnh ngộ cũng thật sự quá đáng sợ,đấu khí,phòng ngự cơ thể đều không có tác dụng gì lớn. “Lâm Lôi,ta rất hi vọng sau này ngươi đến khiêu chiến với ta.” Áo Lợi Duy Á cười nói. Áo Lợi Duy Á cũng là một khổ tu giả theo đuổi đỉnh cao,nên biết một đối thủ tốt là rất khó tìm.Lâm Lôi chỉ mới hai mấy tuổi đã lợi hại như vậy, Áo Lợi Duy Á nghĩ sau này hắn có thể trở thành đối thủ của mình. " Áo Lợi Duy Á đại nhân, thật có khí độ cao thủ." Không ít người đều tán dương,mà Bối Lỗ Mặc lúc này có chút bất mãn,nghĩ : “Đại ca trực tiếp giết hắn không phải là tốt hơn sao!” Tiêm thứ trên đầu Lâm Lôi được mặt trời chiếu vào làm phản xạ ra ánh sáng của kim chúc. “Áo Lợi Duy Á.” đôi mắt màu vàng lợt của Lâm Lôi nhìn chằm chằm Áo Lợi Duy Á,nói : “Ta đã sớm nói qua,làm người phải nên tự biết mình,Hắc thạch kiếm của ngươi rất lợi hại sao?” “Sao?” sắc mặt Áo Lợi Duy Á biến đổi,nhìn về phía Lâm Lôi.Lâm Lôi chẳng lẽ còn chưa tỉnh sao? Mà Lâm Lôi vừa lộn tay,trong tay đã xuất hiện một thanh cự kiếm màu đen làm cho mọi người sợ hãi. “Binh khí cực mạnh của ta – Hắc Ngọc trọng kiếm.” Lâm Lôi nhìn chằm chằm Áo Lợi Duy Á nói : “Hắc Ngọc trọng kiếm xuất ra ta cũng không nắm chắc,nói không chừng sẽ giết ngươi.” Áo Lợi Duy Á ngẩn ra. Bàn thạch kiếm thánh Hắc Đức Sâm sửng sốt,Bối Lỗ Mặc cũng giật mình nhìn Lâm Lôi đang lăng không mà đứng.Tám vạn người xem trong đấu võ tràng hoàn toàn im lặng. Giữa không trung,Lâm Lôi với Long huyết chiến sĩ biến thân mang theo Hắc Ngọc trọng kiếm lạnh lẽo nhìn Áo Lợi Duy Á nói : “Nghe ý tứ của ngươi,Hắc Thạch kiếm của ngươi có vẻ rất lợi hại. Ta thật ra cũng muốn xem Hắc Thạch kiếm của ngươi lợi hại hay Hắc Ngọc trọng kiếm của ta lợi hại hơn "Hắc ngọc trọng kiếm? Hắc ngọc?" Áo Lợi Duy Á, Hắc Đức Sâm đều thất kinh. Là quáng thạch mà ngay cả thần cấp cao thủ trong truyền thuyết cũng khó phá hủy sao? “Ha ha … thật thống khoái.” Áo Lợi Duy Á cười lớn : “Ta thu hồi câu nói lúc nãy,ta bây giờ rất muốn xem Hắc Ngọc trọng kiếm kia có lợi hại như ngươi nói hay không.Lâm Lôi,ngươi cẩn thận,Hắc Thạch kiếm xuất ra đều phải đòi mạng.” Nói xong, Áo Lợi Duy Á thu hồi Băng mộng kiếm,chậm rãi rút ra Hắc Thạch kiếm. Hắc Thạch kiếm cũng lớn như Băng mộng kiếm.Bên ngoài vẻ ngăm đen nhìn có vẻ bình thường,nhưng khi Áo Lợi Duy Á đem Hắc Thạch kiếm đặt trước mặt thì bên ngoài Hắc Thạch kiếm lại có một hắc quang u lãnh lưu chuyển.Hắc quang phảng phất như có thể cắn nuốt hết thảy xung quanh. "Hắc thạch kiếm, là kiếm pháp do ta lĩnh ngộ hắc ám nguyên tố pháp tắc sáng tạo ra." Áo Lợi Duy Á lạnh lẽo nhìn Lâm Lôi. Lâm Lôi cầm Hắc Ngọc trọng kiếm,vì lúc Hắc Ngọc trọng kiếm luyện thành,trên trời đột nhiên có thiên lôi đánh xuống làm cho mặt ngoài của Hắc Ngọc trọng kiếm lưu chuyển một vầng sáng màu xanh. "Hắc ngọc trọng kiếm,là kiếm pháp do ta lĩnh ngộ đại địa nguyên tố pháp tắc sáng tạo ra." Đôi mắt màu vàng lợt của Lâm Lôi cũng nhìn chằm chằm đối phương. Một bên là Hắc Thạch kiếm, một bên là Hắc Ngọc trọng kiếm. Hai đại tuyệt thế thiên tài đứng giữa không trung đấu võ tràng giằng co dưới tám vạn đôi mắt. Cả đấu võ tràng như nín thở,vô luận là Bối Lỗ Mặc hay Ốc Đốn đều cảm thấy nóng nảy. Lúc này,không ai có thể biết Lâm Lôi hay Áo Lợi Duy Á là người chiến thắng! "Oanh!" "Oanh!" Hai tiếng khí bạo vang lên,hai người dùng tốc độ nhanh nhất hướng về đối phương.Nhưng lúc này,chỗ ngồi của bàn thạch kiếm thánh Hắc Đức Sâm bỗng trống rỗng.Hắc Đức Sâm như tia chớp