|
#1
|
||||
|
||||
![]() Cột đồng chưa xanh (tt)
Vừa lúc ấy chợt có mười mấy người mang gậy gộc giáo mác chạy tới, cầm đầu là một đại hán đầu trọc, mặc áo trắng hở ngực, râu xoắn quanh cằm, lông mày chổi xể, cất tiếng ồ ề như trâu rống: _ Đứa nào dám làm loạn nơi đây, chắc khinh thường Trấn Tây Quân ta không có tay đánh vỡ mặt nó à? Vũ Phong Lôi đứng ra trước chỉ mặt hắn: _ Chúng bay là phường du thủ du thực, cậy đông làm càn, hiếp người thu của. Ta hôm nay đây quyết tâm vì dân trừ hại, há sợ bè lũ chúng bay sao? Vũ Phong Nguyệt cũng bảo: _ Nhà ngươi tự xưng là Trấn Tây Quân, bản lĩnh có được bao lăm, dám cùng bản cô nương tranh tài cao thấp hay chăng? Trấn Tây Quân gầm lên: _ Được rồi, chúng bay khỏi cần động tay, đứng ngoài trông ta thu phục con bé này mang về nhà bắt nó hầu hạ sớm hôm này! Hắn cổi phăng chiếc áo ngoài lộ ra thân hình vạm vỡ đầy cơ bắp rắn chắc. Bắt đầu trụ bộ, chân trái hắn bước tới nửa bước, hai bàn tay đưa lên, chường tâm hướng ra ngoài, khuỷu tay co lại cho hai cổ tay giao tréo nhau che ngực, lòng bàn tay úp vô trong. Đấy chính là chiêu đầu tiên “Thiết bài hộ tâm” của Thiếu Lâm La Hán quyền. Cô gái thét lên: _ Khoan đã! Trấn Tây Quân dừng lại cười thô lỗ: _ Sao cô em sợ rồi hử? Nếu biết điều ăn năn chuộc tội khiến lão gia vui lòng thì lão gia sẽ nhất định cưng chìu cô em hết mực! Cô gái nhướng đôi mày liễu, hừ lạnh: _ Hứ, ngươi tự tin là có bản lĩnh, liệu phỏng dám đánh cuộc với bản cô nương chăng? Hắn ngơ ngác: _ Đánh cuộc điều chi? Nàng thản nhiên nói: _ Nếu bản cô nương thua thì ngươi muốn làm gì ta cũng được, còn như ngược lại thì ngươi phải quỳ xuống lạy bản cô nương tám lạy và giải tán bộ hạ về quê tìm đường làm ăn chân chính, không được sách nhiễu dân lành nữa, đồng ý không? Tên trùm anh chị cười lớn: _ Cô em giao điều kiện gì lão gia cũng chấp thuận, vì điều ấy chẳng bao giờ xảy ra, mười phần là cô em sẽ phải về hầu lão gia thôi! Cô gái bèn chìa tay: _ Được lắm, xin mời! Trấn Tây Quân liền bước chân trái sang trái một bước, mình xoay qua hướng đông vung quyền trái ra sau, chân trái cong đầu gối, chân phải khuỵu xuống, chưởng phải vung ra tạo thành đường cong hướng vào trong và bổ xuống trước mặt theo chiêu thức “Hoả thần phân kim” của La Hán Quyền. Không hề bối rối, Vũ Phong Nguyệt ra liền chiêu “Song cung bảo nguyệt” “Lưỡng thủ tàng quyền” để đối phó. Chân nàng bước theo thế trận Ngũ lộ mai hoa, hai tay liên thủ chặt chẽ tấn công vào thương bộ đối phương. Vừa đang chuyển thế “Kim đồng khai liêm” tiến về phía trước, Trấn Tây Quân cấp tốc lùi ra sau tránh đòn, thi triển chiêu “Bạch hạc lượng xí” co đầu gối lên thành “Hạc tấn” và dang thẳng cánh tay ra ngang tầm vai, đoạn bỏ chân qua trái xoay mình qua hướng Bắc, lắc cổ tay xoắn một vòng xỉa lên theo thế “Thiên vương thác tháp”. Hắn co gối lên đạp xuống đất bắn tung người lên đá một cú “Kim tiêu cước”. Đường quyền Mai hoa nhẹ nhàng uyển chuyển, tựa như cánh hoa mai phất phơ trong gió tuyết, dụng nhu chế cương, dù đòn địch thủ mạnh thế nào cũng không hề nao núng. Cô gái đưa tay trái lên gạt đỡ Kim tiêu cước, tay phải đánh vào chân trái đối phương, đồng thời tung cước điểm ngay vào hạ bộ địch thủ. Trấn Tây Quân lộn người lại tránh đòn, bước tấn chân phải xoay chân trái móc ra sau đá hậu, hai chưởng chập vào nhau hướng về phía trước. Đấy chính là thế “Yến phốc hồ điệp”, chiêu thức thứ bảy của La Hán Quyền. Phong Nguyệt đưa tay trái ra đỡ cước, tay phải chặt vào ống quyển Trấn Tây Quân. Hắn lập tức hạ chân bước về phía trước lập thành đinh tấn, mình xoay chếch sang phải, vung chưởng trái ra hướng ngoài vẽ đường vòng cung vào trong, co cùi chõ chém xuống bằng cạnh bàn tay, tay phải chập hai ngón tay trỏ và giữa tạo kiếm chỉ, mũi kiếm hướng lên trên theo thế “Tướng quân lượng kiếm” rồi rút chân phải về co gối trái lên lập thành hạc tấn, chập tay lật ngược hai chưởng đẩy lên chiêu “Kim phật bàng thiên”. Chờ cô gái vừa lách mình qua tránh hắn đặt qua chân trái xoay người theo thức “Hữu cung tiễn bộ”, đem hai tay từ phải qua trái đánh một “Phách không chưởng” từ trong ra ngoài. Đây là chiêu thứ mười trong La Hán Quyền tên gọi là “Hắc