|
#34
|
||||
|
||||
|
Chương 13: Khải Lan đến Đêm xuống,tại đế đô của ngọc lan đại lục đệ nhất cường quốc Áo bố lai ân đế quốc, mọi người qua lại bình thường, ngoại trừ khu vực vui chơi tụ tập ngoài ngã tư đường,những chổ khác là một mảnh yên lặng. Dường đá phía đông thành, trải qua mấy ngày trước xe ngựa xếp hàng thấy đầu không thấy đuôi huyên náo một vùng, giờ bá tước phủ cũng dần dần khôi phục yên tĩnh như trước. Bá tước phủ, trong sảnh chính. Lâm Lôi, quản gia Hi lý, Hi nhĩ mạn, Ba khắc năm huynh đệ, Tái Tư Lặc tụ tập ở đây, bọn họ đang thương lượng về chuyện Thất công chúa. "Nếu bệ hạ thật sự lựa chọn Bối Lỗ Mặc, ta đây đương nhiên dựa theo kế hoạch đại ca đề ra." Ốc Đốn không chút do dự. Bên cạnh Hi nhĩ mạn lại trịnh trọng nói: " Quân đội đế quốc dũng mãnh vô cùng, mà Thất công chúa ở trong thâm cung,khi cướp người bị phát hiện cho dù giết chóc xông ra, sợ rằng phải chết vô số người.” Sau khi Hi nhĩ mạn tới Áo bố lai ân đế quốc, thấy khí thế Áo bố lai ân đế quốc mà rung động. Thượng võ! Cả đế quốc cực độ sùng bái Vũ thần, thần linh tin phụng chính là Vũ Thần. Đối với cường giả cực kỳ sùng bái. Nhìn một cách đơn giản ,biểu hiện hoàn toàn cuồng nhiệt cảu những người đó tại đấu vũ truờng là có thể cảm nhận được. Yếu hèn, chạy trốn, tại đế quốc rất là bị xem thường, khinh bỉ. Áo bố lai ân đế quốc tại phía bắc ngọc lan đại lục, cả đế quốc rét lạnh quanh năm nên cũng ma luyện ra cá tính cứng cỏi của con người . "Hi ngươi mạn thúc thúc, chúng ta cướp Thất công chúa đi, đương nhiên sẽ không phái người bình thường đi, đế quốc quân đội mặc dù lợi hại, nhưng là ta xem ra,quân đội với chúng ta không có gì uy hiếp, chỉ phiền là thánh vực cao thủ trong hoàng cung." Hoàng đế không có tư cách để làm cho thánh vực cao thủ thiếp thân bảo vệ, nhưng là hoàng cung chính là của Vũ thần, dám chắc sẽ phái thánh vực cao thủ thủ trong hoàng cung. Như bảo tàng quốc khố lâu đời ,tầm quan trọng thậm chí vượt qua bản thân hoàng đế, tự nhiên cần có người bảo vệ. Nếu có người dám xâm nhập hoàng cung cướp công chúa, phòng vệ thánh vực cường giả nói không chừng sẽ ra tay ngăn trở. Lâm Lôi một mình đối phó thánh vực cường giả rất tự tin, nhưng nếu mang theo Ni Na, một người bình thường, sẽ có điều phiền toái. Lâm Lôi nhìn về phía Bối bối nằm trên đùi minh: "Bối bối. Đến lúc đó sẽ nhờ ngươi vậy." Bối bối nhảy lên trên bàn. "Ô? Nhờ ta?" đôi mắt nhỏ màu đen của Bối bối hấp háy, nhìn về phía Ốc Đốn, "Tiểu Ốc Đốn, ngươi yên tâm đi, đàn bà của ngươi Bối bối ta chắc chắn cướp được,không hao tổn gì." "Bối bối làm?" Ốc Đốn ngẩn người. "Tiểu Ốc Đốn. Ngươi không tin ta?" Bối bối ngửng đầu lên, đôi mắt trừng lớn, căm tức nhìn Ốc Đốn. Ốc Đốn cuống quít lắc đầu "Không phải không tin, mà là trong hoàng cung có thánh vực cao thủ ở lại, nếu bọn họ nhúng tay vào, Bối bối còn mang theo Ni Na, có hành động được không ?" "Ốc Đốn, với thực lực của Bối bối. Từ trong hoàng cung mang theo Thất công chúa hẳn là không có vấn đề." Lâm Lôi đối với Bối bối một cách tự tin nói, " Tốc độ Bối bối là nhanh nhất." "Nhanh nhất. Ca, chẳng lẻ so với ngươi cùng Áo Lợi Duy Á còn nhanh hơn?" Ốc Đốn giật mình nói. " Tốc độ Bối bối, trong các loại ma thú là đáng sợ nhất." Hắc văn vân báo Hắc Lỗ nằm trên mặt đất đột nhiên lên tiếng nói, Hắc văn vân báo tốc độ rất nổi danh, lúc đầu tại ma thú núi non, Bối bối thật ra mới bước vào cửu cấp,nhưng khi đó Bối bối cùng Hắc văn vân báo tốc độ tương soa không lớn. Đặc biệt qua năm, sáu năm sau, Bối bối tốc độ so với Hắc văn vân báo nhanh hơn nhiều,đạt tới cảnh giới cực kỳ đáng sợ. Mà bây giờ. Bối bối đạt tới thánh vực. Tốc độ càng lại tăng! "Đương nhiên so với Áo Lợi Duy Á nhanh hơn nhiều." Lâm Lôi cười soa soa đầu Bối bối, "Ốc Đốn, Bối bối phòng ngự, tốc độ, ta đều là rất đáng sợ. Năm đó khi ta còn ở Ân tư đặc ma pháp học viện, lúc đó Bối bối thực lực đại khái mới bảy,tám cấp ma thú. Nhưng là hắn bị cửu cấp đỉnh Cức bối thiết giáp long sắp chết liều mạng một kích, cũng chỉ là bị trọng thương mà thôi." Ốc Đốn lần đầu tiên nghe nói chuyện này, bên cạnh Tái Tư Lặc mọi người cũng là lần đầu tiên nghe nói. "Như thế nào có thể?" Bọn họ đều kinh hãi, cức bối thiết giáp long, chính là ma thú trong long tộc cực kỳ đáng sợ. "Lúc đầu chúng ta tại ma thú núi non gặp được Hắc lỗ, Hắc lỗ công đánh lên người