đi ba bước,đứng giữa hai người. "Dừng tay!" Một đạo sóng gợn màu vàng từ trên người Hắc Đức Sâm phát ra,đồng thời chấn động trên người Lâm Lôi, Áo Lợi Duy Á.Lâm Lôi cảm thấy như bị vô số vẫn thạch đánh phải,cả người không tự chủ lùi về mấy trăm thước. Áo Lợi Duy Á cũng đồng dạng bị đánh văng ra. Lâm Lôi, Áo Lợi Duy Á cùng nhìn về phía Hắc Đức Sâm. Hắc Đức Sâm cười nhẹ liếc mắt quét qua hai người,nói : “Lâm Lôi, Áo Lợi Duy Á,hai người các ngươi đều còn trẻ,vô luận là Hắc Thạch kiếm hay Hắc Ngọc trọng kiếm kiếm pháp,nghe các ngươi nói đều phi thường hung hiểm.Nếu trận đánh này tiếp tục,hai người các ngươi tất sẽ có người chết đi,thậm chí cả hai đều chết.Hai đại thiên tài chết đi chính là một tổn thất to lớn cho cả đại lục. Ta nghĩ,trận đánh này nên dừng lại ở đây đi.” Chương 11: Khiêu chiến Cả đấu vũ trường tám vạn người đang xem đều vì một câu nói của bàn thạch kiếm thánh Hắc Đức Sâm mà bắt đầu 'Ông Ông' huyên náo, thậm chí còn có một ít người xem thấp giọng mắng thầm. Lâm Lôi, Áo Lợi Duy Á hai người tuyệt đối là hai người tài hoa nhất cả ngọc lan đại lục hôm nay, siêu tuyệt thiên tài đối chiến, đối với một ít chiến sĩ mà nói, có thể chứng kiến trận chiến như vậy thì dù chết cũng không tiếc. Đang lúc chiến đấu đến hồi kịch liệt nhất, Bàn thạch kiếm thánh Hắc Đức Sâm nhảy ra ngăn cản! Bọn họ như thế nào không giận? Nhưng ngăn cản chiến đấu chính là Hắc Đức Sâm, thánh vực đệ nhất người mạnh! "Cuộc chiến này đến đây dừng lại cũng tốt." Lão quản gia Hi Lý mồ hôi hột đầy trên trán. Không chỉ riêng quản gia Hi Lý, Hi Nhĩ Mạn, Ốc Đốn đều lo lắng cho Lâm Lôi , biểu hiện của Áo Lợi Duy Á không hề kém so với Lâm Lôi. Mà chuôi Hắc thạch kiếm thoạt nhìn cũng phi thường quỷ dị. Đại Địa Áo Nghĩa của Lâm Lôi lợi hại. Nhưng là Áo Lợi Duy Á dựa vào hắc ám nguyên tố lĩnh ngộ ra công kích, chẳng lẻ nhất định kém hơn Đại Địa Áo Nghĩa của Lâm Lôi? Không nghe Áo lợi duy á nói sao? Hắc thạch kiếm xuất ra, hắn cũng không thể khống chế được! Vì bàn thạch kiếm thánh Hắc Đức Sâm đột nhiên xen vào, khiến cho đại chiến đột nhiên đình chỉ, Lâm Lôi, Áo Lợi Duy Á hai người lăng không đứng, giằng co nhìn nhau. Hắc đức sâm đứng giữa hai người bọn họ. Tam đại thánh vực cường giả, hai vị tuyệt thế thiên tài, một vị được xưng thánh vực đệ nhất cường giả. "Ngưng chiến?" Áo Lợi Duy Á nhìn thoáng qua Hắc đức sâm. Lâm lôi cũng nhìn thoáng qua hắc đức sâm. " Thực lực của Hắc đức sâm đích xác rất kinh người, một chiêu hắn vừa rồi xuất ra tuyệt không đơn giản chỉ là đấu khí,mà hẳn là một loại chiêu số phòng ngự từ đại địa pháp tắc lĩnh ngộ ra." Lâm lôi hoàn toàn cảm giác được vừa rồi thổ màu vàng ba lãng một trọng trọng công kích. "Bất quá, hắn cũng không nhất định có thể tiếp được Đại Địa Áo Nghĩa công kích của ta." Lâm lôi đối tuyệt chiêu chính mình vẫn rất có tự tin. Kỳ thật cả Lâm lôi hay Áo lợi duy á. Vừa rồi công về phía đối phương đều là giai đoạn súc thế. Tới Lâm lôi, Áo lợi duy á này thánh vực đỉnh tầng thứ, bọn họ sẽ không lãng phí năng lượng, vô luận là Đại Địa Áo Nghĩa, hay công kích của Áo lợi duy á, đều là thời khắc cuối cùng đánh tới đối thủ mới đột nhiên bộc phát! Rất nhiều người đã bị Đại Địa Áo Nghĩa công kích. Hắc ngọc trọng kiếm đụng tới thân thể bọn họ ,bọn họ cảm giác hình như không có uy lực gì. Nhưng đột nhiên - liền cảm giác được, một trận trọng trọng động đất trực tiếp đánh sâu vào nội tạng bọn họ. Vừa rồi, nhất chiêu của Hắc đức sâm tách