Go Back   Vina Forums > Thư Viện Online > Kho Tàng Truyện > Truyện Kiếm Hiệp
Hỏi/Ðáp Thành Viên Lịch Tìm Kiếm Bài Trong Ngày Ðánh Dấu Ðã Ðọc

 
 
Ðiều Chỉnh Xếp Bài
Prev Previous Post   Next Post Next
  #23  
Old 05-21-2005, 02:32 AM
vui_la_chinh vui_la_chinh is offline
Senior Member
 
Tham gia ngày: Feb 2005
Nơi Cư Ngụ: Trum Yeu Gai
Bài gởi: 4,697
Send a message via Yahoo to vui_la_chinh
Default

Hồi 13

Tái Ngộ Cái Bang


Sẳn có mấy con ngựa của bọn Thanh Long Bang để lại. Chu Cẩm Sơn nhảy lên một con rồi ra roi phi nước đại. Chừng được mấy chuc dậm gã tới một thị trấn nhỏ, đìu hiu xơ xác. Chỉ có một tửu điếm hãy còn mở cửa vì lúc ấy trời đã là khuya. Trong quán vắng tanh, gã phổ tạp đang ngồi ngáp trên một cái ghế đặt giữa phòng, thấy Chu Cẩm Sơn bước vào, gã đứng bật ngay dậy.
- Khách quan dùng gì ạ? - Gã xum xoe hỏi.
- Ở đây có thứ gì ăn ngon không?
- Cái gì cũng có, thịt bò nấu rượu, cá bỏ lò, gà hấp muối...
- Cho món thịt bò nấu rượu. - Chu Cẩm Sơn nói.
- Có ngay! Có ngay! - Gã liến thoáng nói - Mời khách quan dùng trà trước đã...
Đồ ăn được mang ra, đang đói bụng nên Chu Cẩm Sơn ăn một loáng đã hết sạch. Gã thấy trời đã tối nên nói với chủ quán:
- Ở đây có chỗ nghĩ đêm không?
- Dạ có, nhưng chắc không được như ý khách quan đâu, chỗ này hoang vắng....
- Không sao! Tại hạ chỉ cần chỗ ngả lưng thôi là được rồi. Mai đi sớm:
- Vậy thì được! Xin mời đi lối này.
Gã dẫn Chu Cẩm Sơn đi theo lối cầu thang bên phải vào một căn phòng được bày biện sơ sài, tường vách mối mọt ăn khắp chỗ. Gã mỉm cười nói:
- Quán nghèo chỉ có vậy thôi, xin khách quan bỏ qua cho. Ở đây chúng tôi lấy giá cũng phải chăng.
- Tiền nong ngươi không phải nói tới ta chỉ cần yên tĩnh là được.
Chu Cẩm Sơn đóng cửa lại rồi lên giường xếp chân bằng tròn luyện công.
Tập xong gã toan nằm xuống nghỉ thì bỗng nhiên có tiếng động bên ngoài rồi một mũi tên từ cửa sổ bắn vào căn phòng cắm phặp vào tường.
Gã thấy đuôi mũi tên có gắn một mảnh giấy liền mở ra xem. Bên trong vỏn vẻn chỉ có mấy chữ:
Mời Thiếu hiệp đến ngay Linh Sơn Tự cách đây hơn dặm về phía Tây! Việc rất quan trọng xin thiếu hiệp giúp cho...
Phía dưới không thấy tên họ người viết là ai cả! Chu Cẩm Sơn nghĩ bụng:
Chắc là ai đó bị uy hiếp nên cầu ta đến viện trợ! Không lẽ lại khoanh tay ngồi yên.
Nghĩ thế gã liền phóng mình ra ngoài cửa sổ nhắm thẳng hướng Tây thẳng tiến. Không gian xung quanh tối đen như mực. Đường đi mỗi lúc một rậm rạp bởi cây cối mọc chằng chịt.
Quả nhiên đi chừng hơn mười dặm, gã trông thấy lờ mờ một ngôi chùa được xây cất chênh vênh trên triền núi, bên trong có ánh đèn tỏa ra. Chu Cẩm Sơn tiến nhanh về phía ngôi chùa, lúc đến nơi thấy cửa chùa khép hờ không đóng, gã đẩy mạnh cửa bước vào.
Quang cảnh bên trong khiến Chu Cẩm Sơn sửng sốt. Trên sàn nhà la liệt khoảng bảy tám xác chết, mặc quần áo đủ các môn phái. Góc bên phải là xác một nhà sư chùa Thiếu Lâm, kế đến là hai xác chết của hai đệ tử phái Võ Đang.
Tất cả đều trong tư thế nằm ngửa, mắt trợn trừng vẻ khiếp sợ vô cùng.
Chu Cẩm Sơn thấy trên môi nhà sư hơi mấp máy, hiển nhiên lão còn sống. Gã liền cúi xuống đặt tay vào ngực nhà sư truyền công lực nhà sư truyền công lực thượng thừa cùa mình vào hy vọng sẽ hỏi được đôi điều.
Được chừng một lúc. môi nhà sư bỗng chuyển động nhiều hơn, rồi thều thào rất khẽ, phải chú ý lắm mới hiểu được lão nói gì.
- Thí..... chủ..... là.....ai?
- Vãn bối là Chu Cẩm Sơn, có người đến bào tin đến đây không ngờ chậm trễ một chút.
