Go Back   Vina Forums > Thư Viện Online > Kho Tàng Truyện > Truyện Ngắn - Truyện Học Trò
Hỏi/Ðáp Thành Viên Lịch Tìm Kiếm Bài Trong Ngày Ðánh Dấu Ðã Ðọc

 
 
Ðiều Chỉnh Xếp Bài
Prev Previous Post   Next Post Next
  #11  
Old 10-25-2005, 03:59 AM
vui_la_chinh vui_la_chinh is offline
Senior Member
 
Tham gia ngày: Feb 2005
Nơi Cư Ngụ: Trum Yeu Gai
Bài gởi: 4,697
Send a message via Yahoo to vui_la_chinh
Default

Cát Tường đành buông Hiếu ra, cô ái nái nhìn anh. Gần đây, anh Hiếu của cô trở nên hư hỏng vì điều gì vậy?
Đóng cửa phòng, ông Hiển dìu cho con trai nằm xuống giường, ông ngồi xuống bên cạnh:
– Ba biết tại sao con uống rượu. Nhưng ba nghĩ là con đã đặt tình cảm sai chỗ rồi.
Hiếu nhắm mắt lại:
– Con nghĩ là tại con không dám nói. Nếu như con nói ra, nhất định em Tường sẽ chấp nhận con.
– Ba nghĩ tốt hơn là con đừng nói gì cả. Nếu nó có tình cảm, nó sẽ tự biểu lộ với con. Huống chi trong nay mai nó sẽ rời nhà này.
Hiếu lặng cả người:
– Có thật không ba?
– Sẽ phải như vậy mà. Con ngủ đi!
Hiếu vùi mặt xuống gối, dòng nước mắt yếu đuối của anh chảy ra. Cát Tường sẽ rời khỏi nhà này. Anh sẽ không còn được mỗi ngày nhìn thấy cô. Anh sẽ mất người mình yêu thương ư? Ôi, không thể nào!
Hiếu đấm mạnh tay lên mặt gối. Đã đến lúc anh không nên im lặng nữa. Anh phải nói ra tình cảm của mình.
Ánh mặt trời :Di chang xuyên qua cửa làm Hiếu giật mình thức giấc.
Nhưng rồi anh nhớ hôm nay là ngày chủ nhật nên nằm lại. Tối đêm qua, anh uống rượu nhiều quá, nên bây giờ đầu váng vất nhức.
Mấy giờ rồi nhỉ? Căn nhà yên ắng quá. Hiếu ngồi dậy đi ra ngoài. Không có ai ở nhà hết, chỉ có một mình anh. Hiếu đi lên gác, anh tần ngần nhìn những vật dụng của Cát Tường:
chiếc gối nhỏ và những tập vở lúc nào Cát Tường cũng xếp ngăn nấp.
– Anh dậy rồi à?
Cát Tường đi lên. Cô cười với Hiếu:
– Tối qua, anh say quá trời. Sao đi uống rượu nhiều dữ vậy, anh Hiếu? Hồi trước, anh đâu có thường uống rượu.
– Ừ. - Hiếu vò tóc - Sáng nay em không đi đâu sao?
– Không! Ngày mai, em mới đi, để cổ động cho phim sắp trình chiếu. Em sẽ vắng nhà một tuần, rồi sau đó đi học lại để ôn thi đại học.
– Vậy ... em có ở nhà này nữa không?
– Có lẽ em sẽ về nhà ba của em. Ông ở trung tâm thành phố, tiện cho việc học của em hơn.
Hiếu cười đau đớn:
– Đã đến lúc con chim xanh đủ lông đủ cánh bay ra khỏi tổ rồi, phải không?
Cát Tường cúi đầu:
– Sao anh lại nặng lời với em? Nếu anh ở vào địa vị của em, anh cũng sẽ làm vậy. Con ở gần cha là hợp lẽ. Cả tháng nay, em suy nghĩ, ba em cũng đâu có muốn bỏ em. Thôi thì vui sống với ông, cho ông vui trong tuổi già còn lại.
Hiếu châm biếm:
– Chứ không phải là em thích con trai riêng của ba em và muốn ở gần người ta?