hai người Lâm lôi, Áo lợi duy á ra được, là do Lâm lôi, Áo lợi duy á cũng không sử dụng tuyệt chiêu đối phó Hắc đức sâm, nếu không giả sử có thể ngăn trở được, cũng sẽ không đơn giản như vậy. "Ha ha, Áo lợi duy á. Lâm lôi." Kiều an bệ hạ lúc này cũng đứng dậy, tại tám vạn người nhìn vào, Kiều an bệ hạ đi xuống đài, cất cao giọng nói, "Áo lợi duy á, Lâm lôi, các ngươi hai vị hôm nay đại chiến đã làm cho chúng ta mở rộng tầm mắt. Hơn nữa các ngươi cũng không có sanh tử đại cừu hận gì, cũng không cần phân sanh tử." Kiều an bệ hạ không hy vọng Lâm lôi hay Áo lợi duy á tử. Hai đại thiên tài đều còn sống, vậy Áo bố lai ân đế quốc tại cả ngọc lan đại lục ảnh hưởng sẽ càng mạnh. Lâm lôi, Áo lợi duy á liếc nhau nhìn nhau. "Tốt lắm." Áo lợi duy á gật đầu. Cười nói, "Lâm lôi huynh đệ tiếp được Cực Quang Chi Kiếm của ta, ta cũng không muốn động thủ lần nữa. Chỉ là chuyện này ta cũng có sai ……" Áo lợi duy á nhìn về phía Lâm lôi. "Lâm lôi huynh đệ thực lực vượt xa tưởng tượng của ta, không nghĩ tới kiếm pháp từ đầu hắn triển lộ, chỉ là mặt ngoài." Áo lợi duy á quay về Lâm lôi lộ ra vẻ tươi cười, "Ta thừa nhận, Lâm lôi huynh đệ thực lực không dưới ta." Hiển nhiên! Áo lợi duy á hướng Lâm lôi xưng hô cũng cải thành Lâm lôi huynh đệ. Hắc thạch kiếm kiếm pháp uy lực rất đáng sợ, mà Hắc ngọc trọng kiếm kiếm pháp của Lâm lôi cũng đồng dạng đáng sợ như vậy. Hai đại thiên tài hôm nay nếu thật sự đánh sanh tử. Cũng thật quá oan uổng! Áo lợi duy á nói như vậy Lâm lôi cũng sẽ không so đo. Dù sao chính mình vừa mới vào Áo bố lai ân đế quốc, không nên thụ địch nhiều. "Hôm nay đánh một trận, chấm dứt như vậy đi." thanh âm đạm mạc của Lâm lôi vang vọng đấu vũ trường, đấu vũ trường tám vạn người xem cũng biết cuộc chiến tuyệt thế không có khả năng tiếp tục. Bất quá ngay sau đó …… Tiếng vỗ tay điếc tai nhức óc vang vọng cả đấu vũ trường, tất cả khán giả đều hưng phấn hô lên. Trận đánh cho dù chấm dứt, cũng đủ để làm bọn họ kích động. "Áo lợi duy á!" "Áo lợi duy á!" "Áo lợi duy á!"…… "Lâm lôi!" "Lâm lôi!" "Lâm lôi!" "Lâm lôi!"…… Tiếng hoan hô như sóng vỗ đánh sâu vào trong tai từng người, tất cả mọi người vì người bọn họ hâm mộ mà hoan hô. Giờ khắc này, bọn họ đều đã quên, kỳ thật chỗ này chiến đấu là vì Ốc đốn, Bố lỗ mặc chuẩn bị. Rất rõ ràng … Ốc đốn, Bố lỗ mặc mặc là thiên tài, nhưng là vô luận thế nào bọn họ so với ca ca đều yếu kém hơn nhiều. Thực lực cường hãn đến đáng sợ của Lâm lôi, Áo lợi duy á hai người đã hoàn toàn chinh phục tất cả một người ở đây. Bàn thạch kiếm thánh Hắc Đức Sâm nhìn thấy hai người ngưng chiến, cũng rất là vui mừng. Mà lâm lôi lúc này trực tiếp hướng phía dưới bay đi xuống. Tiếng hoan hô như trước không ngừng vang lên trong cả đấu vũ trường, từ giờ này trở đi, trong lòng rất nhiều người, địa vị Lâm lôi đã ngang bằng với Áo lợi duy á. Hơn nữa thành tựu của Lâm lôi tại thạch điêu giới, cùng với Lâm lôi tuổi còn trẻ hơn, Lâm lôi sợ rằng so với Áo lợi duy á, càng thêm xứng với hai chữ nghịch thiên . "Ca -" Ốc đốn thấy Lâm lôi bay xuống,cảm thấy rất kích động nói. "Đại nhân." Ba khắc năm huynh đệ cũng ra đón, Chiêm ni, Lệ bối tạp tỷ muội cũng thở dài một hơi, đều kích động hưng phấn đi tới nghêng đón. Lâm lôi khôi phục loài người hình thái bình thường, phủ thêm trường bào bên ngoài. "Đại nhân, tiếp tục đánh tiếp, Áo lợi duy á kia khẳng định không phải là đối thủ của người. Ta cũng không tin hắn có thể đỡ được công kích của Đại