- Không... Không...
Lão định nói một câu gì nữa song không thốt nên lời:
- Coi... chừng.... - Lão lắp bắp.
- Ai đã hạ độc thủ... xin đại sư cố nói cho vãn bối được biết.
Chu Cẩm Sơn thấy lão không trả lời, lại thấy ngực nhà sư bị trúng một chưởng bầm đen hết xung quanh chứng tỏ lão bị nội thương cực kỳ trầm trọng, ngay cả đầu ngón tay cũng thâm tím lại, một biểu hiện hết sức nguy kịch.
Trong Bát Nhã Thần Công phần cuối có đề cập sơ qua về y đạo có nói tới trình trạng này là "Thập Chỉ Liên Tâm" mười đầu ngón tay của con người có liên hệ mật thiết đến kỳ kinh bát mạch, bị bầm tím có nghĩa là nội tạng đã hư hại nặng khó bề cứu chữa.
Gã chợt nghe thấy tiếng động mạnh bên ngoài cửa bật tung ra. Gầ hai chục cao thủ bước vào. Đi đầu là một nhà sư, mặt tròn da dẻ hồng hào, bên cạnh cũng là một nhà sư chùa Thiếu Lâm mà Chu Cẩm Sơn đã biết mặt là Phương Lâm Đạo Sư, mấy người khác là bọn đạo sĩ phái Côn Luân, Thanh Thành. Nhưng người làm Chu Cẩm Sơn ngạc nhiên hơn là Vương Xứ Nhất, cao đồ của Vương Nhất Minh.
Nhà sư đi đầu dừng lại rồi cất tiếng thanh âm mạnh mẻ vô cùng:
- A di đà phật! Bần tăng là Bất Nghi Đại Sư xin được hỏi quí tính cao danh của thí chủ?
- Vãn bối là Chu Cẩm Sơn... trước đây là...
Gã định nói lên gia phụ mình song lại thôi. Bỗng nghe Vương Xứ Nhất quát to:
- Tên phản đồ kia, mi có nhận ra ta không?
Chu Cẩm Sơn nổi giận, gã đã chính tai nghe Lưu Bất Nhị nói Vương Nhất Minh là kẻ giết cha mẹ mình, hẳn tên này cũng có tham gia ít nhiều. Gã trầm giọng nói:
- Tuy Vương Nhất Minh là nghĩa phụ của ta, song chưa bao giờ ta được học võ công của lão, sao lại gọi là phản đổ được... Hơn nữa, chính tại hạ cũng đang định đến "Thần Quyền Môn" để hỏi cho ra lẽ đây.
- Ta biết.. ta biết..! - Vương Xứ Nhất cười sằng sặc - Qúi vị anh hùng, gã này đã chiếm đoạt được Bát Nhã Thần Chưởng nên mới lên giọng phách lối như thế, y còn nhẫm tâm ra tay sát hại...
Gã chỉ tay vào mười mấy xác chết trên sân.
- Thiện tai! Thiện tai! Sao thí chủ nỡ ra tay tàn độc như vậy! - Bất Nghi đại sư vẫn ôn tồn nói - Thanh Vân hòa thượng của bổn chùa đâu có hiềm thù gì với thí chủ đâu?
- Thì ra nhà sư bị trúng chưởng là Thanh Vân hòa thượng. - Chu Cẩm Sơn nghĩ bụng, gã vội nói:
- Đại sư, vụ này có sự hiểu lầm, vãn bối....
- Đừng có nhiều lời... - Vương Xứ Nhất cắt ngang - Ngươi còn có một tội danh nữa ngươi có nhận không?
- Tội gì? Ngươi thử nói xem!
- Ngưoi đã đầu độc các đệ tử Cái Bang, Tùng Lâm đạo trưởng rồi nhiều người khác nữa trong đại hội Cái Bang ở Kim Sơn Trấn...
- Ngươi đừng có ngậm máu phun người... - Chu Cẩm Sơn tức giận nói - Việc này... có thể liên quan tới Trần Bá Lưu, chính lão...
Chu Cẩm Sơn định kể cho mọi người nghe chuyện gã nhận ra Trần Bá Lưu là người đã nhờ gã và Lưu cô nương đánh xe chở thực phẩm đến nhà Vương phủ gia sau đó đột nhiên xuất hiện tranh chức bang chủ. Gã toan nói thì Phương Lâm đai sư đã chen vào:
- Bữa đó, cũng may bần tăng không ăn gì, nếu không đến bây giờ, công lực cũng chưa chắc đã hồi phục.... Nghe Vương thí chủ nói mới biết thì ra chính Chu thiếu hiệp đã mang thực phẩm đến...
- Đại sư! Vãn bối có mang rau quả đến cho các vị thật song....
- Thôi! Việc đã rành rành thết, thí chủ còn chối cãi làm chi! Vậy thử hỏi mười mấy xác chết này ngoài thí chủ ra còn ai vào đây nữa!
- Lúc vãn bối đến đây, sự việc đã xảy ra rồi...
- Tại sao thí chủ lại đang đêm đến chỗ này làm gì?
