|
#3
|
|||
|
|||
|
Ann nhận lời đi theo bọn Joe về Sydney để tìm hiểu về
mẹ, luôn tiện ghé lại thăm trường cô nhi. Trên đường đi Ann cố nhớ về mẹ, nhưng không thể thông suốt. Cô chỉ tưởng tượng mẹ mình đẹp, hiền hậu, yêu thương chị em cô hết mình. Cô lại tưởng tượng về bố. Bố cô phải là người đàn ông to lớn, can đảm, lúc nào cũng lo lắng cho gia đình. Hình ảnh mẹ thì cô thấy đậm nét, nhưng hình ảnh ba của cô, cô thấy có vẻ chắp vá. Cô không nhớ rõ về bạ Cô tưởng tượng khuân mặt thằng em và cô, ghép lại ra hình của bạ Cô cũng muốn cơ hội này tìm hiểu sự thật, cô vẫn biết đó là sự thật phũ phàng đã xảy ra cho gia đình cha mẹ cộ Tất cả mọi người ghé vào cô nhi viện trước, vì trường nằm trên đường về Sydney. Dì phước nghe tin có cô về thăm mừng lắm, Dì cũng muốn thấy mặt Ann, muốn chia sẻ với cô. Mấy đêm nay dì luôn cầu nguyện cho hai chị em Ann, người mà dì chưa gặp. Vừa thấy Ann dì cảm nhận như quen đã lâu, từ Ann phát ra cái chân thành, thu hút người đối diện. Dì phước ôm lấy Ann "ôi đứa con tội nghiệp của dì". Ann cảm động, cả hai đều rơi nước mắt. Dì phước mời tất cả mọi người dùng cơm trưa. Sau bữa cơm dì đưa Ann và mọi người đi tham quan mọi nơi trong trường, dì cũng không quên đưa Ann tới thăm căn phòng khi xưa Ann từng ở. Sở dĩ dì trở nên thân thiện với Ann, vì từ bữa nhóm người Joe Hao tới hỏi về chị em Ann. Dì dành nhiều thì giờ tìm hiểu và gom góp tất cả tài liệu có được về hai chị em Ann. Dì hy vọng sẽ có một ngày Ann tới thăm trường và dì sẽ trao tận tay những tài liệu ấy cho nàng. Vì nàng chính là sở hữu chủ. Ann nhận được một bì thư to dầy cộm từ tay dì phước. Mọi người từ giã dì phước, nhà trường ra về, ai cũng nóng lòng được biết trong bì thư đó có những gì. Ngồi trong xe, Ann cứ ôm chặt lấy bì thư như ôm một món báu vật. Nàng nhắm mắt lại, nhưng hai hàng lệ tuôn trào. Mọi người đều im lặng tôn trọng cái giây phút thiêng liêng ấy. Joe Hao đưa Ann về nhà mình, và hẹn gặp mọi người vào ngày mai. Hai đứa con của Joe Hao vừa nhìn thấy Ann đều sửng sốt. Đứa chị nhìn Ann với đôi mắt kinh ngạc, sợ hãi, nó vừa nhìn vừa đi giựt lùi. Còn thằng nhỏ thấy Ann, nó lại tỏ ra thân thiện, nó chạy lại nắm tay Ann lôi ngay nàng vào phòng, khoe đủ thứ. Thằng nhỏ làm như đã biết Ann, nhưng lâu quá không gặp. Hình như Ann hiểu được chuyện. Đứa con gái lén tìm Joe và nói "sao cái bà này giống như cái bà con nằm mơ ". Joe Hao dấu con: Không phải đâu, đó là Ann, em của người bạn ba". Con nhỏ nó biết ba nó nói dối, nên im lặng. Tối hôm đó nó không giám ngủ một mình, ôm mền qua phòng ba mẹ ngủ ké, và nhường phòng nó cho Ann. Ann ở trong phòng một mình, mở bì thư ta coi. Ann thấy tài liệu gồm nhiều giấy tơ, đa số là giấy khen, học bạ, hình chụp chung trong lớp. Đặc biệt có một bì thư nhỏ, trong đó có một tờ biên nhận gửi tiền tại ngân hàng mang tên Ann. Ann đọc kỹ ngày tháng thấy biên nhận này có đã 39 năm. Số tiền ký gửi chính là tiền nhà trường bán căn nhà của bố mẹ Ann, cộng với số tiền bảo hiểm do công ty bảo hiểm nhân thọ bồi thường về cái chết của bố mẹ Ann. Trong xấp tài liệu có một tấm hình chụp 4 người, đó là ba mẹ Ann, Ann và em traị Ann cầm tấm hình đưa lên hôn từng người, rồi áp vào ngực trìu mến. Ann nhận thấy như có lời ru trong gió. Tiếng ru nghe ngọt lịm, và giọng ru rất quen thuộc, Hình như cô quen lắm. Đúng rồi giọng ru của mẹ cô. Bốn mươi năm rồi cô mới nghe lại. Hai mắt cô trĩu nặng, Ann thấy mình nằm trong tay của mẹ và cô đi dần vào giấc ngủ. Cô thấy mẹ cô, bố cô, và em trai cộ Hình ảnh càng ngày càng rõ nét. Ký ức cô quay lại. Gia đình cô sống rất hạnh phúc. Bố cô có nghề chuyên môn, nên mặc dù mới định cư, bố cô có việc làm ngaỵ Chính nhờ vậy gia đình cô sớm ổn định. Mẹ cô cũng xin được một chân bán hàng ở tiệm take away food. Nói chung vấn đề tài chánh không có gì trở ngại. Hai chị em cô cắp sách tới trường hàng ngày bằng xe bus. Xe bus đưa rước ngay trước cửa. Nhưng bỗng một hôm mẹ cô vắng nhà, khi hai chị em cô về học, thấy có mảnh giấy: "mẹ lại nhà chú ..