Bối bối, không thể gây thương tổn được Bối bối chút nào. Bối bối khi đó mới mới vào cửu cấp. Ngươi phải biết rằng công kích của Hắc lỗ lúc ấy, ngay cả ta biến thân thành cửu cấp đỉnh vẫn bị thương." Bối bối nghe Lâm Lôi nói cái đầu nhor ngẩng lên càng cao, phảng phất đang đắc thắng,tự hào. "Ta có thể nói cho các ngươi biết tốc độ Bối bối, tuyệt đối nhanh hơn so với Áo Lợi Duy Á. Hơn nữa Áo Lợi Duy Á 'Cực Quang Chi Kiếm' đánh vào Bối bối phỏng chừng cũng không phá được phòng ngự." Lâm Lôi cười nói. Lớp lông mao của Bối bối có phòng ngự lực thật đáng sợ. "Cực quang chi kiếm, phỏng chừng không phá được phòng ngự?" Ốc Đốn, Hi nhĩ mạn một đám người nói không nên lời, năm đó Lâm Lôi có được tiểu ảnh thử không đáng kể, bây giờ lại đáng sợ đến vậy. Bối bối lắc đầu ảo não nói: "Dát dát, phòng ngự của Bối bối ta là không cần phải nói. Bất quá …… 'Đại Địa Áo Nghĩa' của lão Đại ta không tin tưởng tiếp được." Lâm Lôi với 'Đại Địa Áo Nghĩa', cơ hồ không thể phòng ngự. Nhiều nhất trong lúc đánh tới bị làm yếu đi một chút mà thôi. "Với tốc độ Bối bối, mang theo Thất công chúa. Dùng tốc độ nhanh nhất chạy ra hoàng cung. Sợ rằng thánh vực cao thủ trong hoàng cung căn bản không đuổi theo kịp." "Hắc hắc, lão Đại, chuyện này cứ giao cho Bối bối ta." Bối bối hưng phấn nói. Phảng phất như muốn đi cướp Thất công chúa ngay bây giờ. "Không vội. Dù sao Kiều An bệ hạ còn không có tuyên bố, rốt cuộc là ai." Lâm Lôi lúc này đã có chuẩn bị, không chút hoảng hốt. Ốc Đốn, Bối Lỗ Mặc hai người không biết, trong đế quốc rất nhiều quý tộc cũng âm thầm đoán, Ốc Đốn, Bối Lỗ Mặc ai là người cưới được Thất công chúa. Trong hoàng cung. Một gã trung niên tóc ngắn màu lam ngồi đối diện với Kiều An bệ hạ, trước mặt bọn họ là một bàn cờ. Chơi cờ trong nhân gian tương đối thịnh hành, Kiều An bệ hạ cũng tương đối thich trò này. "Bệ hạ. Ngài có một con gái thật tốt , dĩ nhiên, cũng có nhiều thanh niên như vậy theo đuổi nàng,kể cả tiểu nhi tử ta." Lam phát trung niên cười nói. Lam phát trung niên đó, đúng là tể tương quyền cao chức trọng trong đế quốc 'Cổ Đức-Đạt Lý nhĩ', Cổ Đức cùng Kiều An bệ hạ giao tình phi tốt, hai người giống như hai huynh đệ. "Cổ Đức, ngươi đừng có giễu cợt ta." Kiều An bệ hạ lúc này trực tiếp tự xưng 'ta', từ điểm đó đó có thể thấy được hắn cùng Cổ Đức quan hệ thân thiết như nào. Đương nhiên xưng hô thế này, cũng phải giới hạn khi không có người khác. "Ngươi không biết, thật ra ta cũng rất đau đầu. Bối Lỗ Mặc cùng Ốc Đốn hai người,ta thật ra không quá để ý,chuyện tuyển ai đều không quá quan trọng,nhưng hai người ca ca bọn hắn ……" Kiều An bệ hạ than thở, "Áo Lợi Duy Á cùng Lâm Lôi hai người thật sự là đáng sợ." Cổ Đức gật đầu nói : "Đích xác, trên đấu vũ trường ngày nọ đánh một trận kinh thiên động địa, Áo Lợi Duy Á cùng Lâm Lôi thể hiện thực lực đều là thánh vực đỉnh. Đây là chỉ là bọn họ thi triển ra bên ngoài. Bọn họ dĩ nhiên còn có tuyệt chiêu. Áo Lợi Duy Á còn dám khiêu chiến bàn thạch kiếm thánh Hắc Đức Sâm." Kiều An bệ hạ gật đầu nói "Áo Lợi Duy Á cùng bàn thạch kiếm thánh tỷ thí đã thua một lần. Mà hắn đã tỷ thí rồi, chăc chắn biết thực lực bàn thạch kiếm thánh. Nhưng hắn còn dám khiêu chiến, vậy hắn tuyệt đối có tuyệt chiêu." "Ta cảm giác, Áo Lợi Duy Á, Lâm Lôi hai người tương lai sợ rằng lại là hai bàn thạch kiếm thánh." Kiều An bệ hạ than thở nói "Điểm chết người là, hai người đều phi thường yêu thương,ủng hộ đệ đệ, Cổ Đức. Ngươi nói ta làm sao mà không đau đầu cho được?" Cổ Đức nở nụ cười. "Vậy bệ hạ quyết định người nào?" Cổ Đức nhìn về phía Kiều An bệ hạ. Kiều An bệ hạ gật đầu nói : "Đã có lựa chọn.” "Người nào?" trong lòng Cổ Đức cũng rất muốn biết. Kiều An bệ hạ bất đắc nói "Ta thừa nhận, Lâm Lôi là người tài hoa nhất ta đã thấy qua. Vô luận phương diện gì đều kinh người. Bất quá, Áo Lợi Duy Á so với hắn cũng kém không bao nhiêu. Nếu không có gì khác. Ta có thể lựa chọn Ốc Đốn." ''Ý bệ hạ là …… lựa chọn Bối Lỗ Mặc?" Cổ Đức nghe ra ý tứ trong lời nói của Kiều An bệ hạ. "Đúng." Kiều An bệ hạ gật đầu. "Không có biện pháp, Bối Lỗ Mặc dù sao cũng là Vũ thần thân truyện đệ tử, ngươi cũng biết Vũ thần tại đế quốc có ảnh hưởng ra sao. Hơn nữa …… sư huynh Bối Lỗ Mặc, đã có bốn người, tới tìm ta. Đều là vì Bối Lỗ Mặc." Kiều An bệ hạ bất đắc dĩ nói. "Bốn người?" Cổ Đức cũng rất kinh