hổ phá đảm”. Cô gái không tránh đòn nữa, nàng vận nội lực tung “Phách không chưởng” đỡ thẳng vào đòn đối phương. Chỉ nghe một tiếng “bùm” thật lớn, tên trùm anh chị văng ngược ra sau, lảo đảo lui bảy tám bước mới gượng lại được. Hắn cảm thấy tức thở như có tảng đá ngàn cân đè lên ngực, trong bụng nhộn nhạo, cuối cùng hộc ra một búng máu tươi. Vũ Phong Nguyệt nheo mắt trêu chọc: _ Thế nào, đã chịu quỳ xuống lạy bổn cô nương tám lạy hay chưa? Trấn Tây Quân điên tiếc không còn nghĩ đến thể diện, giật phăng thanh cửu hoàn đao trong tay một đàn em phóng tới chém vào đầu cô gái, miệng thét lên: _ Chết này! Tay không sẵn vũ khí, Phong Nguyệt nhảy lùi lại tránh thoát đường đao điên cuồng của gã cường đồ. Hụt một đòn, Trấn Tây Quân lập tức sấn tới chém liên tiếp mấy đòn mạnh như vũ bão, đồng thời la hét đồng bọn: _ Chúng bay làm cỏ hết lũ nó cho tao! Ái Hoa (còn tiếp)
__________________
Sầu mong theo lệ khôn rơi lệ Nhớ gởi vào thơ nghĩ tội thơ (Quách Tấn) ![]() |
#2
|
||||
|
||||
![]() Cột đồng chưa xanh (tt)
Hắn thi triển thế “Triền đầu quả não”, múa đao vòng qua đầu đoạn lật chuyển thành “Phiên chuyển phách tảo” quét xuống chém vào hông đối phương. Trước đường đao hung mãnh Phong Nguyệt nhảy tránh về sau liên tục. Thấy cô gái kém thế, Đào Long Vân lấy thanh trường côn dựng ở góc chạy lại đưa cho nàng. Cô gái la lên vì ngay lúc ấy đường đao của Trấn Tây Quân đang chém tới bổ thẳng vào đầu chàng. Đào Long Vân không kịp tránh né, chỉ biết nhắm mắt chờ chết thì Phong Nguyệt đã nhanh chóng cầm lấy trường côn đỡ nhát đao của Trấn Tây Quân đang trờ tới. Hai binh khí chạm vào nhau toé lửa. Tên cường đồ cảm thấy hổ khẩu tê nhức, thanh đao suýt tí nữa đã rời tay. Hắn thầm kinh hãi cho nội lực siêu việt của cô gái mà lúc đầu hắn khinh thường là liễu yếu đào tơ. Nhân lúc hắn lùi lại, nàng kéo chàng ra phía sau lưng, đẩy nhẹ một cái và nói: _ Công tử tránh ra sau để tôi thu thập hắn! Đào Long Vân cảm thấy bàn tay nàng tuy mềm mại mà uy lực mạnh vô cùng khiến chàng bị xô lùi về phía sau cả chục bước. Cô gái sử dụng “Bát Quái Côn” đương đầu với Thiếu Lâm đao pháp của Trấn Tây Quân, phút chốc đã trôi qua hơn mười hiệp. Trong khi đó, Vũ Phong Lôi cũng cầm giáo cự với mấy tên bộ hạ của hắn. Đường Lê Hoa Thương tung hoành tả xung hữu đột, oai hùng như tướng Triệu Tử Long phá vòng vây Đương dương Trường bản. Vì không muốn sát hại bọn chúng, chàng chỉ dùng mũi giáo thích vào cổ tay làm chúng đau đớn buông rời vũ khí rên la ầm ĩ. Đàng kia sau gần hai mươi hiệp Phong Nguyệt đã dồn Trấn Tây Quân vào thế cùng, đao pháp bắt đầu rối loạn. Trong một phút sơ hở ngọn côn đã lòn qua đao quang quật mạnh vào ngang hông tên cường đồ khiến hắn ngã nhào xuống đất, gãy nguyên một bẹ sườn bên trái. Nàng lớn tiếng bảo bọn côn đồ: _ Trấn Tây Quân đã nằm vạ kia, chúng bay khôn hồn bỏ vũ khí hàng phục ngay, bằng không chớ trách ta hạ thủ chẳng lưu tình. Cả bọn ríu ríu tuân theo. Thình lình có tiếng nói: _ Lũ dân nào dám ngang nhiên làm loạn, gây rối giết người đây? Truyền giải cả về huyện giam lại. Vừa dứt lời thì từ xa một tốp binh lính kéo tới, dẫn đầu là một viên cai đội. Đào Long Vân bảo hai người: _ Nguy rồi, quan binh đã đến. Bọn này đã ăn tiền của Trấn Tây Vương, tốt hơn hết là chúng ta nên lẩn tránh, đừng để chúng bắt thẩm tra mà tổn hại thân thể. Dân chúng đang đứng xem trò vui thấy quan binh tới chợt tản mát ra. Đào Long Vân cùng anh em họ Vũ cùng lẫn vào đám đông chạy thoát. Ái Hoa (còn tiếp)
__________________
Sầu mong theo lệ khôn rơi lệ Nhớ gởi vào thơ nghĩ tội thơ (Quách Tấn) ![]() |
#3
|
||||
|
||||
![]() Cột đồng chưa xanh (tt)