Địa Áo Nghĩa." Cái tỳ thấp giọng bất bình nói. Năm người Ba khắc đều biết uy lực 'Đại Địa Áo Nghĩa' của Lâm lôi, đều cho rằng Lâm lôi có thể thắng. Nhưng Lâm lôi lắc đầu. “Các ngươi đừng xem nhẹ Áo lợi duy á. Có thể sáng xuất quang ảnh kiếm cùng Hắc thạch kiếm đặc thù đáng sợ, uy lực tất nhiên rất kinh người. Các ngươi phải biết rằng, ta có thể lĩnh ngộ áo nghĩa lợi hại, người khác lại không thể sao? Phải biết là nguyên tố pháp tắc uyên bác như biển rộng, ta bây giờ lĩnh ngộ bất quá chỉ là một giọt nước trong biển rộng mà thôi." Đám người Ba khắc đều gật đầu. Lúc này trên đấu vũ trường vang lên một thanh âm : "Hắc đức sâm tiên sinh, còn nhớ kỹ sáu năm trước ta với ngươi đánh một trận?" Lâm lôi lập tức quay đầu hướng bầu trời nhìn, vừa rồi nói chuyện đúng là,thiên tài kiếm thánh Áo Lợi Duy Á. Áo lợi duy á này lúc này trong mắt bộc phát ra tinh quang sáng quắc nhìn chằm chằm vào đang bay xuống bàn thạch kiếm thánh Hắc Đức Sâm. Hắc đức sâm dừng lại, quay đầu nhìn về phía Áo lợi duy á, gật đầu nói: "Sáu năm trước, Đêm trăng tròn đánh một trận, ta đương nhiên vẫn nhớ. Tốc độ của ngươi chính là làm cho ta lưu lại ấn tượng rất sâu." Áo lợi duy á nhìn Hắc đức sâm, trịnh trọng nói : "Ta chu du các nước, cùng cường giả chiến đấu đều thắng, nhưng lại thua ngươi. Sáu năm …… đã sáu năm. Sáu năm nay sáng tạo ra hắc thạch kiếm, đúng là để đối phó với ngươi." Đấu vũ trường giờ này đã yên tĩnh. Hai đại thánh vực người mạnh trong lúc đó, hình như có hiếm kích không nhỏ. "A, nhằm vào ta?" Hắc đức sâm lạnh nhạt cười nói, "Ngươi cho rằng hắc thạch kiếm của ngươi, có thể phá vỡ phòng ngự của ta?" Hắc đức sâm, sở dĩ được xưng 'Bàn Thạch Kiếm Thánh'. Nguyên nhân chính là có phòng ngự đáng sợ cực kỳ. Thậm chí rất nhiều thánh vực đỉnh cường giả, ngay cả phòng ngự của hắn đều không thể phá được. Áo lợi duy á nhớ lại trận đánh sáu năm trước, tuyệt đối sỉ nhục! Mặc cho hắn như thế nào công kích Hắc đức sâm. Đều không thể thương Hắc đức sâm chút nào. Ngược lại bị phản chấn làm bị thương. Hơn nữa tốc độ Hắc đức sâm không thể chậm hơn hắn. Mặc dù Áo lợi duy á cũng coi như thánh vực đỉnh, nhưng cùng so với Hắc đức sâm cũng còn xa,căn bản không phải cùng một tầng thứ. Thánh vực đệ nhất cường giả cũng không phải là hư danh. "Có thể phá vỡ hay không, thử xem chẳng phải sẽ biết sao? Hắc đức sâm tiên sinh. Ta hôm nay,ở đấu vũ trường này chánh thức khiêu chiến ngươi, nếu ngươi tiếp nhận, ba tháng sau. Chúng ta ở ngoài thành đánh một trận." Áo lợi duy á nói. Hôm nay hắn cùng Lâm lôi đánh một trận, đấu khí Áo lợi duy á hao tổn không ít,trạng thái đã không còn là đỉnh. "Khiêu chiến?" Hắc đức sâm trố mắt nhìn, hắn mỉm cười. Cả đấu vũ trường liền bắt đầu ồn ào, thiên tài kiếm thánh Áo Lợi Duy Á hướng bàn thạch kiếm thánh Hắc Đức Sâm khiêu chiến, không ít người kích động đỏ mắt. Tất cả mọi người đều nhìn về phía bàn thạch kiếm thánh 'Hắc Đức Sâm'. "Tốt, ta tiếp nhận." Hắc đức sâm mỉm cười gật đầu, "Ba tháng sau, ta nhất định phải xem sáu năm qua ngươi sáng tạo hắc thạch kiếm uy lực ra sao." "Nhất định sẽ không để cho ngươi thất vọng." Áo lợi duy á trên mặt có tuyệt đối tự tin. Nụ cười trên mặt Hắc đức sâm càng thêm sáng lạn. Sáu năm trước, một trận đánh Áo lợi duy á khẳng định biết phòng ngự Hắc đức sâm đáng sợ. Nhưng Áo lợi duy á vẫn tự tin,hắnkhông phải ngu ngốc, chắc chắn có chỗ dựa. "Không để thất vọng? Hy vọng thật sự được như lời ngươi nói." Hắc đức sâm cũng