ngạc,"Ta nghe nói. Vũ thần thân truyện đệ tử bình thường rất ít quản sự. Không nghĩ tới Bối Lỗ Mặc vừa mới trở thành thân truyện đệ tử, thì đã có bốn người thân truyện đệ tử ra mặt vì hắn." "Cổ Đức ngươi cũng biết, mặc dù mặt ngoài ta tại đế quốc quyền lực lớn nhất. Nhưng thực tế Vũ thần lão nhân gia mới là, người nắm trong tay quyền lực cao nhất." Kiều An bệ hạ cuối cùng cũng chỉ có thể hướng về Vũ thần môn. Đế quốc tể tương phủ. Một thanh niên phiêu dật tuấn mỹ tóc dài màu lam bước chậm trên đường nhỏ. Tại trong phủ nhàn nhã đi dạo. Thỉnh thoảng gặp phải trong phủ hạ nhân, hắn đều mỉm cười gật đầu chào hỏi lại. Khải Lan -Đạt Lý Nhĩ là một ma pháp thiên tài, "Bệ hạ hắn cuối cùng lựa chọn Bối Lỗ Mặc?" Khải Lan lắc đầu thở dài một tiếng, cha hắn Cổ Đức đối với Khải Lan hắn rất tốt. Ngay cả chuyện này đều nói cho Khải Lan biết. "Tại sao Bệ hạ hắn một chút cũng không vì nữ nhi mà lo lắng?" Khải Lan đối với một ít hành vi lạnh nhạt của quý tộc, hoàng tộc đều rất là bất mãn. Hắn nghĩ, người với người phối với nhau. Hai người cùng yêu nhau mới tốt. Mà hoàng đế Kiều An bệ hạ hẳn là phải từ Ni Na lựa chọn mới đúng. "Ni Na tiểu nha đầu." Nhớ lại khi Ni Na còn bé cùng mình đồng thời chơi đùa, Khải Lan đáy lòng cuối cùng có lựa chọn, Khải Lan đi ra tể tương phủ, chỉ là gặp được quản gia nói một tiếng: "ta đi ra ngoài." Khải Lan liền hướng phía bá tước phủ của Ốc Đốn đi tới. Khải Lan quyết định. Hắn phải nói chuyện này cho Ốc Đốn. Trời đã về đêm, khi Ốc Đốn vẫn còn trong võ trường tu luyện, bên cạnh Lâm Lôi cũng khoanh chân tĩnh tu. Liền có người hầu chạy đến báo "Đại nhân, Khải Lan đại nhân ở tể tương phủ người đến bái phỏng." "Khải Lan?" Ốc Đốn ngừng lại, trước kia cũng chình là tình địch của mình. Trong lòng Ốc Đốn vẫn còn có một chút cảm kích. Dù sao đối phương cuối cùng chủ động rút lui. Nếu không bây giờ tình huống sợ rằng càng phức tạp. "Khải Lan tới? Ốc Đốn, ta cùng đệ đi gặp" Lâm Lôi đối với Khải Lan chủ động rút lui tương đối tò mò. Lâm Lôi, Ốc Đốn hai người liền đi tới phòng khách, thấy Khải Lan Khải Lan, Lâm Lôi từ khí chất của Khải Lan liền cảm thấy hẳn là một người tốt bụng. "Ốc Đốn." Khải Lan thấy Ốc Đốn, mỉm cười, rồi sau đó nhìn về phía Lâm Lôi, "Vị…này hẳn là đại ca của ngươi Lâm Lôi đại sư, ta đã sớm nghe qua đại danh Lâm Lôi đại sư." Lâm Lôi cũng là mỉm cười đáp. "Khải Lan, ngươi ngồi xuống trước đi." Ốc Đốn cũng rất nhiệt tình. Khải Lan lắc đầu nói : "Không cần, ta hôm nay đến chỉ là nói cho ngươi một việc, nói xong ta sẽ trở về." Khải Lan nghiêm mặt, trở nên trịnh trọng lên. "Chuyện gì?" Ốc Đốn nghi hoặc nói. Khải Lan bất đắc dĩ nói "Ốc Đốn, căn cứ tin tức ta biết được, mười lăm tháng ba, bệ hạ phỏng chừng sẽ lựa chọn Bối Lỗ Mặc, mà không phải là ngươi. Đương nhiên …… bây giờ còn không đến ngày mười năm tháng ba, cũng khó nói. Chỉ là,tin tức này của ta tám chín phần mười là thật." Chương 14: Thiên tài trao đổi Tin tức đột nhiên tới, làm Ốc Đốn choáng váng. Ốc Đốn thật sự rất yêu Ni Na, muốn quang minh chánh đại kết hôn tại đế quốc, mà không cần phải chạy trốn. "Khải Lan, tin tức này là thật?" Lâm Lôi cũng nhìn chằm chằm vào Khải Lan, vội hỏi lại lần nữa. Khải Lan trịnh trọng gật đầu nói "Lâm Lôi đại sư, mặc dù bệ hạ còn không công khai tuyên bố,nhưng tin tức này là cha ta từ nói chuyện với bệ hạ biết được. Tin tưởng Lâm Lôi đại sư tự phán đoán được." Lâm Lôi gật đầu. Tể tướng đế quốc căn bản không cần phải lừa gạt con mình, hơn nữa Lâm Lôi với tinh thần lực cửu cấp đại ma đạo sư, nếu đối phương nói dối, cường đại tinh thần lực của Lâm Lôi sẽ cảm giác được. "Mặc kệ thế nào, huynh đệ chúng ta vẫn rất cảm tạ ngươi đã trợ giúp." Lâm Lôi cảm tạ nói. Lúc này đầu óc hỗn loạn của Ốc Đốn mới tỉnh táo lại, hắn cũng rất cảm kích nói "Khải Lan, cám ơn ngươi đã báo cho ta biết." "Không cần cám ơn, ta chỉ hy vọng cuộc sống Ni Na sau này có thể hạnh phúc. Được rồi, ta đi trước." Khải lan có chút khom người nói, liền rời đi. Ốc Đốn nhìn Khải Lan rời đi, đột nhiên xoay người nhìn về phía Lâm Lôi "Đại ca, chúng ta làm sao bây giờ?" Đầu óc Ốc Đốn này lúc đích xác vẫn còn chút rối loạn. "Làm sao bây giờ?" ''Trước tiên chuẩn bị để nữ quyến rời đi đế quốc." Lâm Lôi lạnh lùng nhìn về phía hoàng cung "Chúng ta đã không còn lựa chọn, ta đã phái người đi mời Da Lỗ tới đây, bây