Ba người nhìn phía sau không còn thấy quân binh theo đuổi thì yên tâm dừng lại. Vùng này cuối phố xá, dân cư hơi thưa thớt, xa xa có ngôi đền lớn toạ lạc trên một gò đất cao, nhìn ra một đầm nước rộng. Thấy Đào Long Vân chạy mệt thở hào hễn, Vũ Phong Lôi bèn nói: _ Chúng ta vào đền kia nghỉ chân một chốc đỡ mệt rồi hẳn đi. Phong Nguyệt và Long Vân đều tán thành. Ba người đến gần thì thấy một tấm bảng ghi ba chữ “Cao Sơn Từ”. Long Vân chợt nhớ ra: _ À, hoá ra là đền Kim Hoa - Thăng Long Nam Trấn đây mà! Phong Nguyệt hỏi: _ Thăng Long Nam Trấn là sao ạ? Chàng trả lời: _ Ở Thăng Long có bốn ngôi đền danh tiếng đứng trấn ở bốn mặt thành, được gọi là Thăng Long Tứ Trấn. Phía Bắc có đền Trấn Vũ, phía Tây có đền Voi Phục, phía Đông có đền Bạch Mã và phía Nam có đền Kim Hoa. Phong Lôi cũng hỏi: _ Đền Kim Hoa thờ vị thần nào thế? Long Vân đáp: _ Đền này thờ Cao Sơn Đại Vương. Tương truyền thần là em họ của Tản Viên Sơn Thần, trước từng giúp Sơn Thần chiến thắng Thuỷ Tinh, sau hiển linh phù trợ vua Lê dẹp loạn nên được vua sắc phong và xây dựng đền thờ. Mặt đền nhìn về hướng Nam, phía trước có một cổng trụ biểu, trên hai đỉnh trụ có hai con nghê bằng gốm quay mặt về phía nhau. Bên dưới có những ô lồng đèn chạm nổi hình long lân quy phụng. Đàng sau cổng là sân gạch rộng có hai dãy giải vũ đều ba gian. Chín bậc thềm cao được xây bằng gạch vồ to nối kết phần ngoài với chính điện, trước bậc thềm có hai con sấu đá. Đền chính gồm có nghi môn, đại bái và hậu cung. Nghi môn là một nếp nhà ba gian, xây kiểu tường hồi bít đốc, bốn bộ vì đỡ mái được làm theo kiểu chồng rường giá chiêng, cột trốn. Trên các bộ phận kiến trúc các họa tiết trang trí được thể hiện sinh động đầy nghệ thuật. Dãy nhà dọc ba gian xây gạch trần, mái lợp ngói ta. Trong nhà xây vòm cuốn, gian ngoài cùng có bệ gạch cao để đặt hương án chạm gỗ sơn son thếp vàng. Phần thân của hương án được bố trí đậm đặc các hình trang trí trong những ô chữ nhật, các đồ án hoa văn được thể hiện bằng kỹ thuật chạm thủng, chạm nổi, đề tài phong phú bao gồm: hổ phù, long mã tranh châu, tứ linh, tứ quý, bát bửu … Gian thứ hai xây bệ gạch cao để đặt long ngai và các đồ tế khí. Gian cuối cùng là nơi thờ Cao Sơn Đại Vương và hai nữ thần khác. Trong sân đền có cây si cổ thụ tàng lá sum suê, đàng trước có dựng một tấm bia lớn bề cao sáu thước, bề ngang bốn thước, dày hơn nửa thước, trên có khắc bài minh ca tụng công đức thần. Long Vân bèn đọc cho anh em họ Vũ nghe về sự tích tấm bia: _ Bài "Cao Sơn đại vương thần từ bi minh" ở đây do sử thần Lê Trung soạn năm Hồng Thuận thứ hai đời Tương Dực Đế. Theo bài minh này, khi vua Tương Dực cầm quân dẹp loạn cùng ba vị đại thần là Nguyễn Bá Lân, Nguyễn Hoàng Dụ và Nguyễn Văn Lữ đến địa phận huyện Phụng Hóa, trấn Sơn Nam Hạ, thì thấy cảnh núi rừng rậm rạp có ngôi đền cổ ghi bốn chữ "Cao Sơn đại vương". Rất lấy làm lạ, vua quan bèn khẩn cầu thần phù trợ, quả nhiên sau mười ngày đã thành công; vì thế vua cho xây dựng đền thờ thần Cao Sơn ở Phụng Hóa. Sau nhớ ơn thần đã ngầm giúp dẹp loạn ở Đông Đô, nên vua cho xây dựng lại đền thờ to đẹp hơn ở phường Kim Hoa tức là ngôi đền này. Vũ Phong Nguyệt thầm thán phục sự uyên bác của chàng trai, nàng say sưa nghe chàng kể chuyện, đôi mắt đen láy mở to nhìn chàng không chớp. Bắt gặp ánh mắt của cô gái, Long Vân hơi ngượng ngùng, chàng lật đật ngoảnh qua phía khác, vờ như đang chăm chú quan sát tấm văn bi: _ Bia dựng đã hơn ba trăm năm mà nét chữ khắc vẫn còn sắc sảo lắm! Chàng chợt thấy đám cỏ phía dưới chân bia bị xây xát giống như là dấu vết của sự xê dịch thì ngạc nhiên kêu lên: _ Ai đã xê dịch tấm bia nhỉ? Vũ Phong Lôi bước tới ướm nhẹ vào bia đá, lắc đầu nói: _ Tấm bia này nặng ước đến bốn ngàn cân, phải là người có sức mạnh tày Mạnh Bôn, Hạng Vũ mới có thể chuyển dịch nổi! Long Vân nhìn kỹ dấu vết khẳng định: _ Nhất định là văn bi bị xê dịch mà! Chẳng nhẽ có sự bí mật gì ẩn chứa nơi đây? Phong Lôi vận sức đẩy mạnh nhưng bia đá vẫn đứng nguyên. Phong Nguyệt đề nghị: _ Trưởng huynh ở bên kia, em bên này, Lý công tử hô một tiếng chúng ta cùng ra tay một lượt xem có chuyển dịch bia được chăng? Ái Hoa (còn tiếp)
__________________
Sầu mong theo lệ khôn rơi lệ Nhớ gởi vào thơ nghĩ tội thơ (Quách Tấn) ![]() |
#4
|
||||
|
||||
![]() Cột đồng chưa xanh (tt)
