|
#23
|
|||
|
|||
|
Hiếu hôn nhẹ lên tóc Cát Tường:
– Hơn nữa, nếu em sinh con cho anh thì làng phim ảnh làm gì có cô Cát Tường tài hoa xinh đẹp phải không? Nhưng sau này, khi chúng mình lấy nhau, anh bắt em phải sinh cho anh ... đủ một đội bóng đá luôn. Cát Tường đỏ mặt cung tay đánh nhẹ vào mũi Hiếu: – Làm như người ta là gà vậy, nuôi nổi với chịu nổi một đội bóng à? Cậu mợ chỉ có anh, em và chị Hòa thôi còn chịu đời không thấu, nữa là một đội bóng. – Như vậy mới chứng tỏ anh yêu em nhiều biết chừng nào chứ. – Nhưng mà mợ vừa nói mợ cấm anh yêu em. – Anh hơn hai mươi lăm tuổi gần ba mươi rồi, tự anh quyết định cuộc đời của anh. Chẳng phải chúng mình đã là của nhau rồi sao? Không ai ngăn cách chúng ta được cả, ngoại trừ cái chết, anh mới hết yêu em. – Đừng nói câu này, nghe ghê quá anh ạ. Cát Tường phụng phịu bịt miệng Hiếu. Anh giữ tay cô lại trên môi mình và hôn cô, ánh mắt nóng bỏng một tình yêu. Cả hai không thấy Ngọc Bích vừa đi tới, cô vội nép sau chậu nguyệt quế. Ngọc Bích đau đớn nhìn họ. Chính cô đã đi tìm Cát Tường để giữ chân Hiếu lại, nhưng bây giờ nhìn họ với nhau, trái tim cô đau đớn không chịu nổi. Quay đầu, Ngọc Bích chạy báng bổ ra ngoài, nước mắt của cô rơi nhạt nhòa ... – Con đến đây cho mẹ bảo! Hiếu ngồi xuống ghế, anh quay nhìn Thúy Hòa: – Em đã khỏe chưa Hòa? – Em khỏe rồi. Anh Hai! Có phải Lập Quân đã về Pháp rồi không? Hiếu cau mày: – Tốt nhất là em không nên nhắc đến cái thằng đốn mạt đó. Vì nếu yêu em, nó phải lo cho em, chứ không phải là mang em bỏ vào bệnh viện, báo tin cho Cát Tường hay rồi sau đó trốn chạy như con chuột. Em lớn rồi, phải biết suy nghĩ chớ. Giả sử như em chết đi, người đau buồn là ba mẹ và anh nè. Còn hắn, có thể bị sốc nhưng rồi hắn sẽ quên em ngay. Thúy Hòa lấy gối đậy mặt. Cô biết đó là sự thật, nhưng sự quay lưng của Lập Quân, cô không thể không đau đớn. Nếu như anh lo cho cô một chút, quan tâm cô dầu một chút thôi, cô vẫn thấy mình được an ủi. Kết thúc rồi, sao cô không đành lòng chút nào. Có lẽ Lập Quân đã đi rồi cũng nên, anh không thèm nhớ có một người con gái vì quá yêu anh mà đi tìm cái chết. Nước mắt Thúy Hòa trào ra lặng lẽ sau cái gối. Bà Hiển nhìn Hiếu: – Con và Cát Tường lại với nhau, phải không? Mẹ nói rồi, mẹ không chấp nhận nó đâu. – Tại sao như vậy hả mẹ? Cát Tường có lỗi gì đâu? Cát Tường từng là của con, chuyện chúng con nối lại là lẽ phải thôi. Bà Hiển lạnh lùng: – Nếu con chọn nó thì đừng có gọi mẹ là mẹ. Gia đình họ hại em con như thế này, mẹ không đi tìm cái thằng súc sinh đó bằm nó ra trăm mảnh là may rồi. – Nếu như ngày trước bác Bằng cũng bằm con ra làm trăm mảnh thì sao hả mẹ? Chuyện của Lập Quân và Thúy Hòa là do em con yêu người ta. Thúy Hòa giận dữ ném cái gối ra: – Sao anh luôn bảo là lỗi của em vậy? Em và Cát Tường không đội trời chung đâu anh Hai. Bực mình, Hiếu đưa hai tay lên đầu: – Bộ Cát Tường là người đẩy em vào Lập Quân sao? Là do em tự chọn, đừng