giờ chỉ có thể thông qua Đạo sâm thương hội, trước để Chiêm Ni, Lệ Bối Tạp tỷ muội, Hi Nhĩ Mạn thúc thúc thân nhân dời đi đế quốc. Hơn nữa tốt nhất là không để cho hoàng đế phát hiện." Kỳ thật, phát hiện cũng không có gì. Kiều An bệ hạ hoài nghi Lâm Lôi thì thế nào? Chẳng lẻ hắn dám đắc tội Lâm Lôi? Dù sao hắn không như Vũ thần. Hơn nữa hắn ngay cả muốn đắc tội nhưng những kẻ dưới tay hắn, có ai là đối thủ của Lâm Lôi? Lâm Lôi trước tiên mời Da Lỗ lại đây, cùng Da Lỗ thương lượng một hồi, Da Lỗ lúc này vỗ ngực cam đoan "Lão Tam, ngươi yên tâm? Tuyệt đối không thành vấn đề." Da Lỗ cười nói "Kỳ thật, lão Tam. Bệ hạ dù biết chuyện này, hắn cũng chỉ có thể làm như không biết." Lâm lôi mỉm cười. Đạt tới thánh vực, đế quốc hoàng đế mặc dù địa vị cao, nhưng là với hắn không còn có bao nhiêu uy hiếp. Trên thực tế Lâm Lôi sợ là Vũ thần tĩnh tu trên núi. "Cố gắng không bị phát hiện." Lâm Lôi nhắc nhở nói. Chiêm Ni, Lệ Bối Tạp tỷ muội mặc dù không muốn dời đi, nhưng các nàng cũng biết sau này còn có thể cùng Lâm Lôi bọn họ ở cùng một chỗ, cũng thuận theo Đạo sâm thương hội an bài, lặng lẽ rời đi đế quốc. Thật ra Lâm Lôi, Ôc Đốn bọn họ cũng không bỏ qua cuối cùng một tia hy vọng. Bọn họ hy vọng, đến lúc đó. Kiều An bệ hạ sẽ lựa chọn Ốc Đốn. Mặc dù hy vọng rất khó nhưng nói không chừng Kiều An bệ hạ có thể thay đổi chủ ý. Dù sao, cũng không ai muốm chạy trốn. Bọn họ cũng đã quen thuộc sống ở đế quốc. Không tới thời khắc cuối cùng, bọn họ cũng không bỏ qua. Thời gian từng ngày trôi qua, cũng sắp đền ngày mười lăm tháng ba, trong mỗi tửu điếm hay ở ven đường đều cũng có người thảo luận về chuyện của Ốc Đốn, Bố Lỗ Mặc cùng Thất công chúa. Mọi người đều đoán, ai là người cuối cùng cưới được Thất công chúa. Thời gian trôi đi. Hôm nay rốt cục đã tới ngày mười năm tháng ba, sáng sớm hôm này sương mù dầy đặc, cho dù đã tám giờ sáng mặt trời đã mọc. Nhưng chỉ có thể thấy được mơ hồ mười thước chung quanh. "Hô." Ốc Đốn đứng ở cửa bá tước phủ, hít một hơi dài. Mấy ngày nay, áp lực trong lòng hắn thật sự rất lớn. "Được rồi, hôm nay sẽ biết kết quả, thả lỏng chút đi." Lâm lôi cười vỗ bả vai Ốc Đốn. Ốc Đốn quay đầu lại nhìn Lâm Lôi, thấy Lâm Lôi, Ốc Đốn cảm thấy mình phảng phất có một hậu thuẫn kiên cường,liền có chút khí thế. « Vâng. » Ốc đốn trịnh trọng gật đầu. Lâm Lôi, Ốc đốn hai người lập tức lên xe ngựa, hướng hoàng cung đi tới, bởi vì sương mù, tốc độ xe ngựa đi rất chậm. Hơn nữa hôm nay xe ngựa đi đến hoàng cung thật nhiều. Trước cửa hoàng cung . Một loạt xe ngựa dừng lại, đại quan quý tộc đều xuống xe, cười nói chào hỏi nhau. " Áo Lợi Duy Á đại nhân đến."thấy Áo Lợi Duy Á, Bố Lỗ Mặc hai huynh đệ xuống xe ngựa, đứng ở trước cửa quý tộc, các đại thần đều nhiệt tình đến nghênh đón. Áo Lợi Duy Á thấy nhiều đại thần, quý tộc đi tới, không khỏi nhướng mày. "Nhị đệ, chúng ta đi vào." Áo Lợi Duy Á cũng không thèm nhìn lấy một cái, trên người tự nhiên phát tán ra một đạo đấu khí, bức lui quý tộc, đại thần chung quanh mà không làm tổn thương chút nào. Quý tộc, đại thần đều nhìn nhau, không khỏi ngạc nhiên. "Đại nhân, tới..." thanh âm mã phu vang lên, rồi sau đó Lâm Lôi, Ốc Đốn hai người cũng xuống xe ngựa, lúc này đây các quý tộc, đại thần cũng không có tới gần, mà đứng cách một khoảng chào hỏi. Lâm Lôi, Ốc Đốn hai người cũng đồng dạng không có để ý tới, trực tiếp hướng cửa cung đi đến. "Lâm Lôi." Áo Lợi Duy Á ngược dừng lại, quay đầu lại nhìn Lâm Lôi chào hỏi. "Áo Lợi Duy Á." Đối với đối thủ có thực lực, Lâm Lôi trong lòng có một phần kính trọng. Có thể có như thế thực lực, không dốc lòng khổ tu căn bản không thể đạt được. Lâm Lôi, Ốc Đốn, Áo Lợi Duy Á, Bố Lỗ Mặc cùng đi hướng luyện công điện đi đến. "Lâm Lôi, hôm đó tại đấu vũ trường, nói thật ta thật sự rất muốn cùng với ngươi tiếp tục tỷ thí." Áo Lợi Duy Á trên mặt tươi cười nói. "Sao? Vậy ngươi như thế nào lại buông tha? Ta không tin ngươi e ngại Hắc Đức Sâm." Lâm lôi cười nói. Áo Lợi Duy Á, Lâm Lôi đều cảm giác được thực lực đối phương, hôm đó bọn họ bị Hắc Đức Sâm bức lui, ngoại trừ Hắc Đức Sâm thực lực mạnh,nhưng so với việc Lâm Lôi, Áo Lợi Duy Á còn không có bộc phát công kích cũng không có quan hệ. "Không phải e ngại Hắc Đức Sâm, mà là …… khiêu chiến Hắc Đức Sâm là quyết tâm của ta từ sáu năm trước.Từ khi Hắc thạch kiếm đại thành, ta