Hai anh em xắn tay áo đứng hai bên cùng xuống tấn xoay chuyển tấm bia đá theo tiếng hô của Đào Long Vân, nhưng tấm bia nặng nề vẫn ù lỳ không hề lay chuyển. Sau ba lần thử đỏ mặt tía tai cũng hoài công, Phong Nguyệt bèn đứng thẳng lên phủi tay nói: _ Trừ phi là có thiên tướng giáng trần chứ em không tin là bia này có thể dịch chuyển được! Phong Lôi cũng phụ hoạ: _ Bia đã dựng mấy trăm năm nhẽ nào có ai dời đi làm chi? Long Vân tỉ mỉ quan sát khắp xung quanh, tay chàng vuốt quanh mép đá từ trên xuống dưới. Bỗng nhiên ngón tay chàng chạm vào một phần hõm ở chân bia sau một cái gờ nhỏ mà nhìn phía trên không thể phát hiện. Trong lỗ hõm có một cái nút đồng to bằng đầu ngón tay. Không ngần ngừ chàng ấn mạnh vào cái nút. Tiếng sè sè vang lên nhẹ nhẹ, mặt đất khẽ rung động, rồi tấm bia bắt đầu xoay đi trước mấy đôi mắt ngạc nhiên của mọi người. Trên chỗ đứng của bia cũ xuất hiện một miệng hang to vừa cỡ người chui lọt. Từ trên xuống có từng nấc thang bằng đá. Không nén được mối tò mò Phong Nguyệt hỏi: _ Chúng ta cùng xuống hang xem sao nhé? Phong Lôi hơi lo ngại: _ Chẳng biết trong hang có gì, nhiều khi là rắn rết bọ cạp hay những vật nguy hiểm chết người? Long Vân nói: _ Hang này có người ra vào chứng tỏ là không có những thứ đấy đâu Vũ huynh à! Phong Lôi trả lời: _ Nếu có người mà mình đường đột xông vào coi chừng người ta nghĩ mình là thù địch rồi lại đánh nhau! Phong Nguyệt vốn tánh ngang tàng chẳng biết sợ trời sợ đất. Nàng bảo: _ Đánh thì đánh chứ, người nào đấy bên ngoài không ở lại trốn trong hang thì hết bảy tám phần có nhẽ cũng chẳng phải hảo nhân gì! Hay là Lý công tử và trưởng huynh ở ngoài canh chừng, em xuống xem một chốc rồi ra ngay! Biết là không thể ngăn cản cô em bướng bỉnh, Vũ Phong Lôi đành nhượng bộ: _ Thôi được rồi, để anh xuống trước dọn đường, em và công tử theo sau nhé? Vì đường hang chật hẹp nên anh em họ Vũ quyết định cất giấu vũ khí đồ đạc vào bọng cây si gần đó xong, ba người theo nấc thang bước xuống. Vừa qua khỏi cửa hang thì tiếng sè sè lại vang lên, cơ quan tự động đóng cửa hang lại. Bên trong bỗng thành tối om, nhưng Phong Lôi và Phong Nguyệt vốn quen luyện công nên mắt nhìn trong tối vẫn tinh tường. Long Vân sờ soạng vách hang từ từ bước lần theo. Đường đi gồ ghề lởm chởm khiến chàng cảm thấy khó khăn để theo kịp hai người. Chợt chân phải vấp phải mô đất chàng chới với nửa thân mình nhào về phía trước, hai tay đưa ra tình cờ chụp vào lưng Phong Nguyệt làm cô gái loạng choạng. Nàng gượng người đứng lại, đỡ tay cho chàng khỏi ngã, vô tình mặt hai người rất sát gần nhau. Trong bóng tối không ai trông rõ hai má Phong Nguyệt đã đỏ bừng lên vì thẹn. Long Vân lúng túng xin lỗi nhưng cô gái đã dịu dàng nói: _ Công tử là văn nhân nên chắc không quen những lối đi hiểm hóc như bọn võ biền chúng tôi! Để tôi phụ giúp công tử một tay. Nàng đưa bàn tay trái ra nhẹ nhàng nắm lấy tay chàng kéo đi, nhờ vậy chàng bước theo dễ dàng hơn nhiều. Đi một lát, trước mặt ba người thấy lờ mờ ánh sáng hắt tới. Đi về phía đó một lúc thì thấy đường có vẻ rộng dần và họ phát hiện nguồn sáng phát ra từ một thạch thất. Vừa bước vào cửa thình lình có tiếng người vang lên, âm thanh nghe cực kỳ lạnh lẽo: _ Các người là ai? Ái Hoa (còn tiếp)
__________________
Sầu mong theo lệ khôn rơi lệ Nhớ gởi vào thơ nghĩ tội thơ (Quách Tấn) ![]() |
#5
|
||||
|
||||
![]() Cột đồng chưa xanh (tt)
Phong Lôi chưa kịp trả lời đã nghe ầm một tiếng, một tảng đá to bằng cả một chiếc bàn lớn rơi từ trên trần nhằm xuống đầu ba người. Tảng đá này được bố trí để đè người rất khéo léo vì phía sau là lối đi nhỏ hẹp, hai bên đều thành vách không thể nhảy tránh được. Với tài nghệ của chàng thì khả dĩ có thể mau chóng lăn mình về phía trước thoát khỏi, nhưng khổ nỗi là nếu làm thế thì hai người sau chắc chắn sẽ lãnh phải tảng đá giáng xuống người vong mạng. Vì vậy chàng nghiến răng chuyển nội công vào hai tay đỡ lấy tảng đá đẩy lên khỏi đầu. Phong Nguyệt thấy thế định giơ tay phụ đỡ thì Phong Lôi đã đưa mắt ra hiệu. Cô gái hiểu ý vội vàng kéo Long Vân lách người vượt ngang qua Phong Lôi thoát khỏi phạm vi tảng đá rồi buông tay chàng ra và phóng tới trước mặt một người đang ngồi xếp bằng trong góc thạch thất quát hỏi: _ Ông là ai? Tại sao chưa biết thị phi đã vội vàng hạ độc thủ chúng tôi? Dưới ánh sáng ngọn nến to đặt trên chiếc bàn đá nàng nhận ra đó là một người mặc áo bào xám, dáng người bé loắt chắt mà gầy ốm nữa. Mặt lão ta dài, cằm nhọn, má hóp cao, râu ngắn, mày thưa, mũi khoằm, môi