có vô lý quá như vậy! – Phải, em vô lý đó! Nó hơn gì em mà anh Quân yêu nó, không yêu em? Hiếu lắc đầu. Anh không thể tranh luận với người ngang bướng như em gái mình, song Hiếu quyết bảo vệ tình yêu của mình. Hiếu nhìn mẹ: – Con xin lỗi mẹ, nếu như con lãi lời mẹ. Nhưng thật sự là con yêu Cát Tường, không ai và điều gì khiến cho con hết yêu Cát Tường cả. Hiếu mở cửa đi ra ngoài, mặc cho bà Hiển tức giận gọi lại. Bà giận đứa con trai cứng đầu của mình thì ít, mà tức Cát Tường thì nhiều, trong đó có cả lòng ganh ghét. Lập Quân yêu Cát Tường chứ không yêu con gái của bà, hắn “quất ngựa truy phong”, mặc cho con gái bà đau khổ. Bà nhất định không bao giờ tán thành mối lương duyên của con mình và Cát Tường. Ngồi bên nhau khá lâu, Cát Tường trầm tư, còn Hiếu cứ hút thuốc. Anh đốt thêm điếu thuốc nữa, hít một hơi dài rồi hả ra cho khói lan tỏa. Điếu thuốc mới nguyên kẹp giữa hai ngón tay thô ráp của người quen lao động vất vả. Lúc vào rừng theo bọn đãi vàng, những đêm khí hậu quá ẩm ướt và rét, anh đã tập hút thuốc rồi thành nghiện luôn, không bỏ thuốc lá được. Anh nhìn qua làn khói trắng, một Cát Tường xinh xắn. Anh thích Cát Tường của anh là con bé Chuột Lắt chứ không phải một Cát Tường nữ diễn viên điện ảnh. Không gian im lặng, điếu thuốc muốn hết, Cát Tường rút điếu thuốc ném ra xa: – Anh chỉ biết hút thuốc thôi sao? Nói cái gì với em đi chứ! – Em muốn anh nói gì? Anh chỉ có thể chia sẻ với em sự khó khăn trong việc lo cho hãng phim, còn giúp em, anh không biết phải giúp gì nữa. Cát Tường hờn dỗi: – Cũng đâu vì thế mà ngồi bên em, anh hút thuốc hoài. Vậy chúng ta đi về nghen. Hiếu ôm Cát Tường lại: – Ba em một muốn em yêu anh và mẹ anh cũng vậy, nhưng chúng mình đã yêu nhau và là của nhau, hãy cùng vượt qua sóng gió em nhé. Cát Tường cảm động dụi mặt vào ngực người yêu: – Chúng mình yêu nhau mãi phải không anh? – Ừ. Yêu nhau mãi mãi, tình yêu bất tử như loài hoa bất tử vậy. Hiếu cúi xuống trên môi Cát Tường. Hơi thở nóng của cô phả vào mặt anh quyến rũ, anh cúi hôn cô trong rung cảm đê mê, tình yêu ngọt ngào. – Anh sẽ nói với ba, chắc chắn ba sẽ đồng ý cho chúng mình cưới nhau ... – Nhưng mẹ anh đâu có đồng ý ... Cát Tường thở dài. Có cả cha cô nữa, dưới áp lực của dì Nguyệt, buộc cô rời bỏ Hiếu. Không, cô muốn cho ba và dì Nguyệt biết cô là của Hiếu và sẽ trọn đời là của anh. – Hiếu ạ! Có lẽ chúng mình cần có thời gian để thuyết phục mẹ anh và ba em nữa. – Ngày nào anh chưa cưới được em, anh không yên tâm chút nào. Cát Tường mỉm cười: – Đám cưới chỉ là một hình thức, em đã là của anh rồi, “Hiếu Tồ” ạ. Tiếng “Hiếu Tồ” làm Hiếu bật cười. Anh siết nhẹ cô hơn nữa vào mình: – Chuột Lắt! Anh yêu em. Môi tìm môi, nụ hôn như vẫn chưa thỏa mãn hết khao khát của tình yêu. Mắt anh như có ngàn tia lửa dịu dàng đốt cháy Cát Tường, lửa tình yêu thật dễ chịu, thật mê đắm và thật rung động. Đêm vào khuya, đến lúc phải chia tay nhau, bàn tay đan bàn tay