|
#9
|
||||
|
||||
|
TRONG BỆNH VIỆN</span>
<span style=\'color:purple\'>Ôi Mưa ........ Mưa da diết rơi , lòng em buồn thăm thẳm .. Em nhớ anh , anh hỡi ! Em nhơ' anh .... Tỉnh lặng quanh em một không gian màu trắng Khoảng cách giữa tụi mình làm em thấy chua cay . Xung quanh em ... đó , kia và cả đây ... Có những người , họ đứng bơ vơ mơi tận cùng sự sống Bản năng họ chợt bùng lên như ánh lửa Rồi lụi tàn ngay vào sắc trắng thiên thu ... Màu trắng cứ như là những mãng sương mù Em thấy sợ và thấy mình cô độc Dẫu biết rằng : Ai củng sống dể một lần dượt chết Xót cho những người phút cuối chẳng còn ai . Và cả đôi ta , liệu cái nghĩa " ngày mai" Có đủ lấp dầy khoảng trống đang hiện hữu Nếu phải rũ bụi đời bước vào miền vĩnh cữu Phút cuối cùng có kịp đến tiễn nhau ? Nữ Hoàng Lọ Lem
__________________
Nghe trong vận chuyển đất trời Có ta- hạt bụi giữa đời phù du |
| Ðiều Chỉnh | |
| Xếp Bài | |
|
|