mỏng, cặp mắt nhỏ bé nhưng rất tinh anh, thỉnh thoảng loé lên những ánh chớp kỳ dị. Mặt lạnh lùng như băng giá lão trả lời: _ Chúng bay vào nhà người ta không xin phép, ắt chẳng phải hạng tử tế gì. Lão tử ta đây chỉ bất đắc dĩ phải tự vệ thôi. Cô gái giận dữ quắc mắt nhìn trừng trừng vào mặt lão, nghiêm giọng nói: _ Nếu ông không nhanh chóng vận hành cơ quan kéo đá lên thì đừng trách Vũ Phong Nguyệt ta không biết kính nhường người trọng tuổi! Lão già cười gằn: _ Bé con miệng còn hôi sữa mà dám doạ dẫm lão tử này à? Bản lĩnh mi có bao nhiêu mà ngông cuồng tự đại thế? Lão ta lập tức vươn mười ngón tay cong queo đen thủi ra chộp vào những trọng huyệt trên người đối phương. Phong Nguyệt nhanh nhẹn lui người ra tránh thoát, đồng thời vung quyền tấn công vào bên hông lão già. Lão ta la lên: _ Lợi hại thật! Lão phóng người lên cao hai tay lại chộp xuống nhanh như diều hâu bắt mồi. Phong Nguyệt nhận ra ngay rằng địch thủ đang sử dụng Ưng trảo công là một phép đánh bắt chước theo chim ưng chuyên dùng móng vuốt nhọn tấn công đối phương. Đặc điểm của công phu này là tay mắt sắc bén, thân bộ linh hoạt, phát lực cương bạo. Có bài ca rằng: _ “Tay như vuốt ưng trên, dưới lật, cánh tay cánh chim ưng trái, phải vươn. Mạnh như ưng vàng vồ gà nhép, chậm như ưng xanh liệng chín tầng. Nhanh như chim ưng đuổi ngỗng bay, khôn như chim ưng nấp trong núi...". Phương pháp chú trọng hụp, né, đa biến nhanh, chậm xen nhau, mắt đưa tay đến, ý đến lực đến. Phép đánh thì dọa trên hạ dưới, trong móc ngoài hờ, dứt gân bẻ xương, kết hợp vồ, chụp, bẻ với đánh. Ưng trảo tuy không dũng mãnh như Long trảo, Hổ trảo nhưng ra đòn hiểm ác. Thế đánh linh hoạt biến ảo mà bên trong có phần mạnh bạo, cương nhu tương tế, mềm cứng có đủ cả trong các chiêu thức. Di chuyển nhanh nhẹn mà vững vàng, đòn chân và đòn tay kết hợp chặt chẽ và luồn sâu vào đối phương là đặc điểm của loại quyền pháp này. Cô gái biết là không thể để tay đối phương chạm người mình vì các đầu ngón tay sắc bén bấu vào nhẹ thì cũng móc rách da thịt gây thương tích đau đớn, nặng thì có thể moi cả tạng phủ nạn nhân ra. Nàng múa bài Mai Hoa Ngũ Lộ Quyền thủ kín như bưng, không lộ chút sơ hở nào, khiến lão già không sao nhập nội được nên chỉ lờn vờn bên ngoài tìm cơ hội. Tuy nhiên dưới con mắt dày dạn kinh nghiệm chiến đấu của Phong Lôi rõ ràng như vậy Phong Nguyệt đang ở thế hạ phong vì nàng phải tốn nhiều sức lực để thủ trong khi lão già chỉ việc “dĩ dật đãi lao” nhàn nhã đợi nàng thấm mệt, chiêu thức chậm đi thì phát động tấn kích vào chỗ yếu. Thấy tình thế bất lợi Đào Long Vân thình lình cất tiếng mong làm phân tâm kẻ địch để Phong Nguyệt dễ dàng thừa cơ tấn công lão: _ Chúng tôi do bất ngờ khám phá ra miệng hang nên tò mò lạc bước vào đây, chẳng hay đã vô tình mạo phạm đến tiên sinh, xin tiên sinh vui lòng thứ lỗi. Chỉ là chuyện hiểu nhầm, hai bên bất tất phải đấu nhau cho tổn tình hoà khí! Lão già cười gằn: _ Bất kỳ kẻ nào lọt vào đây thì đừng mong sống ra khỏi chỗ này. Đào Long Vân hỏi: _ Thế tiên sinh là ai, chúng tôi đâu làm làm gì hại đến tiên sinh, sao lại bức hiếp người thái quá thế? Lão già đáp: _ Trước sau gì chúng bay cũng chầu Diêm Vương cả, có xưng danh cho biết cũng không hề gì. Ta tên gọi là Bạch Thiện, vốn người ở huyện Nam Sách. Đào Long Vân chắp tay vái chào: _ Thì ra là Bạch tiên sinh! Phải chăng tiên sinh đang ẩn thân ở đây trốn lánh một nhân vật hay một thế lực nào rất hùng mạnh? Lão già tỏ vẻ ngạc nhiên: _ Tiểu tử này cũng thông minh đấy, làm sao ngươi biết ta đang trốn lánh ai? _ Tiểu sinh chỉ ước đoán, tiên sinh là người vũ nghệ cao cường mà phải ở dưới nơi chật hẹp này, lại bố trí cơ quan hiểm độc ngăn ngừa người ta thâm nhập, dĩ nhiên là để tránh cường địch. Tiên sinh lại muốn giết hết những người biết nơi này rõ ràng là muốn bảo mật, không để tiếng đồn lan xa cho cừu nhân biết chỗ mà tìm đến. Lão già cười rộ: _ Khá lắm, nhưng tiếc là ta cũng không thể tha mạng cho ngươi được! Chỉ tự trách chúng bay xấu số dám mò vào nơi cư ngụ của ta. Ái Hoa (còn tiếp)
__________________
Sầu mong theo lệ khôn rơi lệ Nhớ gởi vào thơ nghĩ tội thơ (Quách Tấn) ![]() |
#6
|
||||
