Go Back   Vina Forums > Câu Lạc Bộ Giao Lưu > Nhịp Đập Trái Tim > Góc Chia Sẻ
Hỏi/Ðáp Thành Viên Lịch Tìm Kiếm Bài Trong Ngày Ðánh Dấu Ðã Ðọc

Trả lời
 
Ðiều Chỉnh Xếp Bài
  #31  
Old 08-25-2012, 05:52 AM
AiTinh's Avatar
AiTinh AiTinh is offline
@->Trùm Yêu...*muahzz*<-@
 
Tham gia ngày: Aug 2008
Nơi Cư Ngụ: In your heart :)
Bài gởi: 2,741
Default

Trích:
Nguyên văn bởi cafe234567cn View Post
Chị Ái nói vậy thì em cũng không dám vô góc NKOL của chị Ái mà trò chuyện đâu..

Em nghĩ là gặp nhau ở đâu thì trò chuyện ở đó, chị Ái và anh Thăng Long đang nói chuyện Đạo ở đây thì sẵn dịp em mới hỏi anh, hỏi chị một câu, chẳng ai dám chiếm cái NKOL này để mà nói chuyện của riêng mình, các anh chị đừng nên nghĩ là ai ở đây muốn phá hoại cái góc này, nhiều khi em thấy các anh chị vẫn chạy qua chạy lại nhật ký của nhau nói vài câu, có sao đâu. (Em cũng không nghĩ chị Ái sẽ cảm thấy khó chịu vì điều đó.). Và em cũng không vô ý đến độ vào đây quậy cái chốn riêng tư của chị Ái..

Trong khi em hỏi thì các anh chị trả lời em rất là nhiệt tình, mặt khác lại cùng nhau bẩu "vào phòng kia" nói chuyện tiếp đi như là bẩu "cậu đang xen vào chốn riêng tư của người khác ý". 2 cách cư xử cho cùng một vấn đề rất là đối nhau. Ừ, làm cho em có cảm tưởng như mình vô duyên quá, quấy rối người khác đến độ phải để người ta "nhắc nhở" mình. (trong khi em chỉ reply mới 1 lần)

Mọi người biết giữ lịch sự cho nhau nhưng lại làm cho một "người mới" như em cảm thấy hổ thẹn vì "tội lỗi" chen vào chốn riêng tư của chị Ái.

Em diễn tả lại hoạt cảnh nha

Trong khi em đang bon bon trên đường "Đời không như là mơ"

Thì chị Lỳ thì hiện ra như một "cảnh sát" thổi còi toét toét "chúng tôi là lực lượng dzữ dzìn trật tự đô thị, Miss cafe này đã dùng cái mồm lạm dụng lấn chiếm dường đi riêng "NKOL" của chị Ái, đề nghị lồng chí Cafe đi đúng đường, vượt đèn đỏ đúng tuyến"

Em ngoan ngoãn cúi đầu hổ thẹn, vớt vát 1 câu:
"Dạ sẵn con đường "đạo" đã có hai anh chị mở hàng nên em cho mồm lăn qua vài dòng đâu có sao, vậy thôi mời anh Thăng Long qua góc đường "chia sẻ" với em nha"

Anh Thăng Long hào sảng,
Ừa, anh em mình đi nhá, nói trước à anh ít đi chung đường với riêng một mình ai lắm nha ..Vì như vậy thì anh chỉ thấy có một mình anh thôi, vì tụi nó đi chậm quá " j/k

Hai anh em đang chuẩn bị cuốn "mồm" thì chủ nhân làn đường "Đời ko như là mơ" vào kể chuyện "đạo" cho nghe 1 một lần nữa, sẵn tiện "mời em đi sang kia" và bày tỏ thái độ cảm kích viên Cảnh Sát khinh khiu kia quá xá làm Mít-ướt cafe "muôn phần hổ thẹn", buồn như muốn khóc..

Mọi chuyện là như thế, như thế

Mà em nói thật, những điều chị Ái và anh Thăng Long nói em cũng có đồng ý hết đâu nhưng em cũng không nói ra, bàn tới nữa, như chị Ái đã nói, mỗi người có cách nghĩ riêng của mình.. Và em cũng đã đồng ý là ra góc riêng "chia sẻ" tiếp hoặc không mà. Cần gì phải vỗ mặt nhau đôm đốp vậy?

Em chỉ nói ý kiến của mình, ko có ý tranh cãi gì đâu, anh chị cho em biết ý kiến luôn ở đây đi rồì mình có thể xóa đi.. (vào ngày mai chẳng hạn)

Xin lỗi đã có mấy lời này vì em là người rất là .. mong manh.
Thanks
---
hihihi bé Cafe,

Đâu có ai ăn hiếp em sao em buồn và muốn khóc !

Đúng như lời huynh TL đã nói là khi chia xẻ với nhiều ý kiến của các anh chị em khác sẽ tạo cho mình cơ hội học hỏi và thăng tiến hơn về các khía cạnh trong cuộc sống :)

Huynh TL là người tế nhị và hiểu chuyện nên mới nói dừng lại, vì trước đó anh chị cũng đã nhất trí như vậy !

Chị ái chẳng có ý giận hờn hay là không thích em vào đây hỏi và trò chuyện. Góc NKOL của chị tâm sự, bất cứ anh chị em nào quan tâm tới chị đều có thể vào đây để chia xẻ và động viên chị, cũng như có thể comments. Nhưng mà tại em không hiểu được những ý và lời chị nói !

Vấn đề rất đơn giản bởi ý của chị là:

1. Chị hiểu được thế nào là "nhập gia tùy tục" nên vào nhà người khác thì phải tôn trọng lề luật của chủ nhà ! Khi chị đã được chủ nhà ưu ái cho chị một góc nhỏ trong đây và may mắn là một trong những người đại diện cho chủ nhà để tiếp đãi khách. Thì dĩ nhiên bổn phận của chị là không có tiên phong dìu dắt khách làm những điều mà không hợp với lề luật của chủ nhà. Và cũng phải có bổn phận nhắc nhở khách để khách biết ý của chủ nhà mà không làm điều gì quá đà, nghĩa là đi xa lề luật ! Nên thấy em vô tư nói là cứ tự nhiên bàn về Đạo... nên chị mới nhắc nhở vậy thôi ! Chị có ý tốt mà !

2. Chị đã offer em.... có nghĩa là chị vẫn chấp nhận em vào đây chia xẻ riêng với chị nếu em thích, vì chị đâu có ích kỷ đâu bé Cafe. Hơn nữa nếu như chị ái không thích nói chuyện với em thì chị ái đã không chịu khó ngồi để chia xẻ cái câu hỏi của em.

3. Em thật sự không hiểu được suy nghĩ của người lớn áh bé Cafe. Thật ra chị ái có cái topic "những điều nên biết" lúc trước không biết post vào đâu, nhưng mà cũng không có dám xin Lỳ thêm một cái box nào, vì chị ái không muốn ỷ lại và đòi hỏi quá đáng. Nên khi Lỳ mở ra cái box "góc chia sẻ" thì chị cảm ơn Lỳ với thái độ cảm kích..........và em hãy vào đó xem chị đã move cái topic của chị vào đó rồi ! Trong đó là góc mà chị muốn chia xẻ những kinh nghiệm thật của chính bản thân chị, và đã học hỏi ở đời và mọi người chung quanh ! Và cũng ngầm cảm ơn Lỳ đã rất thông cảm để cho chị ái và huynh ThangLong chia xẻ tới cái reply cuối có liên quan đến Đạo !

Diễn đàn đưa ra luật là tất cả member ai cũng phải tuân theo. Khi Lỳ đã mở ra một "góc chia sẻ", một là để ai cũng có thể vào đó chia sẻ, hai là Lỳ tôn trọng góc NKOL của chị ái. Cho nên chị ái cảm ơn hay cảm kích Lỳ thế nào, và Lỳ là người như thế nào chị ái biết rõ hơn bé Cafe áh cưng !