có chút kỳ vọng. Hắn thật lâu hắn không có gặp được đối thủ có thể uy hiếp hắn. Bàn thạch kiếm thánh 'Hắc Đức Sâm' bước ba bước, đã đến bên khán đài. Về phần Áo lợi duy á cũng bay tới bên cạnh hắn đệ đệ. Cả đấu vũ trường lập tức to nhỏ bàn luận. Lâm lôi địa đột nhiên thượng đài, dễ dàng đánh bại Khải ni ân. Rồi sau đó lại cùng Áo lợi duy á không phân biệt được thắng bại. Áo lợi duy á vừa lại hướng bàn thạch kiếm thánh 'Hắc Đức Sâm' khiêu chiến. Những chuyện này, thật sự để cho bọn họ kích động không thôi. "Các vị." Lúc này, vị...kia ngân phát lão giả lại tiếp tục lên đài, "Vừa rồi ta đã chuẩn bị tuyên bố trận đấu kết quả. Nhưng là không nghĩ tới Áo lợi duy á đại nhân đi ra." Ngân phát lão giả trên mặt tràn đầy vẻ tươi cười: "Ta ngược lại rất kích động, hôm nay là ngày kích động nhất trong cả đời ta. Áo lợi duy á đại nhân cùng Lâm lôi đại nhân chiến đấu, tin tưởng mọi người cả đời đều cũng không thể nào quên được." Nhìn đấu vũ trường, lại nhìn cột cờ trên đài ,trận chiến vừa rồi, đã khiến cho đấu vũ trường có thêm trăm ngàn lỗ hổng. Mà chung quanh cột cờ vũ trường phần lớn đều đã gãy, rất nhiều người quần áo đều bị sơ xác một mảnh ,quần áo sơ xác làm cho tám vạn người xem đều nở nụ cười. "Ha ha, không nói nhiều nữa. Trước Ốc đốn cùng Bố lỗ mặc hai vị chiến đấu kết quả mọi người cũng đã biết, Bố lỗ mặc ưu thế mỏng manh nhưng cuối cùng đã thắng hiểm." Ngân phát lão giả cười nhìn về phía hoàng đế Kiều an bệ hạ, "Bệ hạ hắn cũng có một chút lời nói, xin mời mọi người lắng nghe bệ hạ nói." Ngân phát lão giả liền xuống chiến đài. Lúc này, Kiều an bệ hạ đứng lên, đấu vũ trường người xem một bộ phận nhìn về phía Kiều an bệ hạ, những người khác đều cũng nhìn về phía Lâm lôi, Áo lợi duy á, Hắc đức sâm thánh vực cường giả. "Hôm nay, cũng là một ngày kích động của bổn hoàng. Vô luận thị Ốc đốn cùng Bố lỗ mặc chiến đấu, hay là bọn hắn ca ca, Lâm lôi cùng Áo lợi duy á chiến đấu. Đều cũng làm cho người ta kích động khó quên." Kiều an bệ hạ trên mặt lộ ra vẻ tươi cười: "Mọi người đều,cũng biết, Ốc đốn, Bố lỗ mặc hai người đều cũng hướng bổn hoàng nữ nhi Thất công chủ cầu hôn, bổn hoàng hôm nay kiến này hai vị đều là thanh niên tài hoa hơn người. Trong lòng đã có lựa chọn …… bổn hoàng quyết định, ngày mười năm tháng ba, bổn hoàng sẽ ở luyện công điện tuyên bố thiên hạ ai là người có thể lấy được Thất công chủ." Chương 12: Đông như trẩy hội Lâm lôi, Ốc đôn ,Bố lỗ mặc, Áo lợi duy á cơ hồ đồng thời giật mình. Ngày 15 tháng 3 tuyên bố ai là người lấy được Thất công chúa? Kiều an bệ hạ vẫn kéo dài thời gian, không chút nóng nảy. Vô luận Ốc đốn, Bố lỗ mặc đều không nghĩ, Kiều an bệ hạ sẽ nói chuyện này. "Ni na -" Ốc đốn quay đầu nhìn về phía Ni na. Ni na cũng mờ mịt lắc đầu: "Ta cũng không biết, phụ hoàng không nói với ta." Nàng cũng lo lắng nhìn về phía Kiều an bệ hạ, Thất công chúa nàng thân là thành viên trong hoàng tộc, hôn nhân không thể tự mình quyết định, hoàn toàn do Kiều an bệ hạ an bài. "Công chúa điện hạ." Lúc này, một gã cung đình thái giám đi tới :" Công chúa, xin mời trở về hoàng cung." Ni na gật đầu. Kiều an bệ hạ không cho phép Ni na rời đi hoàng cung, lúc này cũng là được thừa dịp đấu vũ trường trận đại chiến mới có thể cùng Ốc đốn gặp mặt. Ni na cùng Ốc đốn lưu luyến chia tay, theo hoàng tộc rời đi. Mà Lâm lôi, Ốc đốn mọi người cũng rời hoàng cung. "Áo lợi duy á." Lâm lôi khi tiến vào thông đạo rời đi, nhìn Áo lợi duy á ở xa xa