|
||||
![]() Cột đồng chưa xanh (tt)
Vừa lúc đó Phong Nguyệt thét lên một tiếng lảnh lót rồi dùng chiêu “Phi yến xuyên lâm” phóng mình tới tấn công vào mặt Bạch Thiện. Lão cấp tốc tràn mình qua bên tránh né thì nàng đã xoay người bồi thêm một cú “Thuận phong tảo diệp” đá tạt ngang hông lão. Không kịp tránh đòn, lão vận hết công phu vào hai tay đỡ lấy ngọn cước rồi thuận đà đẩy mạnh ra trước. Cả hai đều bị kình khí của đối phương bức lui về sau ba bốn bước. Phong Nguyệt lưng vừa chạm vách đá thì đã nghe một tiếng cắc, từ trong vách nhô ra hai chiếc càng chụp lại khoá vào bụng của nàng. Lão họ Bạch cười đắc thắng, thì ra lão lợi dụng lúc lùi lại để ấn ngón tay vào nút cơ quan. Lại nghe thêm hai tiếng cắc lập tức hai tay nàng cũng bị khoá chặt. Long Vân giật mình chạy thật nhanh đến chỗ góc thạch thất định tìm nút vận hành thì lão già đã phi thân tới túm cổ chàng nhấc lên quẳng ngay ra đất. Nguyên lai khi ba người bước vào chỉ cần nghe tiếng chân Bạch Thiện đã phán đoán chính xác tài nghệ cao thấp của họ nên dùng biện pháp tiêu diệt từng người để thủ thắng. Nhận rõ trong nhóm thì Phong Lôi là đáng gờm nhất vì vậy lão dùng cơ quan chuyển đá đè chàng trước rồi mới đối phó Phong Nguyệt, còn Long Vân tỏ ra không biết võ công nên lão bắt sau cùng. Quả nhiên là kế hoạch của lão thành công trọn vẹn. Lão xoa tay nói: _ Ngày này năm sau sẽ là giỗ đầu của chúng bay. Âu cũng là việc bất đắc dĩ, cầu mong vong hồn chúng bay sẽ siêu sinh tịnh độ, không còn oán hận gì Bạch Thiện ta! Long Vân tỏ vẻ uất ức: _ Chúng tôi chết thế này thật không thể nhắm mắt. Lão họ Bạch nói: _ Giờ chúng bay đã như cá trên thớt, ta chẳng ngại gì không bảo cho biết sự thực, kẻo xuống âm ty gặp Diêm Vương khảo lại ngớ ngẩn không biết lý do tại sao mình chết. Trầm ngâm chốc lát lão đảo đôi mắt sắc lạnh qua ba người rồi tiếp: _ Ta nguyên là thủ hạ của Hà Bá … Phong Nguyệt la thất thanh: _ Hà Bá? Lão gật đầu: _ Phải! Khắp vùng Bắc Thành chẳng ai mà không nghe câu ca tụng: “Đất có Thổ Công, sông có Hà Bá, núi có Sơn Thần, bể có Long Vương”. Hà Bá là một trong Tứ đại Thánh Quân, chẳng những tài nghệ phi thường mà còn có những thủ hạ vũ công trác tuyệt ít kẻ so bì, khiến nơi nơi người người đều kính sợ! Phong Lôi lắc đầu như không tin: _ Thuỷ cung Hà Bá là tay trùm thuỷ khấu hoành hành trên khắp sông rạch Bắc Thành. Ông ta không bảo vệ được ngươi sao mà ngươi lại đi ẩn nấp nơi xó xỉnh này? Bạch Thiện cười nhạt: _ Chính là ta trốn lánh sự truy tầm của Hà Bá đấy! Nếu để thủ hạ ông ta bắt được thì chắc chắn phải chịu hình phạt thảm khốc sống không bằng chết! Đào Long Vân hỏi: _ Tiên sinh làm gì đắc tội với Hà Bá thế? Hay là ông trộm bảo vật của Thuỷ cung trốn đi chăng? Hai anh em họ Vũ nghe nói thì đưa mắt ra hiệu chàng với vẻ lo lắng vì sợ lão họ Bạch sẽ nổi giận mà ra tay, ngờ đâu lão chỉ kinh ngạc nhìn chằm chằm vào chàng, một lúc mới thở dài nói: _ Ngươi quả là rất thông minh. Ta vì lòng tham lỡ đánh cắp một quyển sách quý của Hà Bá. Quyển sách này là chiến lợi phẩm thu được trong một chuyến ăn hàng lớn ở thượng nguồn sông Đà. Nghe nói đó là tinh hoa vũ thuật từ đời xưa truyền lại. Tuy nhiên, ta đã nghiền ngẫm nó ở nơi này gần trọn năm mà không hiểu được chút nào. Càng nghĩ càng hối hận nếu lúc ấy đừng có ham hố làm càn thì giờ đâu phải trốn chui trốn nhủi, nay sợ mai lo như vầy! Đào Long Vân đưa mắt nhìn trong góc thấy có một cuốn sách nhỏ viết chữ ngoằn ngoèo. Chàng kêu lên: _ Sách viết bằng chữ khoa đẩu phải không? Lão già nhìn chàng nghi ngờ: _ Ngươi biết đọc khoa đẩu tự à? Long Vân trả lời: _ Đọc được chút ít, nhưng nếu là nói về công phu vũ nghệ thì không chắc hiểu thấu được. Bạch Thiện mừng cuống lên: _ Thế thì tuyệt quá! Chỉ cần ngươi dịch mớ chữ lằng quằng này ra, còn nghiên cứu tập luyện là việc của ta. Ngươi không hiểu càng có lợi cho ngươi! Mọi người ngầm hiểu ý lão là nếu Long Vân cũng biết cách tập luyện thì có thể lão sẽ thủ tiêu chàng sau khi sách dịch xong để độc chiếm công phu này. Long Vân đưa mắt nhìn anh em họ Vũ. Phong Nguyệt vẫn còn vùng vằng đánh vật trong mấy chiếc vòng khoá một cách vô vọng trong khi Phong Lôi nảy giờ phải