khẳng định phải khiêu chiến hắn. " "Lâm Lôi, tại đấu vũ trường đánh một trận, ta trong lòng cũng rất muốn cùng ngươi giao thủ. Chỉ là trước khi giao thủ, nhất định phải đấu với Hắc Đức Sâm trước.Hắc thạch kiếm kiếm pháp, ta không muốn để cho Hắc Đức Sâm biết. Nếu đấu trước với ngươi, không phải sẽ để lộ ra sao?" Áo Lợi Duy Á khóe miệng có chút mỉm cười, "ta rất muốn nhìn xem được xưng là 'Bàn Thạch Kiếm Thánh' Hắc Đức Sâm như thế nào tiếp chiêu nàycủa ta." Lâm Lôi gật đầu. "Hơn một tháng sau chiến đấu, ngươi nghĩ ta cùng bàn thạch kiếm thánh ai sẽ thắng?" Áo Lợi Duy Á đột nhiên hỏi. Lâm Lôi do dự trong chốc lát. Hôm đó Lâm Lôi thấy hắc thạch kiếm mặt ngoài lưu chuyển màu đen quang mang, liền cảm thấy một loại hơi thở quỷ dị. Lâm Lôi đối với Hắc ngọc trọng kiếm rất tự tin nhưng mình có thể kháng trụ được uy lực đối phương một kiếm hay không lại không có tin tưởng. "Ngươi cùng bàn thạch kiếm thánh, ai sẽ thắng sao ? Ta nghĩ khả năng bàn thạch kiếm thánh 'Hắc Đức Sâm' chiến thắng có chút cao hơn. Dù sao bao nhiêu năm qua còn không có thánh vực cao thủ nào đánh bại được hắn. Hắn làm được như thế, dám chắc cũng có chỗ dựa." Lâm Lôi công bằng nói. Áo Lợi Duy Á gật đầu "Đúng, ta cũng thừa nhận, sáu năm trước ta cùng Hắc Đức Sâm đánh một trận. Hắc Đức Sâm biểu hiện ra chỉ là một phần thực lực của hắn . Hắc Đức Sâm …… thâm không lường được. Chỉ là ta đối với hắc thạch kiếm pháp cũng tràn ngập tin tưởng. Mặc hắn phòng ngự cường đại thế nào, phỏng chừng cũng không kháng được." Lâm lôi nở nụ cười. Áo Lợi Duy Á cũng giống mình đối với Hắc thạch kiếm rất tự tin. "Hắc thạch kiếm pháp của ngươi rốt cuộc là loại công kích gì,sao ngươi cso thể tin tưởng như vậy?" Lâm Lôi tò mò dò hỏi. Áo Lợi Duy Á cười nói "Hắc thạch kiếm?" Áo Lợi Duy Á nhìn về phía Lâm Lôi, do dự trong chốc lát liền nói "ta có thể nói cho ngươi biết, hắc thạch kiếm, kiếm pháp là lĩnh ngộ hắc ám nguyên tố pháp tắc sáng tạo ra." Lâm lôi gật đầu. "Cho nên, hắc thạch kiếm, kiếm pháp công kích ngoại trừ xuyên thấu lực. Còn có đối với linh hồn công kích." Áo Lợi Duy Á tự tin nói ra. "Linh hồn công kích?" Lâm Lôi chấn động. Trong hắc ám ma pháp vốn có linh hồn nguyền rủa ma pháp, trong hắc ám nguyên tố pháp tắc cũng có chứa gì đó về phương diện linh hồn. Áo Lợi Duy Á đối với hắc thạch kiếm lại lĩnh ngộ phương pháp công kích linh hồn, thật sự là rất kinh người. "Hắc thạch kiếm phá hư lực chỉ cần phòng ngự bình thường là được. Nhưng là trực tiếp công kích linh hồn…… phòng ngự vật lý bình thường. Cơ bản không có hiệu quả. Ta xem Hắc Đức Sâm như thế nào ngăn cản!" Áo Lợi Duy Á nói, Bố Lỗ Mặc đứng bên cạnh trên mặt đều có vẻ hưng phấn. Lâm lôi cũng phải thừa nhận …… Hắc thạch kiếm cũng, quả nhiên đáng sợ. "Đáng sợ, trực tiếp công kích linh hồn." Lâm Lôi cũng khiếp sợ uy lực một chiêu của đối phương. "Cho nên linh hồn càng mạnh, ngăn cản chiêu này càng nắm chắc. Bất quá, chiến sĩ tinh thần lực cũng không quá mạnh mẻ. Ngay cả thánh vực chiến sĩ, tinh thần lực bình thường cũng không bằng cửu cấp đại ma đạo sư." Áo Lợi Duy Ấ rất tự tin. Chiến sĩ tinh thần lực so với đồng cấp ma pháp sư kém rất nhiều. Chiêu này, vừa vặn nhằm vào diểm yếu của chiến sĩ. "Lâm Lôi vậy của chiêu ngươi là loại gì công kích?" Áo Lợi Duy Á cũng dò hỏi. Bố Lỗ Mặc cũng nhìn về phía Lâm Lôi, giờ Bố Lỗ Mặc trong mắt kiêu ngạo, vẻ mặt hắn cho rằng Lâm Lôi dám chắc không bằng nổi hắn ca ca. Lâm Lôi cũng không giấu diếm nói " Hắc ngọc trọng kiếm kiếm pháp, phòng ngự bình thường cũng là cơ hồ không có hiệu quả, trực tiếp công kích trong cơ thể nội tạng." "Phòng ngự cơ hồ không có hiệu quả?" Áo Lợi Duy Á sắc mặt biến đổi. Cao thủ bình thường đều là rèn luyện tinh thần lực, đặc biệt khi lĩnh ngộ pháp tắc tinh thần lực gia tăng tương đối nhanh. Tỷ như Hắc Đức Sâm, hắn tinh thần lực hẳn là hơn cửu cấp đại ma đạo sư. Nhưng chính là nội tạng lại bất đồng. Cơ thể rèn luyện dễ dàng, nhưng trái tim, gan phổi này rất khó tu luyện được. Chỉ có thể khi hấp thu nguyên tố, khiến cho trái tim mạnh mẻ hơn thôi. Nếu nội tạng đều bị hủy, người tự nhiên là sẽ chết. "Phòng ngự vô dụng, trực tiếp công kích trong cơ thể ……" Áo Lợi Duy Á trong lòng cũng bội phục Lâm Lôi, loại…này công kích quá quỷ dị, nhưng Lâm Lôi cũng có thể sáng tạo ra. Lâm Lôi cũng bội phục Áo Lợi Duy Á, hắc thạch