Em có đọc hay nhìn thấy những reply của chị và huynh ThangLong không??? Qua bao nhiêu lần reply rất nhiều, và hai quan điểm hơi khác biệt nhưng anh chị vẫn chưa từng dùng ngôn ngữ như em đã dùng ở cái reply trên của em. Nào trách móc đủ điều, nào là tự trách mình, nhưng mà thật ra đâu có ai không thích hay ghét gì em đâu ! Chẳng qua ai cũng có cái tế nhị và thông cảm, tại sao chị ái hiểu được ý của Lỳ và huynh ThangLong. Còn em thì em nói ra những lời lẽ như thế??? Và còn nữa :

Trích:
Mà em nói thật, những điều chị Ái và anh Thăng Long nói em cũng có đồng ý hết đâu nhưng em cũng không nói ra, bàn tới nữa, như chị Ái đã nói, mỗi người có cách nghĩ riêng của mình.. Và em cũng đã đồng ý là ra góc riêng "chia sẻ" tiếp hoặc không mà. Cần gì phải vỗ mặt nhau đôm đốp vậy?
Dĩ nhiên là mỗi người một quan điểm, khi em vào hỏi câu đó thì chị ái đã biết trước rồi bé Cafe. Nhưng giải thích cho em thì vẫn giải thích. Hai anh chị đều lên tiếng reply lại cho em cũng là có chung ý nghĩ thôi:

- lẽ ra anh chị đã dừng lại, nhưng vì em đã vào hỏi ngay hai anh chị. Nên hai anh chị phải trả lời. Tại sao?? Trả lời xong thì em lại nói là em có đồng ý hết đâu??? Đâu ai ép em phải đồng ý nè. Còn không trả lời thì em lại có suy nghĩ khác: có lẽ hai người này khi dễ hay là kỳ thị Cafe, tại sao không trả lời cho Cafe. Mà đôi khi anh chị im lặng thì Cafe lại nghĩ là hai anh chị chẳng biết, và chẳng có câu trả lời cho em !!!

- nên hai anh chị cũng cố gắng trả lời cho em. Rồi không hài lòng chưa vừa ý... xong em lại cho ra lời lẽ này "cần gì phải vỗ mặt nhau đôm đốp vậy?"

Vậy thì ai vỗ vào mặt ai đôm đốp vậy bé Cafe??? Thật sự mà nói, những bé dễ thương như em Cafe chị đã từng gặp qua ở diễn đàn khác. Những suy nghĩ và thắc mắc của các bé đó cũng gần giống như em, nhưng có điều là nói chuyện tế nhị hơn em. Họ thắc mắc mà đến nỗi các anh chị em trong diễn đàn bực mình và nói, không thèm nói chuyện nữa. Nhưng chị thì khác, khi mấy bé đó thắc mắc cái gì hay là đưa ra tư tưởng gì thì chị đều chịu khó giải thích và trả lời. Có bé thấy chọc chị hoài mà chị không giận, còn gọi chị là lesbian nữa, nhưng chị vẫn không có giận và chị vẫn nói chuyện. Sau này thì tự các bé xin lỗi và nói là hồi xưa muốn phá chị !!! Và cuối cùng thì trong diễn đàn đó có một bé lúc nào cũng đi theo hỏi chị đủ thứ chuyện. Nhưng chị rất thương bé đó, khi bé có tư tưởng không thông và giới hạn. Sau khi chị giải thích đã thuyết phục được bé thì bé đã chấp nhận là mình sai !!! Bé đó học rất giỏi computer và thông minh, dễ thương nữa !

Trích:
Anh TL và chị Ái thấy sao?
Anh chị đừng ngại bàn về đạo ở diễn đàn không phải là diễn đàn Phật Giáo, bàn chơi thôi mà có cãi nhau đâu mà phải sợ anh chị nhỉ?
Tôn Giáo và Đạo mà em nói nghe đơn giản là "bàn chơi" thôi, vì thế chị ái mới nói trong cái reply của chị ở trên là:

Trích:
Nhưng mà nói trước, các anh chị em khác thế nào thì chị ái không biết, đối với chị muốn chia xẻ thì phải là một thắc mắc thật sự nghiêm túc, chứ không phải đem chuyện cà rỡn ra hỏi rồi cho bé chọc là chị ái không có nhiều thời gian áh bé

Khi nào em thật sự có câu hỏi riêng trực tiếp tới chị ái về đời, tình yêu, mà không muốn hỏi bên kia thì chị sẽ sẵn sàng chia xẻ với bé trong đây !!! Rồi nha...... hông có nhõng nhẽo nữa áh !
Chị không bao giờ đem chuyện Đạo hay Tôn Giáo ra mà bàn chơi hết em à. Bàn luận thảo luận trong tinh thần hòa ái để chia xẻ và học hỏi lẫn nhau. Nghiêm túc mà đôi khi còn có hiềm khích nữa. Nói cà rỡn, bàn chơi chơi.....rồi dễ sanh ra chuyện thiếu tôn trọng và dễ dàng dẫn đến cãi nhau. Tôn Giáo là chỗ dựa tinh thần và tâm linh, phải respect chứ không phải để giỡn chơi ! Khi mà mình bàn thảo về vấn đề đó không phải chỉ những người reply qua lại với nhau đọc, mà người khác vào đọc nữa. Nếu mà mình nói nhảm thì sẽ "lead" người ta một cách nhầm lẫn không đúng về Tôn Giáo của mình hay là cho tất cả các Tôn Giáo khác ! Mặt khác người ta còn đánh giá tư cách và con người của mình nữa !

Trích:
Chị Ái nói vậy thì em cũng không dám vô góc NKOL của chị Ái mà trò chuyện đâu..


Chị ái đã nói hết lòng, và thương em hết lòng vậy thôi... em còn chưa hiểu được tấm lòng của chị, thế thì em có quyền riêng tư cá nhân không muốn vô góc NKOL của chị, thì chị cũng không có lý gì để ép em vô, đúng không nè??? :)

Ngoài em ra còn có Bờm, TNC, Lỳ, huynh TL... còn ai nữa không chị không nhớ. Nhưng mà anh chị em khác vẫn ra vào để quan tâm tới chị đó mà !!!

Có lẽ bây giờ bé Cafe hết còn nói là "em thấy chị ái hiền nhất Vina" rồi , cho dù em có thay đổi suy nghĩ của mình và cho chị ái "dzữ" và khó chịu nhất Vina chị ái cũng không có giận hay buồn gì em cả !!! Chẳng qua là em còn nhỏ chưa hiểu chuyện nên không hiểu chị, và tấm lòng của chị mà thôi !! Em thương chị thì chị cảm ơn, vì có thêm một người hiểu được tâm ý của chị. Em không thương chị thì chị cũng cảm ơn luôn, nhờ em mà chị ái nghĩ là chị cần phải học hỏi nhiều hơn nữa để có thể được mọi người xung quanh thương mến mình, không phải dễ !!

******* Ý kiến thì ý kiến, không cần phải xóa bỏ gì hết.... có sức chơi thì có sức chịu thôi hà !!! Chị ái nói và giải thích cho em hiểu thôi, không có phải muốn rầy em đâu, mai này khi trưởng thành hơn em sẽ hiểu được tại sao chị ái nói vậy, em đừng có khóc nữa là chị ái đau lòng lắm ! :thanks:

With love,
chị ái
__________________



Thương yêu trải hoa từ bi nở rộ
Khắp gian trần mừng rỡ giữa hoan ca
Yêu thật nhiều yêu say đắm thiết tha
Yêu nhân loại thiện lành ...tâm bác ái !


Trả Lời Với Trích Dẫn
  #32  
Old 08-25-2012, 02:17 PM
cafe234567cn's Avatar
cafe234567cn cafe234567cn is offline
Senior Member
 
Tham gia ngày: May 2012
Bài gởi: 184
Default

Cảm ơn anh Thăng Long và chị Ái đã có lần lắng nghe em.

Trích:
Chị không bao giờ đem chuyện Đạo hay Tôn Giáo ra mà bàn chơi hết em à
Thật ra em tới cái diễn đàn này đúng là chỉ để "chơi" thôi, nhưng qua cái sự dạo chơi em cũng "học" được nhiều điều. Nên em nói với chị Ái là bàn chơi là vậy. Anh Thăng Long cũng nói "Đạo" là bao la rộng lớn, anh hỏng dám bàn sâu, bàn rộng quá sợ không kham nổi, nên em mới nói với các anh chị là mình bàn chơi, mình biết sở học mình không tới mà cũng lạm bàn nghĩa là chơi, chơi mà học chứ sao mà thiệt được chị Ái? Ái có chắc là những điều Ái nói là khuôn vàng thước ngọc, đúng hết trên mọi nẻo đường "Đạo" không? Dĩ nhiên là Ái đâu có dám liều lĩnh nói như vậy. Nên em nói "chơi" nghĩa là chúng ta sẽ cùng nhau nói, nói ra xem cái nào đúng, rồi ai muốn quyết sao thì quyết, nghe theo cái nào thì nghe.. Có thể là chả ai nghe ai, thường là vậy.. cũng lạ lắm anh chị à..

Và lúc em rủ Ái bàn chơi nghĩa là em rủ anh chị dạo chơi vào con đường ấy, khu rừng ấy, có lúc nào gặp hoa thơm cỏ ngọt, hay đúng chiếc lá mà Phật đã từng trao thì cứ hái, cứ nhặt còn không thì xem hoa ngắm cảnh thôi nha.. Ý của chữ "chơi" là thế.