ăn giỗ, về trễ, tụi con và bố ăn cơm trước đừng chờ mẹ". Cả nhà ăn uống bình thường. Nhưng từ đó mẹ hay vắng nhà, mỗi lần vắng nhà, mẹ đều có một lý do. Chuyện của mẹ một ngày kia bị đổ bể. Bố ôm hai chị em vừa khóc vừa nói "Mẹ có bạn trai khác". Chuyện ngưới lớn, hai chị em cô không hiểu. Đến một hôm, bố, mẹ ra tòa ly dị. Kết quả bố ra đi, hai chị em cô ở lại với mẹ. Và rồi người đàn ông lạ hoắc dọn đến nhà, mẹ bắt chị em cô gọi bằng dượng. Ban đầu người đàn ông lạ tỏ ra chìu chuộng, quà bánh cho chị em cộ Chuyện đút lót không mang đến kết quả. Khoảng cách giữa cô và ông bố dượng không bao giờ được vùi lấp. Cô chỉ mong đến cuối tuần bố tới đón chị em cô. Cô chỉ thấy an toàn và hạnh phúc bên bố mà thôi. Nhưng rồi cô thấy mẹ không vui như khi có bố, ngược lại mẹ hay ngồi khóc một mình. Nhiều lần cô thấy hai người to tiếng, cãi vã nhaụ Mẹ cô bực bội chạy vào phòng đóng chặt cửa, ông bố dượng vơ cái áo khoát thoát ra ngoài lấy xe chạy. Ông bố dượng đi hai ngày sau mới về. Hai người lại cãi nhau. Bố dượng nổi máu côn đồ tát mẹ cô té xuống sàn nhà. Cô phản ứng tự nhiên nhào tới ông bố dượng, dùng hai tay đấm túi bụi "không được đánh mẹ tôi". Ông bố dượng trong cơn nóng bạt tai luôn cô, làm cô té sóng xoài bên mẹ. Mẹ ôm lấy cô chửi lại: "đồ khốn nạn, mày lợi dụng taọ Ép tao bỏ chồng. Bỏ con, mày lấy hết tiền bạc của taọ Bây giờ còn đối xử với mẹ con tao như vậy". Tên bố dượng hầm hầm bỏ đi. Bố tới nhìn thấy hoàn cảnh như vậy, vô cùng đau lòng nhưng không biết phải làm sao. Bố rất thương mẹ, nhưng hình như mẹ không thương bố. Khi gặp người tình xưa. Người tình một thời với mẹ. Người đàn ông ăn trở nên chơi bời trác táng. Đã có gia đình, khi biết mẹ đã qua đây, bèn tìm tới. Tình cũ không mời cũng đến. Tên sở khanh dùng lời mật ngọt, dụ dỗ mẹ. Một phút yếu lòng mẹ rơi vào vòng tay hắn. Nhưng tên sở khanh gài bẫy chụp hình cuộc ái ân vụng trộm. Hắn dùng hình ảnh ấy ép mẹ tiếp tục làm nô lệ tình dục cho hắn. Chuyện đổ bể, bố mẹ phải xa nhaụ Tên bố sở khanh không ly dị với vợ, nhưng vẫn đi lại với mẹ. Khi bố đi rồi, hắn ra mặt giở thói côn đồ, lấy hết tiền bạc, nữ trang của mẹ đi cờ bạc. Hết tiền hắn hạch hỏi mẹ, đánh đập mẹ thậm tệ. Sợ con bị vạ lây, mẹ đề nghị bố mang chị em cô đi theọ Chị em cô khăn gói theo bố về nội. Bố vẫn còn thương mẹ, mẹ cũng biết chuyện, nhưng không thể quay về. Mẹ cô cay đắng sống bên cạnh hắn. Mẹ thấy hối hận vô cùng, nhưng tất cả đã muộn. Chính mẹ cô đã đánh mất cái hạnh phúc đang có. Có ai thương chồng bằng vợ mình, và có ai thương vợ bằng chồng mình. Cả cuộc đời hy sinh cho nhau. Sự hy sinh không thể kiếm được lần thứ hai. Những người đến với nhau lần thứ hai hầu như chỉ lợi dụng nhau mà thôi. Vợ người ta, người ta không trân trọng huống hồ mình. Chồng người ta người ta còn kinh thường, huống hồ mình. Mẹ cô rơi vào trường hợp đó. Mẹ không đủ can đảm từ chối cái cám dỗ của người tình xưa. Với cái mã hào nhoáng bên ngoài, hắn đã hớp hồn mẹ cô thời còn trẻ. Suốt thời gian xa nhau, hắn đã phá biết bao nhiêu hạnh phúc người khác. Mẹ cô biết điều đó, nhưng trước măt hắn mẹ cô buông xuôi tất cả, quên người chồng hết lòng yêu thương mẹ, quên hai đứa con ngoan hiền.
__________________
![]() ![]() ![]() ![]() ![]() ![]() ![]() ![]() ************************************************** TRUM YEU GAI , CHET VI GAI SONG DE YEU , CHET VI YEU |
| Ðiều Chỉnh | |
| Xếp Bài | |
|
|