một cái, mà Áo lợi duy á cũng nhìn hắn . Hai đại tuyệt thế thiên tài đối mắt, lập tức đều quay đầu rời đi đấu võ trường. Ngày 24, từ tám vạn người xem rời đi đấu vũ trường, trường đại chiến như cơn lốc truyền đi cả đế, cả đế quốc cũng sôi trào. Rất nhiều người đến xem từ thành thị khác rời đi cũng mang chuyện này truyền bá khắp nơi. Lâm lôi dễ dàng đánh bại Khải Ni Ân, Lâm Lôi cùng Áo lợi duy á chiến đấu bất phân thắng bại, cùng với Áo lợi duy á khiêu chiến Hắc Đức Sâm. Ba chuyện trong thời gian ngắn đã lan truyền khắp nơi, tốc độ lan truyền kinh người chưa từng có trước đó. Đại danh Lâm Lôi cũng trong thời gian ngắn vang vọng cả đế quốc, cũng hướng về bốn phương tám hướng. Đế đô, trên đường đá phía đông thành, xe ngựa nối tiếp nhau trước cửa bá tước phủ, có thể thấy đầu mà không thấy đuôi. Những người này đến đều để bái phỏng Lâm lôi. Hậu viện Bá tước phủ. Lâm Lôi, Da Lỗ, Lôi Nặc ba người đang ngồi cùng một chỗ, uống rượu nói chuyện. Mặc dù trong tiền viện đều là quý tộc tề tụ. Nhưng Lâm lôi cũng không để ý. Thật ra bọn họ cũng rõ ràng, Lâm lôi là ai? Thân phận gì? Sẽ nghênh đón bọn họ sao? Đạt tới tầng thứ như Lâm lôi, quyền lực thế tục không có khả năng trói buộc bọn họ. Ngay cả hoàng đế đế quốc đối đãi với thánh vực cường giả cũng phải dùng lễ, không dám chậm chễ. Ba lỗ khắc gia tộc đã xuất hiện một Lâm lôi. Cho dù Lâm lôi tại đế quốc không có tước vị, Ốc đốn chỉ là bá tước. Nhưng là Ba lỗ khắc gia tộc cũng sẽ rất tự nhiên trở thành gia tộc cực kỳ siêu nhiên trong cả đế quốc. "Lão Tam, ngươi thật thâm tàng bất lộ , lúc này đột nhiên bộc phát. Thật doạ chết người." Da lỗ ha ha cười nói. Lôi nặc cũng gật đầu nói: "Đúng vậy,đúng vậy, ta nghĩ Quang minh giáo đình nhất định sẽ rất đau đầu." Cừu hận của Lâm lôi cùng Quang minh giáo đình, Lôi nặc, Da lỗ cũng phi thường rõ ràng.Với thực lực Quang minh đình, muốn giết Lâm lôi hôm nay, cơ hồ không có khả năng. Đặc biệt Lâm lôi còn đang ở Áo bố lai ân đế quốc, Quang minh giáo đình căn bản không dám phái thánh vực cao thủ lại đây vì sợ cho khiến cho vũ thần tức giận. Dù sao đế quốc là vũ thần địa bàn. "Đối phó quang minh giáo đình?" Lâm lôi lạnh nhạt cười, " Về phần đối phó quang minh giáo đình, cũng không thể vội vàng. Bây giờ quang minh giáo đình ta không ngại. Nhưng để giết đến thì thực lực còn chưa đủ." Quang minh giáo đình thánh vực đỉnh cường giả cũng có tới mấy người. Như quang minh giáo hoàng Hải Đình Tư. Đứng đầu khổ tu giả Lạc Diệp đại nhân, giáo đình trọng tài trưởng Ô Sâm Nặc, đặc cấp chấp sự Thi Đặc Lặc, cùng với thủ lĩnh quân đoàn cuồng tín giả …… Năm đại cường giả, Thi Đặc Lặc thực lực hẳn là yếu nhất trong đó. Còn bốn người đều là không thể khinh thường. Cho dù là Thi Đặc Lặc, Lâm lôi muốn thắng cũng không dễ dàng. Lâm lôi sở dĩ có thể dễ dàng đánh bại Khải Ni Ân. Bởi vì Khải Ni Ân chỉ là thánh vực trung giai mà thôi. "Chờ ta loài người hình thái đạt tới thánh vực, cùng với ma pháp cũng đạt tới thánh vực. Đến lúc đó ……" Lâm lôi trong mắt hiện lên một đạo quang mang sắc bén. "Loài người hình thái đạt tới thánh vực?" Da lỗ, Lôi nặc hai người trong lòng không khỏi lo cho tương lai của Quang minh giáo đình. Loài người hình thái đạt tới thánh vực, vậy khi một khi biến thân, lâm lôi đơn thuần lực lượng, đấu khí, phòng ngự, tốc độ tất cả cũng đạt tới một cảnh giới đáng sợ. Chung cực chiến sĩ, được xưng là thánh vực cực mạnh, cũng không giả. Trụ cột cường như vậy, hơn