kiếm trực tiếp công kích linh hồn. Phía sau một ít quý tộc, đại thần, nhìn thấy Lâm Lôi, Áo Lợi Duy Á hai người giống như bạn tốt nói chuyện, đều cũng giật mình. Rất nhanh, Lâm Lôi đã đi tới luyện công điện. Lâm Lôi, Áo Lợi Duy Á nhìn nhau, liền cùng đệ đệ bước vào luyện công điện. Thật ra hai người nói cho đối phương biết chính mình tuyệt chiêu, đối phương muốn phòng ngự đều rất khó. Linh hồn hay trong cơ thể nội tạng, đều là tuyệt đối yếu hại. Cũng chỉ có hai đại thiên tài đều đối với mình tuyệt chiêu có tự tin, mới không sợ nói cho đối phương biết. Nói cho ngươi thì sao? Có bản lãnh phòng trụ được rồi hãy nói! Trong luyện công điện đã tụ tập không ít người, làm Lâm Lôi mang theo Ốc Đốn vừa mới tiến vào đã có cung đình thái giám đi tới "Lâm lôi đại nhân, bệ hạ sớm đã an bài chỗ ngồi, người đến đó ngồi là được." Bình thường các đại thần đều phải đứng, nhưng Lâm Lôi lại khác. Lâm Lôi bình yên ngồi xuống, Áo Lợi Duy Á cũng được thái giám mời đến một bên ngồi xuống. Trong đại điện các quý tộc, đại thần nhìn về phía Lâm Lôi, Áo Lợi Duy Á trong ánh mắt đều có vẻ kính sợ. "Lâm Lôi, ngươi cho rằng bệ hạ sẽ chọn ai?" Tại đông đảo quý tộc, đại thần nhìn ngó, Áo Lợi Duy Á cùng Lâm Lôi tự nhiên nói chuyện với nhau. "Đương nhiên đệ đệ ta Ốc Đốn." Lâm lôi trực tiếp trả lời. Áo Lợi Duy Á liếc mắt một cái nhìn Lâm Lôi "Ta không cho là như vậy …… Nga, bệ hạ đã tới." Lâm Lôi, Áo Lợi Duy Á đều nhìn về hướng cửa điện, cùng cung đình thái giám còn có hoàng hậu, phi tần và Thất công chúa theo sau, Kiều An bệ hạ bước vào đại điện. Chương 15: Kết quả Luyện công điện im lặng, Thấy Kiều An bệ tới, Lâm Lôi cũng đứng lên, tại luyện công điện,hoàng đế địa vị cao nhất, ít nhất cũng nên cấp cho hoàng đế chút thể diện. Ốc Đốn trong mắt lúc này chỉ có Ni Na, Ni Na đi theo phía sau mẫu hậu, cũng đồng thời nhìn về phía hắn. "Đại ngốc tử ……" Môi Ni Na giật giật, nhưng không phát ra âm thanh. Ốc Đốn cũng chỉ là xuất ra vẻ tươi cười, trong ánh mắt Ốc Đốn hiện lên vẻ kiên định, hai người chỉ cần qua ánh mắt đều hiểu được đối phương suy nghĩ. Bất kể hôm nay Kiều An bệ hạ lựa chọn ai, Ốc Đốn cũng không buông tha. "Ni Na là của ta, ai cũng không đoạt đi được" Ốc Đốn liếc mắt về phía Bố Lỗ Mặc một cái, rồi sau đó lại nhìn về Kiều An bệ hạ. "Bái kiến bệ hạ." Trong đại điện,tất cả các quý tộc, đại thần đều quỳ xuống, cung kính hành lễ. "Đều đứng lên đi." Kiều An bệ hạ xoay người nhìn về phía Lâm Lôi, Áo Lợi Duy Á hai người, thái độ khiêm nhường nói : "Lâm Lôi, Áo Lợi Duy Á, mời ngồi xuống." Ốc Đốn cũng thấy được Lâm Lôi ở xa xa, có Lâm Lôi tại đây, Ốc Đốn như có được mười phần tự tin. Kiều An bệ hạ nhìn về phía hoàng hậu, phi tần nói "Các ngươi đều ngồi vào bên kia. Ni Na, ngươi với mẫu hậu ngồi cùng một chỗ." Hoàng hậu, phi tần cùng với Thất công chúa Ni Na đều đã ổn định chỗ ngồi. Bên kia cũng có một loạt chỗ ngồi. Tại Áo Bố Lai Ân đế quốc, trong luyện công điện, Hoàng hậu phi tần đều không được ngồi trên, cũng chỉ có thể ngồi phía dưới. "Hôm nay, chính là một ngày trọng yếu. Ha ha …… tin tưởng không ít người vẫn chờ đợi tới hôm nay. Hôm nay bổn hoàng sẽ tuyên bố. Rốt cuộc ai có thể lấy được nữ nhi bảo bối của ta." Kiều An bệ hạ hướng về Ni Na cười nói. Lâm Lôi, Áo Lợi Duy Á mọi người đều nhìn lên Kiều An bệ hạ. Ốc Đốn càng cảm thấy tim mình 'bịch bịch' đập mạnh. Rốt cuộc sẽ tuyển ai? Mình hay Bố Lỗ Mặc? "Về phần tuyển ai, bổn hoàng lập tức sẽ tuyên bố, trước tiên bổn hoàng xin giới thiệu hai vị thân truyện đệ tử của Vũ thần." Kiều An bệ hạ cũng thấy được xa xa hai người đang bay tới, hai người này đều mặc màu xanh trường bào, hai người tiến vào võ công điện, trước hết gật đấu với Bố Lỗ Mặc. "Ra mắt bệ hạ." Sau đó hai người này hướng Kiều An bệ hạ hành lễ. Ốc Đốn sắc mặt biến đổi. Vũ thần thân truyện đệ tử? Thấy hai người này tiến đến, Ốc Đốn cảm thấy chuyện rất không ổn, cách đó không xa Bố Lỗ Mặc đắc ý nhìn thoáng qua Ốc Đốn. Hai người rõ ràng đến trợ uy cho Bố Lỗ Mặc. "Bổn hoàng giới thiệu một chút,vị bên trái này là Lan Khoa tiên sinh, vũ thần thân truyện đệ tử,là thánh vực cao thủ." Kiều An bệ hạ lãng thanh nói, " Vị bên phải là Tạp Tư Bá Đặc tiên sinh, vũ thần thân truyện đệ tử, cũng là thánh vực cao thủ." Trong luyện công điện các quý tộc, đại thần đều hướng hai vị thánh vực cao thủ chào hỏi. "Lan