|
#1
|
|||
|
|||
![]() Ai xoay lưng ? Để làm người xa lạ !
Vỡ tan rồi cuộc tình chỉ riêng anh Còn chi em ! Đâu lời nói êm đềm ? Nghe chua xót trái tim người ở lại Thế là hết ! Là xa nhau mãi mãi Giấu mặt đi cho lệ chảy, mi hờn Cuộc đời giờ là chiếc bóng hoàng hôn Là cô lẻ trong canh dài, đêm vắng Ai xoay lưng ? Để tình như mưa, nắng ! Lúc ngọt ngào, lúc cay đắng như hôm nay Sương sũng buồn đầy ắp trái tim ngây Hồn hoang phế với từng ngày lặng lẽ Anh vẫn biết, tình mình rồi cũng thế ! Uá tàn ! Rơi !... Theo lá rụng cuối mùa Xác xơ ! vùi dập !... Trong gió, trong mưa Để chẳng còn như ước mơ thuở trước Cứ xoay lưng đi đi, cho anh được khóc ! Được một lần đưa tiễn cuộc tình đau Nếu ngày sau, trên bước đường... ta lỡ gặp nhau Anh sẽ cúi đầu... gọi thầm... "Cố Nhân Hỡi !"
__________________
Anh ở Sài Gòn dào dạt nắng Gửi em Đà Lạt chút yêu thương Thắp ngọn lửa hồng trong đêm vắng Ngàn trùng thăm thẳm bớt cô đơn Anh kết nắng tình thành áo lụa Mảnh áo đơn sơ thắm tình nồng Tơ vàng một sợi trăm nhung nhớ Khoác lên vai nhỏ, má thêm hồng Anh lấy mây trời may nệm gấm Trải cho em ngủ giấc ngây thơ Dẫu cách xa nhau ngàn vạn dặm Cận kề bên gối mấy lời ru Anh dõi mắt nhìn cánh chim vỗ Chim nhỏ kia ơi ! Bay về đâu ? Có về vùng cao xa xôi đó Gửi người xứ lạnh nụ hôn đầu. |
![]() |
Ðiều Chỉnh | |
Xếp Bài | |
|
|