Em thì trót nghe lời cái ông giáo sư trẻ con " Cù trọng xoay" ông ấy bảo hãy tư duy như trẻ con, chỉ có tư duy như trẻ con thì lúc nào cũng vui, thế nên với em lúc nào cũng là "chơi", vâng, cứ thể em "chơi" từ sáng đến chiều..

Trích:
lẽ ra anh chị đã dừng lại, nhưng vì em đã vào hỏi ngay hai anh chị. Nên hai anh chị phải trả lời. Tại sao?? Trả lời xong thì em lại nói là em có đồng ý hết đâu??? Đâu ai ép em phải đồng ý nè.
Em đâu có nói với chị Ái là: "chị bắt buột em phải nhìn nhận là chị nói đúng hoàn toàn đâu" mà chị giải bày là "đâu ai ép em đồng ý".
Em đang nói là, chị Ái, em không đồng ý với những ý kiến của chị với anh Thăng Long ở những reply trên nhưng vì phép lịch sự, nên rút lui để không làm cày xới cái NKOL của chị Ái nên em mới không nói. Ý em là em rất là nhìu chuyện nhưng em vẫn "im mồm" để cho cái topic chị gọn gàng ngăn nắp.



Trích:
Chị ái đã nói hết lòng, và thương em hết lòng vậy thôi... em còn chưa hiểu được tấm lòng của chị, thế thì em có quyền riêng tư cá nhân không muốn vô góc NKOL của chị, thì chị cũng không có lý gì để ép em vô, đúng không nè??? :)

Ngoài em ra còn có Bờm, TNC, Lỳ, huynh TL... còn ai nữa không chị không nhớ. Nhưng mà anh chị em khác vẫn ra vào để quan tâm tới chị đó mà !!!
Chị Ái,

Em nói không dám vô là để diễn tả cái hoàn cảnh: " muốn vô lắm ý nhưng mà ngại qué".

Còn chị Ái thì nói :" hỏng vô thì thôi, đâu dám ép em vô, em hok vô thì có Bờm, TNC, Lỳ, Huynh TL.. nhìu ngừi nữa vô chơi với chị, ai cần."


Có phải người lớn lắm lúc tâm hồn cũng trẻ con lắm phải hok?

Em love "giáo sư Cù"

Em còn muốn nói nhiều lắm ý (sở trường của em là chọc ngoáy thiên hạ đó) nhưng mà em nghĩ, đối với chị Ái nói qua nói lại tức là dễ làm sản sinh thêm những hiểu lầm khác nữa, như là không hiểu chỗ này, bực chỗ kia. Mà em thì "iu chị Ái" thôi rồi luôn. Nên em không nói thêm nữa..


Thanks các anh chị.
---
__________________
iu em hok?
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #33  
Old 08-25-2012, 05:55 PM
TT_LưuLyTím_TT's Avatar
TT_LưuLyTím_TT TT_LưuLyTím_TT is offline
 
Tham gia ngày: Mar 2004
Bài gởi: 7,757
Default

Lỳ chỉ copy những cái posts trích từ NKOL của sis Ái ra thôi chứ không có dời bài ra vì Lỳ chưa xin phép sis Ái.

Lý do Lỳ mở ra box Chia Sẻ để ace chia xẻ tiếp mà không ngại vì topic đang về đạo mà nằm trong góc nhật ký của sis Ái Tình. Có lẽ khi sis Ái Tình ngồi suy tư hay nghe những bản nhạc lòng lại phải reply cho bạn xong rồi mới tới lượt minh riêng với mình. Hơn nữa anh TL đã nói :

Trích:
Có điều đây là Trang Nhật ký của Aitinh tự nhiên xen vào bàn chuyện đâu đâu thấy cũng kỳ kỳ phải hôn ???
và Lỳ nói :

Trích:
Vào đây để chia sẻ để trả lại góc NKOL của sis Ái nha Mr Thăng Long and Miss Cafe. Vào Đây Chia Sẻ
Anh TL và chị AT cũng có ý tạm ngưng nói chuyện về đạo, nếu đọc kỷ thì ai cũng có thể thấy và đó có lẽ vì nó ở trong box NKOL. Lỳ cám ơn các anh chị em đã đọc qua luật của Forum. Tuy anh TL và chị AT có chia xẻ về đạo nhưng chỉ là trò chuyện thân tình, không có ý đả kích tôn giáo khác hoặc làm xáo trộn Forums, trái lại các ace khác cũng có thể tham khảo học hỏi thêm từ anh chị TL & AT. Đó cũng là lý do Lỳ mở box riêng để chia xẻ khỏi phải xen kẽ trong NKOL và cũng không phải ái ngại như câu nói phía trên của anh TL.

Ngoài ra Lỳ không có ý gì khác hay làm gián đoạn cuộc trò chuyện, nếu Lỳ muốn làm gián đoạn thì không mở thêm box làm gì :)
__________________
http://Taochu.Uhm.vN
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #34  
Old 08-26-2012, 04:46 AM
AiTinh's Avatar
AiTinh AiTinh is offline
@->Trùm Yêu...*muahzz*<-@
 
Tham gia ngày: Aug 2008
Nơi Cư Ngụ: In your heart :)
Bài gởi: 2,741
Default

Trích:
Nguyên văn bởi TT_LưuLyTím_TT View Post
Lỳ chỉ copy những cái posts trích từ NKOL của sis Ái ra thôi chứ không có dời bài ra vì Lỳ chưa xin phép sis Ái.

Lý do Lỳ mở ra box Chia Sẻ để ace chia xẻ tiếp mà không ngại vì topic đang về đạo mà nằm trong góc nhật ký của sis Ái Tình. Có lẽ khi sis Ái Tình ngồi suy tư hay nghe những bản nhạc lòng lại phải reply cho bạn xong rồi mới tới lượt minh riêng với mình. Hơn nữa anh TL đã nói :

Trích:
Có điều đây là Trang Nhật ký của Aitinh tự nhiên xen vào bàn chuyện đâu đâu thấy cũng kỳ kỳ phải hôn ???
và Lỳ nói :

Trích:
Vào đây để chia sẻ để trả lại góc NKOL của sis Ái nha Mr Thăng Long and Miss Cafe. Vào Đây Chia Sẻ
Anh TL và chị AT cũng có ý tạm ngưng nói chuyện về đạo, nếu đọc kỷ thì ai cũng có thể thấy và đó có lẽ vì nó ở trong box NKOL. Lỳ cám ơn các anh chị em đã đọc qua luật của Forum. Tuy anh TL và chị AT có chia xẻ về đạo nhưng chỉ là trò chuyện thân tình, không có ý đả kích tôn giáo khác hoặc làm xáo trộn Forums, trái lại các ace khác cũng có thể tham khảo học hỏi thêm từ anh chị TL & AT. Đó cũng là lý do Lỳ mở box riêng để chia xẻ khỏi phải xen kẽ trong NKOL và cũng không phải ái ngại như câu nói phía trên của anh TL.

Ngoài ra Lỳ không có ý gì khác hay làm gián đoạn cuộc trò chuyện, nếu Lỳ muốn làm gián đoạn thì không mở thêm box làm gì :)
Thank you Lỳ again cưng........, qua bên đây thì mọi người chia xẻ thoải mái hơn và có thể học hỏi nhau nhiều hơn ! :thanks: Lỳ !

Lỳ copy qua bên đây như vậy quá đầy đủ rồi.... vì originally cái topic bắt đầu từ trong trang NKOL, cứ giữ lại trong đó để ái làm kỷ niệm .
__________________



Thương yêu trải hoa từ bi nở rộ
Khắp gian trần mừng rỡ giữa hoan ca
Yêu thật nhiều yêu say đắm thiết tha
Yêu nhân loại thiện lành ...tâm bác ái !


Trả Lời Với Trích Dẫn
  #35  
Old 08-26-2012, 06:07 AM
thănglong thănglong is offline
Nhóm Mài Mực
 
Tham gia ngày: May 2012
Bài gởi: 234
Default

Thân Gửi : Ly Ly - Aitinh - cafe ...

Những gì Ly Ly nói đều chính xác và cho thấy đây là một người phụ trách sáng suốt.

Qua đây thì thoải mái rồi , nên hôm nay Huynh viết vài dòng tâm sự nhe !
* Vì sao Huynh chọn trang Nhật ký của Aitinh để bàn chuyện Đạo , chuyện Đời ??? Đơn giản là vì ... Huynh biết sẽ rất nhiều người vào xem . Qua đó , Huynh muốn gửi một thông điệp ngầm đến BLĐ diễn đàn .