Khoa, Tạp Tư Bá Đặc, xin mời các ngươi hai người đến bên cạnh Lâm lôi cùng Áo Lợi Duy Á." Kiều An bệ hạ mỉm cười nói. Lan Khoa, Tạp Tư Bá Đặc, Lâm Lôi, Áo Lợi Duy Á mấy người cùng ngồi một chỗ. Ốc Đốn cắn rang, lúc nay hắn cảm thấy áp lực đến, tình thế rõ ràng là có lợi cho Bố Lỗ Mặc. Mà lúc này, khi Kiều An bệ hạ lên tiếng. "Bố Lỗ Mặc, Ốc Đốn, tiến lên ." Kiều An bệ hạ cất cao giọng nói. "Vâng,bệ hạ." Ốc Đốn hít một hơi dài, để cho bình tĩnh lại, liền hướng đi đến trung điện, Bố Lỗ Mặc, Ốc Đốn hai người lạnh lùng nhìn nhau một cái, sau đó sóng vai đứng. Trên điện mọi ánh mắt đều nhìn về phía bọn họ. "Bổn hoàng muốn chọn ai trở thành Ni Na trượng phu, tự nhiên trước tiên là các ngươi hai người đều muốn cưới Ni Na. Bổn hoàng hỏi lai các ngươi lần cuối, các ngươi có hay không còn muốn kết hôn Ni Na?" Kiều An bệ hạ nghiêm túc hỏi. Đã tới cuối cùng thời khắc. Bố Lỗ Mặc lập tức nói "Bệ hạ. ta trong giấc mộng cũng mơ có thể lấy Ni Na công chúa làm vợ." Ốc đốn cũng nói "Bệ hạ, thần rất mong muốn có thể cùng Ni Na quang minh chánh đại cử hành hôn lễ tại đế quốc, cả đời cùng một chỗ. Vĩnh viễn không xa rời." Ốc Đốn nhìn Ni Na nói. Ni Na cũng nhìn về phía Ốc Đốn, hai người đối mắt, cả võ công điện tuyệt đại đa số đều chú ý tới, sắc mặt Bố Lỗ Mặc bên cạnh trầm xuống. "Ha ha, tốt lắm." Kiều An bệ hạ tươi cười, "Hai vị đều thành khẩn như thế, bổn hoàng rất vui mừng. Nhưng bổn hoàng cũng chỉ có thể lựa chọn một người." Kiều An bệ hạ nói, hướng Bố Lỗ Mặc nhìn thoáng qua. Một cái, làm Bố Lỗ Mặc trong lòng vui mừng. Hắn cảm giác được Kiều An bệ ý tứ. Lựa chọn ai? Ốc Đốn lo lắng, chờ mong nhìn Kiều An bệ hạ. "Chư vị an tĩnh, bổn hoàng bây giờ trịnh trọng tuyên bố -" " Lúc này Vũ thần thân truyện đệ tử 'Tạp Tư La Đặc' đứng lên, lên tiếng ngăn trở Kiều An bệ hạ dừng lại, Kiều An bệ hạ không khỏi nghi hoặc nhìn về phía Tạp Tư La Đặc. Nếu là người khác ngăn cản, hắn đã sớm mắng. Nhưng chính là Tạp Tư La Đặc. "Bệ hạ." Tạp Tư La Đặc hướng lên đại điện phía Kiều An bệ hạ đi đến, cả luyện công điện các quý tộc, đại thần đều sửng sốt, "ta có một việc cần nói cho bệ hạ." Tạp Tư La Đặc nhìn thoáng qua Bố Lỗ Mặc. Trong lúc nhất thời thái giám không biết làm như thế nào ngăn trở. "Ngươi trước tiên lui ra, Tạp Tư La Đặc tiên sinh cùng bổn hoàng có việc cần bàn." Kiều An bệ hạ cho cung đình thái giám đi qua bên cạnh, Tạp Tư La Đặc đi tới bên cạnh Kiều An bệ hạ. Kiều An bệ hạ nghi hoặc nhìn Tạp Tư La Đặc. Tạp Tư La Đặc đến bên nói nhỏ vào tai Kiều An bệ hạ mấy câu, Kiều An bệ hạ nhướng mày, nhìn thoáng qua Tạp Tư La Đặc. Rồi sau đó Kiều An bệ hạ lại sửng sốt, trên mặt lộ ra tươi cười. Tạp Tư La Đặc liền đi xuống. "Tạp Tư La Đặc làm gì?" Lâm Lôi đáy lòng cảm thấy một trận không ổn "Chẳng lẻ Tạp Tư La Đặc muốn yêu cầu Kiều An bệ hạ chọn Bố Lỗ Mặc?" Trong lòng Lâm Lôi cũng muốn cho đệ đệ hôn nhân trọn vẹn. Nhưng cũng không có biện pháp, Bố Lỗ Mặc sau lưng còn có Vũ thần môn. "Ha ha. Vừa mới cùng Tạp Tư La Đặc nói chuyện một chút. Bây giờ bổn hoàng chánh thức tuyên bố ai là người được kết hôn -" Kiều An bệ hạ trên mặt lộ ra vẻ tươi cười. Cả đại điện im lặng. Một cái kim rơi xuống đều có thể nghe được rõ ràng. Ốc Đốn, Bố Lỗ Mặc hai người đều khẩn trương nhìn Kiều An bệ hạ. "Người này, chính là -" Kiều An bệ hạ lớn tiếng nói, "Ốc Đốn Ba Lỗ Khắc!" "Ốc Đốn Ba Lỗ Khắc!" "Ốc Đốn Ba Lỗ Khắc!" "Ốc Đốn Ba Lỗ Khắc!"…… Ốc Đốn tên không ngừng tại luyện công điện quanh quẩn. Cả luyện công điện liền an tĩnh, im lặng. Bố Lỗ Mặc trợn tròn mắt. Ốc đốn choáng váng. Ni Na cũng ngây dại. "A ~~~" Ốc Đốn hưng phấn đứng lên hét lớn, hướng phía Ni Na đi tới, Ni Na cũng chạy tới bên Ốc Đốn. Ốc Đốn cùng Ni Na, tại luyện công điện như không có người gắt gao ôm chặt lấy nhau, Ni Na vui mừng phát khóc. "Không có khả năng!" Bố Lỗ Mặc không ngừng lắc đầu, căn bản không cách nào tiếp nhận kết quả này. Trên thực tế Bố Lỗ Mặc đối với Ni Na công chúa cũng không có tình cảm gì. Chỉ là Bố Lỗ Mặc có một loại dục vong tham lam, cái gì tốt đều muốn giữ lấy. Hơn nữa tuổi còn trẻ, mọi người đều so sánh hắn với Ốc Đốn. Cho nên Bố Lỗ Mặc muốn hoàn toàn áp chế Ốc Đốn. Luận võ, cùng với theo đuổi Ni Na, đều là Bố Lỗ Mặc tự muốn làm để hơn được Ốc Đốn. "Ốc Đốn, Ni Na." Kiều An bệ hạ thanh âm vang lên. Ốc Đốn, Ni Na lúc này mới phản ứng lại