nữa Lâm lôi còn có Phong Chi Áo Nghĩa, Đại Địa Áo Nghĩa. Tin tưởng rằng hình người trạng thái của Lâm lôi đạt tới thánh vực, vậy lĩnh ngộ hai đại áo nghĩa địa khẳng định đã tiến một thêm một bước dài. Đến lúc đó ma pháp cũng đạt tới thánh vực. Cận chiến, vô địch. Viễn chiến, thánh vực ma pháp công kích càng kinh khủng. Nếu đối phương dùng chiến thuật biển người, một cấm chú hủy diệt ma pháp trực tiếp giải quyết. "Thật là đáng sợ." Da lỗ, Lôi nặc ngẫm lại cũng thấy sợ hãi, bây giờ Lâm lôi đã là thánh vực đỉnh, nếu tất cả phương diện gia tăng thập bội,ai có thể ngăn cản Lâm lôi? "Không nói chuyện ngoài lề nữa." Lâm lôi lạnh nhạt cười. Da lỗ cười gật đầu: "Lão Tam, ngươi có biết không, ta cha hắn cả ngày kêu ta đi làm chuyện này chuyện kia,nhưng bây giờ khi biết ta ở chỗ ngươi thì không còn thúc dục gì nữa,ngược lại còn bảo ta cứ thong thả trò chuyện với ngươi.Không thể không nói,thương hội của ta thật sự may mắn, vậy nên bây giờ đơn giản phải cho ngươi như vậy một cái danh hiệu trưởng lão." Lúc đầu tại tỉnh thành Ba tư, Da lỗ đã đưa cho Lâm lôi một khối lệnh bài trưởng lão. "Dù không có lệnh bài, nể mặt Da lỗ lão Đại, Đạo sâm thương hội có chuyện gì, ta có thể không hỗ trợ sao?" Lâm lôi vừa cười vừa nói. Da lỗ không khỏi cảm động. "Lời này thật thống khoái, nào, cạn chén." Da lỗ lập tức nâng chén ,Lâm lôi, Lôi nặc cũng cười nâng chén. Lòng người thật sự rất khó lường, đặc biệt sau khi lớn lên, Lâm lôi, Da lỗ, Lôi nặc đều rất khó thể dễ dàng tin tưởng người khác, nhưng đối với những người cùng nhau vượt qua thời thiếu niên vô ưu vô tư,đáy lòng bọn họ cũng tuyệt đối tín nhiệm nhau. Cuộc sống, có thể có một huynh đệ tri kỷ đã là rất may mắn. Lâm lôi bọn họ đều có các huynh đệ tốt. "Lão Tam." Lôi nặc nói:, "Ngươi lần này ở đấu võ trường đại phát thần uy, Đặng tư thản gia tộc chúng ta cũng phái người đến bái kiến ngươi đấy." "Phái người?" Lâm lôi ngẩn ra, "Ai?" "Là đường thúc ta." Lôi nặc nói:, "Bất quá, hắn căn bản không gặp được ngươi." Lâm lôi gật đầu, trong khoảng thời gian này đến bái phỏng Lâm lôi, Lâm lôi căn bản không gặp một người, là người trong hoàng tộc cũng không để ý tới. "Nếu gia tộc của ngươi thật sự muốn gặp ta. Ngươi cho ta biết trước một chút, ta cũng có thể diện kiến." Chính mình phải cấp mặt mũi cho huynh đệ tốt của mình. "Không cần." Lôi nặc lắc đầu nói: "Đối với những người đó, ta nhìn rất không quen mắt. Dù sao lão Tam ngươi bây giờ cường, cuộc sống cũng thư thái,trong gia tộc không ít người đều đối với ta tốt hơn nhiều. Bọn họ đều biết, ta và ngươi là hảo huynh đệ mà." Lôi nặc hi hì cười nhìn Lâm lôi. "Lão Tam, sau này có chuyện gì, cần phải chiếu cố huynh đệ ta a." "Ngươi hỗn tiểu tử." Lâm lôi nhìn bộ dáng hì hì cười của Lôi nặc, không khỏi cười mắng, "Đã vào quân đội bảy tám năm vẫn còn bộ dáng khó coi này!" Năm đó trong bốn huynh đệ ở ký túc xá, nếu nói về không sợ trời không sợ đất. Cái gì đều dám làm thì chính là Lôi Nặc "Lão Tam, lão Đại, tiểu binh ta kính chào hai vị." Lôi nặc cố ý làm ra một bộ dáng uy nghiêm. Không thể không nói,ánh mắt Lôi nặc đích xác đã có khí chất quân nhân. Sau khi cùng huynh đệ tốt của mình cười nói một hồi, sắc mặt Lâm lôi trịnh trọng lên: "Da lỗ lão Đại, lão Tam. Có chuyện ta cần các ngươi giúp ta sắp đặt." "Chuyện gì?" Lôi nặc, Da lỗ đều nhìn về phía Lâm lôi. Tới địa vị như Lâm lôi còn cần lo lắng chuyện gì? "Là về đệ đệ ta, ngày đó hoàng đế tại đấu vũ tràng đã công khai