nâng tảng đá nặng đã tỏ vẻ đuối sức, mắt hoa đầu váng, tay chân bủn rủn. Chàng đáp liền: _ Xin tiên sinh thả hai người bạn tiểu sinh ra, tiểu sinh sẽ cố sức dịch hầu quyển sách cho tiên sinh. Lão họ Bạch lắc đầu: _ Không được! Ta chỉ lưu tính mệnh một mình ngươi thôi, còn hai đứa kia phải chết để bảo toàn bí mật của ta trước khi ta luyện thành môn công phu vô đối này. Long Vân lạnh lùng bảo: _ Nếu thế thì tiểu sinh dù chết cũng không thể tuân lời tiên sinh được. Mặt lão già bừng lên sát khí, bàn tay lão bấu vai Long Vân siết lại làm chàng đau đớn chảy nước mắt, nhưng chàng thanh niên tính khí kiên cường không chịu khuất phục: _ Ngươi cứ giết ta đi! Ái Hoa (còn tiếp)
__________________
Sầu mong theo lệ khôn rơi lệ Nhớ gởi vào thơ nghĩ tội thơ (Quách Tấn) ![]() |
#7
|
||||
|
||||
![]() Cột đồng chưa xanh (tt)
Lão họ Bạch mắt long sòng sọc chứa đầy sát khí. Mấy ngón tay lão như những móng chim ưng nhọn hoắc cắm vào da thịt Long Vân làm bật máu tươi thấm ướt cả áo ngoài. Chàng nghiến răng cam chịu không thèm kêu rên, mồ hôi trán nhỏ xuống ròng ròng trông thật thảm hại. Nhìn chàng chằm chằm một lúc lão thở dài nói: _ Nếu có thể được, ta cũng đâu muốn giết chúng, nhưng căn bản là không còn cách nào khác. Đừng nói đến Hà Bá, những kẻ khác mà biết ta ăn cắp An Dương Bí Kíp trốn nơi này ắt sẽ đổ xô đến giành giật, dù cho ta có ba mươi sáu mạng cũng không thể nào giữ nổi. Đào Long Vân cũng cảm thấy khó nghĩ cho lão, chàng đề nghị: _ Hay tiên sinh bắt họ thề độc khi ra khỏi sẽ không bao giờ quay lại đây cũng như tiết lộ địa đạo và hành tung của tiên sinh cùng bí kíp. Bạch Thiện cười nhạt: _ Một lời nói mà tin được sao? Từ xưa đến nay đã có biết bao kẻ táng mệnh vì quyển bí kíp này, ai mà chẳng thèm muốn nó chứ? Ngay lúc đó chợt thấy Phong Lôi đã khuỵu chân, rồi nghe thét một tiếng, tảng đá dộng xuống sàn đất cứng cái rầm, cát đất tung toé, nhưng chàng trai đã kịp thời lăn mình tránh thoát ra ngoài. Không để Bạch Thiện kịp phản ứng, Phong Lôi lập tức cung quyền tấn công luôn vào mặt lão. Lão họ Bạch vội vàng thi triển Ưng trảo công chống đỡ. Tuy võ nghệ cao cường nhưng nảy giờ đã vận công đỡ đá mệt mỏi nên sức yếu đi nhiều, chàng họ Vũ vẫn gắng gượng giở tuyệt kỹ ra khống chế lão già. Thừa lúc Bạch Thiện bận tay chống đỡ đối phương Đào Long Vân mau chóng bấm vào nút cơ quan mở vòng khoá cho Phong Nguyệt. Vừa được tự do, nàng liền bay mình tới đá vào hông lão họ Bạch. Hai đánh một không chột cũng què, lão già kém thế lùi dần nhưng anh em họ Vũ đã cảnh giác vây chặt tấn công tới tấp không cho lão rảnh tay giở trò cũ. Thình lình Bạch Thiện lăn mình xuống đất tránh thế đá của Phong Nguyệt rồi lòn phía dưới đẩy ưng trảo lên chụp vào hạ bộ nàng. Không ngờ lão ra thủ đoạn đê tiện như vậy, Phong Nguyệt lật đật nhảy tránh qua bên, mặt đỏ bừng, miệng thốt lên: _ Lão già vô lễ! Chỉ chờ có vậy, lão họ Bạch chuồn qua chỗ trống phóng tới góc thạch thất nơi Đào Long Vân đang đứng, giơ tay tóm gọn lấy chàng. Lão đè tay lên đầu chàng, lạnh lùng nói: _ Đứng yên, nếu hai ngươi không muốn ta bóp nát sọ hắn! Quả nhiên anh em họ Vũ ném chuột sợ vỡ đồ vội dừng lại. Phong Nguyệt nói: _ Ngươi thả Lý huynh ra, chúng ta sẽ không truy cứu chuyện vừa rồi. Phong Lôi thêm vào: _ Chúng ta cũng chẳng màng đến An Dương Bí Kíp và quan hệ của ông cùng Hà Bá. Ra khỏi đây ta thề sẽ giữ kín chuyện này. Bạch Thiện cười hăng hắc: _ Đâu dễ thế? Các ngươi xem thường Bạch Thiện ta quá! Lão ấn vào một cái nút trên vách, đất dưới chân nứt ra thành một cái lỗ to, anh em họ Vũ rơi ngay xuống hầm đá. Nắp hầm lập tức đóng lại. Cười đắc thắng, lão họ Bạch quay sang Đào Long Vân bảo: _ Nếu ngươi không ngoan ngoãn dịch cho xong quyển sách này thì hai đứa kia phải nếm mùi đau khổ đấy! Con bé trông cũng kháu nhỉ, ta xem ra ngươi chắc không phải là người chẳng biết thương hương tiếc ngọc chứ? Ái Hoa (còn tiếp)
__________________
Sầu mong theo lệ khôn rơi lệ Nhớ gởi vào thơ nghĩ tội thơ (Quách Tấn) ![]() |
#8
|
||||
|
||||
![]() Cột đồng chưa xanh (tt)