- Các Diễn Đàn thường hay ghi : Không bàn chính trị , không bàn Tôn Giáo. Cách ghi này quá chung chung khiến người ta cảm thấy ngần ngại khi trao đổi đến những vấn đề này

Huynh thì lại không nghĩ vậy . Tôn Giáo và Đạo thực ra có sự khác biệt ( Khi nào có dịp ta sẽ bàn đến sau )

- Không cho bàn đến Tôn Giáo vì thường hay xảy ra mâu thuẫn , người nào cũng "bênh" Tôn Giáo mình , do vậy hay cố chấp và sinh ra tranh cãi kéo dài gây mất đoàn kết .

- Còn Đạo ? Đạo là chân lý. Đạo giúp người ta hiểu và sống tốt hơn . Đem Đạo vào Đời , là một việc làm tốt đẹp và từ ngàn xưa đến nay ông cha ta vẫn làm.
Nếu hiểu Đạo thì rất ít khi xảy ra tranh cãi về mặt Tôn Giáo , một vd nhỏ : Nếu ai đó nói với Huynh Chúa Jiê -su chính là Phật Di Lặc hoặc Đức mẹ Maria là Quan Thế Âm Bồ Tát thì Huynh cũng không phản đối . Đơn giản là vì ... mục đích của các Ngài đều như nhau.

* Nếu Ai đọc kỹ những trao đổi giữa Huynh và Muội Aitinh sẽ thấy : Bài gần cuối Huynh viết " Bước 1 - Bước 2 - Bước 3 ... dành cho người tu hành "

Đã biết vậy sao Huynh không viết ngay từ đầu ? Bởi vì ... Huynh muốn kéo dài thời gian để xem BQT có nhận xét về vấn đề này : Tốt hay xấu ? Có nên mở những Mục như thế này không ?
Nhưng mà ... chờ hoài hổng thấy lên tiếng nên ... Long Huynh đành viết kết thúc rồi ... "Thăng" hi hi

* Đến đây , thì phải nói là cảm ơn cafe đã xuất hiện kịp lúc và lại đặt câu hỏi . Cũng chính từ đó thúc đẩy Ly Ly ra một quyết định sáng suốt là mở Góc chia sẻ này để anh em có thể trao đổi với nhau về chuyện Đạo , chuyện Đời.

@ Em cafe : Do em nói " bàn chơi " nên anh trả lời theo câu em hỏi về Người Khôn và Người Ngu . Chứ thật ra " Tội nghiệp " không căn cứ theo Khôn - Ngu. Theo Luật Nhơn Quả thì không ai tránh được

Bất kể là ai :Người đời hay người Tu Hành ; Tại gia hay Xuất gia khi gây tội đều phải chịu . Vấn đề Tội nặng hay Tội nhẹ là tùy thuộc theo Ác nhiều hay Ác ít , thường xuyên hay thỉnh thoảng , hậu quả gây ra ảnh hưởng tới nhiều người hay ít người v.v... chứ không theo Ngu hay Khôn. Bởi vì : Ngu và Khôn chỉ là khái niệm tương đối . Là người Ai cũng đều có lúc Khôn , có lúc Ngu hổng phải Ah?
.

thay đổi nội dung bởi: thănglong, 08-26-2012 lúc 06:15 AM.
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #36  
Old 08-26-2012, 06:28 AM
AiTinh's Avatar
AiTinh AiTinh is offline
@->Trùm Yêu...*muahzz*<-@
 
Tham gia ngày: Aug 2008
Nơi Cư Ngụ: In your heart :)
Bài gởi: 2,741
Default

Trích:
Nguyên văn bởi cafe234567cn View Post
Cảm ơn anh Thăng Long và chị Ái đã có lần lắng nghe em.



Thật ra em tới cái diễn đàn này đúng là chỉ để "chơi" thôi, nhưng qua cái sự dạo chơi em cũng "học" được nhiều điều. Nên em nói với chị Ái là bàn chơi là vậy. Anh Thăng Long cũng nói "Đạo" là bao la rộng lớn, anh hỏng dám bàn sâu, bàn rộng quá sợ không kham nổi, nên em mới nói với các anh chị là mình bàn chơi, mình biết sở học mình không tới mà cũng lạm bàn nghĩa là chơi, chơi mà học chứ sao mà thiệt được chị Ái? Ái có chắc là những điều Ái nói là khuôn vàng thước ngọc, đúng hết trên mọi nẻo đường "Đạo" không? Dĩ nhiên là Ái đâu có dám liều lĩnh nói như vậy. Nên em nói "chơi" nghĩa là chúng ta sẽ cùng nhau nói, nói ra xem cái nào đúng, rồi ai muốn quyết sao thì quyết, nghe theo cái nào thì nghe.. Có thể là chả ai nghe ai, thường là vậy.. cũng lạ lắm anh chị à..

Và lúc em rủ Ái bàn chơi nghĩa là em rủ anh chị dạo chơi vào con đường ấy, khu rừng ấy, có lúc nào gặp hoa thơm cỏ ngọt, hay đúng chiếc lá mà Phật đã từng trao thì cứ hái, cứ nhặt còn không thì xem hoa ngắm cảnh thôi nha.. Ý của chữ "chơi" là thế.

Em thì trót nghe lời cái ông giáo sư trẻ con " Cù trọng xoay" ông ấy bảo hãy tư duy như trẻ con, chỉ có tư duy như trẻ con thì lúc nào cũng vui, thế nên với em lúc nào cũng là "chơi", vâng, cứ thể em "chơi" từ sáng đến chiều..



Em đâu có nói với chị Ái là: "chị bắt buột em phải nhìn nhận là chị nói đúng hoàn toàn đâu" mà chị giải bày là "đâu ai ép em đồng ý".
Em đang nói là, chị Ái, em không đồng ý với những ý kiến của chị với anh Thăng Long ở những reply trên nhưng vì phép lịch sự, nên rút lui để không làm cày xới cái NKOL của chị Ái nên em mới không nói. Ý em là em rất là nhìu chuyện nhưng em vẫn "im mồm" để cho cái topic chị gọn gàng ngăn nắp.





Chị Ái,

Em nói không dám vô là để diễn tả cái hoàn cảnh: " muốn vô lắm ý nhưng mà ngại qué".

Còn chị Ái thì nói :" hỏng vô thì thôi, đâu dám ép em vô, em hok vô thì có Bờm, TNC, Lỳ, Huynh TL.. nhìu ngừi nữa vô chơi với chị, ai cần."


"Ai cần" đó là em thim vô, để nghịch thôi, cho giống mấy đứa trẻ con hay nói với nhau kiểu đó. Có phải người lớn lắm lúc tâm hồn cũng trẻ con lắm phải hok?

Em love "giáo sư Cù"

Em còn muốn nói nhiều lắm ý (sở trường của em là chọc ngoáy thiên hạ đó). Nhưng mà em nghĩ, đối với chị Ái nói qua nói lại tức là dễ làm sản sinh thêm những hiểu lầm khác nữa, như là không hiểu chỗ này, bực chỗ kia. Mà em thì "iu chị Ái" thôi rồi luôn. Nên em không nói thêm nữa..


Thanks các anh chị.


---
hihihihi bé Cafe,

Những giải thích và cách nói chuyện của em trong cái reply này thì rất dễ thương và thân thiện :)

Em có biết không khi nói đến cafe là người ta nghĩ ngay đến cái đa dạng của nó, mỗi người uống cafe đều có khẩu vị khác nhau. Lúc cà phê đen đậm đặc nóng không bỏ đường, lúc cà phê sữa nóng, lúc cà phê đen nóng bỏ đường, lúc cà phê sữa đá và lúc sữa nhiều, lúc sữa ít...v...v.....! Nhưng mà chung quy thì vẫn là người nào thích uống cà phê kiểu nào thì cũng được gọi là người thích uống cafe !

Chị biết em Cafe tuy thích chọc phá như vậy nhưng mà lòng của em thì trong sáng, chỉ đôi lúc em thích chơi chung với mấy anh chị, và cảm thấy như muốn anh chị quay về thời trẻ trung nên.......mỗi bữa cho uống một ly cà phê khác nhau..............