– Không phải như vậy! Đối với em, tình cảm bây giờ hãy còn quá sớm. Em muốn học đại học. Có thể cuốn phim em vừa quay xong sắp trình chiếu là cuốn phim duy nhất. Em đã từng nói với anh là em mơ làm một phóng viên nhà báo kia mà.
– Tương lai của anh và em bây giờ ... - Hiếu chua chát - Em như ngọn đèn tỏa sáng, ánh sáng rực rỡ. Còn anh thì lại như ngọn đèn dầu lù mù trong căn nhà tranh dột nát.
Cát Tường nhăn mặt:
– Sao anh lại nói như vậy? Ba em nói anh rành về ngành điện, ông có thể đưa anh vào công ty ...
Hiếu gạt ngang:
– Không cần! Anh thích làm việc cho nhà nước hơn. Em bây giờ đâu còn muốn dựa vào anh, mà em thích ra ơn với anh hơn, được không?
Giọng Hiếu gay gắt, làm Cát Tường rươm rướm nước mắt:
– Em không hiểu lúc này em làm điều gì lầm lỗi mà anh với chị Hòa luôn khó chịu mắng mỏ em. Chẳng lẽ em có người cha giàu có nhìn nhận em là sai hay sao?
Giọt nước mắt của Cát Tường làm xao xuyến tim Hiếu. Làm sao cô biết được, Thúy Hòa có thể ganh ghét trở nên cộc cằn, nhưng còn anh, anh đã yêu cô, một tình yêu thầm lặng qua nhiều năm tháng, mà anh không sao mở miệng nói được ba chữ “anh yêu em”. Để bây giờ anh biết mình sắp phải rời xa cô.
Hiếu rụt rè đặt tay lên vai cô:
– Em không có gì sai cả, mà anh sai.
– Anh sai?
– Phải! Lẽ ra ... anh không nên yêu em. Trong tâm hồn em, trong trái tim em, anh chỉ là một ông anh, có đúng không?
Cát Tường sững người ra. Trong lúc bàn tay Hiếu buông thõng xuống. Anh cứ tưởng mình sẽ rất khó nói, nhưng rồi anh đã nói ra được rồi đó ba chữ “anh yêu em”. Ánh mắt bàng hoàng của cô khiến Hiếu tưởng mình có thể chết đi được, anh quay đầu chạy rầm rập xuống gác và đi luôn ra đường.
Cát Tường ngồi bẹp trên sàn gác, cô không biết mình nghĩ gì nữa, đầu óc cô rối rấm. Tối đêm qua, Lập Quân nói anh yêu cô, anh muốn có cô trong cuộc đời của anh. Lúc đó, cô thấy mình xúc động mãnh liệt, đã khép mắt đón nhận nụ hôn bày tỏ tình yêu.
Rồi sáng nay, Hiếu nói yêu cô. Sau lời bộc bạch, anh cấm đầu chạy đi. Cô bối rối quá. Trái tim cô thuộc về ai đây?
Trông thấy Cát Tường, ông Bằng vui vẻ đứng lên:
– Tối qua, ba nghe Lập Quân nói con chịu về nhà này ở. Ba mừng lắm, cho người dọn dẹp căn phòng trên lầu cho con. Con có thể về đây ở bất kỳ lúc nào con muốn.
Ông thân mật ôm qua vai cô:
– Con lên xem thử trên lầu, muốn thứ nào nữa cứ nói. Ba sẽ lo cho con.
– Dạ thôi, ba ạ. Ba cho con thứ gì con nhận thứ đó, điều quan trọng là ba và dì vui thôi.
Bà Minh Nguyệt đi ra. Cát Tường vội cúi đầu chào bà:
– Thưa dì.
– Dì thấy còn trong ảnh, không ngờ ở ngoài con xinh đẹp hơn trong ảnh nhiều.
Cát Tường cúi đầu. Sao nhìn bà, cô thấy sợ như thế nào ấy, không hiểu tại sao nữa. Lập Quân nắm cánh tay Cát Tường:
– Anh đưa em lên lầu.