sao không nỡ chia tay. Nhưng rồi cuối cùng cũng phải rời nhau, Hiếu hôn Cát Tường lần :Dt lưu luyến: – Em vào nhà ngủ đi! – Anh về đi, ngủ ngon nghen anh! – Bao giờ chúng mình mới không chia tay ai về nhà nấy, Cát Tường nhỉ? Và bây giờ sáng ngủ dậy, anh thấy em nằm cạnh anh? Cát Tường khe khẽ trêu anh: – Không lâu đâu anh. Hãy đợi đi! Cô buông tay anh ra, mỉm cười quay đi, Hiếu nhìn theo: – Mai, anh đón em. – Dạ. Cát Tường mở ví toan lấy chìa khóa mở cửa vào nhà, cánh cửa vụt mở ra. Cát Tường giật mình nhìn lên, cô vui mừng vì trông thấy Lập Quân: – Anh sang hồi nào vậy? Sao không gọi điện thoại cho em? – Em vui vì mới chia tay với Hiếu hay là vui vì thấy anh vậy? – Hai thứ cho em vui mừng cả. Anh đừng đi nữa nghen anh. Anh và dì đi rồi, ba buồn thiu, thở dài than vắn. Còn em, có biết gì đâu mà điều hành, mọi thứ cứ như tê liệt hết. – Em nhận ra anh quan trọng sao? – Em vẫn luôn xem anh như một người anh để em nương tựa vào. – Bây giờ em đâu có cần anh cho em nương tựa, người em cần là Hiếu kìa. Cát Tường buồn rầu: – Anh cay đắng với em chi vậy? Việc em yêu anh Hiếu đã khiến anh thay đổi thành con người ác độc sao? Thúy Hòa vẫn mong anh quan tâm đến chị ấy. Lập Quân lạnh lùng: – Em đừng nhắc đến cô ta! Anh không bao giờ yêu cô ta cả. Giữa anh và cô ta là một sự trao đổi sòng phẳng, giống như anh “ăn bánh trả tiền” vậy. – Cách nói của anh xem ra tàn nhẫn quá, anh Quân. – Tàn nhẫn bằng em không? Hay độc ác bằng Hiếu không? Anh ta chiếm đoạt em lúc em và anh yêu nhau, anh cứ ngỡ thời gian giúp em quên, nhưng rồi anh ta trở về. Anh giống như người trồng cây, nhưng khi muốn hái trái lại bị người khác tước đoạt. Anh biết em sẽ không bao giờ đến với anh nữa, vì mối quan hệ của anh và Thúy Hòa. Anh cũng chẳng mơ mộng gì chuyện em có cần anh nữa hay không. Nhưng suy cho cùng, anh không bỏ được hãng phim, nên anh trở về, vậy thôi. Cát Tường đặt tay lên vai Lập Quân: – Anh trở về vì bất kỳ lý do nào thì em và ba cũng mừng rồi. – Cám ơn. Lập Quân bỏ đi lên lầu, Cát Tường nhìn theo. Dù sao sự trở về của Lập Quân vẫn cho cô sự an tâm, hơn là anh ra đi để cho mọi thứ rối bung lên. – Em nghĩ như thế nào, trả lời anh đi chứ Ngọc Bích. Ngọc Bích cúi đầu suy nghĩ. Nói chung là kịch bản phim khá, cô cũng muốn thử sức, biết đâu rồi cô cũng sẽ đạt danh vọng như Cát Tường đang có. Đánh được tâm lý của Ngọc Bích, Lập Quân vờ tha thiết: – Anh thấy em có khả năng, nên muốn giúp đỡ và đào tạo em thay thế Cát Tường. Nay mai, cô ấy lấy Hiếu, tất nhiên dù muốn hay không cũng mất một lượng “fan” ái mộ. Anh từng đưa Cát Tường lên đỉnh cao, cho nên bây giờ anh cũng muốn đưa em lên đỉnh cao. Không phải ai muốn cũng được đâu, chẳng qua là anh thấy em diễn xuất tốt.
__________________
![]() ![]() ![]() ![]() ![]() ![]() ![]() ![]() ************************************************** TRUM YEU GAI , CHET VI GAI SONG DE YEU , CHET VI YEU |
| Ðiều Chỉnh | |
| Xếp Bài | |
|
|