Trích:
Ái có chắc là những điều Ái nói là khuôn vàng thước ngọc, đúng hết trên mọi nẻo đường "Đạo" không? Dĩ nhiên là Ái đâu có dám liều lĩnh nói như vậy.
Chị chưa bao giờ dám nhận những lời lẽ của chị là "khuôn vàng thước ngọc", chị chỉ là một hạt cát sữa sa mạc hay là một giọt cafe trong ly cafe thôi nên đâu có tư cách để dạy đời ai, hay là để nói chắc chắn lời chị nói là đúng hết đâu. Chị chẳng qua chỉ đem những gì chị học hỏi được để chia xẻ lại, đôi lúc diễn tả lại cái sự thật của cuộc đời, rồi thì trúng vào hoàn cảnh của ai... người đó sẽ nghiền ngẫm và thấy chí lý ! Còn cũng có lúc người ta bất đồng ý kiến vì người ta không suy nghĩ giống chị. Phải có hai dạng người này tồn tại, thì chị mới nhận thức được và cố gắng hơn nữa chứ em ! Nhiều lúc không phải là biết nhiều hiểu rộng mới nói. Mà quan trọng mình nói đúng chỗ, đúng lúc, đúng trường hợp thì mới có giá trị. Hiểu biết nhiều kiến thức rộng mà áp dụng sai chỗ thì cũng không có hiệu quả cao ! Lời lẽ của chị xuất phát từ tấm lòng của chị, có giá trị với em hay không thì chị đã nhìn thấy được rồi. Nên chị rất vui :)

Nhưng mà có điều này em nên biết để hiểu thêm tấm lòng của chị. Ví dụ: Trong một nhóm có 12 người. bé "A" nói một câu vừa vô lễ và bất lịch sự có thể chị ái cho là không sao. Nhưng nếu câu nói đó làm cho 10 người khác cảm thấy là khó chịu, mặc dù họ không thèm nói gì! Vậy thì dĩ nhiên là có vấn đề rồi. Chị ái không khó chịu có thể là vì chị ái đã nghe quen rồi, cũng có thể chị ái đã không chấp nhứt, cũng có thể là chị nhìn sự việc hơi khác (bởi "A" còn quá trẻ) ! Nhưng 10 người kia dĩ nhiên họ cũng không ai giống ai, mà họ đều lấy làm khó chịu thì tất nhiên lời nói của "A" là sai và làm cho người khác không hài lòng. Và cho dù chị ái thấy bình thường nhưng vẫn biết "A" đã sai. Nếu biết "A" đã sai và làm mọi người không vui thì chị ái sẽ sẵn sàng chỉnh sửa và nói với "A" là "A" đã sai. Tính chị là vậy đó. Chị chỉ thấy cần nên help những người như vậy để họ trở nên hoàn thiện hơn và được mọi người xung quanh thương mến. Còn những người đã quá dễ thương và tốt rồi, chị không để ý tới nhiều......vì chị biết là cơ hội mà họ làm cho người ta ghét......... rất là mong manh :). Trong trường hợp này...... "A" không thể nói là "A" đúng được (bởi ngoan cố không chịu chấp nhận cái sai). "A" có quyền ghét chị, nhưng mà chị vẫn vui bởi vì đổi ngược lại "A" ghét một mình chị mà lại được thêm 10 người nữa thương mến !!! Nếu một ngày nào đó khi "A" suy nghĩ kỹ rồi và "A" sửa đổi thì có phải sau này càng có nhiều người thương mến "A" không??? Lúc đó "A" sẽ thương chị gấp 2, chứ không còn ghét chị nữa

Khi bàn luận hay thảo luận về Tôn Giáo hay Đạo thì không có người nào có đủ tư cách để cho là mình đúng hết hoàn toàn. Nếu ai dám nói như vậy thì là người ngông cuồng và tự đại rồi em à. Ngay cả những bậc Thầy, Sư tu lâu năm, là người tu chánh đạo thì người ta càng phải khiêm tốn và càng học, càng tu tập lâu năm thì họ lại càng biểu hiện tính khí thật khác người thường, đáng kính phục !

Nhưng cũng có nhiều người xưng là tu tập 10 năm, 20 năm mà mở miệng ra là nói "nhảm", nói "bậy bạ", và còn cho là phải đi theo con đường của họ mới mau thành Phật. Còn kinh điển của Phật thì họ cho là "đồ giả", họ không tin ! Nhưng cũng chính họ lại đi copy and paste kinh điển ấy để rồi đem ra cãi lý, cãi không xong và rồi hạ lưu hơn nữa là đem Mẹ mình ra làm ví dụ và miệt thị Mẹ mình hòng chứng minh tất cả đàn bà trên thế gian là xấu xa và chẳng ra gì. Rồi còn quay lưng lại nói là "chính Đức Phật" là người nói xấu đàn bà trước !!! Đã bắt đầu sai, tội lỗi ngập đầu mà không biết ! Thì những loại người này không xứng đáng làm một Phật Tử chân chính !!!

Bởi vì em cứ lo vui vẻ với cái tư duy trẻ con nên mới nói "bàn chơi" áh ! Em chỉ nói ngắn gọn như vậy dĩ nhiên là chị ái mới nói thế kia. Chứ ngay từ đầu em nói là chia xẻ học hỏi thì chị đâu có nói thế. Chị cũng nói là "thắc mắc nghiêm túc", và bàn luận hay thảo luận. Chứ chị cũng đâu có nói là "thiệt"... nhưng mà quan điểm của chị là bàn luận và thảo luận, chia xẻ, học hỏi những thắc mắc nghiêm túc...trong tinh thần hòa ái! Còn quan điểm của em là "bàn chơi", nhưng em giải thích cũng có cái lý riêng của em !

Còn nói về tư duy trẻ con. Đôi lúc người lớn cũng muốn quay về cái thời trẻ con, thơ ấu. Tại sao??? Khi trưởng thành con người ta có nhiều điều lo âu và suy nghĩ ! Người ta phải đương đầu với nhiều gian khổ, khó khăn trong cuộc sống. Người ta phải tự gầy dựng bằng chính đôi bàn tay của mình, phải tự chăm sóc một mái ấm gia đình, phải có trách nhiệm với gia đình và xã hội nữa ! Vì thế mà đôi lúc người ta muốn vô tư như một đứa trẻ con, để sống hồn nhiên không lo nghĩ !

Nhưng không phải lúc nào sống kiểu tư duy trẻ con cũng sướng hết đâu à. Đã là còn trẻ con thì suy nghĩ chưa tới, chưa có thấu chuyện đời. Ăn chưa no, lo chưa tới. Mọi sự cũng là do cha mẹ lo lắng cho trẻ con. Là trẻ con chỉ biết nhõng nhẽo, mè nheo, vòi vĩnh với người lớn. Nhưng trẻ con lại không thể làm chuyện quan trọng và cũng không hiểu trách nhiệm là gì ! Vì thế chỉ có thể làm một lúc thôi, rồi quay về thực tế và hiện tại. Chứ mà sống kiểu đó, thì trừ khi là bị bệnh nên tinh thần đầu óc bị ngây ngô như đứa trẻ mà thôi. Còn ngoài ra ít có người lớn nào muốn trở thành như vậy lắm. Vì nếu mà cứ thích kiểu trẻ con ấy sẽ sớm mất hết đi những gì mà họ hiện đang có trong hiện tại !

Cũng có những người không bao giờ người ta muốn nghĩ tới hay là muốn quay về thời trẻ con......vì người ta có một thời thơ ấu bất hạnh không muốn nhìn lại. Một quá khứ mà lẽ ra tuổi thơ hồn nhiên vui đùa, họ lại trải qua bằng nước mắt và sống một cách khốn khổ ! Hoài niệm quá khứ chỉ khiến con người ta càng thêm đau lòng hơn thôi, vì những khao khát, ước ao của tuổi thơ vẫn còn in hằn trong ký ức mỗi khi nghĩ đến lại ùa về !

Đôi lúc cũng hoài niệm quá khứ, những kỷ niệm thời thơ ấu, trẻ con thật dễ thương..........nhưng quá khứ chỉ là quá khứ ! Nó là cái móc để đánh dấu thời gian đã trôi qua, và con người ta đã lớn khôn, trưởng thành. Thời gian đã trôi qua không thể nào quay lại được !

Trích:
Còn chị Ái thì nói :" hỏng vô thì thôi, đâu dám ép em vô, em hok vô thì có Bờm, TNC, Lỳ, Huynh TL.. nhìu ngừi nữa vô chơi với chị, ai cần."
Ý... cái này là em nhõng nhẽo với chị ái nữa hả Cafe. Ý chị ái giải thích cho em hiểu là em bảo em ngại không muốn vô......... , chị mới nói là ngoài em ra các anh chị em khác quan tâm tới chị thì cũng ra vô cái trang nhật ký của chị để mà thăm hỏi hay cho comments. Nếu em quan tâm chị ái em cũng có thể làm như các anh chị em khác mà không cần phải ngại ! Còn thêm vô "ai cần" cái tư duy trẻ con của em.... để mà kéo chị về tuổi ấu thơ nữa !! Ừ thì để chị ái về tuổi trẻ con với em để hai chị em vui vẻ một chút nha...,

Không vô thì thôi, không ai quan tâm chị hết, em cũng giận giỗi nữa thì để một mình chị tự tình.........với cái góc NKOL nhỏ bé của chị. Nhưng mà hỏng vô thì hỏng vô luôn nhe, chứ đứng rình rình đọc rồi....trốn, mà thôi không thèm kể cho em nghe nữa đâu. Em cũng đâu có biết chuyện gì đã xảy ra với chị trong vòng mấy ngày qua đâu. Nhưng mà chị vẫn dành thời gian cho em, chứng tỏ là thương em nhiều rồi còn gì?! Nếu có ngày nào đó em sẽ không bao giờ còn nhìn thấy được những dòng chữ chị ái "rày" em nữa, thì vô nghe lại bài "if tomorrow never comes" thì em cũng đừng có nhớ rồi...khóc nhe... lúc đó là em hết làm trẻ con rồi áh

Để chị có thời gian sẽ vô nấu cơm cho em ăn.....không thôi em nói chị ái bỏ đói rồi...........nhõng nhẽo, mè nheo nữa áh :)

with love,
chị ái
__________________



Thương yêu trải hoa từ bi nở rộ
Khắp gian trần mừng rỡ giữa hoan ca
Yêu thật nhiều yêu say đắm thiết tha
Yêu nhân loại thiện lành ...tâm bác ái !