- Có một kẻ nào đó, bắn một mũi tên vào phòng trong có gài bức thư nhờ vãn bối đến đây cứu trợ.
- Thí chủ nói nghe vô lý quá! - Bất Nghi Đại Sư thong thả nói - Nếu họ muốn nhờ thí chủ giúp đỡ, sao không vào tận nơi để nói mà phải dùng thủ đoạn lén lút đó.
- Nếu như không phải như vậy thì vãn bối đã bị mắc mưu chúng rồi...
- Thí chủ hãy đưa bần tăng coi lá thư xem sao? - Bất Nghi đại sư bảo gã.
Chu Cẩm Sơn thò tay vào bọc song sực nhớ gã đâu có mang theo người.
Gã nói:
- Xin mời các vị theo tại hạ đến tửu điếm. Lá thư tại hạ vẫn để trên bàn.
- Đúng là đồ dối trá... Ngươi đừng ỷ mình võ công cao mà thoát khỏi đây được đâu. - Vương Xứ Nhất quát lên.
- Bần tăng có đề nghị như thế này. Thí chủ nên theo bần tăng về chùa Thiếu Lâm, đợi tháng sau có đại hội Bát đại môn phái chúng ta sẽ xem xét lại. - Bất Nghi đại sư ôn tồn nói - Nếu lúc ấy, quả thất thí chủ bị Oan, bần tăng xin hứa sẽ không gây khó dễ gì cho thí chủ đâu. Thí chủ nghĩ sao?
- Điều đó, vãn bối quyết không thể tuân theo được... vãn bối còn phải tới Thần Quyền Môn hỏi cho ra lẽ...
- Thí chủ lại gây khó khăn cho bần tăng rồi... bởi vì sự việc hôm nay quần hào đều chứng kiến.
- Vãn bối đã nói không phải là không phải. - Chu Cẩm Sơn cố thanh minh - Nhất định phải có kẻ nào đã ra tay?
- Chốn hoang vắng này làm gì có ai ngoài thí chủ? Thanh Vân hòa thượng của bổn tự võ công rất cao, ai là người có thể hạ sát được y? Bần tăng đã biết mới đây, thí chủ đã giết khá nhiều đệ tử Cái Bang, chứng tỏ võ công thí chủ không phải tầm thường...
- Chuyện mới đây thôi sao Bất Nghi đại sư đã biết rồi. - Chu Cẩm Sơn nghĩ bụng. Gã nói:
- Chuyện đó thì có nhưng không phải là đệ tử Cái Bang mà là bọn Thanh Long Bang...
- Thí chủ lại còn chối cãi nữa sao? Chính bang chủ Trần Bá Lưu đã xác nhận là người của y?
- Thật là tức cười quá! - Chu Cẩm Sơn nói - Nếu Đại sư còn nghi ngờ, hãy hỏi Bất Qúa Ngũ...
- Thôi, đừng có nhiều lời nữa!- Vương Xứ Nhất quát to - Ngươi còn viện cớ lăng nhăng thì càng tỏ ra gian trá. Bọn ta biết tìm Bất Qúa Ngũ ở đâu mà hỏi bây giờ...
Chu Cẩm Sơn tức đầy ruột. Gã hiểu ra dù có mồm năm miệng mười cũng không cản nổi. Đã đến nước này thì chẳng cần thanh minh làm chi cho mệt, gã nói:
- Thôi được, nếu các vị không tin thì tại hạ xin cáo từ, lúc khác sẽ giải thích sau...
- Thí chủ đâu có thể bỏ đi dễ dàng thế được - Phương Lâm đại sư nói - Tốt hơn là theo bần tăng về chùa.
- Nếu tại hạ không chịu thì sao?
- Thì bần tăng đành phải thất lễ vậy. - Bất Nghi đai sư nói.
- Nếu đại sư đã bắt ép như vậy, vãn bối đành phải vô lễ với đại sư. Xin đại sư miễn trách.
- Đấy là tại thí chủ buộc bần tăng phải động thủ thôi. Xin thí chủ hãy cẩn thận.
Lão nói rồi tiến lên hai bước, Chu Cẩm Sơn thấy nền nhà khẽ rung lên thì hiểu rằng công lực Bất Nghi quả thực ghê gớm. Bất Nghi chắp hai tay trước ngực rồi nói:
- Mời thì chủ ra tay trước đi!


__________________




**************************************************
TRUM YEU GAI , CHET VI GAI
SONG DE YEU , CHET VI YEU
Trả Lời Với Trích Dẫn
 


Ðiều Chỉnh
Xếp Bài

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn
Bạn không được quyền gởi bài
Bạn không được quyền gởi trả lời
Bạn không được quyền gởi kèm file
Bạn không được quyền sửa bài

vB code đang Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt
Chuyển đến


Múi giờ GMT. Hiện tại là 07:14 AM.


Powered by: vBulletin Version 3.6.1 Copyright © 2000 - 2026, Jelsoft Enterprises Ltd.