|
#11
|
||||
|
||||
|
Vãn là ta chỉ riêng ta
Nghe đau sợ tóc, nhạt nhòa mắt môi ! Vẫn là vành nguyệt đêm Thu Chênh vênh chiếc bóng mịt mù khói sương Tình mây nợ gió vấn vương Xa trôi muôn hướng tỏ tường nào hay? ! Vẫn là gút đoạn chỉ may Khâu trên thảm ái đọa đày mũi kim Bên hiên đời cuối lặng im Vì trong cay đắng dấu tìm vải thô?! Vẫn là nhịp võng hư vô Ru hời câu hát bên hồ trông xa Vẫn là ta chỉ mình ta ! TNBV
__________________
Đêm quơ chăn gối thành kỷ niệm... Để đắp lên người những thú đau ! TNBV |
| Ðiều Chỉnh | |
| Xếp Bài | |
|
|