Trả Lời Với Trích Dẫn
  #37  
Old 08-26-2012, 06:46 AM
AiTinh's Avatar
AiTinh AiTinh is offline
@->Trùm Yêu...*muahzz*<-@
 
Tham gia ngày: Aug 2008
Nơi Cư Ngụ: In your heart :)
Bài gởi: 2,741
Default

Hiihihi huynh ThăngLong,

Muội thấy huynh quá dễ thương, muội học hỏi được nhiều ở huynh

Trích:
Nguyên văn bởi thănglong
- Còn Đạo ? Đạo là chân lý. Đạo giúp người ta hiểu và sống tốt hơn . Đem Đạo vào Đời , là một việc làm tốt đẹp và từ ngàn xưa đến nay ông cha ta vẫn làm.
Nếu hiểu Đạo thì rất ít khi xảy ra tranh cãi về mặt Tôn Giáo , một vd nhỏ : Nếu ai đó nói với Huynh Chúa Jiê -su chính là Phật Di Lặc hoặc Đức mẹ Maria là Quan Thế Âm Bồ Tát thì Huynh cũng không phản đối . Đơn giản là vì ... mục đích của các Ngài đều như nhau.
Hihihi.......không ngờ.......có đôi lúc tưởng đâu là quan niệm hoàn toàn khác nhau. Nhưng mà trong cái khác đó may mắn có chung tư tưởng. Muội cũng giống như huynh... ở điểm trên áh, nhưng đôi lúc người ta lại cho là muội không bình thường. Nhưng muội chỉ cười và nói ai hiểu được thì sẽ hiểu, còn như cố tình không muốn hiểu thì có giải thích hay nói gì họ cũng không nghe lọt lỗ tai

Trích:
Nguyên văn bởi thănglong
Bất kể là ai :Người đời hay người Tu Hành ; Tại gia hay Xuất gia khi gây tội đều phải chịu . Vấn đề Tội nặng hay Tội nhẹ là tùy thuộc theo Ác nhiều hay Ác ít , thường xuyên hay thỉnh thoảng , hậu quả gây ra ảnh hưởng tới nhiều người hay ít người v.v... chứ không theo Ngu hay Khôn. Bởi vì : Ngu và Khôn chỉ là khái niệm tương đối . Là người Ai cũng đều có lúc Khôn , có lúc Ngu hổng phải Ah?
hahaha....cái đó thì muội 100% agree luôn rồi........con người có ai là hoàn hảo đâu ! Lúc dại khi khôn mà...! Giống muội nè...........có lúc tự thấy mình ngu mà không ai dành nổi chức ngu của mình luôn........! Xong rồi tự nói lẩm bẩm mình ngu.......bị người ta hỏi đang nói chuyện với ai vậy???

Huynh ơi....vậy là muội bị ác hơi nhiều rồi..... vì muội hay nói nhiều......chắc người thương muội thì ít, mà người ghét muội thì nhiều, nhưng mà thôi kệ......"ta không vào địa ngục, thì ai vào địa ngục"

thân,
muội AT
__________________



Thương yêu trải hoa từ bi nở rộ
Khắp gian trần mừng rỡ giữa hoan ca
Yêu thật nhiều yêu say đắm thiết tha
Yêu nhân loại thiện lành ...tâm bác ái !


Trả Lời Với Trích Dẫn
  #38  
Old 08-27-2012, 02:18 PM
thănglong thănglong is offline
Nhóm Mài Mực
 
Tham gia ngày: May 2012
Bài gởi: 234
Default

@ Muội Aitinh

Nhắc đến Địa ngục lại nhớ đến Đại Đức Mục Kiền Liên . Tháng này là Mùa Vu Lan báo hiếu. Hay nhân lúc rãnh , hổng có gì để bàn , Muội Chọn lọc vài bài viết về Lễ Vu Lan để mọi người đọc nhe ! ( Khả năng sử dụng máy tính của Huynh rất ... tệ )
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #39  
Old 08-28-2012, 04:16 PM
AiTinh's Avatar
AiTinh AiTinh is offline
@->Trùm Yêu...*muahzz*<-@
 
Tham gia ngày: Aug 2008
Nơi Cư Ngụ: In your heart :)
Bài gởi: 2,741
Default

Trích:
Nguyên văn bởi thănglong View Post
@ Muội Aitinh

Nhắc đến Địa ngục lại nhớ đến Đại Đức Mục Kiền Liên . Tháng này là Mùa Vu Lan báo hiếu. Hay nhân lúc rãnh , hổng có gì để bàn , Muội Chọn lọc vài bài viết về Lễ Vu Lan để mọi người đọc nhe ! ( Khả năng sử dụng máy tính của Huynh rất ... tệ )
Dzạ, muội cố gắng sưu tầm bài viết về Vu Lan cho huynh và anh chị em cùng đọc.

Mấy ngày nay muội busy và mệt quá huynh ơi nên cũng đi nghỉ sớm ! Hôm nay lẽ ra off nhưng mà giờ chỉ được off nửa ngày thôi, chiều nay đi làm

thân,
muội AT
__________________



Thương yêu trải hoa từ bi nở rộ
Khắp gian trần mừng rỡ giữa hoan ca
Yêu thật nhiều yêu say đắm thiết tha
Yêu nhân loại thiện lành ...tâm bác ái !


Trả Lời Với Trích Dẫn
  #40  
Old 08-28-2012, 04:28 PM
AiTinh's Avatar
AiTinh AiTinh is offline
@->Trùm Yêu...*muahzz*<-@
 
Tham gia ngày: Aug 2008
Nơi Cư Ngụ: In your heart :)
Bài gởi: 2,741
Default

VU LAN BỒN
HT. Thích Thiện Hoa
(Trích từ Phật Học Phổ Thông)

--------------------------------------------------------------------------------

A. MỞ ĐỀ

1. Công ơn sanh thành dưỡng dục rất lớn lao
Chúng ta thương nghe câu ca dao:

"Công cha như núi Thái sơn;
Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra".
(Công ơn cha mẹ thật qúa lớn lao như núi cao, bể cả).


Mẹ thì chín thàng cưu mang, ba năm cho bú mớm, suốt đời chỉ biết hy sinh cho con. Khi đang ăn cũng như khi ngủ nghỉ, hễ con cần đến là có mẹ ở bên cạnh. Con lỡ đại, tiểu tiện ở trên mình, mẹ vẫn vui cười không chút hờn giận. Gặp cảnh nghèo hèn, mẹ nhịn bớt cơm cho con ăn, dành chỗ khô ráo cho con nằm (bên ướt mẹ nằm, bên ráo con lăn). Rủi khi con đau ốm, mẹ ngồi bên cạnh, năm canh thao thức lo âu; chỉ khi con khỏe mạnh tươi cười, mẹ mới vui tươi hớn hở. Ca dao có câu:

" Lên non mới biết non cao,
Nuôi con mới biết công lao mẫu từ".

Còn cha mẹ phải lo làm lụng vất vả để nuôi con. Nếu gặp cảnh nghèo khó, cha phải làm thuê, ở mướn, mua tảo bán tần, đổ mồ hôi lấy bát cơm, manh áo cho con. Ngoài cha còn dạy dỗ cho con học hành, ngày đêm lo lắng đào tạo cho con thành người hữu dụng, khôn ngoan, khỏi thua chúng kém bạn.

Công ơn cha mẹ nói ra bao nhiêu cũng không cùng.

2. Vậy làm con phải báo đền ơn cha mẹ

Bất luận luân lý đạo đức nào, Đông hay Tây, xưa hay nay; đều lấy cữ:Hiếu" làm đầu. Một người con đã bất hiếu với cha mẹ, thì không còn việc xấu xa gì mà không làm được. Một kẻ vong ơn bội nghĩa như thế, thì không còn biết nhân nghĩa, bác ái, công bằng là gì nữa. Bởi vậy cho nên, người xưa có câu:

"Thiên kinh vạn quyển, Hiếu nghĩa vi tiên",
(Ngàn quyển kinh, vạn quyển sách, đều lấy Hiếu làm đầu).
Kinh Thi có nói một câu rất cảm động:

" Phụ hề sanh ngã, mầu hễ cúc ngã,
Ai ai phụ mẫu, sanh ngã cù lao,
Dục báo thâm ân, hiệu thiên võng lạc".