Cát Tường bước theo Lập Quân. Căn nhà sang trọng và rộng quá. Nó hoàn toàn khác biệt với căn nhà nhỏ mà cô đã từng sống từ thời thơ ấu, căn nhà đó ấm áp. Còn ở đây, cô thấy lành lạnh như thế nào ấy.
Lập Quân đưa Cát Tường đến một căn phòng, anh đẩy nhẹ cửa:
– Ngày hôm qua anh đi mua cho em cái tủ này đó. Em có cần bày trí lại không?
Cát Tường cười nhẹ:
– Như thế này là quá tốt so với suy nghĩ của em. Chưa bao giờ em dám nghĩ mình có một căn phòng xinh xắn, một thế giới riêng biệt với đầy đủ tiện nghi như thế này.
– Ba còn định trang bị cho em một máy vi tính nữa đấy.
– Bây giờ em chưa cần đâu, em còn phải ôn thi thì mới thi được chớ anh. Em muốn về đây cho yên tịnh để học. Tuy nhiên, em lại thấy áy náy như thế này ấy.
Lập Quân ngạc nhiên:
– Sao?
– Anh có biết ngày hôm qua ... anh Hiếu nói là ảnh yêu em.
– Rồi em trả lời như thế nào?
– Em chẳng trả lời sao cả, vì nói xong là ảnh bỏ đi mất, suốt cho đến chiều, em không gặp lại.
Lập Quân nghiêm mặt:
– Nếu em đã xác định phải đậu vào đại học, em nên về đây ở. Vì tương lai của em sẽ do chính em quyết định. Tuy nhiên, anh muốn biết giữa anh và Hiếu, em yêu ai?
– Chưa bao giờ em nghĩ là em yêu anh Hiếu. Tình cảm của em nếu có cho anh Hiếu giống như tình cảm anh em vậy.
Lập Quân gật đầu:
– Anh tim em. Tốt nhất, em dọn về đây ở, càng sớm càng tốt. Ba rất lo cho em.
Nhẹ kéo Cát Tường vào lòng mình, Lập Quân hôn lên tóc cô:
– Anh yêu em. Tuy nhiên, anh hứa sẽ dành hết mọi ưu tiên cho việc em tốt nghiệp đại học.
Cát Tường xúc động ngẩng lên, cô thấy yêu anh nhiều hơn. Bên cạnh anh, cô thấy lòng mình dạt dào hạnh phúc.
– Em dọn đi thật sao?
Mắt Hiếu tối sầm lại trước cái vali quần áo và sách vở của Cát Tường được xếp ngăn nắp vào cái thùng, chuẩn bị cho việc ra đi của cô. Cứ nghĩ đến ngày mai này anh sẽ không còn nhìn thấy Cát Tường, căn gác thênh thang chỉ có đồ đạc và quần áo của Thúy Hòa là Hiếu không chịu nổi.
Cát Tường đóng nắp vali lại:
– Em đi, nhưng thỉnh thoảng em sẽ về. Em vẫn ở thành phố chớ có đi đâu xa đâu hả anh.
Hiếu nghẹn ngào:
– Nhưng mà ... căn nhà này đã quen luôn có em rồi. Có phải vì anh nói anh yêu em mà em quyết định dọn đi nhanh hơn dự định?
– Không phải đâu anh! Em đã nói với anh rồi mà, em cần ôn thi để thi vào đại học.
Đang nói, Cát Tường nhăn mặt:
– Anh lại uống rượu nữa à? Hứa với em, anh đừng uống rượu nữa có được không anh?
Hiếu quay đi:
– Nếu ... anh không uống rượu ... anh chết có lẽ tốt hơn sống. Anh không hứa đâu, vì khi em đi rồi, nhà này vắng em, anh không biết mình sống ra sao nữa.
Chỉ có rượu mới làm cho anh khuây khỏa được thôi.
Cát Tường dịu dàng ôm cánh tay Hiếu:
– Đừng như vậy có được không anh? Tại sao anh không xem em như chị Thúy Hòa? Nhìn thấy anh chiều nào về nhà cũng có mùi rượu hết, em buồn lắm.
– Em buồn thật sao? Tối nào anh ta cũng đến đây, anh thấy mắt em sáng lên.
Anh thường tự hỏi, tại sao ân tình mười mấy năm bên nhau lại không bằng người mới quen. Anh ta hào hoa đẹp trai lịch lãm và trí thức, anh và anh ta làm sao so sánh cho được phải không?
– Em chưa bao giờ so sánh anh và Lập Quân. Xưa nay, em luôn tự bảo anh là anh trai của em. Có lẽ tại chúng ta luôn bên nhau, cay đắng ngọt bùi cùng chia sẽ, cho nên em không thể có tình cảm nào khác hơn được. Anh Hiếu! Thật tình, em không muốn làm cho anh đau khổ, nhưng chuyện tình cảm biết nói sao bây giờ.
Ôi! Những lời lẽ rạch rồi như từng lưỡi dao bén ngót xuyên vào trái tim Hiếu tan nát. Anh xô mạnh Cát Tường ra, chệch choạng đi xuống.
Và rồi Hiếu cứ tu nốt phần rượu trong chai. Anh muốn say, say ngất ngưởng để sáng ngày mai khi anh thức dậy thì Cát Tường đã đi. Hãy đi mau đi, rời xa nơi này, cho tôi đừng bao giờ thấy em nữa.
Mười lăm năm trước khi em đến đây, em sợ hãi cứ ôm chặt lấy anh, em sợ tiếng máy bay rền rĩ, em sợ tiếng xe ba gác và sợ cả tiếng sấm sét trời mưa. Anh đã che chở cho em. Điều ấy, bây giờ em đâu còn cần nữa.
– Đừng uống nữa, anh Hiếu ơi!
Cát Tường vừa khóc vừa giật chai rượu trên tay Hiếu:
– Em xin anh có được không? Anh như thế này, em khổ tâm lắm. Em biết hồi nhỏ anh từng lo cho em, nếu như không có anh, em sẽ sợ chết điếng luôn ...
Hiếu nhìn sững Cát Tường. Giọt nước mắt trên má cô mới đẹp não nùng làm sao. Trái tim Hiếu đau thắt. Anh vụt ôm choàng lấy Cát Tường, ôm thật chặt:
– Anh nhớ hồi nhỏ, anh hay xin em cho anh được hôn lên đôi mi cong, hôn lên cái đồng tiền trên má em. Bây giờ anh vẫn khao khát được điều ấy.
Ánh mắt Hiếu rực lửa. Cát Tường sợ hãi cố đẩy Hiếu ra:
– Đừng anh Hiếu! Chúng ta là anh em mà.
– Hồi xưa, em đâu có từ chối. Lúc đó, em còn cười bảo anh:
Anh Hiếu hôn đi. Em còn tinh nghịch để cho những sợi mi dài của em cọ vào má anh nhột nhột.
– Khi đó, chúng ta đều còn bé.
– Thế tại sao bây giờ em không yêu anh?
– Em không biết. Buông em ra đi anh Hiếu!
– Anh yêu em, Chuột Lắt ạ ....
__________________




**************************************************
TRUM YEU GAI , CHET VI GAI
SONG DE YEU , CHET VI YEU
Trả Lời Với Trích Dẫn
 


Ðiều Chỉnh
Xếp Bài

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn
Bạn không được quyền gởi bài
Bạn không được quyền gởi trả lời
Bạn không được quyền gởi kèm file
Bạn không được quyền sửa bài

vB code đang Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt
Chuyển đến


Múi giờ GMT. Hiện tại là 11:55 PM.


Powered by: vBulletin Version 3.6.1 Copyright © 2000 - 2026, Jelsoft Enterprises Ltd.