nói. Ngày mười lăm tháng ba , hắn sẽ ở luyện công điện tuyên bố Thất công chúa rốt cuộc gả cho ai" , sắc mặt Lâm lôi nghiêm túc. Da lỗ, Lôi nặc cũng có chút gật đầu. « Đệ đệ Ốc đốn ta cùng Thất công chúa có cảm tình rất sâu đậm, nếu không có được Thất công chúa, ta lo lắng hắn sẽ rất thống khổ. Ta không muốn chuyện này lại phát sinh trên người hắn." thanh âm Lâm lôi trầm thấp xuống. Da lỗ, Lôi nặc nhìn nhau. Bọn họ còn nhớ kỹ, năm đó Lâm lôi cùng Ngả lệ tư chia tay Lâm lôi cũng thống khổ đến ho ra máu, còn mười ngày mười đêm không ăn không uống, hoàn thành thạch điêu Mộng Tỉnh. Mặc dù Lâm lôi không nói nhiều nhưng bọn hắn đều rõ ràng, Lâm lôi rất thương tâm. "Lão Tam, nói đi ,muốn chúng ta làm gì." Da lỗ trực tiếp mở miệng nói, Lôi nặc bên cạnh cũng gật đầu. Lâm lôi gật đầu nói: "Ta bây giờ đang chuẩn bị, nếu Kiều an bệ hạ lựa chọn đệ đệ ta, vậy đương nhiên là vui mừng. Nhưng …… một khi hắn lựa chọn Bố lỗ mặc…." Lâm lôi sắc mặt lạnh xuống. "Đến lúc đó, ta sẽ không nhìn hắn là hoàng đế, cũng không nhìn Bố lỗ mặc ca ca cở nào lợi hại. Ta sẽ trực tiếp cướp Thất công chúa, để cho ta đệ đệ cùng Thất công chúa chạy trốn. Đến lúc đó ai ngăn trở ta, ta sẽ giết kẻ đó!" sát ý nồng đậm trong mắt Lâm lôi. Lôi nặc, Da lỗ rùng mình một cái. Người khác không biết, nhưng bọn hắn rất rõ ràng, theo Lâm lôi còn có Ba khắc năm huynh đệ trên thực là bất tử chiến sĩ, trong năm người có tới ba người là thánh vực. Còn có Hắc văn vân báo cùng Bối bối. Sáu đại thánh vực! Một khi phát hoả, đặc biệt Bối bối thực lực không dưới Lâm lôi cũng phát hoả. Sáu đại thánh vực đại náo đế đô, đến lúc đó sợ rằng thật sự rung chuyển. "Hy vọng bệ hạ lựa chọn Ốc đốn." Da lỗ, Lôi nặc trong lòng chờ mong như thế. "Lão Tam." Da lỗ nghiêm túc nhìn về phía Lâm lôi, "Ngươi đừng gấp, cho dù cướp đi Thất công chúa, chuyện này cũng không cần phải quyết liệt như thế." "Ta biết." Lâm lôi cười nói, "Ta chỉ nói nếu có ai ngăn trở ta, ta mới giết mà thôi. Đối với mọi chuyện trong đế quốc đệ đệ ta khẳng định không bằng gia tộc các ngươi. Cho nên chuyện này, ta mời hai người các ngươi hỗ trợ." Đặng tư thản gia tộc, cùng Đạo sâm gia tộc, căn cơ đều cực kỳ vững chắc,chuyện trong đế quốc mà bọn họ không biết là rất ít. "Chuyện này lão Tam ngươi yên tâm, nhân mã Đạo sâm thương hội ta ở đế quốc không ít, ngay cả thái giám, thị nữ hoàng cung cũng có một ít là người của Đạo sâm thương hội." Da lỗ tự tin nói. Có tiền mua tiên cũng được, uy lực kim tiền là rất lớn. "Ta về nói với ta cha một chút, ngươi yên tâm, cha ta khẳng định giúp ngươi." Da lỗ cười nói. Lâm lôi cũng khẳng định như vậy. Đạo sâm thương hội hội trường, nếu đem chuyện này tiết lộ đến tai đế quốc hoàng đế, sợ rằng không có gì hay ho. Dù sao Đạo sâm thương hội không thiếu tiễn. Về phần cao thủ …… đế quốc hoàng đế, cũng không có khả năng ra lệnh một thánh vực cao thủ. "Chuyện này lão đại phụ trách là tốt nhất, lực lượng gia tộc ta dù sao chủ yếu là trong quân đội." Lôi nặc cũng biết mình không giúp được gì. Lâm lôi gật đầu. "Vậy nhờ Da lỗ lão Đại." Lâm lôi trịnh trọng nói. Da lỗ tự tin gật đầu. Sau khi cha mẹ mất đi, Lâm lôi chỉ có một mình Ốc đốn là thân nhân, vô luận như thế nào, Lâm lôi cũng sẽ không để cho đệ đệ mình chịu tổn thương. Kiều an bệ hạ lựa chọn Ốc đốn, vậy cũng không có gì để nói, nếu không …… Lâm lôi không tiếc bại lộ thực lực, mạnh mẽ cướp đi Ni na.
__________________
|
| Ðiều Chỉnh | |
| Xếp Bài | |
|
|