Nghĩa là cha sanh ta, mẹ nuôi ta. Hỡi ôi, cha mẹ sanh ta cực nhọc. Muốn đền đáp ân đức của cha mẹ, như vói lên trời cao chẳng cùng.

Phật cũng dạy: "Phụ mẫu tại đường như Phật tại thế".

Nghĩa là cha mẹ còn sinh tiền, cũng như Phật còn ở đời. Xem thế, Phật đã đề cao biết bao sự hiện diện quí trọng của cha mẹ. Vì cha mẹ quí trọng như thế, nên Ngài dạy thêm:

" Hiếu vi vạn hạnh chi tiên".
(Hiếu thảo đứng đầu trong mọi việc).

Để Phật tử làm tròn nhiệm vụ hiếu đạo, nên đức Phật dạy pháp Vu Lan Bồn dưới đây.

B. CHÁNH ĐỀ

Vu Lan Bồn là một phương pháp báo hiếu có hiệu quả nhất. Nhưng trước tiên, chúng ta hãy hiểu nghĩa Vu Lan Bồn thế nào đã.

I. ĐỊNH NGHĨA

Vu Lan Bồn là phiên âm theo tiếng Phạn. Người Trung Hoa dịch là: " giả đảo huyền", nghĩa đen là cổi trói người bị treo ngược; nghĩa bóng là cứu vớt những kẻ đau khổ nặng nề như đang bị treo ngược.

II. NGUYÊN NHÂN PHẬT DẠY PHÁP VU LAN BỒN

Ngài Đại hiếu Mục Kiền Liên, sau khi tu hành chứng được 6 phép thần thông, ngậm ngùi nhớ đến công ơn cha mẹ, Ngài tìm cách báo đáp. Dùng đạo nhãn xem trong thế gian, Ngài nhận thấy mẹ mình sanh làm loài ngạ quỷ, than thể ốm gầy, da bọc xương, thân hình tiều tụy, bụng lớn, đầu to, cổ nhỏ như ống chỉ, đói khát suốt năm không được ăn uống. Thương xót quá, Ngài liền đem bát cơm đang ăn dâng mẹ. Ngài vận thần thông, bưng bát cơm đi đến chỗ mẹ ở. Bà mẹ khát khao, nên khi được cơm, lòng tham nổi lên, sợ người cướp giựt, lấy tay trái che giáu bát cơm, tay mặt bốc ăn. Bởi lòng tham lam độc ác trong tiền kiếp trước nổi bừng lên, nên cơm mới đưa vào miệng, thì hóa thành ra lửa, bà chẳng ăn được.

Ngài Mục Kiền Liên thấy thế, hết sức đau buồn kêu khóc thảm thiết. Ngài liền trở về bạch Phật, thuật lại như trên và cầu Phật chỉ dạy cho phương pháp cứu độ thân mẫu.

III. PHẬT DẠY PHÁP VU LAN BỒN CHO NGÀI MỤC KIỀN LIÊN

Sau khi nghe Ngài Mục Kiền Liên thỉnh cầu phương pháp báo hiếu, Phật dạy rằng:

" Nầy Mục Kiền Liên! Mẹ của ông do lòng tham lam, độc ác đã tạo ra tội lỗi nặng nề trải qua nhiều kiếp, nay sanh trong ác đạo, làm loài ngạ quỷ nên không thẻ một mình ông cứu độ được. Mặc dù lòng hiếu thảo của ông vô cùng lớn lao, cũng không sao chuyển được hoàn cảnh, chẳng khác gì chiếc thuyền con, không thể chở được tảng đá lớn. Vậy ông phải nhờ oai thần của chúng Tăng trong mười phương, đức lớn như biển, mới cứu độ mẹ ông được giải thoát. Ta nay sẽ vì ông, chỉ dạy phương pháp cứu rồi, khiến cho cha mẹ ông xa lìa được các điều tội lỗi.

Nầy Mục Kiền Liên ! Ngày rằm tháng 7 là ngày Tự Tứ của chư Tăng trong mười phương, sau ba tháng an cư kiết hạ, sách tân tu hành. Ngày ấy cũng là ngày hoan hỷ của các chư Phật , vì thấy chư Tăng sau ba tháng an cư kiết hạ, đã tiến bộ rất nhiều trên đường tu học, các nghiệp được thanh tịnh, ba món vô lậu học được tăng trưởng, công đức thêm nhiều và đến ngày viên mãn. Vậy ông nên nhân ngày ấy làm lễ Vu Lan Bồn để báo hiếu cho mẹ ông.

Ông hãy sắm đủ các món trai diên trăm mùi, năm thứ trái, cùng hương dầu đèn nến, giường chõng, chiếu chăn, mùng mền, quần áo, thau rửa mặt, khăn lau tay; tóm lại là đủ bốn món cúng dường quí báu trong đời. Rồi ông phải thân hành đi rước các vị Đại Đức Tăng trong mười phương, hoặc những vị thiền định trong núi rừng, chứng được bốn quả Thánh, hoặc có vị kinh hành dưới cội cây được sáu phép thần thông tự tại hàng Thanh Văn, Duyên Giác, các vị Thánh Tăng, hoặc các vị thập địa Bồ Tát thị hiện làm thầy Tỳ kheo v.v...Ông phải thành tâm kính lễ trai Tăng cúng dường và thỉnh cầu chư Tăng chú nguyện cho vong linh mẹ ông được thoát khổ. Nhờ công đức chí thành chú nguyện, vong linh mẹ ông đã được siêu thoát. Cũng như tảng đá dù nặng trăm cân, song có nhiều người khiêng, thì dời đi đâu cũng được".

Ngài Mục Kiền Liên vâng lời Phật dạy, đến ngày rằm tháng 7 làm lễ Vu lan, sắm đủ các vật liệu, rước chư Tăng trong mười phương thành tâm kính lễ trai Tăng cúng dường, nên vong mẫu của Ngài được thoát khỏi kiếp ngạ quỷ, sanh về cảnh giới lành.

IV. NGÀI MỤC KIỀN LIÊN HỎI PHẬT: CÁC HÀNG PHẬT TỬ ĐỜI SAU CÓ THỂ LÀM LỄ VU LANBỒN ĐƯỢC KHÔNG?

Sau khi thấy thân mẫu được thoát khổ, Ngài Mục Kiền Liên hết sức vui mừng, liền đến trước Phật chấp tay bạch rằng:

Bạch Thế Tôn! Thân mẫu của con được nhờ công đức Tam Bảo và oai thần của chư Tăng, nên được thoát ly kiếp ngạ quỷ khổ não. Vậy về đời sau, trong hàng Phật tử , nếu có người muốn làm lễ Vu Lan Bồn nầy, để cứu độ cha mẹ hiện tại cũng như cha mẹ nhiều kiếp trước, chẳng biết có được không?

Phật dạy rằng:

"Quý lắm! Nầy Mục Kiền Liên! Đời sau, nếu có được các thầy Tỳ kheo và Tỳ kheo ni, vua, Thái Tử, các quan tể tướng, những hàng tam công cho đến tứ dân, vì lòng hiếu thảo muốn đền đáp công ơn cha mẹ hiện tại hay quá khứ, thì cứ ngày rằm tháng 7 là ngày "Phật hoan hỷ", làm lễ Vu Lan nầy, để cúng dường trai Tăng. nhờ công đức của chư Tăng chú nguyện, cha mẹ hiện tại được tăng long phước thọ, khỏi những điều tai hoạn, khổ não,, còn cha mẹ bảy đời trước thì khỏi bị khổ ngạ quỷ, được sanh trong cõi nhơn thiên, hưởng phước vui vẻ không cùng".

Khi đó Ngài Mục Kiền Liên và bốn chúng Đệ tử hoan hỷ vâng làm. Và từ đó về sau, mỗi năm cứ đến ngày Rằm tháng 7, các hàng Phật tử chí hiếu, đều có làm lễ Vu Lan để đền đáp công ơn sanh thành dưỡng dục của cha mẹ.

V. Ý NGHĨA ĐÚNG ĐẮN VÀ ĐẦY ĐỦ CỦA SỰ BÁO HIẾU THEO QUAN NIỆM ĐẠO PHẬT

Tất nhiên sự báo hiếu không những chỉ nhắm vào một lễ Vu Lan. Không phải mỗi năm chỉ tổ chức một lễ Vu Lan, là đã tự cho mình là người con chí hiếu vì đã làm đầy đủ hiếu đạo.