đây, nơi này dù gì cũng là luyện công điện . Ni Na má đỏ hồng lên, lập tức trở lại trong lòng mẫu hậu ,mà Ốc Đốn cũng lập tức khom người nói: "Bệ hạ,thần vừa rồi quá kích động." "Bổn hoàng có thể hiểu được." Kiều An bệ hạ cười gật đầu. Sau đó Kiều An bệ hạ nhìn về phía Bố Lỗ Mặc "Bố Lỗ Mặc, ngươi cùng Ốc Đốn giống nhau đều xuất sắc, chỉ là bổn hoàng cũng phải vì nữ nhi mà lo lắng. ngươi hiểu chứ?" Bố Lỗ Mặc lúc này có thể làm gì bây giờ? Hắn không phải Ốc Đốn, trong lòng Bố Lỗ Mặc, Ni Na công chúa cho dù là thê tử hắn, cũng bất quá chỉ là một đồ vật huyền diệu mà thôi. Đối với Ni Na. Hắn vốn không có gì cảm tình gì. Giờ phút này thất bại, Bố Lỗ Mặc mặc dù khó có thể tiếp nhận, nhưng cũng không thất thố. "Ta hiểu bệ hạ khổ tâm." Bố Lỗ Mặc chỉ có thể cắn răng,nuốt căm tức vào lòng. Kiều An bệ hạ vừa lòng gật đầu. "Ha ha ……" Kiều An bệ hạ cười to nói "Bổn hoàng hôm nay rất vui mừng, như vậy đi, bổn hoàng quyết định Ốc Đốn, Ni Na hôn nhân vào ngày 12 tháng 1. Ốc Đốn ngươi cùng Ni Na vào hôm đấy đính hôn. Các ngươi có ý kiến gì không?" "Tạ bệ hạ, thần không có ý kiến." Ốc Đốn này lúc trong lòng mừng như vườn hoa nở rộ, như thế nào còn có thể có ý kiến? Ở bên kia Lâm Lôi,nhìn đệ đệ tại trung tâm đại điện thành bộ dạng như vậy, trong lòng cũng rất vui vẻ, tình cảm của đệ đệ rốt cục cũng được hoàn mỹ. Nghĩ đến mình,đáy lòng Lâm Lôi tê rần. "Lâm Lôi, chúc mừng." Vũ thần thân truyện đệ tử Lan Khoa bên cạnh nhiệt tình nói. Tạp Tư La Đặc cười nói "Lâm Lôi đại sư, ta tại Vũ thần sơn rất thích sưu tập thạch điêu điêu khắc,đối với Lâm Lôi đại sư cũng rất ngưỡng mộ. Nếu có thời gian, Lâm Lôi đại sư đến Vũ thần sơn chúng ta xem thế nào? Vũ thần sơn chúng ta lúc nào cũng hoan nghênh ngươi." "Nhất định sẽ tới." Lúc này Lâm Lôi tâm tình rất tốt. Áo Lợi Duy Á lúc này cũng đứng dậy đi về hướng Bố Lỗ Mặc,vỗ vỗ vai Bố Lỗ Mặc. "Lâm Lôi, Ốc Đốn, hôm nay mời các ngươi cùng vào uống trà đàm đạo với bổn hoàng." Kiều An bệ hạ nói, "Áo Lợi Duy Á, Bố Lỗ Mặc, Lan Khoa, Tạp Tư La Đặc, cả các ngươi nữa." Hai người Lan Khoa, Tạp Tư La Đặc đứng lên. "Bệ hạ, chúng ta phải về Vũ thần sơn còn có chuyện,không thể ở lại." Tạp Tư La Đặc nói. "Không sao." Kiều An bệ hạ cũng không miễn cưỡng. "Bệ hạ, ta cũng phải chuẩn bị hơn một tháng sau cùng Hắc Đức Sâm quyết đấu. Ta cùng nhị đệ cũng xin phép về trước." Áo Lợi Duy Á cũng cự tuyệt nói. Bố Lỗ Mặc thất bại, như thế nào có thể cùng người uống trà? Kiều An bệ hạ cũng hiểu được. Bất quá, Lâm Lôi, Ốc Đốn hai người vẫn còn tiếp nhận Kiều An bệ hạ hảo ý, tương lai Kiều An bệ hạ là nhạc phụ Ốc Đốn, cũng cần phải nể mặt. "Thật không ngờ." Lâm Lôi trên mặt tràn đầy vẻ tươi cười. Thật sự không ngờ, Lâm Lôi đều cũng đã đưa Chiêm Ni, Lệ Bối Tạp rời đi đế quốc,còn chuẩn bị mạnh mẽ cướp đi Ni Na, để cho Ni Na cùng Ốc Đốn chạy trốn. Nhưng cuối cùng kết quả lại như vậy. Thật sự kinh ngạc ! Mọi chuyện đã xong. Ni Na cũng cùng hoàng hậu, phi tần rời đi. Mà Lâm Lôi, Ốc Đốn hai người theo Kiều An bệ hạ rời đi. "Ca." Ốc Đốn lúc này rất vui mừng, hắn thật sự thật rất vui, lúc nào cũng đều có thể cười rộ lên. Lâm Lôi cũng vì Ốc Đốn mà cảm thấy vui vẻ theo. "Lâm Lôi, sau này chúng ta đã có thể xem như người một nhà." Kiều An bệ hạ nói với Lâm Lôi. "Đúng, là người một nhà." Lâm Lôi mỉm cười. Lan Khoa, Tạp Tư La Đặc hai người song song phi hành, hướng đế ngoài thành Vũ thần sơn bay tới. "Sư huynh, là chuyện gì xảy ra? Ngươi cùng Kiều An nói gì vậy ?" Lan Khoa vẫn nghi hoặc, Kiều An bệ hạ như thế nào lựa chọn Ốc Đốn, phải biết rằng lúc đầu Kiều An bệ hạ đã đáp ứng bọn họ lựa chọn Bố Lỗ mặc. "Ta nói với Kiều An là sư phụ chúng ta -Vũ Thần mệnh lệnh cho hắn, lựa chọn Ốc Đốn" Tạp Tư La Đặc nói. "Sư phụ?" Lan Khoa ngẩn người. "Ta như thế nào biết được? Chúng ta vừa mới đến đại điện không lâu thì sư phụ âm thanh vang lên trong đầu ta, lệnh cho ta nói cho Kiều An. Sau đó sư phụ cũng truyền âm cho Kiều An." Tạp Tư La Đặc bất đắc dĩ nói, "Sư phụ phỏng chừng cũng lo lắng, nên cũng tự mình truyền âm cho Kiều An, Kiều An dám không tin Vũ thần truyền âm cho hắn sao ? Dù sao cho tới bây giờ su phụ chưa từng cùng Kiều An truyền âm." "Sư phụ vì sao lại làm vậy?" Lan Khoa nghi hoặc nói. "Ta làm sao biết được." Tạp Tư La Đặc trong lòng cũng không rõ.
__________________
|
| Ðiều Chỉnh | |
| Xếp Bài | |
|
|