Đào Long Vân hấp tấp hỏi: _ Thế tình trạng họ thế nào? _ Yên tâm đi, ở dưới đôi ba ngày chẳng chết đâu! Đào Long Vân phản đối: _ Một ngày không cơm nước cũng đủ chết rũ rồi. Lão già gật gù: _ Ừ phải, mỗi buổi ngươi sẽ mang thức ăn nước uống cho chúng vậy. Đào Long Vân ngần ngại: _ Ở như thế trong bao lâu? Lão già nheo mắt: _ Việc này phụ thuộc vào ngươi! Dịch xong bí kíp thì ta không lý gì giữ chúng bay lại nữa! Trong đầu lão nghĩ thầm: _ Sách dịch xong tất nhiên ta cho chúng bay về chầu ông vãi cả, giữ lại làm gì? Đào Long Vân thở dài. Đành phải chấp nhận thôi, chàng không còn đường khác để lựa chọn. Bạch Thiện nói: _ Ngươi thử đọc ta xem có thật biết chữ khoa đẩu chăng? Đừng có mà lừa ta kẻo phải nếm mùi đau khổ ấy! Đào Long Vân cầm sách đọc một đoạn trang đầu. Đoạn này là phần giới thiệu cho biết xuất xứ sách do An Dương Vương nước Âu Lạc soạn ra. Bộ sách gồm bốn chương: luyện công, kiếm pháp, phép xây thành và rèn binh khí. Sách viết bằng lối văn tối cổ, nhiều chữ không còn sử dụng, Long Vân cũng không biết nghĩa gì, nhưng vốn thông minh, chàng có thể suy luận diễn dịch ra mà tạm hiểu. Lão họ Bạch thấy chàng thực sự đọc được tiếng khoa đẩu thì mừng rơn. Lão nói: _ Ngươi chuyển ghi lại bằng tiếng Nôm được chăng? Hay là dịch thành Hán văn cho dễ? Đào Long Vân phản đối: _ Nhưng chúng tôi chưa ăn gì từ trưa đến giờ, bụng đói lả ra rồi, còn đầu óc đâu mà dịch sách? Nhìn dáng điệu biết chàng không nói láo, lão già họ Bạch nhượng bộ: _ Để ta ra ngoài tìm thức ăn! Đào Long Vân nghe nhói lên mấy chỗ, lập tức người cứng đờ ngã lăn trên đất. Thì ra Bạch Thiện đã phong toả các huyệt đạo của chàng. Lão cười ranh mãnh: _ Chớ hòng lợi dụng lúc ta đi khỏi mà giải thoát cho chúng. Khoảng nửa canh giờ ta sẽ trở lại. Đao Long Vân nằm trên nền đất lạnh chẳng biết bao lâu. Lão họ Bạch nói đi chừng nửa canh giờ mà chàng độ chừng đã trải qua hơn một canh giờ rồi cũng chưa thấy lão trở lại. Chàng vừa bụng đói, vừa lo âu cho số phận hai anh em họ Vũ còn đang bị lọt dưới hầm đất. Dần dần chàng nhận thấy chỗ huyệt đạo dường như thông suốt hơn, không còn bế tắc nữa và có cảm giác như có thể duỗi thẳng chân mình. Chàng thử nhấc tay lên, mặc dù hơi khó khăn nhưng bàn tay đã có thể cử động. Nguyên do là một người bị điểm huyệt thường thường khoảng sau hai canh giờ các huyệt đạo sẽ tự giải khai. Sau một lúc loay hoay, chàng gượng ngồi dậy được và loạng choạng đi đến góc phòng mày mò các nút bấm. Chỉ nghe “kịt” một tiếng rồi tiếp đến một chuỗi âm thanh sè sè, mặt đất từ từ mở ra một lỗ hổng. Một bóng người nhảy vụt lên, chính là Vũ Phong Lôi, theo sau là nàng Vũ Phong Nguyệt. Đào Long Vân mừng rỡ hỏi: _ Hai người có sao không? Phong Nguyệt mau mắn đáp: _ Chúng tôi không sao, đa tạ Lý công tử quan tâm. Ánh mắt cô gái nhìn chàng chan chứa tình cảm. Khi nãy, anh em họ Vũ đã nghe chàng đối đáp với Bạch Thiện. Họ nhận thấy chàng là người coi trọng nghĩa khí, không phải phường uý tử cầu sinh, dù trong cảnh nguy nan cũng quyết bảo toàn tánh mạng cho hai người. Đào Long Vân lảng tránh tia mắt của nàng. Chàng bảo: _ Tôi có điều này khí không phải xin cô nương bỏ qua. Tôi chỉ là kẻ quê hèn, chẳng phải con nhà quyền thế gì. Hai vị đừng gọi tôi là công tử nữa. Hãy gọi là Lý huynh hay gọi tên Hoán Đào cho thân tình. Phong Nguyệt chớp chớp đôi mắt. Nàng trả lời: _ Vậy em gọi anh là Đào huynh nhé? Đào huynh cũng đừng gọi em là cô nương, tên em là Nguyệt thì cứ gọi tên Nguyệt được rồi. Lời vừa thốt ra xong nàng cúi mặt giấu đôi má ửng hồng vì e thẹn. Phong Lôi cũng nói: _ Xin vâng mệnh Lý huynh. Bây giờ chúng ta nên nhanh chóng rời khỏi nơi đây kẻo lão họ Bạch trở lại … Phong Nguyệt hứ lên: _ Chờ lão trở lại em cho một trận biết tay nhà họ Vũ ta không dễ trêu vào. Hay là bây giờ ta phá tan tành hang động này khiến lão mất nơi trú thân cho bõ ghét? Phong Lôi can: _ Thôi, chúng ta vô phép xông vào nơi ẩn náu của người ta, người ta tự vệ là phải. Nhân dịp này nên nhanh chóng thoát ra thì hơn. Ba người đi trở ngược đường về sân đền Kim Hoa. Đến chỗ bậc thang Long Vân sờ soạng tìm ra nút cơ quan mở nắp giếng ra ngoài. Ái Hoa (còn tiếp)
__________________
Sầu mong theo lệ khôn rơi lệ Nhớ gởi vào thơ nghĩ tội thơ (Quách Tấn) ![]() |
![]() |
Ðiều Chỉnh | |
Xếp Bài | |
|
|