Như trên đã nói, công ơn cha mẹ rộng như trời bể, làm con suốt đời báo ơn cha mẹ vẫn chưa vừa. Nhưng trong lúc báo hiếu, phải có quan niệm sáng suốt, đúng đắn mới thật có lợi ích và hiệu quả.

Báo hiếu có nhiều cách, nhưng không ngoài hai phương diện: vật chất và tinh thần.

1. Báo hiếu về vật chất: Người Phật tử phải hầu hạ vâng thờ, thay làm các việc nhọc săn sóc miếng ăn thức uống, áo quần, chiếu giường, chỗ nghỉ ngơi, không để cho cha mẹ thiếu thốn, lo nghĩ. Song người Phật tử phải sáng suốt trong khi báo hiếu, không nên quá chiều theo ý muốn của cha mẹ mà tạo những nghiệp dữ, như sát nhân, hại vật, gây tội lỗi để làm cho cha mẹ sung sướng trong vật chất. Làm như thế không phải là báo hiếu mà chính là bất hiếu, vì đã gây tạo tội lỗi thêm cho cha mẹ và cho mình.

Vả lại, báo hiếu về vật chất, dù đầy đủ cho mấy đi nữa, cũng chẳng qua làm việc cho cha mẹ được vui vẻ thỏa mãn trong một kiếp hiện tại mà thôi. Cái vui vật chất là vui giả tạm, vui trong vòng sanh tử luân hồi. Vậy sự báo hiếu về vật chất chưa phải là đủ.

2. Báo hiếu về tinh thần. Người Phật tử phải tiến lên một tầng nữa, là lo báo hiếu về tinh thần. Báo hiếu về tinh thần là làm sao cho tinh thần của cha mẹ được nhẹ nhàng, cao thượng và đi dần đến chỗ giải thoát. Phật tử phải khuyên cha mẹ tin nhơn quả tội phước và quy y Tam Bảo, bố thí phóng sinh, niệm Phật , làm các việc lành, giữ giới và tu nhơn giải thoát. Có như thế, thì không những trong hiện tại cha mẹ được yên vui, thanh tịnh và đời sau cungx được nhiều phước báo, và sinh trong cảnh giới sáng sủa nhẹ nhàng.

VI. QUYẾT NGHI

1. Có người nghi: Chư Tăng chỉ tụng kinh chú nguyện làm sao vong linh được siêu độ?

Đáp: Tinh thần của người ta rất mạnh, mỗi khi chúng ta tập trung tư tưởng, chăm chú vào một việc gì, thì sẽ thấy sức mạnh của nó phi thường. Kinh nói: "Chế tâm nhứt xứ, vô sự bất biện"; nghĩa là: để tâm định lại một chỗ, thì không việc gì làm không thành tựu. Chúng ta thấy như các nhà thôi miên, dùng tinh thần sai sử người đi, đứng, nằm, ngồi, v.v...đều được cả. Người thế gian dụng tâm còn được như thế, huống chư Tăng trị trai giữ giới thanh tịnh tu hành, tất nhiên tinh thần phải sáng suốt, mạnh mẽ hơn. Như thế mà các vị lại tập trung tư tưởng, thành tâm chú nguyện thì vong linh quyết nhờ sức mạnh của chư Tăng mà được siêu sanh. Lại nữa, Phật và Bồ Tát sẵn có lòng từ bi tế độ, thương tất cả chúng sanh như mẹ thương con. Chúng ta cảm, thì lo gì các Ngài không ứng hiện? Cúng như mặt trăng luôn luôn sẵn có ánh sáng, nếu nước hồ không xao động và lóng trong , thì trăng kia sẽ chiếu xuống tận đáy hồ.

2. Có người hỏi: "Y như lời Phật dạy trong kinh Vu Lan, thì phải sắm cho đủ các thứ thực phẩm và vật dụng quý báu để cúng dường chư Tăng. Như thế đối với những người nghèo hèn thì sao?

Đáp: Bổn ý của Phật dạy chúng ta là phải chí thành và tận lực trong việc lo sắm đủ những thứ ấy. Đối với những kẻ nghèo khó, nếu họ đã tận lực mà chỉ mua được một nén hương hay đĩa quả, nhưng có lòng chí thành, thì cũng đủ lắm rồi. Trái lại, nếu có người sắm dư giả các vật mà chưa chí thành, thì cũng chưa có thể gọi là đầy đủ.

3. Có người hỏi: Ngài Mục Kiền Liên thần thông đệ nhấ鴬 tự mình có thể cứu vớt cha mẹ được , cần gì phải nhờ đến chư Tăng. Cũng như các ông quan lớn trong xứ, đủ thế lực, có thể cứu bà con có tội được rồi, cần gì phải nhờ đến các quan khác?

Đáp: Bà Thanh Đề bị tội khổ, do trước kia tâm bà gây nên. Hôm nay nhờ Ngài Mục Kiền Liên là con hiếu thảo, sắm các lễ vật cúng dường Phật , Tăng, lúc ấy bà sanh lòng hoan hỷ cũng muốn cúng dường Phật , Tăng. Do đổi niệm bỏn sẻn, trở lại tâm rộng rãi, mà bà được giải thoát. Nếu như chỉ nhờ đức chúng Tăng mà tâm bà không hoan hỷ mở rộng, thì cũng khó mà cứu vớt được.

C. KẾT LUẬN

Chúng ta đã rõ biết hiệu quả tốt đẹp của lễ Vu Lan. Vậy chúng ta nên noi theo gương của Ngài Đại hiếu Mục Kiền Liên mà báo hiếu, thì chắc chắn cha mẹ hiện tại và bảy đời trước đều được thoát khổ ngạ quỷ u đồ, và hưởng vui giải thoát. Chuyện "Mục Liên, Thanh Đề" không có gì là hoang đường, huyền bí, mà là một hiện tượng có thể giải thích được. Đó là do lòng hiếu thảo chí thành của người con và công đức trì trai, giữ giới thanh tịnh trong ba tháng ạh, thúc liễm tu hành của chư Tăng, thành tâm chú nguyện, nên có sức mạnh cảm thông và kích thích đên stâm hồn người đau khổ, làm cho họ thức tỉnh cơn mê, xoay chuyển tâm niệm ác, hướng về nẻo thiện. Nhờ sự chuyển hướng của cái tâm này, mà họ thoát khỏi sự hình phạt đau khổ mà trước kia chính cũng do cái tâm ấy tạo ra. Trong kinh có nói: "Tâm có thể tạo nghiệp, mà tâm cũng có thể chuyển nghiệp". Kìa, như nhà thôi miên học, chỉ tập trung tư tưởng mà còn có thể xoay chuyển sự vật được , huống chi sự chú nguyện của chư Tăng, là kết tinh của bao nhiêu phước đức trí huệ, thanh tịnh, lại không thông cảm đến người ở chốn tội khổ hay sao? Nghiệp lực sâu thẳm vô biên, thì tự lực và nguyện lực cũng dõng mãnh vô lượng, có thể chuyển được tâm người tạo nghiệp, đập vở được lao ngục xiềng xích khổ hình ở chốn u đồ.

Pháp Vu Lan nầy chính là phương pháp thần diệu để cứu rỗi vong linh cha mẹ trong cảnh khổ tối tăm.

Nhưng chúng ta phải luôn luôn nhớ rằng; báo hiếu không phải chỉ đời khi cha mẹ đã khuất bóng và mỗi năm chỉ một lần cử hành lễ Vu Lan là đủ.

Người con chí hiếu, bao giờ cũng vui sướng khi thấy cha mẹ còn ở bên mình và tận lực phụng dưỡng cha mẹ, để cha mẹ được thảnh thơi về cả hai phương diện vật chất và tinh thần.

Như thế mới khỏi hối hận và than thở như Thầy Tử Lộ:

"Mộc dục tịnh nhi phong bất đình !
Tử dục dưỡng nhi thân bất tại".
(Cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng ! Con nuôi dưỡng báo hiếu mà cha mẹ chẳng còn sống).
__________________



Thương yêu trải hoa từ bi nở rộ
Khắp gian trần mừng rỡ giữa hoan ca
Yêu thật nhiều yêu say đắm thiết tha
Yêu nhân loại thiện lành ...tâm bác ái !


Trả Lời Với Trích Dẫn
Trả lời


Ðiều Chỉnh
Xếp Bài

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn
Bạn không được quyền gởi bài
Bạn không được quyền gởi trả lời
Bạn không được quyền gởi kèm file
Bạn không được quyền sửa bài

vB code đang Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt
Chuyển đến


Múi giờ GMT. Hiện tại là 10:53 PM.


Powered by: vBulletin Version 3.6.1 Copyright © 2000 - 2026, Jelsoft Enterprises Ltd.